Thu Hanh - Vu Triết
Nụ Hôn và Nỗi Sợ Hãi
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cổ Thiện Vũ ấm áp, đặc biệt là khi chóp mũi lạnh ngắt vì gió của Trần Giản áp vào, thậm chí còn nóng hơn. Cậu có thể cảm nhận được nhịp đập thình thịch bên gáy Thiện Vũ, cùng với mùi hương nước biển thoang thoảng theo từng nhịp đập.
Hoảng loạn.
Một cảm giác bối rối dữ dội bất ngờ ập đến.
Cả khát khao được chạm vào sự ấm áp.
Cùng với nỗi sợ hãi và sự bối rối trước một điều không thể gọi tên.
Cậu cứ đứng im như thế, không nhúc nhích.
Không muốn động đậy, cũng không dám nhúc nhích.
Mãi cho đến khi Thiện Vũ nghiêng đầu, khẽ hôn sau tai cậu. Bấy giờ cậu mới bật ngẩng đầu lên như vừa choàng tỉnh, sau đó nghiêng đầu đặt lên môi Thiện Vũ một nụ hôn sâu.
Gió như ngừng thổi.
Đèn xe cũng tối sầm.
Mặt đất dưới chân như biến mất.
Cơ thể cũng đột ngột mất hết tri giác.
Trong chớp mắt, mọi giác quan như rời khỏi cơ thể.
Chỉ còn lại xúc cảm lạnh lẽo hòa lẫn trong sự ẩm ướt mềm mại ấy.
…
Thế giới tưởng chừng như đông cứng ấy bị phá vỡ bởi một vệt sáng chói mắt hắt ra từ khúc cua phía trước, ánh sáng rọi vào cánh rừng hai bên, chiếu sáng cả một vùng.
Sau đó là tiếng còi xe.
Trần Giản đột ngột buông Thiện Vũ ra, quay người tựa vào xe.
Vài giây sau, một chiếc xe tải xuất hiện trước mặt.
Ánh đèn chói lòa, rọi sáng cả con đường, chiếc xe và hai người đang tựa vào nó.
Trong phút chốc Trần Giản không biết nên đứng im bất động hay vội vã chui vào xe. Nhưng Thiện Vũ thì vẫn hết sức bình tĩnh, vì vậy cậu cũng không nhúc nhích.
Đằng sau là xe, trước mặt là cánh rừng ven đường.
Cậu cho rằng lý do Thiện Vũ chọn đứng im có thể là vì trông hai người họ khá giống kiểu du khách xin dừng xe giữa đường để đi vệ sinh.
Tuy không được văn minh cho lắm, nhưng lại khá hợp lý.
Sau khi xe tải chạy qua, Trần Giản vẫn đứng đó không động đậy, đầu óc choáng váng với những hình ảnh và suy nghĩ hỗn loạn, rối bời.
“Lên xe đi.” Thiện Vũ giơ tay búng nhẹ vào má cậu một cái.
“Ò.” Trần Giản choàng tỉnh, đáp.
Từ cửa sau tới cửa ghế phụ chỉ một bước chân mà Trần Giản phải mất một lúc rất lâu. Thiện Vũ vòng từ đầu xe qua ngồi vào ghế lái rồi, cậu mới mở cửa xe bước vào.
Thiện Vũ quay đầu qua nhìn cậu.
Bị cảm giác ngượng ngùng vây lấy, Trần Giản đến liếc nhìn Thiện Vũ cũng không dám, chỉ cảm nhận được là nãy giờ Thiện Vũ vẫn cứ nhìn mình.
Một lát sau Thiện Vũ mới bật cười, nói: “Đai an toàn.”
“À.” Trần Giản đáp, vội vã nắm lấy dây an toàn, giật mạnh.
Dây an toàn bị kẹt cứng.
Cậu thả lỏng tay, nhẹ nhàng kéo dây an toàn ra lần nữa rồi cài lại.
Thiện Vũ không nói nữa, anh vươn tay định bật nhạc nhưng không tìm thấy, đành chuyển sang radio rồi tiếp tục lái xe về phía thị trấn nhỏ. Trần Giản dựa lưng vào ghế, trợn mắt nhìn thẳng về phía trước.
Trước đây cậu thường xuyên không biết mình đang nghĩ gì, nhưng giờ phút này lại rõ ràng hơn bao giờ hết mình đang nghĩ gì.
Trong đầu cậu chỉ toàn là nụ hôn ban nãy.
Không biết do kích động hay sợ hãi, bàn tay đút trong túi cậu cứ run rẩy mãi.
Suốt quãng đường đó không thể nghĩ đến gì khác.
Mãi cho đến khi xe dừng lại, Thiện Vũ duỗi tay qua vỗ vào mặt cậu mấy cái, cậu mới choàng tỉnh.
…Choàng tỉnh?
Cậu ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Thiện Vũ rồi lại quay đầu nhìn ra bên ngoài.
Xe đỗ lại trên một khoảng đồi đã được dọn sạch cạnh đường đèo, bên cạnh là một tòa nhà sáng đèn, biển hiệu viết: Nhà hàng lưng núi.
Đến từ bao giờ vậy?
Trần Giản hoảng hốt lấy điện thoại ra xem lại, đã gần tám giờ tối rồi.
“Khỉ thật.” Cậu vừa sốc vừa khó hiểu, “Tôi ngủ quên lúc nào vậy?”
“Tôi còn tưởng cậu ngất đi rồi chứ.” Thiện Vũ nói.
“Anh lái lên đây kiểu gì vậy?” Trần Giản nhìn anh.
“Chỉ việc giữ vô lăng mà lái lên thôi.” Thiện Vũ nói, “Cậu từng nói rồi mà, đường đèo, đi qua mấy nhà nghỉ kia là tới nơi.”
“À.” Trần Giản xoa xoa mặt, “Chắc vừa thi xong lại học lái xe nên tôi hơi mệt… Sao anh không gọi tôi dậy chứ?”
“Không sao.” Thiện Vũ nói, búng ngón tay vào vô lăng mấy cái, nhẹ nhàng nói tiếp, “Nếu cậu không muốn đi ăn bữa này thì chúng ta có thể xuống núi ngay bây giờ.”
“Không phải là không muốn đi.” Trần Giản nói, “Chỉ là vừa nãy tôi… vẫn chưa kịp tỉnh táo.”
Thiện Vũ cười: “Vậy đợi cậu tỉnh táo rồi chúng ta hẵng vào.”
Thấy có xe tới, nhân viên phục vụ đứng ở cửa bước ra, đi tới bên ghế lái.
Thiện Vũ hạ cửa kính xe xuống: “Đợi một chút.”
“Vâng ạ.” Nhân viên lễ phép cúi người rồi quay trở vào.
“Nhìn cách phục vụ của nhà hàng này,” Trần Giản không kìm được mà nói, “thật có quy củ.”
“Thị trường mục tiêu khác nhau,” Thiện Vũ nói, “chứ đâu phải chúng ta không làm được điều đó.”
Trần Giản tưởng tượng đến viễn cảnh “đảng chuồng lợn” đứng ngoài cửa lễ phép đón khách… Cảm giác dù có là Hồ Bạn đứng cửa thì thái độ đó cũng không thể mang lại cho người ta cảm giác “lễ phép” được.
Cậu không nhịn được cười.
Thiện Vũ gần như cũng bật cười cùng lúc đó: “Hai chúng ta đang nghĩ về cùng một chuyện phải không?”
“Chắc thế đấy.” Trần Giản quay đầu nhìn anh, cười nói, “Đại Ẩn đón khách.”
Thiện Vũ đang cười thì điện thoại vang lên.
Anh mò mẫm tìm kiếm hồi lâu mới lôi được chiếc điện thoại ra từ khe ghế, nghe máy: “Đừng giục nữa, tới rồi đây.”
“Trong này có hai người đói meo đang phải đợi tụi mày đến ăn đấy!” Nhạc Lãng nói, “Mẹ kiếp, vào ăn cho xong đi rồi lại về xe mà hú hí!”
Nghe được giọng Nhạc Lãng, Trần Giản sửng sốt nhìn về phía ô cửa kính lớn của nhà hàng, phát hiện ra ở cửa sổ tầng hai ngay đối diện đầu xe họ, Nhạc Lãng đang một tay cầm điện thoại, một tay chỉ vào hai người.
“Ơ?” Trần Giản nhìn lên tầng hai, hạ thấp giọng, “Anh ta thấy hết sao?”
“Tôi còn nghe thấy được nữa đây!” Nhạc Lãng kêu, “Lên đi!”
Theo như Thiện Vũ nói thì hai vợ chồng Nhạc Lãng hẳn sẽ không ngồi đợi họ đến rồi mới bắt đầu ăn, nhưng nhìn thoáng qua mặt bàn sạch trơn chỉ có vỏn vẹn hai ly nước chanh, Trần Giản cho rằng họ không hề ăn trước.
Thiện Vũ cũng hơi bất ngờ: “Ồ, nhịn đói đợi thật sao?”
“Thì chỉ hẹn mỗi mình mày, mày nói xem tao có phải đợi không chứ?” Nhạc Lãng nhận lấy thực đơn mà nhân viên phục vụ đưa tới, đặt trước mặt Trần Giản, “Trần Giản gọi món trước đi.”
“Chị Diêu Dập gọi đi ạ.” Trần Giản định đẩy thực đơn về phía Diêu Dập, “Em ăn gì cũng được.”
Cậu thực sự “ăn gì cũng được”, đặc biệt là khi đang đói thế này.
Vả lại, nói thật thì cậu không biết cách gọi món ở những nhà hàng như thế này, không ước chừng được lượng thức ăn, cũng không đoán được hương vị…
“Thế để Thiện Vũ gọi món đi.” Diêu Dập nói, “Đừng để tôi gọi món, mấy món tôi gọi chắc chắn mọi người không ăn được đâu.”
“Cổ toàn gọi mấy món vô vị thôi.” Nhạc Lãng nói.
Thiện Vũ vươn tay qua lấy thực đơn rồi tiện tay đặt thẻ tham dự hội nghị của Diêu Dập lên bàn: “Trả cậu đây.”
“Có dùng đến không?” Diêu Dập cười hỏi.
“Đã cầm thì đương nhiên là có dùng đến rồi chứ.” Thiện Vũ xem thực đơn, “Để xem họ bàn bạc với nhau thế nào thôi, chắc còn phải kéo dài thêm hai buổi nữa.”
“Không phải họ đã đồng ý rồi sao?” Trần Giản thì thầm hỏi.
“Quay về bàn bạc xong chắc chắn phải thêm thắt một số điều kiện nữa, với lại còn có mấy nhà họ Trần chưa nhận được lợi lộc gì từ vụ này đã đồng ý,” Thiện Vũ nói, “hẳn mai cũng sẽ tới thêm điều kiện với cậu.”
“Ồ…” Trần Giản dựa lưng vào ghế.
“Không sao đâu.” Nhạc Lãng nói, “Không thỏa thuận được thì cứ bảo họ đến tìm ông chủ, ông chủ Thiện bình thường đã giỏi, riêng khoản đàm phán lại càng giỏi hơn.”
Thiện Vũ cười không đáp, bắt đầu gọi món với nhân viên phục vụ.
Anh gọi vài món đặc trưng của nhà hàng, vài món đặc sản, còn gọi thêm một suất cơm chiên nhỏ, yêu cầu mang cơm chiên ra trước.
“Chuyến chèo bè thế nào rồi?” Gọi món xong, Thiện Vũ hỏi.
“Cũng được, đông người chơi phết.” Nhạc Lãng nói, “Nhiều người không sợ lạnh nhỉ?”
“Vào chơi rồi thì không lạnh nữa.” Diêu Dập nói, “Hai người cũng nên trải nghiệm thử một chút đi, vui lắm đấy, thật sự. Hôm nay cả gia đình ngồi đằng sau bè bọn tao đều là người bản địa, sống ở thị trấn cũ.”
“Hôm nào hai bọn mình đi khảo sát địa hình một chút nhé?” Thiện Vũ quay đầu nói với Trần Giản.
“Ừm.” Trần Giản cười gật đầu.
“Nói thật, khu vực của các cậu còn phát triển được nhiều thứ lắm.” Diêu Dập nói, “Còn nhớ cậu đó không? Cậu cao to đen nhẻm ở lớp 376 hồi trước ấy…”
“Nhớ.” Thiện Vũ nói.
“Giờ cậu ấy đang làm về du lịch đấy, ngày nào cũng chạy dọc khắp các tuyến đường.” Diêu Dập nói, “Nếu hôm nào cậu có ý tưởng gì đó, tôi có thể giúp các cậu kết nối với cậu ấy.”
“Ai cao to đen nhẻm cơ?” Nhạc Lãng hỏi ngay, “Sao anh không biết chứ?”
“Thì một người bạn cùng lớp thôi.” Diêu Dập nói.
“Một bạn nam cùng lớp.” Thiện Vũ nói.
“Ái chà, trùng hợp vậy sao?” Nhạc Lãng nói.
Diêu Dập cười: “Chắc anh cũng gặp rồi chứ, cậu bạn học cùng trường đại học với em mà thường đi chung ấy, cái người siêu cao mà hay đá bóng cùng…”
“Mày cố tình đấy à?” Thiện Vũ nói.
“Cái người siêu cao nào?” Nhạc Lãng nói, “Cao hơn cả tao à?”
“Không.” Thiện Vũ nói.
“Mày cũng quen sao?” Nhạc Lãng nhìn anh.
“Không quen.” Thiện Vũ nói, “Tao chọc tức mày thôi.”
“Mẹ kiếp.” Nhạc Lãng nở nụ cười.
Giờ này trong nhà hàng không quá đông khách nên đồ ăn lên rất nhanh. Được bưng lên là một suất cơm chiên nhỏ mà Thiện Vũ đã gọi.
Lúc này Trần Giản mới hiểu tại sao anh lại gọi một suất cơm chiên nhỏ mang lên trước – để tránh nói chuyện khi ăn hết mức có thể. Thiện Vũ phải lót bụng bằng phần cơm chiên nhỏ này trước, như thế lát nữa mới có thể ăn từ từ chậm rãi, vừa ăn vừa nói chuyện.
Vừa nói vừa ăn.
Nói thật thì Trần Giản không hiểu lắm, Thiện Vũ kiên trì tuân theo quy tắc này là do muốn tuân thủ quy tắc, hay là do đã quen với nó, hay là do muốn kiếm một cái cớ vào những lúc không muốn nói chuyện?
Nhưng với tính cách của Thiện Vũ, dường như anh chẳng bao giờ cần phải kiếm cớ cho việc muốn nói chuyện hay không muốn nói chuyện.
Khi ở với hai vợ chồng Nhạc Lãng, rõ ràng Thiện Vũ nói chuyện nhiều hơn bình thường, trạng thái cũng… khó mà diễn tả thành lời, kiểu như ít lười biếng hơn bình thường.
Lúc này Trần Giản mới thực sự là “ăn không nói”, chỉ khi nhắc đến tình hình chuyến du lịch hai hôm nay cậu mới có thể xen vào đôi ba câu chuyện, một khi đề tài chuyển sang chuyện khác, cậu lại chỉ có thể im lặng.
Nhạc Lãng với Thiện Vũ là bạn bè lâu năm, Diêu Dập với Thiện Vũ là bạn cùng cấp ba vẫn luôn giữ liên lạc, họ đều là quá khứ, hiện tại và cả tương lai của Thiện Vũ.
Trần Giản yên lặng nghe họ nói chuyện, nghiêm túc ăn bữa cơm của mình.
May mà đang đói.
Không biết vì đang đói, vì đồ ăn của nhà hàng này ngon, hay là vì Thiện Vũ rất biết chọn món, nói chung Trần Giản ăn rất ngon lành.
Điểm trừ duy nhất là ăn quá nhanh. Trong khi những người khác vẫn còn đang ăn, Trần Giản đã thấy no căng rồi.
Cậu dựa vào ghế nghỉ ngơi một lúc, rồi hơi ghé người về phía Thiện Vũ.
Thiện Vũ cũng nhanh chóng nghiêng người lại gần: “Hm?”
“Tôi lên sân thượng của nhà hàng xem nhé.” Trần Giản thì thầm, “Hình như có một cái lò sưởi âm tường khá to.”
“Thế cậu đi xem đi.” Thiện Vũ cười cười, “Tiện thể khảo sát một chút xem liệu chúng ta có thể làm một cái như vậy không.”
“…Giờ tôi tan làm rồi.” Trần Giản nói.
“Thật vậy sao?” Thiện Vũ nhìn cậu.
Trần Giản cười đứng dậy, đang định báo với hai người Nhạc Lãng một tiếng thì Diêu Dập đã nở nụ cười, vẫy tay với cậu: “Đi đi, nghe thấy rồi.”
Nhà hàng có ba tầng, tầng hai và tầng ba đều có một khoảng sân thượng kiểu bán lộ thiên, phía bên trong phòng có một cái lò sưởi âm tường rất to – hay còn gọi là bếp lửa. Nhà hàng quay lưng về phía thôn cũ, mặt tiền hướng ra núi rừng sông nước, tầm nhìn ở đây xa hơn so với đài quan sát chỉ có thể trông thấy thôn cũ. Nơi đây rất trống trải, cảnh sắc còn hoang sơ hơn, đã không còn ánh đèn từ trong thôn nữa. Phóng tầm mắt ra xa là ánh trăng bàng bạc cùng lớp tuyết mỏng phủ trên đỉnh núi cao.
Cảm giác lành lạnh.
Trần Giản đứng bên lan can sân thượng một lúc, đoạn đi tới ngồi xuống một cái ghế gần bếp lửa.
Ngẩn người nhìn xa xăm.
“Có muốn qua đó cùng không?” Từ góc Nhạc Lãng ngồi có thể nhìn thấy Trần Giản, “Thấy cậu ấy ngẩn người ở đó cũng một lúc lâu rồi đấy.”
“Không được.” Thiện Vũ không quay đầu lại, “Sẽ làm phiền khi cậu ấy đang suy nghĩ.”
“Hai hôm nay hai người có chuyện gì à?” Dù gì Diêu Dập cũng là phụ nữ nên nhạy cảm hơn, “Cảm giác em trai hơi lạ.”
Thiện Vũ hắng giọng, không đáp.
“Lại đánh mày à?” Nhạc Lãng hỏi.
“Chỉ có mày mới thiếu đòn ấy.” Thiện Vũ nói.
Diêu Dập cười, vỗ Nhạc Lãng một cái, “Nếu bị đánh thật thì chắc chắn không phải trạng thái như thế này.”
“Hai người có thể tôn trọng 'bệnh nhân' một chút được không vậy?” Thiện Vũ nói.
“Còn chưa đủ tôn trọng nữa hả, tao có đánh mày đâu.” Nhạc Lãng chậc lưỡi.
Thiện Vũ dựa lưng vào ghế, nở nụ cười.
Một lúc lâu sau lại thở dài.
“Tôi thấy cậu ấy… có lẽ là thiếu cảm giác an toàn.” Thiện Vũ nói.
“Nhỉ? Có khi là vậy.” Nhạc Lãng chau mày nhìn anh, một lát sau mới nói thêm, “Tao cảm giác mày cũng như thế.”
“Cậu ấy vẫn luôn như thế mà.” Diêu Dập chống cằm, ngón tay nhịp nhịp trên gương mặt, “Chẳng qua biểu hiện theo cách khác mà thôi. Hầu hết những con nhím đều không có cảm giác an toàn.”
“Cậu mới là con nhím.” Thiện Vũ nói, “Đồ con nhím.”
“Bạn của anh mắng em là lợn kìa.” Diêu Dập nhìn Nhạc Lãng.
“Là con nhím.” Nhạc Lãng sửa lại lời cô.
Thiện Vũ không nhịn được bật cười.
“Lát nữa anh sẽ đánh nó cho em.” Nhạc Lãng ôm Diêu Dập.
“Không nhìn nổi nữa.” Thiện Vũ uống hết ly nước chanh, “Tao qua đó xem đây, lát nữa hai người có xuống núi không?”
“Bọn tôi lên tầng ba chụp cảnh đêm.” Diêu Dập nói, “Cậu không thấy tôi thay cả đồ đẹp để tới đây sao?”
“…Vừa mới thấy.” Thiện Vũ nói.
“Những lời như thế không cần phải nói thẳng ra đâu!” Diêu Dập cười.
“Lát nữa anh đánh nó cho em mà.” Nhạc Lãng nói.
“Mày có mang thẻ đúng không?” Thiện Vũ cười đứng dậy, cầm áo khoác mặc lên người rồi đi sang chỗ Trần Giản.
Từ lúc ngồi xuống Trần Giản không hề thay đổi tư thế, cứ duỗi chân tựa vào lưng ghế, khuỷu tay chống lên tay vịn, ngón tay thì chống thái dương.
Giữ nguyên tư thế như thể đang chĩa súng vào đầu mình, ít nhất hai mươi phút.
“Lửa này ấm không?” Thiện Vũ đi qua hỏi.
“Hả?” Trần Giản choàng tỉnh, quay đầu lại thấy anh thì thu chân vào, ngồi thẳng dậy, “Ấm lắm, vừa mới thêm củi nên lửa đang to.”
Đây là ghế dành cho hai người. Thiện Vũ đi tới đá nhẹ vào giày Trần Giản. Trần Giản bèn dịch sang một bên nhường chỗ. Thiện Vũ ngồi xuống cạnh cậu, duỗi dài chân, dựa hơn nửa người vào lưng ghế.
“Ăn xong rồi à?” Trần Giản hỏi.
“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu, “Hai người kia lên sân thượng tầng ba chụp ảnh.”
“Chúng ta thì sao?” Trần Giản hỏi, “Về chưa?”
“Ngồi một lát đi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản không nói gì, lại tựa vào ghế. Một lát sau cậu cũng duỗi dài chân ra một chút để dựa nửa người vào ghế giống anh.
“Đang nghĩ gì thế?” Thiện Vũ quay đầu sang nhìn cậu, “Mà ngồi ở đây lâu như vậy?”
“Chẳng nghĩ gì cả.” Trần Giản nói.
“Cậu đoán tôi có tin không?” Thiện Vũ hỏi.
“Không tin à?” Trần Giản cười.
“Đến Đậu Đỏ cũng không tin nổi.” Thiện Vũ nói, “Tôi còn lớn hơn con bé hẳn một tuổi, làm sao tôi tin được chứ.”
Trần Giản cười, cúi đầu xoa xoa mũi.
“Là vì chuyện… trên đường ban nãy à?” Thiện Vũ hỏi.
Trần Giản đang định giơ tay thì khựng lại. Một lát sau mới chậm rãi hạ xuống: “Tôi… không biết nữa, không nói rõ được.”
“Nếu là vì chuyện đó,” Thiện Vũ ngừng lại một chốc, nhìn cậu, hạ giọng, “khiến cậu thấy không thoải mái, thì cứ coi như nó chưa từng xảy ra.”
Trần Giản không nói gì, vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào tay mình.
Thiện Vũ cũng im lặng.
Ngọn lửa trong bếp lò đằng sau cháy rất mạnh, phát ra những tiếng lách tách nho nhỏ. Thi thoảng có tàn lửa bay ra rồi nhanh chóng biến mất trong gió đêm.
“Chính là cái này.” Trần Giản đột nhiên mở miệng, “Chính là những lời này của anh.”
“Hả?” Thiện Vũ ngẩn người, “Lời gì?”
“Có thể coi như chưa từng xảy ra.” Trần Giản quay đầu nhìn anh, “Nếu tôi không nhớ, thì anh cũng không nhớ.”
Thiện Vũ vẫn im lặng.
“Tôi thực sự rất sợ.” Trần Giản nói.