Thu Hanh - Vu Triết
Bí mật riêng tư và khoảnh khắc bùng cháy
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bạo lực gia đình?” Trần Giản nhìn Tôn Na Na, không dám chắc có nên tin hay không.
Nỗi buồn của Tôn Na Na có vẻ hơi khoa trương, cùng với cách ăn mặc, trang điểm và thần thái như người mẫu chuyên nghiệp của cô khiến Trần Giản thậm chí còn hơi ngờ vực rằng nếu thật sự có bạo lực gia đình ở đây, thì liệu người ra tay có phải là Tôn Na Na hay không.
Nhưng ngay giây sau, cậu đã sững người.
Tôn Na Na nghiêng đầu, vén tóc để lộ vùng da gần tai trái có một vết bầm tím hiện rõ, xuống một chút nữa là bên trái cằm cũng có một vệt máu tụ.
Thật sự, lần trước Thiện Vũ vung gậy đánh ngất Trần Đại Hổ cũng không hề để lại vết thương nặng như thế trên người gã.
“Tai chị có sao không?” Trần Giản bật hỏi một câu theo bản năng.
Tôn Na Na im lặng nhìn cậu.
Thôi xong, bị đánh đến điếc luôn sao?
Trần Giản cũng nhìn lại cô, lặp lại câu hỏi bằng giọng thật chậm: “Đánh vào tai sao ạ? Chị không sao chứ?”
“Không sao.” Tôn Na Na quay phắt mặt đi, ngón tay ấn lên khóe mắt. Cô hít vào một hơi rồi đột ngột thở hắt ra lần nữa, vẫn trông khoa trương như một diễn viên hạng ba với lối diễn xuất vụng về.
Nhưng lần này nhìn cô “diễn”, tâm trạng của Trần Giản đã khác trước rồi.
“Suốt mấy ngày nay,” Tôn Na Na hít nhẹ một tiếng, quay lại nhìn cậu, “Cậu là người đầu tiên hỏi tôi có sao không.”
“Có thể là… do mọi người không thấy vết thương của chị.” Trần Giản an ủi cô một cách thận trọng.
“Cũng chẳng gặp ai mấy.” Tôn Na Na hất nhẹ đầu ngón tay về phía trước.
“…À.” Trần Giản chỉ muốn hít thở sâu để nuốt ngược lời mình vừa nói.
“Tôi tên Tôn Na Na, mọi người có thể gọi bằng tên tiếng Anh là Nana, năm nay hai mươi tám tuổi, đang làm thủ tục ly hôn nhưng vẫn chưa thành công.” Tôn Na Na nói, “Còn cần giới thiệu thêm gì về hoàn cảnh cá nhân nữa không?”
“Không cần, chỉ là tìm hiểu sơ qua tình hình thôi.” Trần Giản nói, “Ngoài ra còn cần bản sao chứng minh nhân dân để lưu hồ sơ nữa.”
Tôn Na Na đứng dậy mở ngăn bên hông vali, lôi ra một chiếc túi nhỏ đính đầy hạt kim tuyến vàng sáng lấp lánh, lấy chứng minh nhân dân trong đó đưa cho Trần Giản.
“Photo xong tôi sẽ trả lại cho chị.” Trần Giản đứng dậy, đi đến trước cửa ký túc xá nữ và chỉ vào bên trong, “Chị cứ sắp xếp trước đi, hiện giờ chỗ này có Hồ Bạn đang ở, đôi khi có cả chị Triệu, chị Triệu là Triệu…”
“Triệu Phương Phương, chị gái bận rộn trong bếp.” Tôn Na Na kéo vali vào trong phòng, đoạn nghiêng người quay lại, “Cậu cứ đi xuống đi, chứng minh nhân dân thì lát nữa tôi sẽ xuống chỗ cậu lấy lại, không cần phải mang lên đây đâu.”
“Vâng.” Trần Giản gật đầu, trước khi rời đi, cậu còn dừng lại hỏi cho chắc, “Về chuyện riêng của chị, tôi sẽ giữ bí mật.”
“Không sao.” Tôn Na Na tựa vào cửa, “Cũng chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ.”
“Vâng.” Trần Giản gật đầu, xoay người rời khỏi ký túc xá.
Cậu đứng ngẩn người ngoài hành lang vài giây rồi mới bước vào thang máy, cảm giác không cần phải nói cô là chị họ xa của ông chủ, cứ bảo cô là bà chủ ở đây chắc cũng chẳng ai nghi ngờ.
Ông chủ Thiện ăn một miếng bánh quy còn phải phân bua giải thích, bà chủ Tôn đây đã tự sắp xếp chỗ ở cho mình luôn rồi.
“Bạo lực gia đình?” Hồ Bạn sốc, vừa photo chứng minh nhân dân vừa hạ giọng, “Chị ấy bị ai đánh? Bố mẹ ư? Hay là chồng… À chắc là chồng đấy, chị ấy 28 thì hẳn cũng kết hôn rồi…”
“Tuy chị ấy bảo không ngại việc để mọi người biết, nhưng dù sao cũng là chuyện cá nhân,” Trần Giản thì thào, “Hai ta biết vậy là được, chị ấy không tự nói thì bọn mình cũng đừng kể ra bên ngoài.”
“Yên tâm, tôi là ai cơ chứ.” Hồ Bạn giơ tay làm dấu OK, “Thật sự chỉ hai chúng ta biết thôi sao?”
“Ừ.” Trần Giản đáp, “Sao?”
“Ông chủ Thiện vô hình đến thế sao?” Hồ Bạn nói, “Dù sao anh ấy cũng là chủ homestay này mà.”
Trần Giản cười: “Ừ đúng, còn anh ta nữa.”
Mọi người đều đã ăn cơm xong, để lại hai suất thức ăn nhanh cho ông chủ và quản lý, trong đó một suất có thêm lon Coca không đường – thật sự rất chu đáo với ông chủ Thiện.
Trần Giản cầm phần thức ăn nhanh định lên tầng thì Tôn Na Na bước xuống từ cầu thang. Cô không còn mặc áo lông nữa mà thay bằng chiếc áo khoác thể thao bóng loáng, trông gọn gàng và nhanh nhẹn hẳn, nhưng dưới chân vẫn đi đôi giày cao gót nhỏ.
“Chứng minh nhân dân đây.” Trần Giản đưa thẻ cho cô, “Chị có muốn thay giày không? Đi đôi này chắc mỏi chân lắm?”
“Tôi không đi được giày đế bệt.” Tôn Na Na bước nhanh về phía nhà ăn, còn hất tóc quay đầu lại, “Hay bị ngã ngửa ra sau.”
“Ái chà.” Hồ Bạn đứng cười ở quầy lễ tân, “Thần thái như người mẫu chuyên nghiệp, đỉnh thật.”
Khi cậu mang đồ ăn lên văn phòng, Thiện Vũ đã thay sang đồ thể thao, ngồi sau bàn làm việc, gác chân lên bàn, ngửa đầu nhìn máy tính, chắc vẫn đang xem mấy tấm ảnh chụp kia.
“Xem ảnh à?” Trần Giản đặt đồ ăn lên bàn trà, đi tới.
“Ừm.” Thiện Vũ gật đầu, nhấc cánh tay trái khỏi tay vịn ghế, “Xem không?”
“Có.” Do dự chừng nửa giây, Trần Giản ngồi xuống tay vịn, một chân chống đất, nửa người dựa vào lưng ghế.
Tay Thiện Vũ vòng qua sau người, ôm lấy eo cậu.
Trần Giản cúi đầu nhìn thoáng qua.
“Hm?” Đầu ngón tay Thiện Vũ luồn vào dưới vạt áo hoodie, gõ nhẹ lên bụng cậu.
“Không có gì.” Trần Giản lại ngẩng đầu nhìn màn hình máy tính.
Trên màn hình là tấm ảnh chụp ngôi làng cũ được bao quanh bởi rừng núi, dưới ánh trăng bàng bạc, từng đốm đèn nhỏ nhấp nháy tựa như một ngôi làng cổ tích.
“Xem ảnh đám đông ở Đại Ẩn này.” Thiện Vũ lướt lại vài tấm phía trước.
Ngọn lửa bập bùng trong thùng sắt, đám đông nhảy múa xung quanh, tất cả mọi người đều được nhuộm màu ánh lửa, nồng nhiệt và ấm áp.
Ai nấy đều cười rạng rỡ, rạng rỡ đến mức Trần Giản nhận ra Triệu Phương Phương, còn Hồ Bạn và Tam Bính thì nhận ra qua kiểu tóc…
“Sao lại có thể cười trông như thế này được nhỉ?” Cậu không nhịn được cười.
“Ai mà biết.” Ngón tay Thiện Vũ nhẹ nhàng lướt vu vơ trên bụng cậu, lại lướt sang tấm hình tiếp theo, “Tấm này ổn, dùng được đấy.”
Tấm hình chụp ngay khoảnh khắc mọi người đang nhăn mặt chuẩn bị cười phá lên, có thể thấy phía sau, Trần Giản và Thiện Vũ đang ngồi cạnh nhau trên băng ghế dài.
“Ừm.” Trần Giản đáp.
Cậu muốn xem ảnh chứ, nhưng giờ phút này tâm trí đã không tài nào tập trung vào màn hình nữa rồi.
Tâm trí cậu đã đặt hết vào bụng rồi còn đâu.
Đặt vào tay Thiện Vũ.
“Tấm này cũng được.” Thiện Vũ lại lướt sang tấm tiếp theo, “Một số tấm có biểu cảm và động tác hơi lố, có thể in ra làm ảnh treo tường, thay mấy bức tranh màu mè treo trên tường nhà ăn của Tiền Vũ đi.”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu.
“Đến lễ hội lửa trại sẽ còn một đống ảnh nữa.” Ngón tay Thiện Vũ di chuyển từ bụng cậu sang eo, rồi lại chậm rãi mơn man từ eo trái sang eo phải, “Tới đó hẵng chọn xem gom được ra bao nhiêu tấm.”
“Ừm.” Trần Giản cảm giác mình chẳng nghe được Thiện Vũ đang nói gì.
Đây là lần đầu tiên cậu thất thần đến thế khi ông chủ đang giao việc.
“Sao vậy?” Thiện Vũ dừng tay.
“Anh nói xem?” Trần Giản quay qua nhìn anh.
Thiện Vũ không đáp, cũng tựa lưng vào ghế nhìn lại cậu. Vài giây sau, khóe miệng anh mới chợt cong lên thành một nụ cười lấp lửng.
Trần Giản thoáng khựng lại rồi bắt lấy tay anh, xoay người qua đồng thời quỳ một chân lên ghế, chống vào lưng ghế, cúi đầu hôn anh. Nụ hôn mạnh mẽ ập xuống như một đòn tấn công, mang theo chút bực bội vì vừa bị khiêu khích.
Như đã chờ sẵn từ lâu, Thiện Vũ đón lấy gần như ngay lập tức. Lúc cậu xoay người lại, tay anh trượt từ mạn eo ra sau lưng, lòng bàn tay ấm áp như có dòng điện.
Ghế dựa ngửa ra sau, bị ép nghiêng đến góc tối đa dù không hề bấm nút điều chỉnh. Dưới lưng ghế phát ra một chuỗi âm thanh lách cách, hòa cùng nhịp tim đập, đem lại cảm giác nhịp nhàng đến kỳ diệu, tựa như khúc nhạc dạo của một bản nhạc nền cuồn cuộn trào dâng.
Vết sẹo ngay eo Thiện Vũ lướt qua dưới lòng bàn tay cậu, xúc cảm rõ ràng như vừa khẽ chạm vào một dây thần kinh.
Sau đó là tiếng thở vút qua tai như gió mạnh, chớp mắt đã lấn át bản nhạc nền trong đầu. Tất thảy những cảm giác ấy như một cơn lốc, âm thanh, hình ảnh, xúc giác – đều như bão tố dày đặc đến độ chẳng tài nào thở nổi…
…
Khi cơn lốc dần nguôi ngoai, nhịp thở của Trần Giản mới chậm rãi tìm lại được tiết tấu bình thường. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm giác hỗn loạn vì thiếu oxy trong cơ thể mới dần dần thoát ra ngoài cùng hơi thở.
Chân nãy giờ quỳ trên ghế đã tê rần, nửa người cậu đè lên người Thiện Vũ mà vẫn chưa muốn động đậy.
“Tay anh,” Cậu nghiêng đầu, cổ họng khản đặc đến mức phải hắng giọng, lần dọc cánh tay phải của Thiện Vũ, tìm xuống bàn tay anh, “Không bị đè vào chứ?”
“Không.” Giọng Thiện Vũ bên tai cậu lẫn cùng tiếng thở dốc rất khẽ.
Trần Giản chống lưng ghế định ngồi dậy.
“Đừng nhúc nhích.” Thiện Vũ nói.
“Hm?” Trần Giản dừng lại.
“Ghế sắp đổ đến nơi rồi.” Thiện Vũ nghển cổ nhìn thoáng qua.
Trần Giản nhìn theo, nhận ra lưng ghế không những bị ép mạnh đến độ nghiêng tối đa mà còn đang ngả về phía sau. Nhờ một góc lưng ghế bị kẹt vào cánh cửa tủ phía sau nên mới không bị lật nhào.
“Đm, cửa tủ va quệt hỏng luôn rồi.” Trần Giản thì thào, vội vươn tay đỡ lấy tay cầm ngăn kéo tủ phía trên, tránh cho lát nữa lúc đứng dậy, cửa tủ không chịu nổi làm cả hai lại ngã lăn ra đất.
“Tiền thay cửa tủ sẽ trừ vào lương cậu.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản nhìn anh, không nói gì thêm. Trước hết cậu phải thả cái chân đã mất cảm giác xuống, nhăn nhó chịu đựng vài giây cho dịu lại rồi mới đứng thẳng lên được, đoạn xoay lưng ghế Thiện Vũ đang ngồi quay lại đúng hướng.
“Cái ghế này chắc cũng hỏng rồi.” Thiện Vũ đứng dậy, kéo lưng quần.
Trần Giản cụp mắt nhìn lướt qua.
“Vẫn muốn xem nữa à?” Thiện Vũ hỏi.
“Tôi…” Trần Giản bất đắc dĩ thở dài.
Thiện Vũ cười hôn chóc một cái lên khóe môi cậu, sau đó xoay người vào phòng tắm: “Anh trước.”
“Thế tôi về ký túc xá…” Trần Giản quay đầu nhìn qua phía cửa văn phòng, cũng chẳng biết bây giờ trong ký túc xá có ai không.
Chắc không đâu nhỉ, mọi người đều đang bận rộn mà.
Đều đang bận rộn, chỉ có quản lý với ông chủ làm việc riêng…
“Gì thế?” Thiện Vũ lại lùi ra, nhìn cậu, “Tự dưng hào phóng thế?”
“Tôi thay quần mà.” Trần Giản nói.
“Mặc đồ của tôi đi.” Thiện Vũ nói.
“Không phải thế còn hào phóng hơn sao?” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười: “Thay cái mới đi, trên sô pha đó.”
“Ồ.” Đầu óc Trần Giản còn đang ong ong nên cũng không nghĩ được thêm gì khác, cậu gật gù.
Khi Thiện Vũ bước ra khỏi phòng tắm, anh đã thay một bộ quần áo mới.
Trần Giản vẫn còn thất thần đứng dựa vào bàn làm việc.
“Ổn không?” Thiện Vũ đi tới chạm lên mặt cậu.
“Không sao.” Trần Giản nắm tay anh áp lên môi mình, “Chỉ là hơi… có lẽ là hơi hưng phấn quá mức, nên chưa bình tĩnh lại được.”
Thiện Vũ ôm lấy cậu.
Cậu cũng nhanh chóng ôm ghì lấy Thiện Vũ, vùi mặt vào gáy anh, nhắm mắt lại.
Vẫn là hương nước biển thoang thoảng này, tươi mát và yên bình.
Cũng không biết ôm nhau bao lâu, đến khi Trần Giản cảm giác mình thực sự bình tĩnh lại được rồi mới khẽ hé mắt, hỏi nhỏ: “Anh dùng nước hoa gì à?”
“Sữa tắm với nước hoa đều là mùi này.” Thiện Vũ nói.
“Thơm lắm.” Trần Giản nói, “Tối hôm tôi trèo tường vào nhà chạm mặt anh, anh cũng có mùi này.”
“Tặng cậu một bộ.” Thiện Vũ nói.
“Tôi dùng có lẽ không ra được mùi này đâu.” Trần Giản dán mặt vào cổ anh, ra sức hít hà, “Ở đây còn có mùi của riêng anh nữa.”
“Cắt thêm miếng thịt tặng kèm.” Thiện Vũ nói.
“Bị khùng à.” Trần Giản cười.
Trong phòng tắm của Thiện Vũ tràn ngập mùi hương đó, rất thoải mái và thư giãn.
Sau khi vệ sinh xong, Trần Giản thay sang chiếc quần túi hộp mới mua của Thiện Vũ, khá vừa vặn, size của hai người chắc cũng như nhau.
Cậu ra khỏi phòng tắm, Thiện Vũ đang ngồi trước bàn trà, đã mở hết các hộp thức ăn nhanh ra.
Ngay khi vừa ngửi thấy mùi đồ ăn, cậu đã nghe bụng mình réo.
“Đói quá.” Trần Giản đi tới ngồi xuống.
“Ăn xong thì qua sân nướng BBQ.” Thiện Vũ đẩy suất của cậu đến trước mặt, còn mình thì cầm lấy chiếc đũa trẻ em, “Xem xem làm đến đâu rồi.”
“Phải họp, họp phòng cháy chữa cháy.” Trần Giản nói, “Bên chỗ sân bãi tôi đã bàn giao rồi, nếu có chuyện gì thì sẽ gọi điện cho anh.”
“À, họp phòng cháy, lớp của thầy Trần Nhị Hổ.” Thiện Vũ gật gù, hai giây sau lại quay đầu nhìn cậu, “Có chuyện gì thì gọi cho tôi?”
“Tôi dặn hồi trưa, tại sợ lúc tôi đang luyện xe thì không nghe được điện thoại.” Trần Giản nói.
“Mau dặn lại nhanh, bảo là gọi cho cậu.” Thiện Vũ nói.
“Nana còn giống sếp hơn cả anh nữa.” Trần Giản cười cười.
“Đã gọi thân thiết như thế rồi cơ đấy?” Thiện Vũ chậc lưỡi.
“Tôn Na Na, tên tiếng Anh là Nana mà.” Trần Giản nói.
“Sành điệu… dữ vậy.” Thiện Vũ nói.
“Ừm.” Trần Giản gật đầu, “Tôi hỏi thăm rồi, chị ấy bảo là bị bạo lực gia đình nên chạy trốn, cứ để chị ấy làm đi, xem tình hình thế nào đã.”
“Cái homestay này…” Thiện Vũ ăn một miếng, chậm rãi nhai.
“Phá lệ một lần đi.” Trần Giản sốt ruột, “Cái homestay này làm sao?”
Thiện Vũ nuốt thức ăn xuống: “Như bị ám.”
Trần Giản nở nụ cười, cậu nhìn chằm chằm Thiện Vũ một lúc, chợt ghé lại gần hôn một cái lên mặt anh.
“Miệng đầy dầu mỡ mà hôn.” Thiện Vũ cong môi.
Trần Giản cười không nói nữa, cúi đầu ăn.
Thầy giáo Trần Nhị Hổ tỏ vẻ cực kỳ không hài lòng với việc quản lý và ông chủ ăn uống hết sức chậm chạp, phải đợi quá lâu làm ảnh hưởng tiến độ bài học của hắn, vì vậy đã gọi thẳng vào bộ đàm: “Trần Giản! Đã bảo tối nay có buổi huấn luyện phòng cháy chữa cháy cơ mà!”
“Đến ngay đây.” Trần Giản cầm lấy bộ đàm trả lời lại.
“Mày thông báo cho Thiện Vũ chưa đấy?” Trần Nhị Hổ hỏi. Trần Giản còn chưa kịp trả lời thì có vẻ hắn chợt nhớ ra đây là bộ đàm chứ không phải điện thoại, bèn lặp lại một lần nữa, “Mày đã báo cho ông chủ chưa!”
Thiện Vũ đoạt lấy bộ đàm: “Báo rồi, đến ngay đây.”
Bên kia im re.
Trần Giản thu dọn hộp cơm trên bàn: “Tôi xuống trước nhé.”
“Ừ.” Thiện Vũ dựa người vào sô pha, vươn vai.
“Mặt anh,” Lúc ra ngoài Trần Giản còn dặn dò, “nhớ lau đi.”
“Ừ.” Thiện Vũ cười gật đầu.
Khách ăn uống trong nhà ăn đều đã rời đi hết. Giờ này cơ bản cũng chẳng có ai đến thuê, tầng một tạm thời trở lại với sự yên tĩnh thường ngày. Mọi người theo sau thầy giáo Trần Nhị Hổ đi vào căn phòng họp mà lần trước đám Đậu vui vẻ tổ chức liên hoan.
“Mọi người đến đủ chưa?” Trần Nhị Hổ cầm cuốn sổ, “Mọi người cứ ngồi tùy ý.”
“Đủ rồi ạ.” Tam Bính, vẫn như thường lệ, phụ họa cho đại ca mình.
Nấm thấy bên ngoài không còn ai thì cũng theo vào trong phòng họp, nằm ghé bên chân Trần Giản.
Thiện Vũ ngồi bên cạnh chen ngang chân vào, đưa mũi chân trêu chọc Nấm.
“Nghiêm túc vào nào.” Trần Nhị Hổ nhìn Thiện Vũ.
“Ơ.” Thiện Vũ bật thốt một tiếng kinh ngạc khe khẽ, thu chân về.
Trần Giản nghiêng đầu đi cố nhịn cười.
“Trước khi, trước khi vào buổi huấn luyện, buổi huấn luyện phòng cháy chữa cháy lần này,” Trần Nhị Hổ ngồi nghiêm trang, “Tôi xin được nói vài lời ngoài lề.”
Trần Giản lấy làm tò mò, Trần Nhị Hổ đến cả vấn đề chính còn chưa nói được rành mạch rõ ràng, lại còn nói chuyện ngoài lề?
“Cảm ơn mọi người ở Đại Ẩn, cảm ơn sự tín nhiệm của quản lý và ông chủ dành cho tôi.” Lúc nói đến chuyện ngoài lề, tự dưng mồm mép Trần Nhị Hổ trôi chảy hẳn ra, “Giao cho tôi đi thực hiện một công việc như thế này…”
Thiện Vũ vỗ tay hai cái.
“Ông chủ Thiện, tôi chưa nói xong.” Trần Nhị Hổ nói.
Trần Giản dằn tay Thiện Vũ xuống.
“Dù tôi không có học vấn, cũng… chưa từng làm nghề ngỗng gì tử tế cả,” Trần Nhị Hổ nói, “nhưng mọi người vẫn cho tôi cơ hội, tôi thực sự rất biết ơn.”
“Mọi người đều như nhau cả mà.” Hồ Bạn nói.
“Ừm.” Trần Nhị Hổ gật đầu, “Vậy nên đối với tôi, Đại Ẩn chính là ngôi nhà thứ hai! Trong ngôi nhà này, việc phòng cháy chữa cháy là vô cùng quan trọng, để nâng cao phòng bị, ý thức hỏa hoạn, ý thức phòng bị hỏa hoạn của mọi người trong nhà, cùng, cùng với kỹ năng ứng phó khẩn cấp…”
Không hiểu sao lời cảm ơn gượng gạo và cách mở bài gián tiếp còn gượng hơn này lại khiến Trần Giản tự dưng thấy cảm động, cậu nhìn thoáng qua Thiện Vũ.
Thiện Vũ đang nhìn Trần Nhị Hổ rất nghiêm túc.
Trần Giản lại nhớ đến một câu anh từng nói trước đây.
Tôi giúp những người này một lần, mong họ cũng có thể giúp lại tôi một phen.