Chương 38

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trầm ngư lạc nhạn.
Trần Giản cậu nói xem, lúc trước đặt biệt danh này cậu nghĩ gì trong đầu vậy hả?
Giờ bị người ta gọi thẳng mặt như thế này cảm giác thế nào?
Còn khó chịu hơn cả lúc chủ nhiệm giáo vụ đứng trên bục chỉ vào cậu nói “Em kia trèo tường ngã gãy tay” nữa.
Trần Giản nhìn Thiện Vũ không biết nói gì hơn, nghe trực tiếp sức công phá lớn hơn cả nghe qua điện thoại, điều may mắn duy nhất là anh ấy đã không gọi cậu như thế ngay trước mặt tất cả mọi người dưới tầng một.
Nhưng ai mà nói trước được, biết đâu anh ấy có thể gọi cậu như thế ngay trước mặt ba mươi chiếc Đậu vui vẻ trong buổi giao lưu tối nay chứ.
“Anh…” Trần Giản nhìn anh, không biết có nên nhắc nhở anh ấy một câu không.
“Đi ăn cơm đi.” Thiện Vũ vừa cười vừa ngồi xuống ghế, đá chân trượt đến cạnh tủ lạnh mini, mở cửa tủ lấy ra một chai nước dừa, vặn nắp, “Tôi sẽ không gọi cậu là Trần ngư lạc nhạn trước mặt người khác đâu.”
“Anh mà lén gọi tôi như vậy,” Trần Giản nhìn anh, “thì thà anh gọi tôi là nhóc đầu xoăn còn hơn.”
“Này, đừng làm tôi sặc.” Thiện Vũ đang cầm nước định uống rồi mà nghe vậy phải dừng lại, cười vặn nắp chai vào, “Quản lý Trần đi ăn cơm đi.”
Trần Giản đi qua cầm lấy bát uống thuốc của anh, bỗng nhiên hỏi: “Tối nay anh tham gia buổi giao lưu của đám Lưu Ngộ à?”
“Ừ.” Thiện Vũ đáp, “Khi nào ồn ào quá thì rời đi, chỉ là chơi mấy cái trò ngốc nghếch mà thôi.”
“Tôi cũng chưa chơi bao giờ.” Trần Giản nói.
“Dù gì cậu cũng học đến cấp ba rồi đấy.” Thiện Vũ nói, “Hồi cấp ba các cậu không tụ tập bao giờ à?”
“Tôi không bao giờ đi cả.” Trần Giản nói.
“Chỉ trèo tường trốn học thôi à.” Thiện Vũ lại vặn nắp chai ra, uống thêm một ngụm.
Nhìn trạng thái này của Thiện Vũ, Trần Giản thật sự không thể tưởng tượng nổi làm sao anh ấy chỉ vừa liếc mắt đã nhận ra thuốc của 102 là thuốc chống trầm cảm.
“Anh có muốn ăn gì không?” Trần Giản hỏi.
“Món Trung.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười, vừa định nói thì Thiện Vũ lại bổ sung thêm: “Đừng là bún thịt dê.”
“Bún thịt dê ở quán khác ngon hơn quán của chị ấy.” Trần Giản nói.
“Sau này thử lại.” Thiện Vũ nói, “Hôm nay tôi muốn ăn cơm với món Trung.”
“Được rồi.” Trần Giản gật đầu.
Trần Giản vào ký túc xá, Tam Bính đang ở trong phòng ký túc xá khuyên Trần Nhị Hổ đi ăn cùng mọi người.
“Không muốn ăn.” Trần Nhị Hổ nằm trên giường.
“Ăn đỡ mấy miếng thôi.” Tam Bính nói, “Vết thương của anh để hồi phục cũng cần dinh dưỡng chứ.”
“Ăn không vào.” Giọng Trần Nhị Hổ khàn khàn, để bày tỏ sự kiên quyết, hắn nằm thẳng đơ người.
Tam Bính vẫn muốn khuyên nhủ: “Nhưng mà…”
“Không há nổi miệng chứ gì.” Trần Giản đứng cạnh cửa nói.
“Con mẹ mày.” Trần Nhị Hổ trừng mắt nhìn cậu, vì không mở được miệng nên câu đó thốt ra nhẹ bẫng nhưng rõ ràng là hắn đang nghiến chặt răng.
“Mua một ít về cho mày, mày từ từ ăn sau nhé?” Trần Giản hỏi, “Mì, miến chẳng hạn?”
“…Ừ.” Trần Nhị Hổ thoáng do dự rồi cũng đồng ý.
“Đi.” Trần Giản lắc đầu với Tam Bính rồi quay người rời khỏi phòng ký túc xá.
Đậu vui vẻ có một loại đặc tính là khi số lượng người đủ đông thì sẽ không có chiếc Đậu nào sợ xã hội cả, chúng nó sẽ nhanh chóng biến một nơi thành nơi tụ tập đông người.
Đang là giờ ăn cơm, đám Đậu vui vẻ mượn phòng bếp của homestay nên những vị khách cần ăn trong homestay sẽ được phục vụ một bữa ăn đơn giản, song đám Đậu nhanh chóng kéo tất cả mọi người ở đó vào buổi liên hoan của mình, nhiệt tình chào mời khách vào ăn chung cùng mình.
Các vị khách trẻ tuổi cũng chiếm phần lớn, có mấy cặp đôi cũng tham gia cùng, chung tay chuẩn bị bữa tối.
“Nếu mày lên đại học,” Tam Bính nhìn khu vực ăn uống náo nhiệt dưới tầng một, “chắc cũng trông như thế nhỉ?”
“Trông như nào cơ?” Trần Giản hỏi.
“Thì ngày nào cũng cười vô tri đó.” Thằng Năm nói.
“Giờ mày cũng đã cười vô tri suốt ngày rồi mà.” Trần Giản nói, “Cần gì phải lên đại học.”
“Suốt ngày dán mắt vào tao để xỉa xói!” Thằng Năm không phục.
“Thì là kiểu vui vẻ hạnh phúc đấy.” Tam Bính ngẫm nghĩ, “Mày thấy không, chúng nó cũng cãi vã, đi bộ leo núi về cũng oán trách than phiền, nhưng về cơ bản vẫn rất thoải mái, ung dung.”
“Tao hâm mộ vãi.” Thằng Năm nói.
“Ai mà chẳng hâm mộ chứ?” Tam Bính nói.
Trần Giản lại nhìn thoáng qua phía nhà ăn bên kia.
Trước đây cậu cũng rất hâm mộ, nhưng có những thứ cảm xúc mà cậu sẽ không bao giờ trải nghiệm trọn vẹn được, càng nghĩ nhiều lại càng khó chịu.
Thà nghĩ đến bữa tối còn hơn.
Đi ăn với Tam Bính và thằng Năm rất nhanh vì chúng nó bận buổi giao lưu tối nay, được một lần tham gia vào hoạt động do sinh viên tổ chức mang lại cho chúng nó cảm giác mới mẻ và thỏa mãn, hơn nhiều so với việc theo Trần Nhị Hổ vào sân homestay nhà người ta đánh bài rồi bị ông chủ đập nạng vào mặt.
Mấy người bọn họ ăn uống xong xuôi nhanh chóng, rồi gọi một suất cơm cho Thiện Vũ, còn mì bò phải sang tận phố bên kia sẽ bị muộn mất, thế là chỉ mua một bát hoành thánh đóng gói cho Trần Nhị Hổ ở ngay phố bên này, sau đó quay về homestay ngay lập tức.
Để không làm phiền các khách khác nghỉ ngơi buổi tối, hoạt động của bọn Lưu Ngộ bắt đầu lúc 8 giờ và kết thúc trước 11 giờ, tuy phòng họp nằm sâu bên trong tầng một và đã được xây cách âm rồi, nhưng phải nói là đám Đậu vui vẻ này có ý thức tự giác rất cao.
“Cậu không đi à?” Thiện Vũ ngồi trên sô pha mở hộp cơm, “Sắp bắt đầu rồi đấy.”
“Đám Hồ Bạn, Tam Bính đều đi hết, bây giờ ở homestay chỉ còn mỗi Trần Nhị Hổ trực quầy lễ tân thôi.” Trần Giản nói, “Chị Triệu đang dạy con gái làm bài tập trong phòng ký túc xá, lát nữa lỡ có chuyện gì lại để Trần Nhị Hổ vác cái đầu băng bó đó đi gặp khách hả?”
“Đồ lừa đảo.” Thiện Vũ nói.
“Hả?” Trần Giản ngẩn người.
“Tôi nói thay Lưu Ngộ.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười: “Anh cũng có đi đâu.”
“Tôi không đi là vì nó bảo cậu sẽ đi nhưng cuối cùng cậu lại không đi, nên tôi cũng không đi nữa.” Nói rồi Thiện Vũ bưng hộp cơm lên bắt đầu ăn.
“Thì lí do của tôi cũng giống vậy mà.” Trần Giản nói, “Tôi đi dạo một vòng trước đây.”
Homestay rất yên tĩnh, những vị khách đi ngắm dải ngân hà lúc này đã xuất phát, mấy người còn ở lại chắc đã đi tham gia hoạt động rồi.
Trần Giản dạo bộ từ tầng bốn xuống tầng một rồi đi một vòng quanh sân, lúc ngang qua 102, rèm phòng vẫn hé nhưng không thấy người đâu, Trần Giản đang hơi lo lắng thì một bóng người trong góc lên tiếng chào hỏi cậu: “Quản lý đi tuần à?”
“Ừm.” Trần Giản đáp theo phản xạ rồi mới nhìn rõ anh 102 đang ngồi ở bàn đá bên kia.
“Cậu không tham gia hoạt động của bọn họ à?” 102 hỏi.
“Một lát nữa.” Trần Giản nhìn anh ta, “Anh có muốn vào chung vui không?”
“Hôm nay tôi đã rất vui rồi.” 102 nói, “Mệt quá nên chuẩn bị đi ngủ thôi.”
“Thế anh…” Trần Giản gật đầu, “Nghỉ ngơi đi nhé.”
Quay về quầy lễ tân là Trần Nhị Hổ đang ngồi một mình ngơ ngẩn. Trần Giản vốn không biết nói gì, định hỏi xem hắn có muốn vào phòng họp chơi không, nhưng kịp thời dừng lại khi nhìn thấy băng vải trên đầu hắn.
“Mày đi đi.” Trần Nhị Hổ nói, “Không có chuyện gì đâu, tao mới nhận hai cuộc điện thoại, một người nhờ tìm xem khăn choàng của cô ấy có trong phòng không, một người hỏi buổi tối có bữa khuya không.”
“Ừ.” Trần Giản đáp.
Hoạt động đã bắt đầu được hơn nửa tiếng rồi, lúc này đứng ở hành lang tầng một có thể nghe được cả tiếng cười đùa trong phòng họp.
Trần Giản đứng lại vài giây, cuối cùng quay người bấm thang máy.
Cậu thực sự chưa từng tham gia vào những hoạt động tập thể như thế này, thậm chí trong lúc đi học, cậu còn muốn rời khỏi trường, đương nhiên sẽ càng không lãng phí thời gian để tham gia những hoạt động tập thể chỉ diễn ra trong thời gian ngoại khóa này.
Nhìn cánh cửa phòng họp, cậu bỗng khựng lại một giây.
Bất giác muốn lên tầng xem Thiện Vũ có tới không trước đã.
Cậu cũng hơi muốn vào, không cần phải tham gia mà chỉ đứng xem cuộc vui thôi cũng được, nhưng cậu lại có một phản kháng bản năng trước khung cảnh sôi động, vui vẻ ấy, một thế giới chẳng có bất cứ liên quan gì đến mình. Cậu có thể tưởng tượng được đám Tam Bính và Hồ Bạn vui vẻ như thế nào, nhưng riêng với bản thân thì lại chẳng tài nào nghĩ được mình sẽ ở trong trạng thái ra sao.
Không hiểu sao những lúc như vậy cậu lại cảm thấy nếu có Thiện Vũ ở đây thì mình sẽ yên lòng hơn, trong khoảnh khắc tự do tự tại, đứng ngoài mọi sự náo nhiệt trên đời, Thiện Vũ tựa như một tọa độ, mang đến cho cậu cảm giác chân thực nhất.
…Mày nghĩ cái gì đấy?
Trần Giản nhíu mày.
Lại ngây ra thất thần rồi.
Cửa thang máy mở ra nhưng cậu vẫn không nhúc nhích, cứ đứng đực ra nhìn ra bên ngoài.
Đến khi cửa thang máy đóng lại cậu mới hoảng, vội vàng vươn tay ấn mấy cái lên nút mở cửa.
Cửa văn phòng không khép hờ như ngày thường, mà đóng kín.
Trần Giản sửng sốt, song vẫn giơ tay gõ hai tiếng lên cửa.
Bên trong không có tiếng động.
Cậu vẫn chưa từ bỏ ý định, lại gõ thêm mấy cái nữa.
“Ông chủ Thiện?” Cậu gõ tiếp, “Thiện Vũ?”
Thắt cổ rồi à?
Cậu lại quay người xuống tầng ba, phòng tập thể thao đang sáng đèn khiến cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm, vừa đi vào trong vừa nói: “Tôi cứ tưởng anh…”
“Ơ? Quản lý?” Triệu Phương Phương đang ngồi trên ghế tập nhìn cậu.
Bên cạnh là con gái chị đang nằm trên quả bóng tập yoga, lộn ngược người nhìn cậu và nói: “Chào quản lý ạ.”
“À, chào em.” Trần Giản chợt thấy hơi xấu hổ, “Em đang tập à?”
“Em đang uốn lưng ạ.” Cô bé cười nói.
“Chú ý đừng để bị thương nhé.” Trần Giản cười nói.
“Cậu không vào phòng họp chơi à?” Triệu Phương Phương nói, “Mọi người đi hết rồi đó, ông chủ Thiện cũng đi rồi.”
“Ông chủ Thiện cũng đi rồi?” Trần Giản ngẩn người.
“Đi rồi ạ.” Cô bé nói, “Bọn em xuống cầu thang cùng với chú ấy, chú ấy xuống tầng một á.”
“Cậu cũng đi đi.” Triệu Phương Phương nói, “Đi chơi một chút, bình thường cậu cũng chẳng chơi bời nhiều, toàn là bọn trẻ con vào chơi chung cũng vui mà.”
“Vâng ạ.” Trần Giản cười.
Lúc đứng ngoài cửa phòng họp có thể nghe được khá rõ tiếng ồn ào náo nhiệt bên trong, khoảnh khắc Trần Giản vươn tay đẩy cửa phòng họp ra, tiếng cười nói rộn ràng và bóng người qua lại ập thẳng vào mặt.
Ngay lập tức khiến cậu hoa mắt chóng mặt.
“Quản lý tới rồi!” Không biết ai đã kêu lên, chắc là một cô bé Đậu vui vẻ nào đó.
“Ừa.” Trần Giản mỉm cười đóng cửa lại.
Lúc này mọi người đang chơi game, không biết là game gì mà Lưu Ngộ bịt chặt hai mắt cõng Hồ Bạn trên lưng loạng choạng đi về phía trước cùng mấy chiếc Đậu vui vẻ khác cũng trong tư thế tương tự.
“Chệch rồi chệch rồi!” Hồ Bạn một tay cầm cái kẹp dài một tay véo tai Lưu Ngộ để chỉnh lại phương hướng, có vẻ là phải kẹp được mấy quả bóng bay dưới đất phía trước lên.
Bên cạnh, thằng Tư cõng Tam Bính cũng lộn xộn không kém, Tam Bính thẳng tay bẻ cằm thằng Tư để chỉ hướng cho nó.
Một cặp Đậu vui vẻ khác thì ngả nghiêng, xiêu vẹo lao thẳng vào đám người, mọi người trong phòng lại cười ầm lên.
Trần Giản nhìn lướt qua đám đông, toàn là người, không thấy được Thiện Vũ đâu cả.
Ngay khi cậu đang định tìm một chỗ nào đó đứng một lát rồi đi thì chợt nghe thấy một tiếng huýt sáo ngắn ngủi.
Âm thanh này không thể lọt ra khỏi tràng cười ồn ã, nhưng Trần Giản đã quá quen thuộc với nó. Cậu nhìn theo tiếng, Thiện Vũ đang tựa vào một chiếc sô pha trong góc, cười với cậu.
Không ngờ anh ấy đến thật.
Trần Giản nhanh chân bước về phía Thiện Vũ, trên đường đi một chiếc Đậu vui vẻ đưa cho cậu gói khoai tây chiên, cậu nhận lấy: “Cảm ơn.”
Lúc quay sang nhìn cũng không biết ai đã đưa cho nữa.
Thiện Vũ chỉ ra sau lưng cậu.
“Hả?” Cậu nhìn qua, đằng sau có một bàn bày đầy đồ ăn vặt và đồ uống.
Sau chừng hai lần đảo mắt nhìn, cậu lấy cho Thiện Vũ một chai Coca, lấy cho mình một chai hồng trà đá.
“Tôi muốn cái này.” Thiện Vũ cầm lấy hồng trà đá.
“Anh không uống Coca à?” Trần Giản hỏi.
“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu, nhường chỗ bên cạnh.
“Tại vì không có cốc hả?” Trần Giản ngồi xuống.
Sô pha này là ghế sô pha đôi, được giữ lại từ thời Tiền Vũ nên cũng đã cũ rồi, khi ngồi vào giữa, ghế bị lún xuống. Trần Giản ngồi xuống, hơi nghiêng người về phía Thiện Vũ, lúc hỏi câu đó gần như dí sát mặt vào anh ấy để hỏi.
Thiện Vũ nhìn cậu, hơi nhướng mày: “Sao, tôi không uống Coca vì không có cốc thì cậu định đánh tôi à?”
“Cái sô pha này…” Trần Giản cố gắng xê dịch người sang bên cạnh, phải tựa vào lưng ghế mới không tiếp tục bị trượt ra giữa.
“Tôi tưởng cậu không đến thật cơ.” Thiện Vũ thì không hề nhúc nhích, anh dựa nghiêng người trên sô pha rất thoải mái.
“Tôi không ngờ anh đến thật.” Trần Giản nói, “Tôi còn tới văn phòng tìm anh.”
“Đã đồng ý đến thì đương nhiên sẽ đến.” Thiện Vũ uống một ngụm trà đá, “Cậu muốn chơi chút không?”
“Thôi khỏi đi.” Trần Giản nhìn qua Lưu Ngộ đang khom lưng đuổi theo mấy quả bóng bay khắp nơi trong khi bị Hồ Bạn véo tai, “Thể lực của Lưu Ngộ tốt phết…”
“Còn tùy xem đang cõng ai.” Thiện Vũ cong môi.
Trần Giản cười cười, không đáp.
Thật ra cậu có thể cảm nhận được rằng không chỉ Lưu Ngộ mà Tam Bính cũng rất có tình cảm với Hồ Bạn.
Cậu liếc nhìn Tam Bính, thằng nhóc này rất hiếu chiến, cảm giác chỉ mấy phút nữa thôi là nó có thể vặn đầu thằng Tư xuống đất rồi.
Cùng với tiếng bóng bay nổ, mọi người hoan hô reo hò, Hồ Bạn giơ cái kẹp trong tay lên cười sung sướng.
“Aiya.” Thiện Vũ gõ vào vỏ chai, “Thắng rồi thì mau xuống đi chứ, xương cổ thằng Tư sắp bị vặn dài ra rồi kìa.”
Trần Giản không nhịn được cười.
“May mà mai Lưu Ngộ đi rồi.” Thiện Vũ nói.
“Không đi thì làm gì được.” Trần Giản cười hỏi, “Đánh nhau hả?”
“Đừng có xem thường chuyện ghen tuông.” Thiện Vũ duỗi dài chân, thoải mái gối đầu lên cánh tay.
Trần Giản nhìn thoáng qua chân anh: “Duỗi chân ra đi, lỡ ai không nhìn thấy lại giẫm lên thì sao, đừng làm khổ một bên chân còn lại nữa.”
“Trù tôi hả.” Thiện vũ nói, “Cuối tuần sau tôi đi kiểm tra lại, nếu tháo được rồi thì sẽ tháo.”
“Chưa đến ba tháng mà?” Trần Giản hỏi.
“Tôi đi lại được rồi, giờ không cần nạng cũng đi được.” Thiện Vũ nói.
“Nghe lời bác sĩ đi.” Trần Giản nói.
“Tôi bỏ nẹp cậu cũng nhẹ nhõm hơn nhiều mà.” Thiện Vũ búng ngón tay liên tục lên thân chai, “Ít nhất là không phải đi hầu người khác nữa.”
Trần Giản không nói gì.
“Sao đấy.” Thiện Vũ nghiêng đầu, “Xót tiền à?”
“Không thì lát nữa tôi tháo nẹp giúp anh luôn.” Trần Giản nói, “Là anh xót tiền ngay chứ gì?”
“Cậu uống rượu đấy à?” Thiện Vũ cười.
Trò chơi người mù cõng người què kết thúc, giữa một mớ hỗn độn, người chủ trì vẫn có thể xâu chuỗi từng câu từ một cách hết sức chuyên nghiệp, có điều không nghe rõ đang nói gì cả, nói tóm lại là trò chơi tiếp theo sắp bắt đầu rồi, cả đám vừa đi vừa ăn đồng loạt vỗ tay.
Sau đó là màn chia đội hỗn loạn, trong quá trình này có thể thấy rõ ai thích ai, ai không muốn ở cùng với ai, ai với ai là một cặp, ai với ai đang mập mờ…
Thiện Vũ không nói nữa, như thể đột nhiên thoát khỏi trạng thái trước đó, lẳng lặng dựa vào sô pha nhìn đám người trước mặt.
Trần Giản cũng im lặng.
Tầm mắt chậm rãi đảo qua một lượt những người này.
Hạnh phúc thật đấy, cảm giác bọn họ cười đến mệt rồi.
Nếu là ngày thường, cậu ở trong hoàn cảnh thế này không bao lâu sẽ muốn bỏ chạy vì quá đau đầu.
Cậu liếc nhìn Thiện Vũ bên kia, chắc hẳn Thiện Vũ thực sự thích xem cuộc vui, lần trước đi ăn cùng đám Trần Nhị Hổ cũng thế, tận hưởng cảm giác bản thân vượt trội trước những bộ não non nớt… Đương nhiên hiện tại đây là một bầy Đậu vui vẻ ưu tú, đầu óc chắc chắn là nếp nhăn đầy rẫy rồi…
Có lẽ thật sự là vì có Thiện Vũ bên cạnh nên Trần Giản phát hiện ra sự bất an âm ỉ trong lòng mình khi phải đối mặt với “một thế giới khác” này đã biến mất từ lúc nào, không những vậy còn có thể ngồi yên ở đây nghĩ đủ thứ linh tinh rối bời trong đầu.
“Quản lý!” Có người gọi cậu, “Trần Giản!”
“Hả?” Trần Giản giật mình tỉnh lại, hơi ngồi thẳng dậy.
“Lại đây!” Hồ Bạn vẫy tay với cậu, “Cả ông chủ Thiện nữa! Qua đây chung vui, mau!”
“Làm gì đấy?” Trần Giản hơi mơ màng, vừa nãy hồn cậu đã lạc đi đâu mất, đến giờ mới phát hiện trò chơi lúc nãy đã kết thúc rồi.
“Cậu ngủ đấy à?” Thiện Vũ bên cạnh hỏi.
“Không.” Trần Giản quay sang liếc nhìn, Thiện Vũ vẫn đang lười biếng dựa vào sô pha.
“Đi chơi game đi.” Tay Thiện Vũ đẩy nhẹ sau lưng cậu, “Đi chung.”
“Game gì?” Trần Giản đứng dậy.
“…Đoán từ đó.” Thiện Vũ cũng đứng dậy, thì thầm vào tai cậu, “Cậu vừa nghĩ gì vậy?”
“Không có gì.” Trần Giản đáp, cậu thật sự không nhớ nổi vừa nãy mình đã suy nghĩ chuyện gì nữa.
Hiện tại đang chơi trò đoán từ, chia thành ba nhóm, đám Đậu hai nhóm, nhân viên Đại Ẩn cộng thêm mấy chiếc Đậu nữa một nhóm nên cả Trần Giản và Thiện Vũ đều phải tham gia.
Để ai cũng được tham dự, mọi người trong các nhóm lại chia ra thành các đội hai người thay phiên nhau đoán, nhóm nào đoán được nhiều hơn thì nhóm đó thắng. Tính ra như vậy thì mỗi người chỉ việc khoa chân múa tay hoặc đoán một lần là xong, Trần Giản thở phào nhẹ nhõm.
“Quản lý Trần bắt cặp với ông chủ đi.” Hồ Bạn sắp xếp, “Hai người ai làm động tác ai đoán đây?”
Trần Giản không muốn làm động tác, nhưng Thiện Vũ là người bị thương ở chân… Tuy anh đã bảo anh không què nữa, nhưng…
“Để tôi làm động tác cho.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản nhìn anh: “Anh làm động tác?”
“Chứ không thì sao.” Thiện Vũ nói, “Tôi sợ cậu xấu hổ quá thì tôi không đoán nổi.”
Trần Giản không còn lời gì để nói.
Trong sự hỗn loạn, mọi người đã chia xong đội và trò chơi nhanh chóng được bắt đầu, game này chủ yếu là để giải trí nên những từ cần đoán đều là thành ngữ không quá khó.
Đội đầu tiên bên phía Đại Ẩn cử ra chính là thằng Tư với thằng Năm.
“Ai xếp vậy.” Thiện Vũ nói khẽ, “Điền kỵ đua ngựa [1] hả?”
[1] Đại tướng Điền Kỵ nước Tề đua ngựa với Tề vương, đánh cuộc ngàn lạng vàng. Tôn Tẫn bày cho Điền Kỵ cách thắng cuộc, dùng con ngựa kém nhất đua với con ngựa hay nhất của Tề vương nên Điền Kỵ thua 1 trận, dùng con ngựa hay nhất đua với con ngựa trung bình của Tề vương nên Điền Kỵ thắng 1 trận, rồi dùng con ngựa trung bình đua với con ngựa kém nhất của Tề vương lại thắng được 1 trận nữa, kết quả Điền Ky thắng 2 trên ba trận. Chỉ việc biết cách tận dụng điểm mạnh của mình giải quyết điểm yếu của đối thủ để giành được thắng lợi.
“Càng về sau càng khó, hai người đó một đội là dễ nhất!” Lưu Ngộ được chia vào nhóm Đại Ẩn, rất hài lòng với sự sắp xếp của mình.
Thằng Tư với thằng Năm không phụ sự mong đợi của mọi người, từ là “dễ như trở bàn tay”, trong khi thằng Tư liên tục lật đi lật lại bàn tay, thằng Năm đoán thành “dưới Ngũ Chỉ sơn” (ngọn núi bàn tay Phật Tổ đã nhốt Tôn Ngộ Không), “khỉ trộm đào”, “Như Lai thần chưởng”, với cả “mẹ mày đánh mày”…
Tiếp theo là Tam Bính với Hồ Bạn, cửu tử nhất sinh.
Tam Bính đứng đơ ra một lúc, cuối cùng ôm ngực giả chết, rồi lại tiếp tục ôm ngực giả chết, rồi lại ôm… Hồ Bạn vừa nhìn vừa hô: “Vạn tiễn xuyên tâm! Moi tim đào phổi! Tây Thi ôm ngực! Nhồi máu cơ tim…”
Sau khi chết được chín lần, Tam Bính giơ số chín rồi nhảy cẫng lên, dang rộng cánh tay ra – ý nói mình đã sống lại rồi.
Trần Giản không khỏi phì cười.
“Đéo gì vậy?” Hồ Bạn sửng sốt.
“Cái này cũng không dễ lắm nhỉ.” Trần Giản nói.
“Đối với chúng ta thì khả năng là không dễ rồi.” Thằng Năm thở dài.
Đội Tam Bính với Hồ Bạn cũng không đoán đúng, nhưng bên kia cả hai đội của nhóm Đậu vui vẻ đều đoán được hết các từ.
“Cặp đôi tiếp theo!” Người chủ trì kêu lên.
“Anh, hai người lên đi!” Lưu ngộ đẩy hai người họ ra, “Để xem hai người thế nào!”
“Ông chủ với quản lý à.” Chiếc Đậu chủ trì nhiệt tình nói, “Lên chọn từ đi!”
Thiện Vũ đi tới đối diện Trần Giản, người cầm từ phía sau Trần Giản, xoạch một tiếng đổi tờ giấy, giơ lên.
Trần Giản lập tức nhìn chằm chằm Thiện Vũ.
Nhưng Thiện Vũ không nhúc nhích, cũng không nói gì cả, khi thấy câu thành ngữ sau lưng cậu hiện ra, khóe môi anh chỉ cong lên rất khẽ.
Ý gì đây?
Trần Giản đực mặt ra.
“Anh đoán được chắc chắn anh đoán được!” Hồ Bạn liên tục xì xào.
Tôi đoán được cái gì chứ?
Từ đâu mà khẳng định thế hả!
Thiện Vũ không nhúc nhích, cũng không nói gì.
“Cái gì đấy!” Trần Giản kêu lên với anh.
Thiện Vũ nở nụ cười.
Nhìn thấy nụ cười đó của anh, Trần Giản lập tức như hiểu ra điều gì.
Từ này có đơn giản không? Từ này không đơn giản đâu nhỉ?
Nếu diễn tả bằng hành động thì phải diễn tả như thế nào?
Thế nhưng Thiện Vũ cũng không làm bất cứ cử chỉ nào, chỉ nhìn cậu rồi gật đầu.
Trần Giản về cơ bản đã xác định được rồi, ngập ngừng mở miệng một cách khó khăn: “Trầm…”
Thiện Vũ lập tức giơ tay lên, ngón tay lắc lắc.
Không phải ư? Thế thì là…
“Bế nguyệt tu hoa [2]?” Trần Giản hỏi.
[2] Trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa: Chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn.
“Đúng rồi.” Thiện Vũ búng tay một cái.
“Uầy ——” Hồ Bạn và Lưu Ngộ cùng kêu lên.
Người chủ trì cũng hơi giật mình: “Ăn ý đến vậy sao!”