Thu Hanh - Vu Triết
Kế Sách Lạ Của Ông Chủ
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Giản kiếm được hơn mười nghìn trong hai tháng, một phần cũng nhờ cái phúc được làm việc cho ông chủ Thiện Nhân – người mà cậu thầm nghĩ là khá ngốc nghếch. Dù công việc nhiều và đủ thứ lặt vặt, nhưng nếu là Tiền Vũ thì công việc chẳng ít hơn mà tiền lương cũng chẳng được bao nhiêu. Đã thế còn bị khất nợ.
Chị Triệu cũng là một người khác được hưởng phúc từ sự “ngốc nghếch” của ông chủ Thiện Nhân, ba ngày kiếm hơn một nghìn, điều mà bao năm qua chị chưa từng gặp được mấy lần.
Mà nói thật thì, hai mươi năm cuộc đời Trần Giản chưa từng gặp bao giờ.
Ngày hôm đó khá lộn xộn, vì bữa trưa ăn muộn nên mãi đến khi đã qua giờ ăn tối, Thiện Vũ mới sực nhớ ra mọi người chưa ai ăn gì. Anh còn đặc biệt thèm món Tây.
Nguồn thức ăn duy nhất còn mở cửa vào giờ này chỉ là quán đồ nướng. Trần Giản phải chạy từ rìa phía Bắc thị trấn sang tận đầu phía Nam mới mua được hai chiếc hamburger.
“Anh chỉ cần nói xem nó có phải món Trung Quốc hay không thôi?” Trần Giản nói.
“Không phải.” Thiện Vũ trả lời.
“Thế tức nó là đồ Tây.” Trần Giản kết luận chắc nịch.
Thiện Vũ cũng không tranh cãi, anh ăn nghiêm túc đến mức làm Trần Giản cảm giác thật ra chỉ cần mua hai chiếc bánh mì ở siêu thị mini bên ngoài thôi là được rồi.
Ăn tối xong, ngoài Triệu Phương Phương ra thì ba người còn lại không có việc gì làm. Thiện Vũ có vẻ hơi mệt nên về phòng trước. Triệu Phương Phương đã dọn dẹp và thay chăn ga sạch sẽ cho phòng 307.
Trần Giản định về nhà một chuyến. Khi cậu cầm chìa khóa xe máy chuẩn bị rời đi, Lưu Ngộ, tay đang ôm một két bia, đã chặn cậu lại: “Trần Giản, anh nói không giữ lời sao?”
“Lát nữa tôi sẽ quay lại.” Trần Giản nói.
“Về lấy quần áo tắm rửa sao?” Lưu Ngộ hỏi.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
“Nửa tiếng nhé?” Lưu Ngộ truy hỏi.
“Thế này nhé.” Trần Giản chỉ lên tầng, “Nếu cậu sợ, cứ lên tầng ba tìm anh cậu một lát. Nếu anh ta đuổi cậu đi thì cậu tìm chị Triệu. Chị ấy nói nhiều và giọng ồn ào, đến ma có tới cũng không chen vào mà dọa cậu được đâu, cậu cứ đi theo chị ấy là ổn.”
“Không được đâu.” Lưu Ngộ hết sức do dự, “Nếu anh về muộn quá, chị ấy tan làm mất rồi.”
“Hôm nay phải quá nửa đêm chị ấy mới xong việc được.” Trần Giản nói, “Nếu không thì chẳng thể hoàn thành công việc đâu.”
“Liều mình… đến vậy sao?” Lưu Ngộ sửng sốt.
“Tất cả đều vì tiền thôi, em trai.” Trần Giản đi ra ngoài.
Trời đã tối đen như mực. Có lẽ vì mai sẽ mưa nên lúc này bầu trời không một ánh trăng, cũng chẳng có ngôi sao nào. Sau khi xe chạy khỏi thị trấn nhỏ, ngay cả đèn đường cũng không còn, chỉ có ánh đèn xe máy chiếu sáng con đường phía trước.
Trần Giản đã quen với bóng tối như vậy, không hiểu sao cậu lại cảm thấy yên tâm hơn, có một cảm giác an toàn như đang ẩn mình.
Khi xe gần về đến thôn, ánh sáng mới bắt đầu xuất hiện. Trần Giản giảm tốc độ.
Cậu sống trong một căn nhà nhỏ ở rìa thôn, rất cũ kỹ. Đó là nhà của ông nội Đậu Đỏ, nhưng cậu cũng không hề lừa Thiện Vũ, vì cậu không phải trả tiền thuê phòng.
Đậu Đỏ mới chính xác là đứa trẻ bị bỏ rơi, bố mẹ em đều đi làm thuê trong thành phố và đã hai năm chưa về. Trần Giản ở đây cũng có thể giúp chăm sóc, trông nom hai người già và một đứa trẻ phần nào.
“Anh về rồi ạ?” Trong sân không bật đèn, Đậu Đỏ đang ngồi ở cửa.
“Ừ.” Trần Giản đỗ xe, lấy cái túi nilon treo trên tay lái đưa cho em, “Que cay, có cả thạch phô mai, và hai gói lạp xưởng ở phía dưới cho bà em.”
“Nhiều thế?” Đậu Đỏ nhận lấy cái túi, mừng rỡ nhìn vào bên trong.
“Hôm nay anh được phát lương.” Trần Giản nói, “Ông bà em ngủ chưa?”
“Bà xem TV một lát thì ngủ thiếp đi.” Đậu Đỏ gật đầu, “Ông đi xem đánh bài rồi.”
“Hôm nay bà em có ra ngoài nhặt rác không?” Trần Giản đi vào phòng mình, bật đèn lên và lấy một bộ quần áo để tắm rửa.
“Không ạ, bà chỉ cho lợn ăn và xem TV thôi.” Đậu Đỏ đi theo anh, vừa đi vừa ăn que cay.
“Em cũng đi ngủ đi.” Trần Giản nói, “Tối nay anh qua nhà ma ở. Em khóa cửa thật kỹ, sạc đầy pin điện thoại, có việc gì thì cứ gọi cho anh.”
“Em biết rồi mà, anh không phải nhắc đi nhắc lại đâu.” Đậu Đỏ gật đầu.
Trần Giản xoa nhẹ đầu em, rồi rời khỏi nhà.
Khi quay trở lại Chẩm Khê, Trần Giản hơi do dự. Cuối cùng, cậu không chọn đường tắt mà đi theo đường lớn. Lúc xe chạy qua ngã rẽ, cậu liếc nhanh vào bên trong, không thấy ai nhưng giác quan thứ sáu lại mách bảo rằng đám Trần Nhị Hổ hẳn vẫn đang ở đó.
Chắc chắn bọn chúng sẽ còn quay lại Chẩm Khê, không biết là để nhận lời làm bảo vệ hay để gây sự lần thứ hai nữa.
Xe chạy về sân Chẩm Khê. Từ đằng xa, cậu đã thấy rất nhiều đèn bật sáng.
Một số đèn là do chị Triệu bật để dọn dẹp vệ sinh. Còn một dãy đèn đóm sáng trưng dưới tầng một kia – thậm chí cả đèn LED trong vườn hoa nhỏ cũng được bật hết lên – hẳn là Lưu Ngộ đang làm phép trừ tà.
Còn chưa bước vào sảnh ngoài, Trần Giản đã nghe thấy giọng Lưu Ngộ: “Anh về rồi à!”
“Cậu sợ tiền điện xài không hết sao?” Trần Giản bước vào, tiện tay dập công tắc tổng, tắt hết đèn trong sân.
“Không nhìn rõ được tình hình bên ngoài!” Lưu Ngộ nói.
“Nếu bên ngoài thực sự có gì, cậu có thể sẽ hóa điên ngay tại chỗ vì sợ hãi đấy.” Trần Giản nói, “Sợ thì cứ kéo rèm vào.”
Lưu Ngộ xách theo nửa két bia đi theo cậu vào phòng, rồi đi qua kéo rèm lại.
“Trừ tà sao?” Trần Giản nhìn lon bia trong tay cậu ta, “Cứ mang cái này theo làm gì vậy?”
“Uống một chút.” Lưu Ngộ đặt két bia lên bàn, lấy một lon ra đưa cho cậu.
“Sinh viên mà nghiện rượu thế này à.” Trần Giản nhận lon bia.
“Anh không hiểu đâu.” Lưu Ngộ cũng mở một lon cho mình, ngửa đầu tu hết nửa lon, “Có chút cồn vào ngủ cho say giấc. Hôm qua tôi không ngủ ở đây mà còn liên tục mơ thấy giết người, thật đấy.”
“Tối nay cậu đừng đái dầm là được rồi.” Trần Giản nói.
“Anh mà đã mở miệng thì cũng chẳng chịu thua ai bao giờ.” Lưu Ngộ cười, ngồi xuống cạnh bàn trà.
“Làm sao bằng được anh cậu.” Trần Giản nói.
“Anh tôi là thế đấy, anh đừng để ý cách nói chuyện của anh ấy.” Lưu Ngộ vừa uống vừa cười, nói, “Rồi sẽ quen thôi.”
Gặp ai không quen được thì anh ta sẽ gãy chân đúng không.
Trần Giản mỉm cười, tựa vào đầu giường, lấy điện thoại ra chơi game.
“Thật ra anh ấy tốt lắm…” Lưu Ngộ cầm lon, ngửa đầu thở dài.
Trần Giản ngước mắt khỏi điện thoại nhìn Lưu Ngộ. Trước đây cậu cứ tưởng tửu lượng của Lưu Ngộ chắc cũng khá lắm, thế mà giờ mới một lon bia đã bắt đầu sướt mướt.
Nhưng ngay khi Trần Giản đang đợi cậu ta kể ra bí mật gì đó về Thiện Vũ, cậu ta lại đột ngột đổi chủ đề: “Này Trần Giản, nghe chị Triệu bảo anh là một đứa trẻ số khổ.”
Bí mật được mong đợi đột ngột chuyển hướng sang mình, bất ngờ đến mức Trần Giản không kịp đề phòng, sửng sốt: “Cậu còn thăm dò về tôi sao?”
“Không.” Lưu Ngộ xua tay, “Đừng hiểu lầm. Vừa nãy tôi sợ quá nên đi tìm chị ấy tán gẫu. Khi nhắc đến chuyện anh thật can đảm, chị ấy mới bảo mấy đứa trẻ từng sống trong vất vả đều rất gan góc. Tôi bèn nói rằng cũng chưa chắc đâu, anh tôi chưa từng trải qua cái khổ nào mà từ nhỏ đã rất to gan. Mẹ tôi còn bảo trong bụng anh ấy không có cơ quan bộ phận nào khác ngoài gan, anh ấy chính xác là một người cực kỳ gan lì!”
“Cái gì vậy trời.” Trần Giản bật cười. Cậu vốn đang phân vân không biết nếu Lưu Ngộ cứ chất vấn cho bằng được xem cậu đã từng trải qua cái khổ gì thì sẽ phải trả lời như thế nào, ai ngờ Lưu Ngộ lại nhảy vọt một phát tới tận đây.
Tuy cảm giác có hơi ngốc nghếch nhưng cũng rất thú vị. Nhìn Lưu Ngộ là biết ngay đây là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình tốt đẹp.
Hẳn Lưu Ngộ đã bị Thiện Vũ cảnh cáo không được tùy tiện tiết lộ chuyện của anh ra ngoài. Nhưng dù sao cũng đã uống say rồi, hơn nữa hình như Thiện Vũ không hề dặn dò là không được kể chuyện của chính bản thân cậu ta, vì vậy cậu ta bắt đầu lảm nhảm những câu chuyện về mình từ nhỏ đến lớn.
Đối với Trần Giản, những câu chuyện của Lưu Ngộ vừa nhàm chán vừa đầy hạnh phúc. Qua đó, cậu cũng nghe ra không ít thông tin: Thiện Vũ thực sự không phải là một công dân lương thiện gì, anh đánh nhau, lưu ban, không học đại học, rồi làm ăn chung với bạn bè…
Nhắc đến người bạn làm ăn chung này, Lưu Ngộ giận điên người: “Cái thứ chả ra gì! Đồ lừa đảo! Nếu không phải tại hắn thì anh tôi…”
Trần Giản dỏng tai lên, mắt cũng hướng về phía Lưu Ngộ.
Nhưng chỉ nghe thấy mấy tiếng “miamianianiania” nói mớ, Lưu Ngộ đã nằm vật ra giường ngủ thiếp đi.
“Nói thêm một câu nữa là cậu chết vì buồn ngủ được rồi sao?” Trần Giản đá cậu ta.
Chắc là được. Dù sao Lưu Ngộ cũng lái xe tới tận đây, hai ngày ở đây lúc hoảng sợ, lúc lo lắng nên không được ngon giấc. Cậu ta ngủ một mạch tới tận hơn mười giờ sáng hôm sau.
Mà cũng không đái dầm.
Lúc Trần Giản đẩy cửa vào phòng, cậu ta đang kiểm tra ga giường.
“Tìm nước tiểu xem có đái dầm không sao?” Trần Giản hỏi, “Sờ xuống quần là biết mà, chẳng lẽ cậu còn biết cởi sẵn quần để đái dầm lên chăn à?”
“Tôi tìm vòng tay của tôi!” Lưu Ngộ lắc lắc cổ tay.
“Tối qua, trong lúc hùng hồn phát biểu, cậu tháo nó ra để trên bàn trà rồi.” Trần Giản nói, “Thiện Vũ bảo cậu đi ăn sáng, ăn xong thì về nhanh đi. Chậm chân là mưa đấy, trên núi mưa to lắm.”
“Ò.” Lưu Ngộ kéo rèm, ngó ra bên ngoài, “Đúng là trời dày đặc mây thật.”
Bữa sáng không phải đi mua, mà do chị Triệu nấu.
Để tạo ấn tượng tốt với ông chủ Thiện Nhân, sáng nay khi Trần Giản đi mua đồ ăn sáng, Triệu Phương Phương đã bảo cậu ra chợ mua thức ăn và mì sợi để nấu món mì nước thịt bò, vị rất ngon. Trần Giản nhớ trước đây Triệu Phương Phương từng bán cơm hộp ở công trường. Tuy chỉ là cơm hộp, nhưng nhìn vào kỹ thuật nấu mì có thể thấy chị nấu ăn không tệ chút nào. Vì vậy, khi chị nhận luôn cả việc nấu bữa trưa và bữa tối để Trần Giản không phải ra ngoài mua nữa, Thiện Vũ cũng không phản đối gì.
Ăn sáng xong, Thiện Vũ giục Lưu Ngộ đi về. Lưu Ngộ lên xe, không hiểu nghĩ thế nào lại thò đầu ra ngoài cửa sổ: “Nếu em lái chiếc xe này đi thì anh không còn xe để dùng nữa sao?”
“Anh không cần.” Thiện Vũ đáp.
“Nhưng thế thì anh đi đâu cũng bất tiện.” Lưu Ngộ nói.
“Anh đi xe lăn.” Thiện Vũ đáp.
“Nhưng mà…” Lưu Ngộ cau mày.
“Thế thì mày xuống đi.” Thiện Vũ kéo cửa xe ra, “Để xe lại cho anh, mày về đi. Nhanh lên, bây giờ xuất phát luôn thì tuần sau mới tới trường kịp đấy.”
Trần Giản đang ngồi trên chiếc mô tô phía sau, bật cười.
“Không không không.” Lưu Ngộ đóng cửa xe lại, “Ý em là hay anh mua một chiếc xe mới đi?”
“…Biến ngay.” Thiện Vũ nhìn cậu ta, lùi lại hai bước, vẫy tay, “Nhanh lên.”
Lưu Ngộ là người rất hợp để giải sầu. Lúc cậu ta lượn qua lượn lại trước mặt thì thấy rất phiền, nhưng cậu ta vừa mới đi, cả tòa nhà dường như ngay lập tức chìm vào tĩnh mịch.
Trần Giản đi liên hệ người giặt giũ chăn màn, ga giường các kiểu. Triệu Phương Phương vẫn đang ra sức dọn dẹp. Có thể nghe thấy tiếng động, nhưng tiếng động này càng khiến không gian xung quanh trở nên trống trải hơn.
Bác sĩ dặn Thiện Vũ cử động chân mỗi ngày một chút để hỗ trợ cho quá trình hồi phục. Anh ngồi thang máy dạo một vòng từ tầng một lên tầng bốn, cuối cùng vào văn phòng kiêm phòng ngủ của Tiền Vũ trước đây trên tầng bốn.
Chị Triệu chưa dọn phòng này, nói là sợ có đồ đạc gì quý giá nên để Thiện Vũ kiểm tra qua đã rồi mới vào dọn dẹp.
Cũng chẳng có đồ gì quý giá. Đắt nhất chắc là bộ bàn ghế kia. Thiện Vũ đi tới gõ lên, cũng có thể chỉ là gỗ lim dán thôi. Các loại chai lọ, vại, bình cũng nhiều, nhìn rất nghệ thuật, trông rất đáng giá. Nhưng khi Thiện Vũ nhấc hai cái lên xem thì phía dưới vẫn còn dán tem mác.
Một cái giá 320, một cái 175.
Trong phòng ngủ cũng chẳng có đồ gì. Lại còn làm hẳn một gian nhỏ để quần áo mà cũng trống không.
Con người thật quá nhàm chán.
Ngay khi Thiện Vũ định xuống tầng, anh nghe thấy một tiếng kính vỡ rất to vang lên ngoài cửa sổ.
Theo sau đó là tiếng la hét của Triệu Phương Phương. Bộ đàm trên hành lang tầng bốn cũng phát ra thanh âm kinh hãi của chị, nhưng chị hét cái gì thì Thiện Vũ nghe không rõ lắm.
Có điều nghe cái giọng tràn đầy nội lực này, hẳn là chị không sao cả.
Thế là được rồi.
Đợi khi anh chống nạng chậm rãi ra đến hành lang thì Triệu Phương Phương đã chạy được lên đây: “Ông chủ ơi! Ông chủ Thiện ——”
“Đây đây đây.” Thiện Vũ vội vàng đáp.
“Cửa sổ tầng hai bị đập vỡ rồi!” Triệu Phương Phương chỉ ra ngoài cửa sổ, “Bị đập từ phía này!”
“Có thấy người không?” Thiện Vũ đi về phía cửa sổ hành lang.
Triệu Phương Phương rất vội vã. Thấy tốc độ di chuyển của anh thì chị lại càng sốt ruột hơn. Chị đi tới, một tay đỡ lấy cánh tay anh, tay còn lại xốc nách kéo anh đi tới bên cửa sổ.
“Vội thế…” Thiện Vũ bất đắc dĩ bị kéo lê đến chỗ cửa sổ.
“Kính bị đập vỡ đấy!” Triệu Phương Phương nói.
“Đứng từ đây có thấy được kính vỡ không?” Thiện Vũ hỏi.
“Không nhìn thấy.” Triệu Phương Phương ngó xuống cửa sổ xem xét.
“Có thấy được người đập vỡ kính không?” Thiện Vũ lại hỏi.
“Lại chẳng chạy ngay sao.” Triệu Phương Phương nói, “Lúc nghe thấy tiếng động tôi chạy ra xem thì bên ngoài đã không còn ai cả!”
“Thế chị kéo tôi ra đây để nhìn cái gì?” Thiện Vũ thở dài.
Triệu Phương Phương nhìn anh, dường như nhất thời không tìm được câu trả lời. Cuối cùng, chị vung tay, vừa chạy xuống tầng vừa nói: “Cậu thật là… Tôi gọi điện kêu Trần Giản về vậy.”
Trong phòng 203 có một cục đá to bằng nắm tay, tạo thành một lỗ rõ to trên cánh cửa sổ hướng ra ngoài mặt sân.
Ném đá vỡ kính là một lựa chọn rất phổ biến. Đá có thể nhặt ngay ngoài sân, nhưng cục đá này thì hơi khác thường một chút.
Nó có mùi.
Trần Giản ngửi ngửi. Thiện Vũ đứng cạnh chậc lưỡi.
Cậu quay lại liếc Thiện Vũ một cái: “Sao vậy?”
“Đói thì bảo chị Triệu nấu cho một bát mì.” Thiện Vũ nói.
“Là đám Trần Nhị Hổ.” Trần Giản nói.
“Tôi không cần ngửi cũng biết.” Thiện Vũ nói, “Cậu ngửi vậy có ý nghĩa gì sao?”
“Xác nhận.” Trần Giản nói, “Trên trấn này đâu phải chỉ có đám Trần Nhị Hổ, biết đâu còn có ai khác không thích anh hoặc không thích cái homestay này nữa thì sao.”
Dù sao cái miệng anh có thể gây nhiều rắc rối hơn chính bản thân anh đấy.
“Xác nhận kiểu gì?” Thiện Vũ có vẻ hứng thú.
“Cục đá này được mang từ chuồng lợn.” Trần Giản nói, “Có mùi phân lợn.”
“Trần Nhị Hổ sống trong chuồng lợn sao?” Thiện Vũ nhíu mày.
“Chưa đến nỗi, bọn họ thích tụ tập ở đó thôi, bình thường ít người đi qua đoạn đường đó.” Trần Giản giơ tay ném cục đá qua lỗ hổng cửa sổ, “Hẳn là bọn chúng sẽ còn đến nữa.”
Thiện Vũ nhìn cái lỗ trên kính: “Chính xác là thế rồi.”
“Phải làm sao bây giờ?” Trần Giản muốn hỏi ý kiến ông chủ.
“Mở hết cửa sổ ra đi.” Thiện Vũ nói.
“Gì cơ?” Trần Giản sửng sốt.
“Mở ra thì không vỡ kính nữa, tiết kiệm được ít tiền kính.” Thiện Vũ nói, “Trong phòng cũng chẳng có gì sợ vỡ. Còn nếu bọn chúng đủ lực tay để đập vỡ cả tường thì tôi sẽ tìm tới tận cửa nhà bọn chúng ký hợp đồng.”
“Hợp đồng bảo an.” Trần Giản nói.
“Hợp đồng bán nghệ.” Thiện Vũ nói.
Nhưng Thiện Vũ là người cẩn thận. Sau khi mở cửa sổ, anh bảo Trần Giản ra ngoài sân thử ném một cục đá vào xem sao.
Cục đá đập thẳng vào hành lang.
“Mượn cớ trả thù đấy sao?” Thiện Vũ đứng bên cửa sổ nhìn Trần Giản phía dưới.
“Tôi còn chưa dùng sức đâu.” Trần Giản nói.
“Để cho an toàn.” Thiện Vũ vươn tay kéo rèm, “Dùng rèm che lại đi, dù sao cũng chưa mang đi giặt mà.”
Thế là tất cả cửa sổ mở toang, nhưng rèm thì đóng hết vào.
Không chắc đám Trần Nhị Hổ có lại đến nữa không, cũng không chắc bọn chúng sẽ lại đến vào lúc nào.
Nhưng sau khi ăn tối xong, Thiện Vũ ngồi trong phòng ăn rất kiên nhẫn, vừa như đang đợi lại vừa như thất thần.
Đã là giờ tan tầm, đáng lẽ Trần Giản có thể về được rồi. Nhưng dù sao cậu vẫn còn đảm nhiệm công việc “trợ lý”, vì vậy cậu định đợi Thiện Vũ nghỉ ngơi rồi hãy đi.
Giờ này không có việc gì làm, cậu mở cửa hông định ra ngoài sân xem xét.
“Làm gì thế?” Thiện Vũ gọi cậu lại.
“Ra ngoài đi dạo một vòng.” Trần Giản nói, “Xem xem có ai khả nghi không, đề phòng một chút.”
“Đừng đi, bọn chúng thấy cậu thì sẽ không tới đâu.” Thiện Vũ nói.
“Không nhưng mà.” Trần Giản không thể hiểu nổi, “Anh đang ngóng bọn chúng tới đấy sao?”
“Dù sao cũng phải giải quyết cho xong việc này chứ.” Thiện Vũ nói.
“Giải quyết thế nào?” Trần Giản bỗng trở nên cảnh giác. Dù Thiện Vũ đánh nhau giỏi đến mấy thì hai người họ cộng lại cũng chỉ được người rưỡi ba chân. Đám Trần Nhị Hổ chỉ cần so số chân thôi cũng đã thắng rồi.
“Để cho bọn chúng ném.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản đợi một lúc, xác định Thiện Vũ không định nói thêm gì nữa mới hỏi: “Rồi sao? Xong việc tôi nhắn tin cảm ơn bọn chúng sao?”
“Sau đó cậu gọi điện cho Trần Nhị Hổ, cứ nói là ông chủ bị liệt thấy chỗ này thật nguy hiểm, hẹn bọn chúng tới bàn bạc về công việc bảo an.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản không nói gì, cậu tạm thời chưa hiểu nổi cái thao tác này lắm: “Anh có chắc bọn chúng sẽ đến không?”
“Cứ thử xem.” Thiện Vũ nói, “Cũng đâu còn cách nào khác. Dù có muốn đánh cho bọn chúng chịu phục thì cũng phải đợi hai tháng nữa tôi bỏ nẹp đã chứ.”
“Đừng đừng đừng.” Trần Giản vội vã can ngăn, “Đừng đánh. Nếu tối nay bọn chúng không tới, tự tôi sẽ ra ngoài ném đá rồi ngày mai gọi điện qua.”