Đêm karaoke: Trêu chọc và gia đình

Thu Hanh - Vu Triết

Đêm karaoke: Trêu chọc và gia đình

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lát nữa về, tôi sẽ kể chi tiết cho cậu nghe.” Thiện Vũ quay đầu lại mỉm cười với cậu.
“Kể luôn đi,” Trần Giản vươn tay kéo lấy cánh tay anh, “Nếu không định kể ngay bây giờ, anh gợi chuyện làm gì?”
“Thì đột nhiên có ý nghĩ đó thôi.” Thiện Vũ nói.
“Đúng là đột nhiên quá rồi.” Trần Giản nói.
“Tôi là người nghĩ đến đâu làm đến đó mà.” Thiện Vũ nói.
“Vậy lát nữa lúc hát karaoke thì kể tôi nghe.” Trần Giản nói.
“Hát thì bận miệng rồi.” Thiện Vũ nói.
“Anh giỏi thì cứ hát xuyên đêm không ngừng xem nào?” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười lớn, đẩy cửa phòng riêng bước vào.
Tôn Na Na trông rất bình tĩnh, không khác gì so với thường ngày, cử chỉ, dáng điệu vẫn mang theo vài nét duyên dáng, có phần phô trương.
“Ông chủ Thiện, quản lý Trần,” Cô nâng ly chào hai người vừa bước vào phòng, “Cảm ơn chuyện khi nãy nhé.”
“Người một nhà cả.” Thiện Vũ ngồi xuống.
“Rượu à?” Trần Giản nhìn vào ly của cô.
“Nước sôi để nguội.” Hồ Bạn nói.
“Nước khoáng pha chanh.” Tôn Na Na sửa cho đúng.
“Nước sôi để nguội, lúc mới mang ra vẫn còn nóng hổi.” Hồ Bạn nói.
“Đáng ghét.” Tôn Na Na phẩy tay về phía cô.
“Đáng ghét.” Hồ Bạn cũng bắt chước điệu bộ phẩy tay.
Sau đó hai người ôm nhau cười nắc nẻ.
Không biết ban nãy nhóm người kia đã an ủi cô thế nào, cảm giác ngoài Hồ Bạn ra thì nhóm Trần Nhị Hổ không đáng tin cậy lắm, nhưng giờ có vẻ cũng khá hiệu quả, tâm trạng Tôn Na Na trông vẫn ổn dù viền mắt hơi đỏ, chắc là đã khóc.
Cũng có thể là do cô diễn giỏi, dù sao trước đó Trần Giản còn cảm thấy Tôn Na Na giống người sẽ đánh nhau hơn.
Nhân viên phục vụ mang món ăn lên rất nhanh, Thiện Vũ chủ yếu gọi toàn thịt, bình thường bọn họ ăn ở homestay, nếu có món ăn nào còn thừa trên bàn thì đó chắc chắn là rau.
“Tay anh đã tiện chưa?” Trần Giản thấp giọng hỏi Thiện Vũ.
Tay Thiện Vũ đã tháo băng, vết thương cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng vì miệng vết thương rất sâu nên đến giờ vẫn chưa hoàn toàn linh hoạt.
Lúc bóp cổ người ta thì khỏe lắm, mà cầm đũa gắp thịt thì yếu nhớt.
“Tàm tạm vậy.” Thiện Vũ nói.
“Có cần tôi giúp…” Trần Giản còn chưa kịp nói hết câu Thiện Vũ đã buông đũa xuống luôn.
“Cần.” Anh dựa vào ghế, “Gắp hai miếng ba chỉ bò trước đi.”
Trần Giản nhìn anh.
“Cảm ơn quản lý.” Thiện Vũ nói.
“Anh thậm chí chỉ giả vờ được ba giây thôi sao?” Trần Giản cạn lời, hỏi khẽ.
“Tôi đã giả vờ tận ba giây rồi đấy.” Thiện Vũ nói.
“Được lắm.” Hồ Bạn kêu lên, “Quản lý!”
Cái gì được cơ?
Bọn tôi đã làm gì đâu!
Chỉ thì thầm nói hai câu thôi mà…
À ý là “thịt được lắm”…
Trần Giản gắp hai miếng thịt vào trong bát Thiện Vũ rồi lại gắp hai miếng vào bát mình.
Đám bọn họ tuy đều bằng tuổi Lưu Ngộ, nhưng có lẽ vì đã đi làm hết rồi nên ít nhất khi ngồi vào bàn cũng biết đợi thịt chín.
“Đây là thịt cừu.” Thiện Vũ nói.
“Cừu…” Trần Giản nhìn thoáng qua vỉ nướng, thấy đã hết, Hồ Bạn với Tam Bính đang cho thêm mẻ thịt mới lên vỉ, bèn quay đầu nhìn Thiện Vũ, “Thì thịt cừu, vậy có ăn không?”
Thực tình thì nếu chỉ nhìn như vậy, cậu căn bản không phân biệt được ba chỉ bò với ba chỉ cừu, chỉ biết đó là ba chỉ thôi.
Tuy còn hơi ngờ vực, nhưng Thiện Vũ vẫn cúi đầu ăn miếng thịt cừu.
“Tôi tưởng anh không muốn ăn thịt cừu?” Trần Giản nói.
“Chỉ là tôi muốn ăn thịt bò trước thôi.” Thiện Vũ nói.
“Cái này là ba chỉ bò à?” Trần Giản nhìn đống thịt trên vỉ nướng, hỏi Hồ Bạn.
“Một nửa bên này là ba chỉ bò.” Hồ Bạn cầm cây kẹp vẽ một nửa vòng trên vỉ.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
Chẳng mấy chốc thịt đã chín, Hồ Bạn nhìn Trần Giản: “Chín rồi! Gắp cho ổng đi!”
Trần Giản giật mình thót tim, sao lại gắp cho ổng!
Gắp cho ai cơ?
“Cho ai?” Cậu buột miệng hỏi.
“Cho ông chủ Thiện chứ ai,” Tôn Na Na nhìn cậu, “Không phải vừa nãy anh ấy muốn ăn ba chỉ bò sao?”
“Nghe thấy hết rồi sao?” Trần Giản cắn răng đứng dậy gắp hai miếng ba chỉ bò đặt vào trong bát Thiện Vũ.
“Hai người cũng đâu có nói thầm?” Tam Bính nói.
Không có sao?
Cậu thấy cũng thầm mà.
Hóa ra là không thầm sao?
Tam Bính nói xong cũng đứng dậy gắp một miếng cánh gà vào trong bát Trần Nhị Hổ, sau đó nhìn Tôn Na Na: “Nana có gắp được không? Chị muốn ăn gì?”
“Cứ kệ chị,” Tôn Na Na cười, “Cậu ăn đi.”
Nhìn phong thái người ta kìa.
Trần Giản lại gắp thêm cho mình hai miếng thịt rồi ngồi xuống.
Có lẽ chuyện cướp người lúc nãy đã làm không khí náo nhiệt hơn, lúc này mọi người đều rất hưng phấn, vừa ăn vừa nói chuyện ồn ào, đã vậy còn đưa ra vài suy đoán bất hợp lý cũng như vài câu mắng chửi rất hợp lý với người chồng cũ mà không hề kiêng dè Tôn Na Na, thậm chí còn bày tỏ sự khó hiểu với gia đình cô.
“Đừng bảo là mẹ chị tác hợp cho hai người đó chứ?” Thằng Năm nói, “Vậy mà lúc trước chị cũng chịu lấy anh ta, dù có ngốc đến mấy cũng phải nhận ra anh ta không phải người tốt.”
“Chị ấy cũng đâu có bị ngốc.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản và Tôn Na Na cùng cười.
“Gì cơ?” Thằng Năm nhìn Thiện Vũ.
“Ý bảo mày mới ngốc đấy.” Tam Bính nói.
“Tôi không hề nhé.” Thiện Vũ cười bảo.
“Hầy, ý bảo mấy người ngồi đây nói miệng “đã nhìn ra từ trước” thì đều là ngốc cả,” Hồ Bạn nói, “Ông chủ Thiện… Người ta nói không lại thì động tay, ổng thì miệng lưỡi thắng, đánh nhau cũng thắng luôn.”
“Nói đến đánh nhau… Anh có từng tập võ không vậy?” Trần Nhị Hổ hỏi.
“Trăm hay không bằng tay quen.” Thiện Vũ nói.
“Đm.” Trần Nhị Hổ quay qua, “Suýt thì không hiểu.”
“Nhưng Đại Hổ cũng hay đánh…” Thằng Tư cố gắng phân tích tính hợp lý trong câu trả lời của Thiện Vũ.
“Nhưng lão không có đầu óc!” Trần Nhị Hổ cao giọng, “Như mày vậy á!”
Trần Giản không nhịn được bật cười.
Mọi người cười đùa một lúc thì chủ đề nhanh chóng chuyển qua cuộc sống trong tù của Trần Đại Hổ.
Có phải ngày nào cũng phải làm ô không?
Hoặc là làm bật lửa.
Có được lên làm trùm tù không?
Trần Giản vui vẻ lắng nghe, ngay khi cậu vừa cầm cốc định uống nước thì đột nhiên cảm nhận được thứ gì đó ấm áp chạm vào đùi mình.
Dù không muốn tin, nhưng cậu vẫn lập tức đoán ra Thiện Vũ đang đặt tay lên đùi cậu.
Cậu đột ngột quay phắt sang nhìn Thiện Vũ.
Thiện Vũ vẫn rất bình tĩnh nhìn về phía trước, khóe môi cong cong.
Ông chủ, đang trong tình huống như thế nào anh có biết không?
Mọi người ở đây chỉ thiếu hai người nữa là đủ mặt tất cả nhân viên Đại Ẩn!
Thiện Vũ mặc kệ ánh mắt của cậu, lại khẽ véo vào chân cậu một cái nữa.
Lại còn trượt dọc lên phía trên.
Trần Giản vừa định đưa tay đè lại thì cửa đột nhiên bị đẩy ra.
Hai người họ ngồi ngay cạnh chỗ phục vụ bưng thức ăn tới nên người khác không nhìn thấy, muốn biết khi nào phục vụ đến, chỉ cần liếc mắt một cái là rõ.
Khoảnh khắc nhân viên bước vào cửa, Trần Giản giật mình đứng phắt dậy.
Chạm mặt thì cậu còn chịu được, nhưng sờ đùi rồi lại còn lần mò lên phía trên thế này mà để người ta nhìn thấy…
Trần Nhị Hổ tuy đang nói chuyện hăng say nhưng phản ứng rất nhanh nhạy, không kịp nhìn cửa đã ném văng đôi đũa đứng bật dậy.
“Sao đấy!” Tam Bính cũng rống to, nhảy dựng lên cùng với Thằng Tư và Thằng Năm.
“Tôi xin lỗi,” Nhân viên phục vụ đứng ngoài cửa đang bưng một khay thịt, hoảng sợ nhìn mọi người trong phòng, “Tôi gõ cửa…”
“Không sao, không phải lỗi của bạn đâu.” Thiện Vũ quay người lại nhận lấy đĩa thịt từ tay cô, đặt lên bàn, “Chúng tôi đang chơi trò chơi ấy mà.”
“À.” Nhân viên hơi sửng sốt, lúc này mới nói cảm ơn Thiện Vũ rồi rời khỏi phòng.
“Đm.” Trần Nhị Hổ trừng mắt nhìn Trần Giản, “Mày làm cái quái gì vậy? Làm tao tưởng thằng kia đến cướp người!”
“Mẹ ơi làm tôi sợ muốn chết.” Hồ Bạn vỗ ngực, buông đũa, tay nắm chặt như cầm dao, “Tôi cũng tưởng thế, đã chuẩn bị tinh thần chiến đấu rồi đấy.”
Khoảnh khắc đó Trần Giản thật sự rất muốn túm cổ Thiện Vũ lôi dậy khỏi ghế, là anh ta! Là anh ta mà! Tất cả là tại anh ta!”
“Tao… thì… thì tao cũng tưởng thế.” Trần Giản nói rồi ngồi xuống trở lại.
“Anh ta sẽ không qua đây nữa, cũng không dám đâu.” Tôn Na Na cầm dĩa, xiên một miếng củ cải muối nhỏ, “Nếu vẫn muốn khuyên tôi thì sẽ là mẹ hoặc bà ngoại tôi tới.”
“Nếu không muốn thấy mẹ hay bà ngoại khóc lóc khuyên can nữa,” Thiện Vũ nói, “thì lát nữa chúng ta có thể ra về sớm.”
“Đúng đấy, dù gì cũng phải đi hát nữa mà.” Hồ Bạn gật đầu.
“Ý kiến hay đấy.” Tôn Na Na cười bỏ củ cải vào miệng, chậm rãi nhai.
Đợi mọi người nói đến chuyện khác rồi, Trần Giản mới quay đầu hung dữ trừng mắt nhìn Thiện Vũ.
“Cho hai miếng ba chỉ nữa đi.” Thiện Vũ nói.
“Tự gắp đi!” Trần Giản gằn thấp giọng, vẫn rất hung hăng.
Thiện Vũ không nhúc nhích cũng không nói chuyện, nhưng Trần Giản cảm giác ngón tay anh đang gõ nhẹ hai nhịp vào đùi cậu.
Trần Giản vội nắm chặt lấy tay anh, vươn đũa gắp hai miếng thịt ba chỉ trên vỉ nướng đặt vào bát anh.
“Cảm ơn quản lý.” Thiện Vũ cười nói.
“Không có gì,” Trần Giản nói, “Đây là việc tôi không nên làm.”
Thiện Vũ gắp miếng thịt, cười mãi mà không cho nổi vào miệng.
Để tránh mặt người nhà Tôn Na Na, bọn họ không ăn uống quá lâu, sau khi số thức ăn Thiện Vũ gọi được chén sạch thì đứng dậy ồn ào, chuẩn bị đổi địa điểm.
“Bọn mình ăn khỏe phết đấy.” Hồ Bạn nhìn đống khay trên bàn.
“Đông người thế mà.” Thiện Vũ nói.
“Bữa này bao nhiêu tiền vậy?” Trần Nhị Hổ hỏi anh.
“Cậu muốn trả hả?” Thiện Vũ hỏi, “Nếu trả thì khỏi cần nhận lương và thưởng năm ngoái luôn.”
“Tôi chỉ hỏi thôi mà!” Trần Nhị Hổ kêu.
“Khoảng hơn 3000 đến gần 4000.” Tôn Na Na nói, “Toàn gọi những món xịn thôi mà…”
“Vl, tao chưa bao giờ ăn bữa nào đắt như vậy.” Tam Bính nói.
“Tao cũng chưa.” Thằng Năm nói, “Trừ ông chủ Thiện và Tôn Na Na, chắc chúng ta đều chưa ăn bao giờ.”
“Rảnh quá thì cứ kiếm thêm cái cớ nào đó,” Thiện Vũ nói, “để sau này lại đi ăn tiếp.”
“Chúc mừng quản lý đỗ bài thi thực hành được không?” Thằng Tư hỏi.
“…Bữa này cũng không phải để chúc mừng tao đỗ thi sa hình đâu!” Trần Giản bất lực.
“Thế bữa này là bữa gì?” Thằng Năm hỏi.
Là bữa ăn tiễn đưa mày!
“…Là bữa chúc mừng tao đỗ thi sa hình.” Trần Giản nói.
“Thì vẫn thế còn gì!” Thằng Năm nói.
“Thôi đi đi đi đi…” Hồ Bạn cười không ngớt, đẩy cả đám ra ngoài.
Chỗ hát karaoke rất gần với quán thịt nướng, mọi người không cần lái xe mà đi bộ qua cũng được.
Trần Giản cảm giác bụng mình no căng, cậu đi ở tít cuối hàng xoa bụng.
“No à?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu, nghĩ bụng rồi quay đầu nhìn anh, “Vừa nãy anh bị điên à!”
“Thì cũng hơi rảnh,” Thiện Vũ nói, “No bụng rồi mới sinh sắc dục.”
“Tôi…” Trần Giản thật sự không nói tiếp nổi.
Thiện Vũ cười, khoác vai cậu, véo nhẹ sau gáy cậu.
Buổi tối con đường này không có nhiều người đi lại, dưới ánh đèn đường bóng cây lúc sáng lúc tối, từng chiếc xe chạy vụt qua, cảm giác hoàn toàn khác so với lúc ở thị trấn nhỏ.
Trần Giản đi một đoạn, quay đầu nhìn về hướng quán nướng: “Anh nói xem… mẹ của Na Na có đến phòng riêng tìm chị ấy không?”
“Có hay không thì chúng ta cũng không biết nữa,” Thiện Vũ nói, “Chỉ cần biết cô ấy không muốn về là được.”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu, ngẫm nghĩ một hồi liếc nhìn anh.
“Gì?” Thiện Vũ hỏi.
“Không đoán ra à?” Trần Giản cười.
“Siêu năng lực hết hạn rồi.” Thiện Vũ nói.
“Anh tự dưng muốn về nhà…” Nhìn nhóm người đi phía trước, Trần Giản ghé sát vào Thiện Vũ, nhanh chóng vòng tay ôm lấy eo anh thoáng qua rồi lại vội vàng buông ra, hỏi nhỏ, “Có phải là vì vừa nhìn thấy gia đình của Na Na nên…”
Thiện Vũ mỉm cười: “Ừm.”
“Tôi đoán là vậy.” Trần Giản nói.
“Cũng không hoàn toàn đúng, cậu vẫn luôn muốn khuyên tôi về thăm nhà mà,” Thiện Vũ nhẹ nhàng thở ra một hơi, “Tôi vốn đã nghĩ hay là về một chuyến vào dịp Tết.”
“Ừm.” Trần Giản đáp lại, “Sau đó lại vừa mới thấy cả đại gia đình nhà người ta…”
“Thật đáng sợ.” Thiện Vũ nói.
“Hả?” Trần Giản ngẩn người.
“Tôi tưởng tượng đến cảnh cả đại gia đình nhà tôi vào dịp Tết,” Thiện Vũ cười cười, “đau cả đầu.”
Trần Giản không ngờ lại hoàn toàn trái ngược với suy đoán của mình.
“Tôi vẫn nên về trước Tết thì hơn,” Thiện Vũ nói, “Đỡ phải ở chung với nhiều người như vậy.”
Lúc này Trần Giản mới nhận ra, Thiện Vũ vốn dĩ không muốn đối mặt với gia đình, cảm thấy mình không bằng anh chị em họ hàng, nếu chọn về vào dịp Tết sum họp đại gia đình…
Áp lực đó thực sự là quá lớn.
“Tôi chưa bao giờ hỏi cậu,” Thiện Vũ vươn vai, “Họ hàng nhà cậu đâu? Chưa bao giờ nghe cậu nhắc tới.”
“Cứ coi như không có đi,” Trần Giản nói khẽ, “Quê mẹ tôi ở khá xa nên tôi chưa từng gặp họ hàng bên ngoại, sau khi bà mất lại càng không còn liên lạc. Bên bố tôi có một chú và một cô, nhưng mà…”
“Sau khi nợ nần thì cũng không còn liên lạc nữa à?” Thiện Vũ nói.
“Ừm, không phải sau khi nợ nần,” Trần Giản nói, “Sau khi mẹ tôi bị bệnh thì không còn liên lạc nữa, họ đều ở trong thành phố, cuộc sống cũng bình thường.”
Thiện Vũ nhìn cậu: “Còn giải thích thay họ nữa?”
“Chứ sao,” Trần Giản cười, “Nghĩ như vậy khiến lòng thoải mái hơn, nhưng bố tôi cũng nói, người nhà còn biết rõ hơn người ngoài về việc chúng ta trả nợ khó khăn thế nào, chắc chắn họ sẽ tránh mặt.”
“Nhưng cũng sắp trả xong rồi,” Thiện Vũ khẽ tặc lưỡi một tiếng, “Đợi trả hết nợ, tôi mua một chiếc xe mới, cậu lái đi thăm từng nhà một đi.”
Trần Giản nở nụ cười: “Khùng hả.”
“Hâm hâm một chút cho vừa phải, tốt cho cả thể xác lẫn tinh thần mà.” Thiện Vũ vỗ một cái vào mông cậu.
Trần Giản đột nhiên chạy về phía trước.
“Này Trần Giản…” Trần Nhị Hổ quay đầu lại đúng lúc thấy cậu, giật mình, “Sao mày lại ở đây!”
“…Tao vẫn luôn đi đằng sau mày mà.” Trần Giản nói.
“Bám sát thế!” Trần Nhị Hổ nói.
“Không phải mày gọi tao à?” Trần Giản nói.
“…Ừ đúng.” Trần Nhị Hổ tuy không uống rượu nhưng đầu óc chắc bị nướng cùng thịt rồi, gật gù, “Tao định hỏi là chỗ đằng trước kia đúng không?”
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
Cái đám này ở thị trấn nhỏ mấy tháng đúng là bị gò bó, vừa vào quán, đang chọn đồ ăn thôi đã bắt đầu nghêu ngao hát hò.
Vào phòng rồi còn chưa gọi bài, đám Tam Bính đã cầm mic lên bắt đầu hát.
Còn hát có đúng tông hay không cậu không nghe ra, số bài Trần Giản hát được chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà đừng nói đến hát hò, ngay cả nghe nhạc thôi cũng hiếm khi.
“Dở quá.” Tôn Na Na cầm mic nói một câu.
“Hát đồng ca một bài làm nóng không khí đi,” Hồ Bạn đặt hết đồ ăn vặt lên bàn trà, “Bình thường tôi đi hát karaoke với mọi người cũng thường hay hát đồng ca trước, coi như để lấy giọng.”
“Được,” Tam Bính lập tức rút khỏi hàng ngũ đang đứng hát, “Hát bài nào ai cũng biết đi.”
“”Cất cánh vươn xa” thì sao?” Thằng Tư hỏi, “Hồi đi học ở lớp toàn hát bài này.”
“Được,” Hồ Bạn gật đầu, nhìn Trần Giản và Thiện Vũ, “Hai người biết không?”
“Đều tốt nghiệp cấp ba hết rồi, khinh thường ai thế?” Trần Giản nói, bài này thì cậu biết, hơn nữa đúng là hồi đi học toàn hát, mỗi lần đại hội thể thao đài phát thanh bật đến cả chục lần.
“Đều tốt nghiệp cấp ba sao?” Tôn Na Na tựa vào sô pha, một tay chống thái dương, nhướng mày, có chút kinh ngạc.
“Trông bọn họ giống người có bằng cấp cao hơn cấp ba sao?” Hồ Bạn chỉ vào đám Trần Nhị Hổ, “Chỉ có ông chủ Thiện với Trần Giản cũng tốt nghiệp cấp ba thì mới lạ thôi.”
“Nói gì vậy hả!” Trần Nhị Hổ nói, “Na Na chắc từng học đại học chứ?”
“Hỏi vậy làm tôi ngại không dám nói mình từng học luôn đó.” Tôn Na Na khẽ quệt ngón tay qua trán rồi búng nhẹ.
“Chọn rồi chọn rồi!” Tam Bính kêu lên, “Vào hát đi! Mỗi người một câu trước nhé!”
“Thứ tự thế nào đấy!” Mọi người loạn cào cào cầm lấy micro.
“Thiện Vũ hát câu đầu!” Tam Bính chỉ vào Thiện Vũ, “Nhanh!”
Còn không thèm gọi “ông chủ”.
Tự dưng bị điểm danh, Thiện Vũ vội vàng cầm lấy micro hát câu đầu tiên: “Sinh mệnh tựa như sông dài, có lúc yên bình, có lúc cuồng điên…”
Trần Giản không nhịn được liếc nhìn anh.
Vì mọi người đang lúc hỗn loạn nên Thiện Vũ hát hơi vội, nhưng giọng cực kỳ dễ nghe.
“Trần Giản, Trần Giản!” Tam Bính tiếp tục chỉ huy, “Đừng có nhìn anh ấy nữa! Hát tiếp đi!”
“Hiện thực tựa như gông xiềng, trói cùm tôi lại chẳng thể thoát ra…”
Trần Giản vội vàng hát theo.
Mẹ nó, trúng ngay câu nghe xui xẻo thế.
Phải hát câu nào may mắn hơn chút mới được.
Cậu giơ mic lên chờ, đợi đến khi mọi người hát đến đoạn điệp khúc mới lấy hơi gào to hòa giọng cùng mọi người: “Tôi muốn cất cánh bay cao hơn nữa —— bay cao hơn nữa ——”