Thu Hanh - Vu Triết
Buổi Huấn Luyện Và Những Vị Khách Bất Ngờ
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Nhị Hổ đã chuẩn bị rất chu đáo cho buổi huấn luyện phòng cháy chữa cháy, cuốn sổ trong tay hắn ghi chép tỉ mỉ, cho thấy lúc học hắn đã rất nghiêm túc.
Có điều mọi người đều không ngờ rằng đây mới chỉ là buổi học đầu tiên.
“Lần này chúng ta sẽ học những kiến thức cơ bản về hỏa hoạn, bao gồm định nghĩa, phân loại, mối nguy và cả những biện pháp dự phòng.” Sau một buổi học, Trần Nhị Hổ nói năng trôi chảy hơn nhiều, “Cũng học cả về các thiết bị phòng cháy và ký hiệu an toàn trong homestay… Hôm nay tôi đã đi kiểm tra một lượt, những chỗ nào làm chưa đúng tôi đều đã ghi nhớ lại…”
Trần Nhị Hổ ngẩng lên nhìn mọi người, sau khi liếc nhìn một lượt rồi dừng lại ở Thiện Vũ, Thiện Vũ chậm rãi né người sang một bên, chỉ vào Trần Giản đang ngồi cạnh.
“Vậy quản lý Trần.” Trần Nhị Hổ nhìn Trần Giản, “Tao sẽ báo lại cho mày, mày gọi người đến sửa nhé.”
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
Những việc như này đương nhiên quản lý sẽ giao cho đội bảo vệ chuồng lợn, toàn mấy thằng chỉ được cái khỏe xác.
Trần Nhị Hổ đi một vòng, tự sắp xếp công việc cho mình một cách trịnh trọng.
“Ngày mai hoặc ngày kia, chúng ta sẽ có một buổi học nữa.” Trần Nhị Hổ nói, “Nói về những việc các nhân viên cần làm khi xảy ra hỏa hoạn, trách nhiệm, và xử lý khẩn cấp, cái này cần sự phối hợp của mọi người, ở đây bao gồm những việc như sơ tán, chạy nạn, và dập lửa các kiểu.”
Trần Giản hơi nghiêng đầu nhìn về phía Thiện Vũ.
“Sẽ dốc toàn lực phối hợp.” Thiện Vũ gật đầu, đoạn hơi nghiêng người về phía Trần Giản, “Tới hôm đó nhớ chụp lại vài tấm, diễn tập phòng cháy chữa cháy các kiểu ấy, lưu lại.”
“Ò.” Trần Giản đáp.
Sau khi tan lớp lại phải bận rộn đi tuần và các công tác vệ sinh, đến khi xong xuôi thì trời đã tối muộn, ngoại trừ thằng Tư trực thì mọi người đều đi nghỉ ngơi.
Ngày mai là ngày cuối cùng cho các công tác chuẩn bị lễ hội lửa trại, còn rất nhiều việc phải làm, Trần Giản định đến văn phòng Thiện Vũ ngồi một lúc rồi mới quay về ký túc xá, trước những công việc to tát phức tạp như thế này, ở bên Thiện Vũ một lát khiến cậu cảm thấy yên tâm hơn.
Nhưng Trần Nhị Hổ rất hào hứng, đến mức Trần Giản đã đến trước cửa văn phòng Thiện Vũ mà hắn vẫn bám theo tới tận nơi: “Mày định tìm Thiện Vũ hả?”
“Tao…” Trần Giản không biết nên nói gì.
Cậu có thể nhìn thấy Thiện Vũ đang ngồi phía sau bàn làm việc qua khe cửa khép hờ, ấy thế mà vừa nghe thấy giọng Trần Nhị Hổ, Thiện Vũ – cái người vốn đang ngồi im không nhúc nhích đó – cùng với chiếc ghế không thể tựa thẳng lưng của anh, lặng lẽ trượt sang một góc.
“Trùng hợp quá, thế chúng ta cùng vào tâm sự với anh ấy.” Trần Nhị Hổ nói.
Vừa nghe đến đây, Trần Giản vội vã nắm lấy tay nắm cửa, nói: “Anh ấy ngủ rồi, tao gõ cửa mãi mà không thấy đáp.”
Chắc Thiện Vũ đã âm thầm trượt đến gần cửa sổ, không còn thấy anh và chiếc ghế tựa lưng qua khe cửa nữa.
“Ồ…” Trần Nhị Hổ có vẻ hơi thất vọng, “Thế hai chúng ta tâm sự đi?”
Dù sao cũng là quản lý.
Tại sao ông chủ lại cần có một quản lý?
Là để những lúc ông chủ tránh né như thế này thì vẫn còn quản lý đứng ra gánh vác.
“Ừ.” Trần Giản đáp, tiện tay đóng luôn cửa lại.
Còn chưa đi đến cửa ký túc xá điện thoại của cậu đã vang lên, có tin nhắn mới.
Cậu quay đầu nhìn thoáng qua phía văn phòng, chắc là của Thiện Vũ rồi.
Lấy điện thoại ra xem qua, quả nhiên.
Nhưng Phạp thiện khả trần không nói gì, chỉ gửi một cái meme.
Không có cậu tôi biết sống thế nào đây.jpg.
Trần Giản không nhịn được mà phì cười thành tiếng.
“Sao đấy?” Trần Nhị Hổ lập tức quay đầu nhìn cậu.
Trần Giản không kịp giấu đi nụ cười trên gương mặt, đành nói: “Tâm trạng tốt.”
“Nhỉ.” Trần Nhị Hổ cũng cười, “Tâm trạng tao cũng khá tốt.”
Hai chuyện khác nhau mà ông chủ Trần.
“Ừ.” Trần Giản gật gù.
Trong ký túc xá nam, Tam Bính và thằng Năm đều đã ngủ rồi, Trần Giản ngồi dựa vào đầu giường mình, Trần Nhị Hổ ban đầu cũng tựa giường, nhưng vừa mới nằm xuống nói được hai câu lại bật dậy, kéo cái ghế tới ngồi cạnh giường Trần Giản.
Dập tắt luôn ý định nhắn tin nói chuyện với Thiện Vũ một lúc của Trần Giản.
Cậu gửi tin nhắn cho Thiện Vũ.
[Trần ngư lạc nhạn] Nhị Hổ đang ngồi bên mép giường tôi như thăm bệnh…
Một lát sau Phạp thiện khả trần mới nhắn lại, vẫn là một tấm ảnh.
Nhưng không phải meme mà là tấm ảnh động mạch cổ của một người, trong đó có một mũi tên chỉ vào, trên mũi tên có thể thấy là chữ viết tay của Thiện Vũ.
Bổ vào đây này.
Lần này Trần Giản thật sự không nhịn được nữa, cứ cầm điện thoại mà cười mãi, nếu không phải vì Trần Nhị Hổ ngồi bên cạnh đã bắt đầu khó chịu thì chắc cậu không dừng nổi mất.
“Không có gì đâu.” Trần Giản bỏ điện thoại sang một bên, vỗ vai Trần Nhị Hổ, “Chúng ta nói tiếp đi.”
“Mày ăn phải cái gì à?” Trần Nhị Hổ nhìn cậu, “Trước giờ tao chưa từng thấy mày vui vẻ như vậy.”
“Không, chỉ là nghĩ đến…” Trần Giản vội tìm lý do, “khi lễ hội lửa trại được tổ chức, chúng ta cũng sẽ được chơi chung, nên… thấy rất vui.”
“Nhắc đến lễ hội lửa trại,” Trần Nhị Hổ càng hăng hái hơn, “Mai chúng ta phải qua đó từ sớm, nhiều việc lắm, tao nói mày nghe…”
Trần Giản có thể hiểu được lý do Trần Nhị Hổ hào hứng như vậy, từ sau khi rời ghế nhà trường, sự kiện 'có quy mô' nhất mà Trần Nhị Hổ từng tham gia là quậy phá các chủ doanh nghiệp trong thị trấn và bị Trần Đại Hổ đánh cho một trận nhừ tử, còn cuộc họp duy nhất hắn từng chủ trì là cuộc họp bốn người hút thuốc trong chuồng lợn cũ.
Lần này được cử đi tham gia huấn luyện phòng cháy, về lại giảng dạy cho toàn thể nhân công bao gồm cả ông chủ, cảm giác “ngôi nhà thứ hai” lập tức biến thành tinh thần của một người chủ.
Trần Giản không cần nói chuyện, chỉ cần ậm ừ vài tiếng là Trần Nhị Hổ có thể thao thao bất tuyệt suốt hai phút.
Từ lễ hội lửa trại quay về việc phòng cháy của nhà nghỉ, nói đến sự phát triển của thị trấn, rồi quay về khoản dịch vụ trong nhà nghỉ, rồi lại tới viễn cảnh homestay ở thị trấn…
Trần Giản đã mệt lắm rồi, nhưng Trần Nhị Hổ rõ ràng vẫn còn rất phấn chấn, miệng không ngừng nghỉ lấy một giây.
Trần Giản khá bội phục Tam Bính với thằng Năm đang nằm ngủ trên giường – chắc cũng quen rồi – có thể biến bài diễn thuyết hùng hồn của đại ca mình thành bài hát ru ngủ, mà không chỉ ngủ nhé, chúng nó còn ngáy khò khò.
Trần Giản cũng không biết mình ngủ quên từ lúc nào, chỉ biết người đánh thức cậu vẫn là Trần Nhị Hổ.
Lúc nhắm mắt là Trần Nhị Hổ, mở mắt ra vẫn là Trần Nhị Hổ.
Thật là hết cách.
“Phải dậy rồi.” Trần Nhị Hổ nhìn cậu với tâm trạng phơi phới, “Quản lý.”
Trần Giản cố nén cơn buồn ngủ khó chịu, lẳng lặng ngồi dậy, thấy chăn đắp trên người mình thì hơi ngạc nhiên, liếc mắt nhìn Trần Nhị Hổ.
“Đêm qua tao đắp cho mày đấy, tao đang nói dở thì mày ngủ con m* nó mất.” Trần Nhị Hổ có vẻ không hài lòng, “Nể mặt mày lắm tao mới không đánh thức mày dậy.”
“Xin cúi đầu cảm ơn.” Trần Giản xốc chăn xuống giường, lấy điện thoại ra xem qua thời gian, bảy giờ.
Cũng được, thường ngày cũng dậy tầm giờ này.
Trên điện thoại còn có một tin nhắn của Thiện Vũ, được gửi vào lúc hơn hai giờ đêm.
[Phạp thiện khả trần] Tôi uống thuốc ngủ, mai không phải gọi tôi dậy đâu.
Trần Giản nhíu mày.
Mấy lần cậu chỉ cần nói chuyện với Thiện Vũ thôi anh ấy cũng có thể ngủ thiếp đi được, cậu gần như không hề nhận thức được về vấn đề mất ngủ của Thiện Vũ, nếu tối qua cậu chịu nói chuyện với Thiện Vũ một lát thì có lẽ anh ấy đã không cần dùng thuốc ngủ rồi nhỉ?
Nhìn dòng tin nhắn đó, Trần Giản đã ra khỏi phòng lại muốn quay trở vào đánh ngất Trần Nhị Hổ một phát – giống như tấm hình tối qua – luôn cho xong.
Cửa văn phòng đóng kín, nhân lúc Trần Nhị Hổ xuống tầng trước, Trần Giản đi qua đó, nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa.
Cửa đóng, nhưng không khóa.
Cậu mở cửa, thò đầu vào nhìn quanh, Thiện Vũ không có trên sô pha.
Kẹt đầu ở khe cửa, do dự chừng nửa phút, Trần Giản mới rón rén bước vào văn phòng, đi đến trước cửa phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ đóng, cậu lắng nghe qua cánh cửa, cũng chẳng biết mình đang nghe gì, dù sao anh ấy cũng đã uống thuốc ngủ, bây giờ chắc chắn đang ngủ rồi, cậu cũng không dám mở cửa phòng ngủ, sợ tiếng động sẽ đánh thức Thiện Vũ vốn đã khó ngủ.
Cuối cùng sau khoảng một, hai phút đứng trước cửa phòng ngủ, Trần Giản lại nhẹ nhàng rời khỏi văn phòng.
Lúc này thang máy đã bắt đầu có khách sử dụng, cậu đi bộ xuống cầu thang như thường lệ.
Xuống tầng, cậu thấy Tôn Na Na đứng cạnh cửa nhà ăn, duyên dáng chào hỏi với vị khách bước vào: “Sau ba giờ chiều hay đến quầy lễ tân nhận vé ăn BBQ miễn phí cho lễ hội lửa trại ngày mai nhé, mỗi người một vé, trẻ con cũng có nha.”
Bắt gặp Trần Giản, cô giơ tay, khẽ vẫy ngón tay giữa không trung: “Chào buổi sáng quản lý.”
“Chào buổi sáng.” Trần Giản nhìn thoáng qua nhà ăn, bữa sáng đã được dọn lên rồi, “Chị ăn chưa?”
“Ăn rồi.” Tôn Na Na gật đầu, “Sáng nay hơi nhạt miệng nên chỉ uống cốc sữa đậu nành.”
“Trưa nay ăn nhiều một chút nhé, sẽ bận rộn lắm đấy.” Trần Giản nói.
“Ừm.” Tôn Na Na đáp.
Ăn sáng xong, Trần Giản và Trần Nhị Hổ cùng đến khu vực nướng BBQ.
Mấy homestay đều cử người đến, với phong cách của mấy nhà bên trong chắc chắn sẽ lại tranh thủ sắp xếp địa điểm và hoạt động sao cho có lợi nhất cho mình, vì vậy dẫn theo Trần Nhị Hổ – tuy đã cải tà quy chính nhưng vẫn là cựu lưu manh có tiếng tăm lẫy lừng khắp vùng – tới cũng là để dễ bề trấn áp.
Khu vực nướng đã mang dáng dấp của một lễ hội lửa trại, băng rôn, cờ phướn, bàn ghế, thùng lửa, khu vực dụng cụ cũng đã được phân chia rõ ràng, còn có cả sân khấu…
“Cái sân khấu kia dùng để làm gì?” Trần Giản hỏi.
“Hạ Lương mời một ban nhạc đến đây biểu diễn mấy bài.” Trần Nhị Hổ nói, “Bảo là chỉ mở nhạc thôi thì không đủ sôi động, này là quyết định bất chợt, tại trước đó ban nhạc mãi chưa xác nhận được có đến được không, tao nghĩ cũng chẳng có vấn đề gì.”
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
Có ban nhạc cũng tốt, dù trời lạnh thế này thì không biết họ hát được bao nhiêu bài.
Thật ra mấy homestay này cũng thực sự muốn chuẩn bị thật tốt cho sự kiện này, dù gì cũng đều có lợi cho mọi người mà, chẳng qua trong lúc làm việc thường tính toán để giành phần lợi hơn.
Giữa trưa, Tam Bính đem về một xấp vé tham gia tiệc nướng đã in xong, có bốn màu: đỏ, vàng, lục, lam. Trần Giản giữ lại vé màu đỏ, các màu còn lại để Tam Bính mang sang cho các nhà khác.
Vé còn chưa kịp cắt đã có khách trông thấy nên đến quầy lễ tân nhận trước rồi.
“Nana!” Hồ Bạn nhanh nhẹn bắt đầu phát vé.
“Tới đây.” Tôn Na Na đi tới một cách uyển chuyển, cầm một cuốn sổ nhỏ từ quầy lễ tân rồi dựa vào tường phía sau, “Phát đi, tôi sẽ ghi lại.”
Trần Giản đi ra sau quầy giúp Hồ Bạn cắt vé.
“Phiền mọi người khi lấy vé cho em biết số phòng với ạ…” Hồ Bạn vừa đưa vé vừa nói.
“Không sao.” Tôn Na Na thong thả nói, “Tôi đều nhận ra các vị khách ở đây… Dì ở phòng 209 phải không ạ, nhà dì bốn người có một trẻ em, dì cứ lấy hết đi ạ.”
“Đúng rồi.” Bà dì đứng cạnh cười gật đầu.
“Chị gái kia phòng 106.” Tôn Na Na lại nhìn lên, “Đi cùng bạn trai.”
“Được lắm đó, Nana.” Hồ Bạn quay đầu lại nhìn cô.
Tôn Na Na cầm cán bút, nhẹ nhàng vén tóc mai: “Chuyện nhỏ thôi.”
Trần Giản vừa hỗ trợ cắt xong vé thì đột nhiên có một bàn tay vươn tới từ bên cạnh.
“Hm?” Trần Giản ngẩng đầu lên, thấy Chu Nhạc Thành đứng ngay cạnh.
“Cho tôi một vé.” Chu Nhạc Thành cười và nói.
“Trời lạnh đấy, qua đó nhớ mặc nhiều áo vào.” Trần Giản cười đưa vé cho anh ta.
“Ừm.” Chu Nhạc Thành nhận vé, “Tham gia lễ hội lửa trại hai hôm, tôi sắp đi rồi.”
Trần Giản đi đến bên cạnh anh ta, hỏi nhỏ: “Anh về nhà hả?”
“Đúng vậy.” Chu Nhạc Thành gật đầu, “Chọn nơi đây làm điểm dừng chân cuối cùng cũng coi như viên mãn rồi.”
“Mấy bữa này sức khỏe anh… có ổn không ạ?” Trần Giản hỏi.
“Cũng tạm.” Chu Nhạc Thành nói, “Tốt thì không tốt lắm, nhưng cũng không đến nỗi tệ.”
Trần Giản cũng không biết nên nói thêm gì, cậu hơi do dự rồi hỏi: “Kết bạn được không? Sau này có gì liên hệ.”
“Ừ.” Chu Nhạc Thành lấy điện thoại ra, “Nếu cậu không ngại việc sau này trong danh sách bạn bè sẽ có một ảnh đại diện không bao giờ sáng đèn nữa…”
“Không ngại.” Trần Giản lấy điện thoại ra, “Bây giờ vẫn còn sáng mà.”
Chu Nhạc Thành cười cười.
Sau khi kết bạn Chu Nhạc Thành quay về phòng, Trần Giản đi một vòng quanh homestay.
Sau khi gọi điện thoại cho bên Đại Lý xác nhận xong hầu hết những thứ các nhà cần chuẩn bị, cậu cầm theo hộp cơm trưa mà quán cơm giao tới, vừa nhắn tin cho Thiện Vũ vừa đi lên tầng.
[Phạp thiện khả trần] Dậy rồi, đang định gọi điện cho cậu đây.
[Trần ngư lạc nhạn] Tôi lên đây.
Cửa văn phòng hé mở, Trần Giản gõ cửa hai tiếng rồi bước vào.
“Xong việc rồi hả?” Thiện Vũ đang ngồi xổm phía sau lưng ghế.
“Ừ, giờ không còn việc gì nữa, khách ra ngoài chơi hết rồi, bên khu nướng về cơ bản cũng đã xong.” Trần Giản đặt cơm lên bàn, “Anh ngủ ngon không ạ?”
“Uống thuốc thì đương nhiên là ngủ ngon, có điều lúc dậy đầu óc hơi nặng.” Thiện Vũ đứng dậy thử dựng thẳng lưng ghế, nhưng khi vừa buông tay ra, lưng ghế lại lạch cạch ngả xuống như cũ.
Âm thanh ấy dường như mang một ý nghĩa tượng trưng nào đó đối với Trần Giản, từng tiếng động như vang vọng trong tâm trí cậu.
“Không sửa được.” Thiện Vũ đi tới ngồi xuống sô pha, mở hộp cơm ra, “Đang định xem xem có sửa được không, coi như tiết kiệm cho cậu một ít tiền.”
“Gì ạ?” Trần Giản quay đầu nhìn anh.
“Cái ghế này không rẻ đâu, tôi tra rồi, hơn 8000 lận đó.” Thiện Vũ nói, “Tiền lương của cậu không đủ bù trừ đâu.”
“Gì?” Trần Giản không buồn để ý đến nửa câu sau, cậu đứng dậy đi tới bên cạnh chiếc ghế, “Cái thứ mềm oặt, rởm đời, ấn một cái cũng gãy ngang xương này mà đòi hơn 8000? Dựa vào đâu mà bán 8000? Chỉ có mấy đứa ngốc mới bỏ ra hơn 8000 để mua cái thứ như này…”
Thiện Vũ dựa vào sô pha cười phá lên.
“Anh đùa tôi đấy à?” Trần Giản nhìn anh.
“Không hề đâu nhé.” Thiện Vũ cười lấy điện thoại ra, “Thật mà, tôi vừa tra xong.”
“Mà khoan.” Trần Giản cũng tỉnh táo ra phần nào, “Tại sao lại trừ vào lương của tôi?”
“Cậu đè hỏng mà.” Thiện Vũ nói.
“Chứ anh thì không ngồi lên đó sao!” Trần Giản nói.
“Ngày nào tôi cũng ngồi lên đó nhưng có hỏng đâu.” Thiện Vũ nói, “Cậu vừa mới ngồi một lần đã hỏng rồi.”
“Thế lý do gì làm tôi ngồi lên đó!” Trần Giản nhìn anh.
Thiện Vũ cười không đáp.
“Mỗi người chịu một nửa đi.” Trần Giản nói.
“Tôi đâu có nhận lương, trừ vào đâu bây giờ?” Thiện Vũ nói.
“Tư bản ác độc…” Trần Giản không nhịn được cười.
“Ờ đó.” Thiện Vũ gật gù.
Trần Giản đi đến trước mặt anh, khom lưng ấn mạnh vào lưng tựa ghế sô pha: “Cái sô pha này chắc chắn hơn đấy.”
“Nói thừa, không chắc thì đằng sau cũng có tường chắn rồi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản không đáp, cúi đầu hôn anh một cái.
“Hôm nay quản lý năng động quá nhỉ.” Thiện Vũ chạm lên mặt cậu.
“Những việc cần lo đều đã sắp xếp xong xuôi hết rồi.” Trần Giản ngả người lên ghế sô pha cạnh anh, “Đợi đến tối mai thôi.”
“Chỉ là một lễ hội lửa trại thôi mà, chẳng có gì phải lo lắng.” Thiện Vũ nói, “Nếu thực sự có trục trặc thì cũng chẳng phải mỗi nhà chúng ta mất mặt, ba nhà họ chủ trì cơ mà, liên quan gì đến mình đâu.”
“…Ừ.” Trần Giản ngẫm thấy cũng đúng, “Nếu làm tốt thì mới là công của chúng ta.”
“Đúng vậy.” Thiện Vũ nói, “Mai bảo Diêu Dập chụp vài tấm ảnh, hôm sau về tìm người viết một bài báo, Đại Ẩn – Homestay thời đại mới của thị trấn Lá Đỏ, rồi thêm vài đoạn phỏng vấn quản lý các kiểu nữa.”
“Sao không phỏng vấn ông chủ?” Trần Giản nói.
“Ông chủ không đáng tin cậy.” Thiện Vũ nói, “Bị sa thải mấy lần rồi, riêng về kinh nghiệm bị nhân viên 'cướp quyền' thì cũng kể được một đống chuyện đấy.”
Trần Giản cười khúc khích.
Thật ra mấy nhà kia đã tuyên truyền về lễ hội lửa trại này từ lâu rồi, thị trấn cũng có quảng bá, trong năm ngày diễn ra sự kiện đã thu hút không ít khách du lịch ngắn ngày từ các khu vực lân cận.
Sáng sớm, mới hơn tám giờ đã có mấy chiếc xe chạy đến trước cửa Đại Ẩn, thằng Tư đứng ngoài cổng điều phối chỗ đậu xe không kịp.
Trần Giản đang hỗ trợ ở quầy lễ tân vội vàng đi ra: “Để tôi ra xem sao.”
“Mau chóng chuyển xe máy của các cậu với xe trong homestay ra bãi đậu xe miễn phí ngoài kia đi.” Hôm nay Thiện Vũ cũng bị bắt phải dậy sớm, cầm cái hamburger vừa ăn xong, “Chiếm chỗ trước, kẻo lát nữa không đủ chỗ đậu lại phải dời đi.”
“Ừm.” Trần Giản đáp.
Chỉ đạo đậu xe trong sân xong, thằng Tư vừa dẫn nhóm khách mới xuống xe vào bên trong thì lại có ba người khác đến cửa.
Khách du lịch đi bộ đến đây tương đối hiếm, nó không vội tiếp đón ngay mà quan sát xem có phải khách du lịch không, nhưng ngay khi vừa nhìn rõ gương mặt của người phụ nữ trung niên nọ, lòng nó lập tức trùng hẳn xuống.
Gần như đúc cùng một khuôn với Hồ Bạn.
Không biết Lily đã lén báo với em trai Hồ Bạn từ bao giờ mà mới qua có một ngày, người nhà đã tìm đến tận đây rồi?
Trần Giản lập tức quay vào trong homestay, chỉ vào thằng Năm.
Thằng Năm chạy tới: “Có chuyện gì thế quản lý?”
“Ra ngăn mấy người ngoài cửa kia lại.” Trần Giản nói, “Nếu là đến tìm Bạn Bạn thì dẫn họ vào phòng họp qua cửa sau, đừng nói nhiều bất cứ chuyện gì, ai hỏi gì cứ trả lời không biết, không rõ là được.”
“Chết tiệt, tao đi ngay.” Sắc mặt thằng Năm lập tức lạnh tanh.
“Trần Tử Dương.” Trần Giản giữ chặt cánh tay nó, “Là kéo dài thời gian chứ không phải đuổi họ đi.”
“Biết rồi.” Thằng Năm hất tóc, đi về phía cửa.
Thiện Vũ đã nhận ra có vấn đề, bèn đi thẳng đến: “Sao vậy?”
“Hình như người nhà Hồ Bạn đến tìm.” Trần Giản quay đầu lại nhìn thoáng qua, “Đang ở ngoài sân.”
“Có những ai đến?” Thiện Vũ hỏi.
“Bố mẹ, với cả một thằng bé chừng mười mấy tuổi chắc là em trai.” Trần Giản nói, “Xử lý thế nào đây, giờ Hồ Bạn đang không có ở đây, đang đi giao rượu qua khu nướng với Tam Bính rồi.”
“Gọi điện bảo Tam Bính áp giải Hồ Bạn về đây.” Thiện Vũ nói.
“Gì ạ?” Trần Giản ngẩn người.
“Nợ tiền tôi năm vạn mà tính bỏ trốn à.” Thiện Vũ nói, “Bố mẹ đến đúng lúc lắm, bảo bố mẹ con bé trả tiền.”
“Anh đúng là… ghê thật đấy.” Trần Giản lập tức hiểu ra, lấy điện thoại gọi cho Hồ Bạn.