Chương 58

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiện Vũ không thốt nên lời ngay lập tức. Thậm chí những lời Trần Giản nói, anh phải mất mấy giây mới có thể nắm bắt được đại khái ý cậu là gì. Anh chưa bao giờ nghĩ đến, cũng chưa từng xem xét vấn đề từ góc độ này.
Anh nhìn Trần Giản.
Ánh mắt chậm rãi dừng lại ở lò sưởi phía sau cậu. Lúc này, lửa trong bếp lò còn cháy mạnh hơn lúc nãy, ngọn lửa nhảy múa, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ và ấm áp, nhìn một hồi lâu, hốc mắt anh dần nóng lên vì ánh sáng nhấp nháy đó.
Anh khẽ thở dài, dời ánh mắt trở lại gương mặt Trần Giản.
“Bất cứ khi nào, miễn là có anh ở đây, tôi sẽ luôn cảm thấy rất vững tâm, mọi phiền toái, khó khăn đều chẳng còn gì đáng ngại.” Trần Giản nhìn anh, “Nhưng tôi vẫn luôn có cảm giác rằng, anh có thể biến mất bất cứ lúc nào.”
Thiện Vũ không đáp.
“Anh không quan tâm đến việc người khác biến mất, bởi vì chính bản thân anh cũng sẽ biến mất bất cứ lúc nào.” Trần Giản nói.
“Tôi chỉ định là,” Thiện Vũ chống tay lên thái dương, nhẹ nhàng xoa bóp một cách vô thức, “để cậu có chút khoảng trống, chút không gian để suy nghĩ, bình thường cậu đã phải suy nghĩ rất nhiều rồi…”
“Tôi đã nói với anh rằng tôi nhớ rõ mọi thứ mà.” Trần Giản nói, “Tôi không cần phải giả vờ không nhớ gì cả.”
Những lời này khiến Thiện Vũ hơi ngẩng đầu lên.
Đúng vậy, nghe Trần Giản nói, anh mới đột nhiên nhận ra mình đã bỏ qua một đặc điểm rất quan trọng ở Trần Giản. Trước đây anh vẫn luôn nghĩ rằng – giống như Trần Giản đã nói đó – anh không có cơ hội, cũng không có thời gian để thích ai cả, anh không có một cuộc sống hoàn toàn của riêng mình, ngoài mẹ ra dường như anh cũng chẳng còn mối quan hệ thân thiết nào khác… Anh đã luôn hy vọng sẽ không tạo bất cứ áp lực nào lên Trần Giản, không thúc ép cậu, không dồn cậu vào đường cùng…
Nhưng điều mà anh đã bỏ qua chính là, cũng giống như anh, bao nhiêu năm nay, tất cả những khó khăn, gian khổ gặp phải trong cuộc sống, Trần Giản đều tự mình gánh vác. Cái cuộc sống mà còn khốn khó hơn cả tình yêu ấy, cậu đã luôn đối mặt một mình.
Cậu không cần ai cố gắng chừa lại khoảng trống, không gian cho cảm xúc của mình, cậu có thể tự đối diện mà.
Có lẽ cậu chỉ cần một lời xác nhận đơn giản nhất mà thôi.
“Tôi còn sợ việc anh cũng giả vờ không nhớ gì hơn.” Nói rồi, Trần Giản cúi đầu nhìn tay mình, “Có những lúc tôi có cảm giác anh ở rất xa… Tôi là người hay suy nghĩ, cân nhắc, tôi đã nghĩ đến rất nhiều vấn đề, liệu anh có thói hư tật xấu gì không, liệu anh có quá khứ nào không thể nhắc đến, chưa thể vượt qua được hay không, có đi quá giới hạn không, có muốn vượt quá giới hạn không, có thể vượt quá giới hạn không… Nhưng khi anh ở cùng với Nhạc Lãng và Diêu Dập lại không như thế, bởi vì bọn họ vốn dĩ đã ở bên kia ranh giới rồi…”
“Tôi…” Thiện Vũ đè ngón trỏ lên miệng Trần Giản, “Cậu khoan đã.”
Trong đầu anh vốn đang đầy ắp những suy nghĩ về Trần Giản thế này, Trần Giản thế nọ… Kết quả là Trần Giản lại bất ngờ vung thương phản đòn, mũi thương chỉ thẳng vào yết hầu anh.
“Không quá giới hạn gì hết.” Ngón tay Thiện Vũ vẫn ấn chặt trên môi cậu, “Trần Giản, không quá, không vượt quá giới hạn đâu, không vượt quá giới hạn đâu.”
“Ò.” Trần Giản nhìn anh, đáp.
Thiện Vũ chậm rãi thả lỏng tay, Trần Giản hít vào một hơi, ngón tay anh lại đưa lên đè lại.
Trần Giản thở ra một hơi dài từ mũi.
“Tôi hiểu rồi, những gì cậu nói tôi hiểu hết rồi.” Thiện Vũ nói.
“Ò.” Trần Giản đáp.
Thiện Vũ đợi thêm vài giây nữa mới lại buông tay ra, điều chỉnh tư thế tựa lưng rồi lấy điện thoại trong túi: “Kết bạn không, quản lý?”
“Ừm.” Trần Giản lấy điện thoại ra, “Thế anh còn dùng acc phụ nữa không?”
“Còn.” Thiện Vũ nói, “Tôi mà đặt ảnh cậu làm avatar acc chính thì cậu sẽ hạ độc tôi mất.”
Trần Giản nhìn anh: “Tấm ảnh đó, anh không chỉ chụp một bức đúng không?”
“Khuyên cậu đừng nên xem, cái đó tôi giữ riêng cho mình.” Thiện Vũ giơ điện thoại đến trước mặt Trần Giản.
“Đơn nhân độc vũ [1]?” Trần Giản quét mã, hỏi, “Ảnh đại diện là một chiếc lông vũ?”
[1] Đơn 单 ở đây chính là họ Thiện 单 của Thiện Vũ (vì từ này khi dịch thành họ tên chỉ có một phiên âm là Thiện, nhưng khi dịch nghĩa là đơn độc/riêng lẻ thì phiên âm là Đơn). Còn từ Vũ 羽 cũng chính là Vũ trong tên, nghĩa là lông vũ.
“Hơi trẩu, đừng có đọc thành tiếng, Trần ngư lạc nhạn.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười cười, gửi kết bạn.
Khoảnh khắc đồng ý kết bạn, Thiện Vũ không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc đó.
Quả thực anh không quá tự nguyện phơi bày quá khứ trước mặt Trần Giản, vòng bạn bè thật ra cũng chẳng có gì quá đáng, nhưng có những chuyện cũ mà ngay cả bạn bè lâu năm như Nhạc Lãng cũng chỉ từng nghe qua chứ chưa từng nhắc lại.
Có lẽ ranh giới thì có thật, chẳng qua ở bên kia ranh giới chỉ có mình anh mà thôi.
Thế nhưng vừa rồi, Trần Giản đã giẫm một chân lên lằn ranh.
Không biết vòng bạn bè của Thiện Vũ có chia ra thành nhiều nhóm không, nhưng không có bất cứ cái gì bị hạn chế thời gian xem cả.
Nhưng bài gần nhất đã được đăng từ bốn năm trước rồi.
Khoảng thời gian này khiến Trần Giản thoáng ngẩn người, cứ đột ngột như thế, cậu bước vào thế giới của Thiện Vũ bốn năm trước.
– Dừng ở đây thôi.
Xem thời gian thì hẳn câu này được nói ra khi Thiện Vũ báo cáo Phương Húc, không biết là nói với ai.
Dừng ở đây thôi.
Rồi tựa như đặt một dấu chấm hết giữa dòng thời gian, sau bài đó Thiện Vũ không còn đăng bài nào nữa.
Trần Giản quay đầu liếc nhìn Thiện Vũ, thoáng do dự rồi lại nhìn vào bài đăng tiếp theo trên điện thoại.
Trước đó nữa, tần suất Thiện Vũ đăng bài trên vòng bạn bè là hàng tuần.
Về cơ bản toàn là một câu caption và vài tấm ảnh tiện tay chụp.
Cảm giác sau khi xem qua một lượt là Thiện Vũ rất phóng khoáng, thích chơi bời, có nhiều bạn bè, phía dưới mỗi bài đăng đều có rất nhiều lượt thích và bình luận.
– Ăn một bữa cơm.
– Chạy xe lên núi.
– Làm ơn xử lý mấy người không trả thiết bị tập về đúng chỗ cũ giúp.
– Là ai đã giới thiệu cho tôi tuyến đường chạy bộ ban đêm này, rõ ràng là một bản đồ chợ đêm ăn vặt.
– Nghe nghệ sĩ hát lệch tông trong phòng tập hát xong học được cách hát một bài bằng tám kiểu.
Trần Giản không nhịn được cười.
Trong tấm ảnh đăng kèm phía dưới bài đăng đó, cậu thấy Nhạc Lãng đang cầm micro nhắm mắt hát say sưa, bên cạnh còn đính kèm một sticker “quán quân” nho nhỏ.
Trần Giản lướt xuống xem thêm mấy bài nữa, từ đôi câu vài lời mơ hồ, dường như thấy được một Thiện Vũ của mấy năm về trước, cách đây 527km, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cậu còn muốn xem tiếp nữa, nhưng Thiện Vũ đang ngồi ngay bên cạnh khiến cậu hơi chột dạ khi đọc nhật ký ngay trước mặt chính chủ, vì vậy đành thoát ra và cất điện thoại vào trong túi.
“Về rồi từ từ xem.” Trần Giản nói.
“Hầu hết đều như vậy thôi, nhậu nhẹt, chơi bời.” Thiện Vũ nói, “Chẳng có việc gì nghiêm túc cả.”
Quả thực vậy, xét về thời gian, lúc đó Thiện Vũ có một công ty, nhưng nhìn từ vòng bạn bè thì hoàn toàn không thể nhận ra được.
Có điều, ngay chính ở vòng bạn bè của Trần Giản cũng không thể nhìn ra cuộc sống đời thực của cậu mà.
“Cũng không thể nói vậy được.” Trần Giản suy nghĩ, “Thật ra… Anh là một người rất tài giỏi.”
Thiện Vũ cười.
Trần Giản quay đầu nhìn anh: “Sao vậy?”
Thiện Vũ không đáp, ngửa đầu dựa vào lưng ghế, im lặng một hồi lâu.
Ngay khi Trần Giản vừa định thôi không đợi anh mở miệng, anh mới lại nói một câu: “Con cháu nhà chúng tôi đều rất tài giỏi, ngoại trừ tôi.”
Trần Giản ngẩn người nhìn anh.
“Trước khi vào lớp hai học tiểu học, phần lớn thời gian tôi đều không ở nhà.” Thiện Vũ vẫn ngửa đầu, nhắm nghiền mắt, “Trường của bố tôi cách nhà khá xa nên cuối tuần mới về, hồi ấy công ty mẹ tôi vừa mới khởi nghiệp, công việc rất bận rộn, tôi dành hầu hết thời gian ở nhà bác gái cả, đôi khi thì ở nhà bác gái hai…”
“Ồ.” Trần Giản thận trọng lên tiếng.
“Họ đều đối xử với tôi khá tốt.” Thiện Vũ nói, “Nhưng mà… Tôi rất nhớ nhà, dù trong nhà không có ai, tôi vẫn ầm ĩ đòi về nhà, rất phiền phức.”
“Trẻ con mà, sao có thể không nhớ nhà chứ.” Trần Giản nói.
“Hai chị họ tôi đều rất ngoan, thành tích học tập cực kỳ tốt, bố tôi hy vọng khi ở nhà họ tôi có thể nhận được chút ảnh hưởng tích cực.” Thiện Vũ cười, “Nhưng tôi vốn dĩ không phải kiểu người như vậy, tôi không thể ngồi yên một chỗ, nói nhiều, khả năng tập trung kém…”
Trần Giản im lặng.
“Bác gái cả cũng đã rất nghiêm khắc với tôi nhưng vô ích, dường như tôi không bao giờ có thể đạt được yêu cầu của bọn họ.” Thiện Vũ nói, “Lại còn suốt ngày bị ốm, cứ cách vài bữa bác cả, bác hai lại phải đưa tôi đi bệnh viện… Bố mẹ đều xuất sắc, ưu tú như thế, vậy mà tôi lại chẳng hưởng được chút tốt đẹp nào từ họ.”
Trần Giản nhìn anh, hơi bất ngờ khi Thiện Vũ lại nói như vậy, cậu khó lòng tưởng tượng nổi điều đó, thậm chí ngay cả khi chính tai nghe thấy cũng không thể tin được.
“Lúc ấy tôi sẽ lại nghĩ, liệu có phải vì tôi quá kém cỏi nên họ mới không muốn đưa tôi theo bên mình hay không…” Thiện Vũ nói.
“Sao có thể, chẳng phải do họ chỉ bận rộn thôi sao?” Trần Giản nói ngay.
“Bây giờ thì đương nhiên tôi đã hiểu như thế.” Thiện Vũ mở mắt, nhìn cậu cười, “Nhưng lúc đó thì cứ nghĩ như vậy đấy, tất cả anh chị em họ nội, họ ngoại của tôi đều rất ưu tú, cậu nhìn Lưu Ngộ là biết.”
Lưu Ngộ thì giỏi thật.
Nhưng đâu thể so sánh như vậy.
“Có phải đã có ai nói gì với anh không?” Trần Giản hỏi.
“Không.” Thiện Vũ lắc đầu, “Mẹ tôi vẫn luôn bảo rằng họ không áp đặt gì lên cuộc đời tôi cả, cũng không cần tôi bắt buộc phải trở thành một người xuất chúng…”
“Không phải như thế… là tốt sao?” Trần Giản nói khẽ.
“Phải thất vọng đến tột cùng mới có thể nói được như vậy.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản ngẩn người.
“Không kỳ vọng thì sẽ không thất vọng nữa.” Giọng Thiện Vũ nhỏ dần đi, “Thế nhưng tôi vẫn cứ luôn làm cho họ thất vọng.”
Trần Giản nhất thời không biết nên nói gì, đây là lần đầu tiên cậu thấy Thiện Vũ như vậy.
Hoàn toàn không còn là một Thiện Vũ giỏi giang, thành thạo, đạm nhạt, bình thản nữa.
Thiện Vũ cũng không nói quá chi tiết, cậu có chút cảm giác mơ hồ nhưng chưa thể chắc chắn – tại sao Thiện Vũ lại đánh giá bản thân mình như vậy.
Cậu thoáng do dự, chỉ có thể vươn tay nắm lấy tay Thiện Vũ.
Rất nhanh, Thiện Vũ cũng nắm chặt lấy tay cậu.
Có lẽ vì ngồi ở bên cách xa lò sưởi hơn nên tay Thiện Vũ hơi lạnh.
Trần Giản cúi đầu xác nhận rằng mình đang nắm tay trái của Thiện Vũ, bèn áp lấy tay anh bằng cả hai tay mình, xoa xoa.
Thiện Vũ không nói nữa, cậu cũng không mở miệng thêm.
Nhưng sự im lặng ấy dường như được sưởi ấm bởi lò sưởi phía sau, không hề ngượng ngùng như cậu đã tưởng tượng.
Tĩnh mịch vô cùng.
“Xin lỗi.” Đằng sau đột nhiên vang lên tiếng Nhạc Lãng, “Đã làm phiền hai người đánh lửa.”
Trần Giản giật mình định buông tay Thiện Vũ ra theo phản xạ tự nhiên, nhưng Thiện Vũ quơ tay qua đã túm lấy cậu.
“Hai người hóng gió xong rồi đấy à?” Thiện Vũ quay đầu lại liếc mắt nhìn Nhạc Lãng.
“Ừ.” Nhạc Lãng liếc nhìn Diêu Dập đứng đằng sau đang cúi đầu xem máy ảnh, “Hai bọn mày xuống núi hay vẫn ở đây?”
“Xuống núi thôi.” Thiện Vũ nói, “Mai mà quản lý Trần không dậy kịp giờ làm thì Đại Ẩn phải đóng cửa mất.”
Trần Giản thở dài.
“Đi.” Thiện Vũ nhéo ngón tay cậu rồi buông lỏng tay ra, đứng dậy.
Ban đêm, gió trên núi mạnh hơn dưới chân núi rất nhiều, lúc ở sân thượng phía sau có lửa nên không cảm nhận rõ lắm, vừa mới ra khỏi cửa lớn, gió đã quật cho Trần Giản lảo đảo cả người.
Cậu đội mũ trùm của áo lên.
Lúc quay lại định gọi Thiện Vũ nhanh lên xe, cậu phát hiện ra Thiện Vũ đang nhìn mình.
“Sao thế?” Cậu hỏi.
“Mai hai ta đổi áo đi.” Thiện Vũ kéo cổ áo anh, “Áo khoác mùa đông của cậu còn không có mũ…”
“Hồi trước nó có mũ mà.” Trần Giản nói, “Về sau bị rách nên tôi vứt đi rồi.”
“Áo này của cậu,” Thiện Vũ kéo cửa xe ra, ngồi vào trong xe, “Rốt cuộc đã mặc mấy năm rồi?”
“Cũng không lâu lắm.” Trần Giản cũng ngồi vào trong xe, vừa thắt dây an toàn vừa suy nghĩ, “Mua hồi lớp 11 thì phải, lúc ấy toàn mặc áo khoác phao đồng phục nên cũng không mặc thường xuyên.”
Thiện Vũ khởi động xe, bật máy sưởi, nhấn một tiếng còi rồi lái xe đi.
Nhạc Lãng cũng nhấn một tiếng còi, đi theo phía sau họ.
“Không có đèn, lái chậm thôi.” Nói rồi Trần Giản lại nhớ đến vòng bạn bè của Thiện Vũ, ngày trước không có việc gì làm, người ta toàn chạy xe lên núi đấy.
“Ừm.” Thiện Vũ đáp.
Lúc về đến Đại Ẩn thì mọi người đều đã nghỉ ngơi, chỉ có Tam Bính đang dắt Nấm chạy vòng quanh quầy bar và quầy lễ tân.
“Đi ngủ hết rồi à?” Trần Giản hỏi, “Hôm nay có việc gì không?”
“Không có việc gì cả.” Tam Bính nói, “Chiều nay có rất nhiều người vào ở, đèn phòng 205 bị hỏng nên tao đã thay bóng đèn khác, mày đi ngủ đi, chắc mai sẽ còn nhiều khách hơn đấy.”
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
Nhạc Lãng và Diêu Dập đã vào thang máy và lên tầng, Thiện Vũ vẫn đứng tựa cửa thang máy đợi như thường lệ.
Trần Giản đi tới đứng cạnh anh, nhỏ giọng hỏi khẽ: “Tay anh có cần thay thuốc không?”
“Không cần, mai thay tay luôn là được.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười, không nhịn được lại hỏi thêm: “Hồi bé anh cũng nói chuyện kiểu đó à?”
“Không, chỉ đơn giản là lắm mồm thôi.” Thiện Vũ nói, “Miệng cũng phải dần trưởng thành chứ.”
Trần Giản cười bước vào thang máy, tựa vào buồng thang máy nhìn Thiện Vũ.
Thiện Vũ không còn vẻ buồn bã như khi nãy kể về tuổi thơ của mình nữa mà quay trở lại trạng thái mà cậu đã quen thuộc, một Thiện Vũ thản nhiên, nhàn tản.
“Hai hôm tới thuê thêm hai người đi, nhân viên phục vụ và nhân viên vệ sinh.” Thiện Vũ nói.
“Hả?” Trần Giản ngẩn người.
“Tam Bính bảo có nhiều khách đến ở có phải không?” Thiện Vũ nói.
“Phải.” Trần Giản nhìn anh, “Muốn tuyển nhân viên à?”
“Trong thời gian ngắn thì còn chịu được, chứ với lượng khách như kỳ nghỉ dài đợt trước thì mệt lắm.” Thiện Vũ nói, “Không thể lo xuể quá nhiều việc đâu.”
“Ừm, để mai tôi tìm thêm người.” Trần Giản gật đầu.
Ra khỏi thang máy, Trần Giản liếc nhìn hướng ký túc xá, đèn đã tắt, hẳn mọi người đều đã ngủ rồi.
Phòng dành cho khách ở tầng bốn chỉ có Nhạc Lãng và Diêu Dập ở, lúc này đây có thể nghe thấy tiếng cười đùa của hai người họ trong phòng.
Cũng không biết cười đùa chuyện gì.
Đã chơi cả ngày rồi, muộn thế này mà vẫn còn rất sung sức.
Trong khi Trần Giản chẳng chơi bời gì cũng đã mệt rũ người.
“Anh buồn ngủ à?” Cậu lấy hộp thuốc trong ngăn tủ đặt lên bàn trà, liếc nhìn Thiện Vũ ngồi trên sô pha.
“Buồn ngủ,” Thiện Vũ nói, “còn ngủ được hay không thì tùy duyên.”
Trần Giản ngồi xuống bên cạnh anh, gỡ lớp vải ra, tháo băng gạc xuống rồi xem xét miệng vết thương, dù sao đây cũng là vết thương da thịt, hồi phục nhanh hơn vết thương trên đùi nhiều.
Lúc thay thuốc, cậu lại trông thấy hộp thuốc phía dưới gầm bàn.
Cậu do dự mãi mà cuối cùng vẫn không hỏi, vừa nãy nhắc đến chuyện quá khứ rõ ràng tâm trạng Thiện Vũ không được tốt, để hỏi sau vậy.
“Sao thế?” Thiện Vũ hỏi, “Chỉ là thuốc kháng sinh và thuốc giảm đau bình thường thôi.”
Lúc nào nói chuyện anh cũng phải bổ đầu người đối diện ra xem rồi mới nói đúng không?
Trần Giản nhìn anh, thật sự không hiểu được rốt cuộc Thiện Vũ làm sao để có thể rèn luyện được sức quan sát nhạy bén đến mức này.
“Làm sao anh biết thuốc của Chu Nhạc Thành là… thuốc chống trầm cảm?” Trần Giản hỏi xong mà không dám nhìn Thiện Vũ.
Cậu cúi đầu, nhanh chóng đặt miếng gạc che đi miệng vết thương đã được khử trùng xong rồi bắt đầu quấn băng vải, chắc khoảng hai ngày là không cần đến băng vải nữa, chỉ cần dán miếng gạc vào là được.
“Từng uống một thời gian.” Thiện Vũ nói.
Động tác quấn băng chợt khựng lại, Trần Giản ngẩng đầu nhìn Thiện Vũ: “Một thời gian là bao lâu?”
“Tầm hai năm.” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Ồ.” Trần Giản nắm chặt đầu băng, cảm giác không làm tiếp nổi nữa.
Cả câu hỏi và câu trả lời của Thiện Vũ đều nằm ngoài kế hoạch của cậu, khiến cậu cảm thấy có hơi tàn nhẫn. Im lặng một lúc, đến khi mở miệng lần nữa thì giọng đã khàn khàn: “Có những việc anh không muốn nói…”
Tôi vẫn rất muốn biết.
“Có thể tôi sẽ không chủ động nói ra.” Thiện Vũ nói, “Nhưng nếu cậu hỏi, tôi sẽ nói cậu nghe.”
“…Ừm.” Trần Giản vẫn nắm lấy đầu băng vải, cân nhắc không biết có nên nói thêm gì không.
“Đã thắt thành nút chết rồi, chi bằng cậu cắt tay tôi luôn đi cho xong.” Thiện Vũ véo nhẹ đầu ngón tay đang nắm băng vải của cậu.
Trần Giản sực tỉnh, cười cười.
“Trần Giản.” Thiện Vũ gọi cậu.
“Hm?” Trần Giản nhìn anh.
Thiện Vũ không nói tiếp, chỉ nhìn cậu.
Chỉ một chớp nhoáng, trước khi bất cứ ý nghĩ nào kịp lóe lên trong đầu Trần Giản, Thiện Vũ đã nhích lại gần cậu.
Nhẹ nhàng đặt lên môi cậu một nụ hôn lẫn trong hơi thở ấm áp.