Thu Hanh - Vu Triết
Những vết sẹo và lý do
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù đã bỏ hoang nửa năm, nhưng những căn phòng ở tầng ba và tầng bốn lại sạch sẽ hơn tầng một, đặc biệt là những phòng Trần Giản đã cẩn thận chọn lựa và dọn dẹp sạch sẽ. Phòng tắm tuy chưa dùng được nhưng cũng đã được tu sửa.
Thế nên, khi Lưu Ngộ đề nghị đi tắm trong căn phòng định ngủ ở tầng một, Thiện Vũ từ chối.
“Anh muốn tắm ở 307, hành lý của anh cũng để hết trong phòng đó.” Anh nói.
“Tầng ba á.” Lưu Ngộ nhăn mặt.
“Có điện rồi.” Thiện Vũ quay đầu nhìn Trần Giản, “Thang máy dùng được không?”
“Đừng.” Trần Giản nhanh nhẹn hành động. Cậu lấy một cuộn băng dính dưới bồn rửa mặt, kéo một đoạn xé toạc ra rồi dán ngay trước cửa thang máy. “Lâu lắm không động đến, đợi người ta đến bảo trì xong hãy dùng. Anh chỉ còn mỗi một chân lành lặn thôi, nên hãy trân trọng nó đi.”
Thiện Vũ nhìn cái băng dính kia, rồi lại liếc qua Lưu Ngộ.
Quả nhiên, ngay lập tức cậu nghe thấy giọng nói hoảng sợ của Lưu Ngộ: “Vãi, tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Anh lấy cái này từ đâu ra vậy?”
“Sao?” Trần Giản khó hiểu nhìn cậu ta.
“Đây không phải là cái… cái… cuộn băng cảnh báo dán trước cửa phòng tầng ba sao!” Lưu Ngộ chỉ vào băng dính. “Anh gỡ nó xuống à?”
“Cậu biết đọc chữ không?” Trần Giản hỏi, vô cùng khâm phục trí tưởng tượng bay bổng vì sợ hãi của Lưu Ngộ.
“Hả?” Lưu Ngộ ngẩn người.
“Cậu thử đọc xem trên này viết gì?” Trần Giản ném cuộn băng dính còn lại trong tay về phía cậu ta.
Lưu Ngộ luống cuống đón lấy, xem: “Chú ý… thi công?”
“Sao cậu lại nhát gan thế hả…” Trần Giản thở dài.
“Tôi không nhát gan, anh nghĩ vậy là vì anh can đảm một cách bất thường thôi.” Lưu Ngộ nói.
Nếu không có thang máy, Thiện Vũ hẳn phải tự mình lê từng bậc chậm rãi, sau đó Lưu Ngộ sẽ khiêng xe lăn lên… Trần Giản đứng ở mép cầu thang nhìn Thiện Vũ.
“Phải cõng anh ấy lên.” Lưu Ngộ bỗng nói.
Ồ, Lưu Ngộ trông thư sinh vậy mà cũng cõng được Thiện Vũ lên tận tầng ba cơ à, thế chắc mình phải tới khiêng xe lăn rồi… Đang suy nghĩ dở, Trần Giản phát hiện ra Lưu Ngộ không hề nhúc nhích mà đang nhìn cậu.
“Hả?” Trần Giản hiểu ra, “Tôi cõng á?”
“Cậu không phải trợ lý riêng à?” Lưu Ngộ nói.
Ăn, mặc, ở, đi lại.
Việc này có lẽ thuộc phạm vi “đi lại”.
Nhưng nếu phải cõng người như Thiện Vũ đi từ tầng một, Trần Giản chỉ lo từ nay đừng nói là chống nạng được nữa, có khi xe lăn cũng không ngồi nổi.
“Ờ, thật ra là…” Sau một thoáng do dự, cậu đi tới trước cửa thang máy, giơ tay xé đoạn băng dính vừa dán xuống, lí nhí giải thích liên hồi: “Trước đây mỗi tháng kiểm tra một lần, từ lúc lắp đặt đến nay chưa bao giờ xảy ra vấn đề gì cả, nửa năm vừa rồi cũng không có ai vào phá hỏng… Nếu chỉ đi khoảng một hai chuyến thôi thì chắc cũng…”
“Không xảy ra vấn đề gì vì tần suất sử dụng quá thấp à?” Thiện Vũ hỏi.
“Chắc vậy.” Trần Giản nhớ lại, thật ra trước khi tầng ba xảy ra chuyện, hoạt động kinh doanh của Chẩm Khê tuy không phải là tệ nhất trong số các homestay tương đối cao cấp trong trấn nhỏ, nhưng phần lớn khách tới đều chỉ ở tầng một là đủ. Tính ra thì cũng hơi ế ẩm đấy chứ.
Thang máy hoạt động trơn tru, đi một mạch lên thẳng tầng ba mà không gặp bất cứ vấn đề gì.
Trần Giản ló đầu vào ngó nghiêng khắp nơi, cũng không quá bụi bặm, đèn đóm mọi thứ đều bình thường.
Thiện Vũ chống chiếc nạng gấp của mình đi vào, đoạn quay đầu lại: “Vào hết đi.”
“Không phải anh tự tắm được à?” Trần Giản hỏi.
“Vào đây san sẻ bớt rủi ro.” Thiện Vũ ung dung nói, “Tôi chỉ còn mỗi một chân lành lặn, hai người vào sẽ giảm bớt khả năng làm hỏng thang máy.”
Trần Giản và Lưu Ngộ cùng vào.
Thang máy hoạt động trơn tru, đi một mạch lên thẳng tầng ba mà không gặp bất cứ vấn đề gì.
Thế nhưng vừa ra khỏi thang máy đã thấy một chiếc đèn trần trên tầng ba đang nhấp nháy.
“Cái đèn kia bị sao vậy?” Lưu Ngộ dừng lại ở cửa cầu thang.
“Tiếp xúc kém.” Trần Giản ấn công tắc ven tường mấy lần, chiếc đèn vẫn cứ nhấp nháy. “Dù sao cũng nửa năm rồi không bật.”
“Nó vẫn đang nhấp nháy kìa.” Lưu Ngộ nói.
Thiện Vũ thở dài, dùng nạng chọc vào công tắc, tắt đèn cái tạch: “Không nháy nữa rồi đấy.”
Theo yêu cầu của Thiện Vũ, Trần Giản mang một chiếc ghế nhựa từ phòng tập thể dục tầng ba vào phòng tắm phòng 307, sau đó kiểm tra lại vòi sen và các thiết bị khác trong phòng tắm. Tất cả đều còn tốt, đồ vệ sinh cá nhân cũng mới và dán tem nhãn của Chẩm Khê, nhìn là biết được lấy ra từ phòng chứa đồ ở tầng ba.
Thiện Vũ là một ông chủ bị liệt chân, nhưng tàn mà không phế, anh gần như đã đi khắp cả tòa nhà.
Trần Giản định xuống tầng, Lưu Ngộ đã lùi ra cửa cầu thang và nhìn cậu: “Đi đâu vậy?”
“Xuống tầng.” Trần Giản nói, “Nghỉ ngơi một lát chiều tôi còn phải liên hệ người làm nữa.”
“Anh không đợi anh tôi tắm xong à?” Lưu Ngộ nói.
“Sao, còn phải lau người cho anh ta nữa à?” Trần Giản hỏi.
“Chân anh ấy phải khử trùng.” Lưu Ngộ nói, “Anh ấy không tự làm được, tôi dạy anh, mai tôi đi rồi, hai tháng tới anh phải giúp anh ấy khử trùng hết đấy.”
“Lại đây.” Trần Giản vẫy tay với cậu ta, mở cửa phòng chứa đồ bước vào, “Cho cậu cái này.”
“Gì vậy?” Lưu Ngộ đứng ngoài cửa không vào, chỉ ló đầu xem.
Trần Giản bật đèn trong phòng, chỉ vào mấy bộ đàm đang sạc pin được xếp thành một hàng trên giá cạnh cửa: “Tầng nào cũng có, kênh nào cũng chỉnh được, không cần phải đi đâu xa. Lát nữa khi nào tìm tôi thì tới đây lấy một cái là được.”
“Cho tôi luôn bây giờ đi, chắc cũng sạc được một lúc rồi nhỉ?” Lưu Ngộ vươn tay.
Trần Giản thở dài, rút dây sạc ra rồi đặt vào tay cậu ta.
Không biết Thiện Vũ tắm trong bao lâu, hôm qua Trần Giản ngủ không ngon, mới sáng sớm đã bị Thiện Vũ gọi dậy rồi tất bật đến tận bây giờ. Giờ cậu chỉ muốn nằm gục xuống bàn chợp mắt một lát.
Nhưng nằm úp mặt được vài phút, cơn buồn ngủ chỉ vừa mới kéo đến và ý thức dần chìm vào mơ màng, điện thoại trong túi cậu lại reo lên.
“Aish.” Trần Giản bực bội lấy điện thoại ra xem, tên hiển thị là Triệu Phương Phương, cậu liền bắt máy: “Chị Triệu?”
“Ờ chị đây.” Bên kia là giọng của Triệu Phương Phương, “Cậu đang ở đâu thế?”
“Chẩm Khê.” Trần Giản nói. Cậu biết lý do Triệu Phương Phương gọi điện tới nên cậu chỉ hỏi: “Chị không làm ở nhà máy phân bón hóa học nữa à?”
“Không làm nữa, sức khỏe thật sự không chịu nổi, dỡ hàng mệt quá mà lại còn nặng mùi nữa.” Triệu Phương Phương nói, “Ông chủ mới tới là người thế nào?”
Không biết là người thế nào. Chỉ biết mồm miệng chả ra gì.
“Tạm được, vừa mới tiếp xúc thôi nên em cũng không rõ nữa.” Trần Giản nói.
“Định mở cửa trở lại à?” Triệu Phương Phương lại hỏi, “Tuyển người chưa?”
“Không biết sau này định làm gì nữa, giờ thì đang tìm người dọn dẹp lại.” Trần Giản tiện tay lấy cuốn sổ kiểm tra phòng hôm nay lật xem. “Dọn dẹp hút bụi, giặt giũ chăn ga gối đệm, v.v…”
“Chị làm được, trước đây chị cũng từng quét dọn vệ sinh rồi còn gì.” Triệu Phương Phương nói.
“Thế chị qua đây đi.” Trần Giản nói, “Nhà để trống nửa năm, công việc cũng không nhẹ nhàng lắm, nếu chỗ chị có ai thì gọi tới thêm nhé.”
“Chị đi trước đã.” Triệu Phương Phương nói.
Trần Giản đoán rằng chị cũng không muốn chia tiền với người khác nên không nói gì thêm, khi nào chị ấy tới cứ để ông chủ sắp xếp sau vậy.
Hẳn là vì Thiện Vũ gặp khó khăn trong việc di chuyển, phải gần một tiếng sau Lưu Ngộ mới gọi Trần Giản lên tầng qua bộ đàm.
Lưu Ngộ đã bày một túi đồ y tế lên bàn trà trong phòng. Thiện Vũ tựa người vào đầu giường, mặc chiếc quần vải lanh rộng thùng thình, chân trái duỗi thẳng trên giường, ống quần kéo lên tận đùi. Bấy giờ Trần Giản mới thấy rõ tình trạng chấn thương ở chân trái anh.
Ban đầu cứ nghĩ chỉ là nẹp cố định ngoài, giờ lộ chân ra mới hiểu tại sao lại phải cố định ngoài, bởi vì còn có vết thương hở.
“Ôi… vãi.” Cậu nói khẽ, rồi đi tới.
“Sợ chưa?” Lưu Ngộ hếch mặt.
“Mày còn vênh được à.” Thiện Vũ nói.
“Cái nẹp chân này có đâm vào thịt bên trong không?” Trần Giản ghé sát lại nhìn.
“Có chứ, không thì làm sao cố định xương được.” Giọng nói của Lưu Ngộ rõ ràng mang vẻ kiêu ngạo kiểu “hóa ra anh cũng biết sợ cơ à”. “Thế nên mới phải khử trùng đấy.”
“Khử trùng thế nào?” Trần Giản nhìn tăm bông trong tay Lưu Ngộ, “Chọc vào miệng vết thương à?”
“Không thì giết tôi trước rồi hẵng khử trùng sau.” Thiện Vũ nói.
“Để em dạy cậu ấy, anh đừng ngắt lời.” Lưu Ngộ tự dưng nghiêm túc như một học sinh giỏi.
Thiện Vũ giơ tay làm động tác kéo khóa miệng lại, không phát ra tiếng nữa.
“Đầu tiên sát trùng lỗ đinh và xung quanh phần da thịt, sau đó đến đinh thép, thứ tự các đinh thép như thế này, anh xem nhé…” Lưu Ngộ làm mẫu cho cậu. “Bắt đầu từ sát lỗ đinh bên này lau ra, mỗi bước lại phải đổi một miếng bông tăm mới, không được cọ qua cọ lại… Hiểu chưa?”
“Hiểu rồi.” Trần Giản nói.
“Anh lại đây thử đi.” Lưu Ngộ đứng sang bên cạnh.
Trần Giản lau tay bằng miếng băng tẩm cồn bên cạnh, ghi nhớ từng bước trong đầu, rồi đổi bông tăm, đổi bông tăm, đổi bông tăm…
“Tay khéo phết.” Lưu Ngộ khen cậu.
“Cũng chẳng phải xỏ lỗ kim, không đến nỗi run tay.” Trần Giản đặt miếng bông tăm cuối cùng xuống: “Vậy là được rồi đúng không?”
“Ừ, được rồi.” Lưu Ngộ gật đầu.
Nói thật, vết thương này Trần Giản nhìn thôi cũng thấy đau, nhất là cái vết mổ có thể thấy rõ, kéo dài từ mặt bên bắp chân ra phía sau xuống tận bên dưới.
“Người đánh anh định cắt luôn gân chân của anh đi đấy à?” Trần Giản nói.
“Chà.” Thiện Vũ vừa thả ống quần xuống vừa liếc nhìn cậu: “Nhiều kinh nghiệm ha? Từng cắt hay bị cắt rồi?”
“Lát nữa sẽ có một chị tới quét dọn vệ sinh, có thể bắt tay vào làm ngay.” Trần Giản nói, “Anh nói chuyện tiền công với chị ấy nhé.”
“Ừ.” Thiện Vũ chậm rãi đứng dậy từ mép giường, áo sơ mi không cài hết cúc. Lúc xoay người, Trần Giản thấy trên eo anh vẫn còn thương tích, thậm chí số vết thương mới lẫn cũ còn nhiều hơn một.
Đợi Thiện Vũ chống nạng ra khỏi phòng rồi, Trần Giản mới nhìn sang Lưu Ngộ đang dọn dẹp túi y tế bên cạnh, thì thào hỏi: “Hồi trước anh cậu đi gây sự ở đâu à?”
Không biết có phải vì đã bị Thiện Vũ dạy dỗ một trận không mà hôm nay Lưu Ngộ rất kín miệng, thậm chí còn không trả lời trực tiếp câu hỏi của cậu: “Anh ấy hơi độc miệng, nhưng là người rất tốt, trượng nghĩa.”
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
Thực chất, dù Lưu Ngộ có nói hay không thì cậu cũng đã đoán ra được phần nào rồi, Thiện Vũ không phải người lương thiện gì cho cam, ít nhất trước đây không phải.
Sau Trần Giản, Chẩm Khê đón nhân viên thứ hai, nửa tiếng sau, là một bà chị gầy gò nhưng rắn rỏi, ăn mặc rất giản dị, thậm chí có hơi cũ nát.
Trần Giản chỉ kịp giới thiệu qua chị tên là Triệu Phương Phương.
“Hồi trước tôi từng làm dọn vệ sinh chỗ này, từ trên xuống dưới đều do một tay tôi quét dọn.” Triệu Phương Phương người gầy nhưng giọng rất khỏe. “Đồ đạc các thứ ở đâu tôi đều quen hết, phòng có góc chết nào cần vệ sinh tôi cũng biết cả…”
“Ừ, thế chị…” Thiện Vũ muốn nói chen vào mà chen không nổi.
“Trần Giản biết đấy, tôi làm việc nhanh nhẹn, tháo vát chủ động!” Triệu Phương Phương nói, “Gần một năm làm việc ở đây tôi chưa từng mắc sai lầm nào…”
“Được rồi, thế chị…” Một lần nữa, Thiện Vũ thất bại trong việc nói chen vào.
“Nói thẳng vào tiền công đi.” Trần Giản đứng phía sau anh hạ giọng nhắc.
“Tiền.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản sửng sốt, ngước lên nhìn anh.
Cách ngắt lời kỳ lạ nhưng thực sự có hiệu quả, Triệu Phương Phương thôi không liến thoắng giới thiệu về mình nữa.
“Bên tôi đang rất vội, muốn làm xong toàn bộ trong vòng ba ngày. Công việc của chị là lau bụi, thay ga trải giường, lau sàn các kiểu, không phải rửa ráy gì đâu.” Thiện Vũ nói. “Bắt đầu làm từ tầng một trước, sau này có người tới thì thu xếp các tầng trên sau, còn về tiền lương…”
“Tôi làm được hết, làm được.” Triệu Phương Phương nói, “Ông chủ Thiện Nhân, không phải tìm thêm người khác đâu. Một phòng tôi làm trong chưa đầy hai tiếng, ba mươi hai phòng thì ba ngày là tôi xong hết.”
“Ông chủ Thiện.” Trần Giản không biết có phải Triệu Phương Phương cố ý hay không, “Họ Thiện, chứ không phải họ Thiện Nhân.”
Thiện Vũ không nói gì.
“Tiền lương thì chỉ cần trả nhiều hơn lương lao công trước đây một chút là được, dù sao cũng bẩn hơn bình thường. Trước đây một phòng tôi tính là 50.” Triệu Phương Phương nói.
Trần Giản định nhắc nhở Triệu Phương Phương rằng làm vậy thì hơi mệt quá, nhưng không đợi cậu kịp mở miệng, Thiện Vũ đã vỗ bàn: “Được, mỗi phòng 120, hành lang với phòng không dành cho khách tính 200.”
“Được.” Triệu Phương Phương gật đầu, “Cảm ơn ông chủ Thiện.”
“Cái phòng ở tầng ba đó.” Thiện Vũ nhìn chị, “Thêm ít tiền nữa chị có làm được không?”
“…Làm được.” Triệu Phương Phương gật đầu sau chưa đầy nửa giây do dự.
Bên này Thiện Vũ đồng ý, bên kia Triệu Phương Phương thành thạo lôi hết dụng cụ dọn dẹp trước đây ra từ phòng vệ sinh, sau đó liền loạt xoạt chạy lên tầng.
“Có làm được hết không vậy?” Nhìn theo bóng lưng chị, Thiện Vũ quay đầu lại hỏi Trần Giản.
“Sao tôi biết được?” Trần Giản cũng nhìn anh, “Tôi tưởng anh biết?”
“Không phải hồi trước hai người là đồng nghiệp à?” Thiện Vũ hỏi.
“Chị ấy là lao công, còn tôi phụ trách nhà kho, tạp vụ nhà bếp và chạy việc vặt các kiểu, tôi cũng đâu biết công việc của chị ấy làm như thế nào.” Trần Giản lí nhí.
“Thế phải làm sao bây giờ?” Thiện Vũ cũng thì thào hỏi.
“Anh là Lưu Ngộ đấy à?” Trần Giản nói.
Thiện Vũ bật cười: “Thôi không sao, cứ làm đi, nếu không làm được chắc chắn chị ta sẽ phải tìm người tới hỗ trợ, chia cho người khác ít hơn một chút để chị ta hưởng phần lớn là được.”
“Chắc sau này chị ấy cũng muốn ở lại làm lâu dài, nên phải thể hiện năng lực bản thân một chút.” Trần Giản nói, “Dù sao chỗ này cũng nhỏ, không dễ mà tìm được việc làm.”
“Cậu thì sao?” Thiện Vũ hỏi.
“Tôi cái gì?” Trần Giản nhìn anh.
“Trước khi tới đây.” Thiện Vũ hỏi, “Nửa năm qua làm gì?”
Trần Giản trầm mặc một lát: “Rảnh rang gần hai tháng, qua tiệm sửa chữa bên kia phụ giúp kiếm miếng cơm, trước đây thì làm trong một quán ăn ở trấn trên.”
“Vẫn phải kiếm cơm à?” Thiện Vũ nghĩ ngợi, “Cậu không có chút tiền tiết kiệm nào sao?”
“Không có.” Trần Giản đáp gọn.
“Đem đi uốn tóc hết rồi à?” Thiện Vũ lại hỏi.
“Anh nghĩ gì vậy…” Trần Giản phì cười vì câu hỏi của anh, giơ tay gãi tóc mình: “Tóc là tôi tự uốn.”
“Bố mẹ cậu đâu?” Thiện Vũ hỏi tiếp.
Trần Giản khựng lại một giây lát, nhìn anh hồi lâu mới hỏi lại: “Hỏi cái đó làm gì?”
“Tôi tuyển người thì cũng phải tìm hiểu về bối cảnh chứ.” Thiện Vũ nói, “Từ lúc tới chỗ các cậu, tôi chưa gặp được mấy ai bình thường cả, cẩn thận chút cũng là lẽ thường tình thôi.”
“Sao vừa nãy anh không hỏi chị Triệu?” Trần Giản nói.
“Phản ứng nhanh quá, chị ta vừa mở miệng là tôi cảm giác như sắp bị bắn chết đến nơi, làm gì có cơ hội hỏi.” Thiện Vũ nói. “Không thì cậu giới thiệu đi.”
“Chồng tàn tật, có một con gái.” Trần Giản nói, “Nói chung là sống vất vả lắm.”
“Ừ.” Thiện Vũ đáp, “Thế còn cậu?”
“Mẹ tôi mất rồi, bố tôi làm thuê bên ngoài.” Trần Giản trả lời rất đơn giản.
“Thanh niên bị bỏ rơi à.” Thiện Vũ tựa vào ghế nhìn cậu, không nói gì nữa.
“Còn muốn hỏi gì không?” Trần Giản đứng dậy. “Tôi còn phải liên hệ người giặt giũ chăn giường và chăm sóc sân vườn…”
“Tìm thêm mấy người xử lý phần tường ngoài nữa, gỡ tấm biển hiệu Chẩm Khê kia xuống để làm cái mới.” Thiện Vũ nói.
“Đổi cả biển hiệu à?” Trần Giản khựng lại.
“Đổi đi, xui xẻo.” Thiện Vũ nói.
“Đổi thành gì?” Trần Giản nhìn thoáng qua bên ngoài.
“Để trống đó đã, chưa nghĩ ra.” Thiện Vũ chậm rãi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. “Không cần tuyển phục vụ vội, dù sao cũng không có việc làm.”
Biết không có việc làm mà chưa gì đã tiêu 20000 tệ rồi.
Trần Giản nhìn anh: “Ông chủ Thiện, tôi có một vấn đề.”
“Hửm?” Thiện Vũ quay lại, nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới, “Trông cũng bình thường mà, vấn đề chỗ nào?”
“…Tuy chúng ta vừa mới quen nhau.” Trần Giản nói, “Nhưng dù sao cũng cùng làm việc ở đây…”
“Là cậu làm việc.” Thiện Vũ nói.
“Rồi, dù sao tôi cũng làm việc ở đây.” Trần Giản nói, “Cũng muốn được làm lâu dài một chút, ngài thấy đúng không?”
“Tự dưng lễ phép thế.” Thiện Vũ nói, “Ngài muốn hỏi tôi tại sao lại tới đây chứ gì?”
Tuy đúng là muốn hỏi câu đó nhưng bị Thiện Vũ đoán ngay ra được, tự dưng cậu lại không biết phải mở miệng thế nào, cảm giác câu hỏi này hình như hơi đường đột.
“Tìm một chỗ để dưỡng thương.” Thiện Vũ nói.
Thôi được rồi. Đáp như không hỏi.
“Ồ.” Trần Giản từ bỏ, quay người định rời đi.
“Ông chủ Tiền nợ tiền tôi.” Thiện Vũ nói, “Chuyển vụ buôn bán thua lỗ này sang gán nợ cho tôi.”
“Anh mà cũng bị hắn ta gài như vậy ư?” Trần Giản kinh ngạc quay người.
“Sao, tôi không thể trải nghiệm cuộc đời làm người ngu một lần à?” Thiện Vũ nói.