Thu Hanh - Vu Triết
Sắm Tết cùng ông chủ
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiện Vũ ngồi trước chuồng bò sát, đang đan khăn quàng cổ cho Trần Giản. Qua lớp kính, anh có thể thấy Anh Hai đang trốn sau một miếng vỏ cây, thò nửa cái đầu ra, nằm cạnh bát nước nhìn anh chăm chú.
Lát sau, cái đầu đó gác hẳn lên thành bát. Thiện Vũ ghé sát lại xem, hóa ra nó đã ngủ say.
Xem ra ngủ cũng ngon lành lắm.
Thiện Vũ vươn vai, khoác thêm chiếc áo khoác rồi rời khỏi văn phòng.
Hai ngày nay, nhân viên trong nhà nghỉ ít người đi, khách khứa lại đông đúc hơn, trong khi quản lý thì vắng mặt. Những lúc thế này, ông chủ không thể cứ mãi trốn lì trong văn phòng được.
Anh phải xuống dưới góp một tay mới được.
Thang máy dừng lại một chút ở tầng ba, cửa mở ra, hai vị khách bước vào.
Trong tình huống bình thường, các nhân viên đều sẽ chủ động chào hỏi khách.
Nhưng Thiện Vũ không lên tiếng. Anh hiếm khi xuất hiện, đối với những vị khách chỉ ở một hai ngày thì hẳn anh trông giống khách du lịch hơn. Tự dưng chào hỏi có khi còn khiến họ ngượng ngùng.
Có điều, vị khách kia cứ nhìn anh mãi.
Thiện Vũ cũng không lảng tránh, cứ thế nhìn thẳng lại.
Xuống đến tầng một, vị khách nữ mới hỏi một câu: “Anh là ông chủ phải không?”
Sao cô ấy lại phát hiện ra vậy?
À, trên tường có một đống ảnh chụp của anh.
“Vâng.” Thiện Vũ đáp lời, “Chào buổi sáng.”
“Chợ ở thị trấn của các anh hôm nay còn bán gì không? Chúng tôi muốn đến xem thử.” Vị khách nữ nói.
Ai mà biết chứ.
Tôi đã đi bao giờ đâu, phải hỏi quản lý mới được.
Hoặc hỏi bất cứ nhân viên nào trong nhà nghỉ, ngoại trừ tôi.
Thiện Vũ không trả lời. Lúc cửa thang máy mở ra ở tầng một, anh mới hỏi vọng ra quầy lễ tân: “Bạn Bạn?”
“Đây ạ!” Hồ Bạn đáp.
“Chợ bên kia có còn bán không? Khách muốn đi xem thử.” Thiện Vũ nói.
“Có chứ ạ.” Bạn Bạn lập tức đi tới, giới thiệu với vị khách: “Mai cũng vẫn bán ạ, chắc sẽ không có nhiều quầy hàng như ngày thường, nhưng muốn mua đặc sản các loại thì vẫn có.”
“Cảm ơn nhé.” Vị khách nói, rồi quay đầu nhìn Thiện Vũ: “Cảm ơn anh.”
“Không có gì.” Thiện Vũ mỉm cười.
Đợi khách đi rồi, Hồ Bạn mới thốt lên: “Ồ, chị khách này lịch sự quá ha.”
Thiện Vũ khẽ “chậc” một tiếng.
Quán cà phê vẫn hoạt động như bình thường. Giờ ở nhà nghỉ có nhiều khách trẻ tuổi, cà phê là một nhu cầu thiết yếu.
“Hạt cà phê mới à?” Thiện Vũ đi tới hỏi.
“Ừ, vị rượu rum, thử không?” Tôn Na Na đang tựa vào quầy pha chế, chậm rãi nhâm nhi cà phê của mình, tay còn cầm một chiếc sandwich.
“Có.” Thiện Vũ nhìn chiếc sandwich trong tay cô. Bữa sáng của mọi người thường là sữa đậu nành, sữa tươi, cháo kê ăn kèm với bánh bao, mì, bánh kẹp các loại. Hôm nào chị Triệu không bận sẽ thay đổi thực đơn cho phong phú, nhưng đây là lần đầu anh thấy sandwich.
“Muốn ăn cái này hả?” Tôn Na Na đưa chiếc sandwich trong tay tới: “Tôi chưa cắn đâu, của cậu đó.”
“Không cần, không cần.” Thiện Vũ vội vàng lắc đầu: “Tôi tự lấy là được.”
“Thế cậu phải ra đầu phố số Một mà lấy.” Tôn Na Na cúi đầu cắn một miếng, rồi quơ quơ chiếc sandwich đang ăn dở: “Hồi sáng tôi chạy bộ qua đó mua đấy.”
“…Thôi, tôi ăn bánh bao.” Thiện Vũ nói.
“Cũng không phải tiếc đâu.” Tôn Na Na cau mày nhìn chiếc sandwich trong tay mình: “Cái này ăn chả ra gì cả.”
Thiện Vũ nở nụ cười.
“Để tôi pha cà phê cho cậu trước.” Tôn Na Na đặt chiếc sandwich xuống.
“Chị cứ ăn sáng đi đã.” Thiện Vũ đi về phía phòng bếp: “Tôi cũng không phải khách, không cần vội.”
Ăn sáng xong, anh quay lại quán cà phê, cầm tách cà phê trên tay ngồi vào một góc.
So với trong văn phòng, ngồi ở đây có thể cảm nhận được nhà nghỉ đang dần bận rộn lên từng chút một một cách trực quan hơn.
Tam Bính và thằng Năm đang dọn sân, quét rác, lau bàn ghế, còn mang ra một đống câu đối để lát nữa chuẩn bị dán lên cửa sổ.
Phía lễ tân bắt đầu có khách lục tục kéo tới, đều là đặt phòng để ở lại đây ăn Tết.
Hồ Bạn và Tôn Na Na phối hợp rất ăn ý làm thủ tục check-in cho khách, tiện thể giới thiệu lộ trình và các điểm tham quan phù hợp cho những vị khách muốn ra ngoài chơi sớm.
Chị Hoàng đẩy xe dọn dẹp đi vào thang máy.
Kẻ rảnh rỗi duy nhất lúc này là ông chủ đang ngồi trong quán cà phê.
Thiện Vũ rút điện thoại ra, tựa vào ghế định xem có lướt được thông tin gợi ý nào về du lịch thị trấn không.
Mới xem được một lúc thì nghe thấy tiếng trẻ con khóc vọng lại từ cửa lớn.
Thiện Vũ cảm giác đầu óc ong ong, nhét điện thoại vào túi định đứng dậy chuồn êm mất dạng.
“Có chuyện gì vậy?” Hồ Bạn đứng ở quầy lễ tân hỏi.
“Không biết nữa!” Giọng Tam Bính vọng tới: “Con bé này cứ đứng ở cửa mãi, tôi vừa hỏi là nó đã khóc rồi, chẳng chịu nói gì.”
“Lạc đường à?” Hồ Bạn lập tức đi qua.
Hóa ra không phải con của khách. Thiện Vũ dừng bước, đi ra cửa quán cà phê nhìn xem.
Tam Bính đang dắt tay một bé gái đứng đó, cô bé thì khóc nức nở.
“Em gái, em tên gì?” Hồ Bạn đi tới dẫn cô bé qua phía quán cà phê.
Dù không phải con của khách, nhưng Thiện Vũ vẫn theo bản năng lủi vội sang một bên, định bụng trốn vào nhà ăn cho khuất.
“Tiểu Quyên ạ.” Cô bé vừa khóc vừa đáp.
“Em đến đây với ai?” Hồ Bạn hỏi rất đúng quy trình, nhìn là biết từng có kinh nghiệm trông trẻ con.
“Bà ạ.” Tiểu Quyên nói.
“Ồ.” Hồ Bạn lên tiếng, lấy một chiếc bánh quy nhỏ từ trong túi ra: “Cho em này, ăn bánh quy đi… Bà em đâu rồi?”
“Ở chợ ạ.” Tiểu Quyên lập tức nhận lấy chiếc bánh quy, chẳng buồn khóc lóc nữa, dùng răng xé vỏ rồi nhét chiếc bánh vào trong miệng: “Cảm ơn cô.”
“Vậy sao em lại chạy tới tận đây?” Hồ Bạn rất kiên nhẫn: “Bà có biết em ở đây không?”
Tiểu Quyên lắc đầu: “Em tìm người.”
“Tìm ai?” Hồ Bạn hỏi.
Tiểu Quyên ngây người ra một lúc rồi lại òa khóc: “Em quên mất rồi…”
Con bé này bị ngốc sao?
Thiện Vũ vốn định trốn đi nhưng lại thấy hơi tò mò, bèn quay người dựa vào cây cột gần đó, hứng thú nhìn Hồ Bạn và đứa bé.
Tiểu Quyên vừa khóc vừa nhìn về phía anh, tự dưng ngẩn người ra rồi giơ tay chỉ thẳng vào anh: “Chú ấy…”
Thiện Vũ đang cầm tách cà phê trong tay định uống, cái chỉ tay như xác định nghi phạm của Tiểu Quyên khiến anh đứng hình tại chỗ.
Hồ Bạn cũng sửng sốt: “Chú ấy làm sao?”
“Chú ấy…” Tiểu Quyên vẫn chỉ vào Thiện Vũ.
“Tôi làm sao?” Thiện Vũ nhướng mày nhìn cô bé.
Thành thật mà nói, Thiện Vũ nhìn nhận trẻ con khá hời hợt, chỉ coi trọng vẻ bề ngoài. Ví như anh vẫn sẽ có chút kiên nhẫn với những bé gái đáng yêu lại thông minh như Đậu Đỏ.
Còn đứa bé trước mắt mặt mũi lem luốc vì khóc, tóc buộc rối bù, nhìn bẩn thỉu nhếch nhác lại còn mãi không nói nổi một câu tròn vành rõ chữ. Lúc hỏi câu đó, biểu cảm của Thiện Vũ quả thực không mấy dịu dàng, cũng chẳng buồn cười chút nào.
Có lẽ trông hơi đáng sợ.
Tiểu Quyên lập tức sợ đến mức lùi về sau một bước, lại òa khóc.
“Tết nhất đến nơi rồi, đừng khóc.” Trần Giản dựa vào thân cây, nhìn bố ngồi xổm trước bia mộ.
“Không khóc.” Bố cậu quay đầu lại, cười cười: “Đang sống tốt mà.”
Trần Giản đi tới ngồi xổm cùng bố, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm bia.
“Bia này cũng cũ rồi.” Bố cậu nói: “Không còn rõ chữ nữa, ra Tết thì thay cái mới đi.”
“Vâng.” Trần Giản gật đầu.
“Về thôi.” Bố cậu đứng dậy, sờ lên tấm bia mộ, cười nói: “Lâm à, bọn anh đi đây. Trần Giản phải đi làm nữa, quản lý mà, nhiều việc lắm, giờ là người bận rộn rồi…”
“Cũng không nhiều lắm…” Trần Giản đang nói dở thì điện thoại trong túi bỗng vang lên.
“Xem kìa, điện thoại gọi tới tận đây rồi.” Bố cậu nói, giọng có chút tự hào.
Trần Giản nhìn qua, là thằng Năm gọi tới.
Có vẻ diễn hơi lố quá rồi thì phải?
“Alo?” Cậu nghe máy.
“Trần Giản, có một cô bé đến nhà nghỉ tìm ông chủ Thiện.” Thằng Năm nói: “Mọi người vẫn đang hỏi chuyện, nhưng con bé cứ khóc mãi…”
“Gì cơ?” Trần Giản sửng sốt. Ở nơi này ngoài Đậu Đỏ, lấy đâu ra đứa trẻ nào khác đến tìm Thiện Vũ được nữa?
Vả lại giờ Đậu Đỏ đang ở thành phố, mà Đậu Đỏ cũng không hay khóc.
Đậu Đỏ có tới thì cũng là tìm anh Trần Giản!
Lạc đề rồi.
“Con bé bao nhiêu tuổi?” Trần Giản hỏi.
“Chắc năm sáu tuổi, hoặc là bảy tám tuổi, tao cũng chẳng biết nhìn.” Thằng Năm đang nói thì tự dưng hạ thấp giọng: “Liệu có phải con của Thiện Vũ không?”
Trần Giản thở dài.
Đầu óc kiểu này thì hết cứu.
Về đến homestay, Trần Giản không thấy đứa trẻ nào, cũng không thấy Thiện Vũ đâu.
“Đâu hết rồi?” Cậu hỏi.
“Con bé kia ấy hả?” Hồ Bạn chạy ra khỏi quầy lễ tân: “Anh đoán xem là ai?”
“Thằng Năm bảo là con của Thiện Vũ.” Trần Giản nói.
Hồ Bạn cười ầm lên.
“Thằng đó trong đầu chắc toàn nước rửa bát!” Tam Bính chửi thề một câu.
“Là chủ cũ của Nấm!” Hồ Bạn nói: “Không ngờ tới chứ gì! Hồi trước lúc mua chó, ông chủ Thiện có bảo với người bán là có thể quay lại thăm chó, thế là con bé đến thật!”
“Đm, anh ta mà cũng đồng ý những chuyện như thế sao?” Trần Giản ngạc nhiên: “Nên giờ con bé đó đến thật? Thế Nấm đâu?”
“Nấm đang ngủ. Con bé chơi với Nấm một lúc rồi được ông chủ Thiện dắt ra chợ rồi, bà nó vẫn đang ở chợ nên ông chủ Thiện đem tới trả.” Tam Bính nói.
“Tao đi xem.” Trần Giản không yên tâm, một mình Thiện Vũ dẫn theo một đứa trẻ con, nghĩ cách nào cũng thấy không đáng tin chút nào.
“Đi đi, đừng để lạc luôn cả hai.” Tôn Na Na ngồi trong quán cà phê duyên dáng dặm lại lớp trang điểm.
“Bố,” Trần Giản quay lại nhìn bố: “Thế bố…”
“Để bố đi xem trưa nay làm món gì.” Bố cậu rất tâm huyết với công việc làm thêm.
“Chú, để cháu giúp chú một tay.” Tam Bính lập tức đi theo.
Trần Giản quay đầu ra cửa, sải bước lên chiếc xe máy còn chưa kịp đỗ vào sân.
Hôm nay chợ vẫn rất nhộn nhịp. Bình thường chủ yếu là bán rau củ và các mặt hàng khô đặc sản, còn cả đồ ăn vặt nữa. Nhưng mấy hôm nay, ngoài đồ ăn vặt ra thì cơ bản toàn là đồ Tết.
Ở đây không thể so với trên thành phố được. Đến mai là sẽ không còn ai ra khỏi nhà nữa, coi như đây là đợt bán cuối cùng trong năm.
Trần Giản gọi điện thoại cho Thiện Vũ, nhưng chuông reo mãi mà không thấy ai nhận máy.
Chắc là chợ đông người nên anh ấy không nghe thấy.
Thế là cậu vừa đi loanh quanh trong chợ, vừa gọi lại lần nữa.
Lần này có người bắt máy.
Nhưng lại là giọng Tôn Na Na vọng tới: “Đừng gọi nữa, cậu ta không cầm điện thoại. Điện thoại vứt trên ghế sô pha quán cà phê rồi, tôi nghe tiếng chuông mà tìm mãi mới thấy.”
Hay là chỗ len còn thừa, anh ấy đan thêm một cái túi đựng điện thoại treo trên người đi.
Trần Giản đành tiếp tục đi tìm trong chợ.
Nhưng tìm Thiện Vũ cũng phải có quy luật nhất định. Đem trả đứa bé xong, nếu có đi dạo, chắc chắn anh sẽ không thèm nhìn đến mấy sạp bán nông sản hay rau củ, mà phải là cái gì đó thật hiếm có, thật thú vị…
Đúng, ví dụ như cái lán lớn bán pháo hoa, pháo trúc đằng kia.
Trần Giản đi tới, thấy bên trong không ít người, còn đang vây xúm lại.
Cậu lập tức chen vào.
Một bà chị quay đầu thấy cậu, nói: “Ồ, tới phụ xách đồ hả?”
“Vâng.” Trần Giản đáp, gạt người phía trước ra, quả nhiên thấy Thiện Vũ đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ.
Ngồi bên cạnh là một bé gái tóc buộc lệch cả sang một bên. Trước mặt hai người là một đống pháo hoa.
“Sao cậu lại đến đây?” Thấy cậu, Thiện Vũ khẽ cong môi cười.
“Tôi tới trả tiền.” Trần Giản nói: “Ngài đây định thế chấp luôn con bé để mua đống này hả?”
“Hả?” Thiện Vũ sờ túi, không tìm thấy điện thoại.
“Điện thoại anh ở chỗ Na Na rồi.” Trần Giản đi tới, ngồi xổm xuống nhìn cô bé: “Còn chưa trả con bé về sao?”
“Tìm thấy bà nó rồi, đưa nó đi mua ít pháo hoa.” Thiện Vũ nói: “Bà nó bảo đi lấy ít đồ khô cho tôi.”
“…Mua nhiều thế này á?” Trần Giản nhìn đống pháo hoa trên đất.
“Chỗ này là của Tiểu Quyên.” Thiện Vũ khua tay chỉ trỏ: “Còn đống này là của chúng ta.”
“Vẫn còn nữa!” Ông chú ngồi cạnh hóng hớt cười nói: “Chủ quán đang cho người đi lấy rồi, loại cậu ta muốn vừa hết hàng.”
“Loại này cũng hay đó sếp ơi.” Lại có người kêu lên: “Loại này pháo hoa to, thời gian cháy cũng lâu. Năm ngoái có người đốt thử một cái bên bờ sông…”
“Lấy qua đây đi.” Thiện Vũ quay đầu nói với chủ quán.
“Ok luôn!” Chủ quán lập tức chạy đi khênh cái pháo hoa mà người kia giới thiệu tới, to như cái nòng pháo vậy.
“Còn loại này nữa…” Lại có người nói.
“Nè!” Trần Giản kêu lên: “Mấy người có được chia hoa hồng không vậy?”
Mọi người cười ầm lên.
“Ông chủ nhà cậu hồi trước ở thành phố đâu có cơ hội chơi mấy cái này.” Một ông chú nói: “Để cậu ta chơi chút cho đỡ ghiền có sao.”
Mấy người này bình thường đâu bao giờ mua nhiều pháo hoa như thế, đặc biệt là không mua loại đắt tiền mấy trăm tệ một cái. Thường chỉ có người từ thành phố về ăn Tết mới mua chơi, có người còn lặn lội đến tận đây chỉ để được đốt pháo.
Mọi người cứ thích nhìn họ mua rồi hùa vào cho vui vậy.
Trần Giản liếc Thiện Vũ một cái.
Ông chủ công nghệ cao giàu có, tiền bạc rủng rỉnh của cậu hôm nay đã mang tới thêm niềm vui đi chợ cho mọi người.
“Hay cậu lái xe ra đây đi?” Thiện Vũ nhìn thoáng qua chiếc chìa khóa xe máy cậu cầm trong tay: “Nhiều thế này xe máy không chở hết được đâu.”
“Để chủ quán chở đến đi.” Trần Giản quay đầu lại nhìn chủ quán.
“Không thành vấn đề! Nhất định rồi!” Chủ quán lập tức giơ tay chào kiểu quân đội: “Khách sộp muốn có dịch vụ gì chúng tôi đều phục vụ hết.”
“Nước còn không cho một ly mà khách sộp gì.” Trần Giản nói.
“Cái này thì thật tình là không có, tôi ở đây từ sáng sớm cũng chưa được hớp nước nào.” Chủ quán nói: “Ông chủ Thiện muốn uống gì, tôi đi mua ngay!”
“Không cần đâu, không khát.” Thiện Vũ cười cười.
Không lâu sau, nhân viên mà chủ quán cử đi lấy hàng đã quay về, khiêng theo hai ống pháo lớn hẳn hoi. Mọi người đang túm tụm lại lập tức reo hò.
Trần Giản nhìn Thiện Vũ: “Đang làm cái trò gì vậy?”
“Ăn Tết.” Thiện Vũ ghé vào tai cậu nói nhỏ: “Lâu lắm rồi tôi không được ăn Tết tử tế.”
Trần Giản không nói gì.
Đúng là… Không biết trước đó thì Thiện Vũ ăn Tết như thế nào, nhưng ít nhất mấy năm trong tù hẳn anh không thể có cái Tết nào ra hồn.
Ông chủ ra chợ trả con, lúc về mang theo một xe tải pháo hoa, còn có hai túi mộc nhĩ và nấm mật ong.
Tất cả mọi người trong homestay đều chạy ra sân.
Trần Giản lái xe vào sân theo sau. Lúc cậu đỗ xe máy xong thì đám Tam Bính đã bắt đầu phấn khởi dỡ pháo hoa xuống khỏi xe.
Tôn Na Na đưa điện thoại cho Thiện Vũ: “Chưa trả tiền đúng không?”
“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu.
Chủ quán cầm một cuốn sổ đứng cạnh xe kiểm đếm số lượng, cuối cùng giơ sổ tới trước mặt Thiện Vũ: “Không sai chứ ông chủ?”
“Không sai.” Thiện Vũ nhìn thoáng qua rồi lấy điện thoại ra thanh toán tiền.
“Hết bao nhiêu?” Trần Giản nói.
“Đừng lo.” Thiện Vũ cười cất điện thoại vào trong túi.
Trần Giản nhìn về phía chủ quán hớn hở ra mặt vì mới nhận được tiền.
“Tôi phải giữ bí mật cho khách sộp chứ.” Chủ quán nói.
“Thôi được rồi.” Trần Giản bật cười.
Trần Nhị Hổ – quản lý phòng cháy chữa cháy mới đến làm việc – đang chỉ huy đám Tam Bính: “Đừng để pháo hoa trong nhà, cứ xếp sát tường sân sau đi, dọn dẹp bớt đống đồ lặt vặt xung quanh vào…”
Thiện Vũ vươn vai, thong thả đi về phía sân sau, nhìn sân vườn và cửa sổ dán đầy sắc đỏ.
“Bà đứa nhỏ không nói gì anh chứ?” Trần Giản bước tới.
“Không, còn cảm ơn tôi nữa,” Thiện Vũ nói: “Lát nữa ăn thử mộc nhĩ kia xem, nhà bà ấy trồng đấy.”
“Khiêng tới đây bán à?” Trần Giản hỏi: “Cho anh hết luôn?”
“Đừng coi thường bà ấy, trang trại mộc nhĩ nhà bà ấy lớn nhất vùng này đấy,” Thiện Vũ nói: “Biết đâu sau này còn hợp tác được.”
“…Ồ.” Trần Giản nhìn anh.
“Quản lý!” Hồ Bạn đứng ngoài cửa lớn gọi to: “Hai người qua đây giúp với ——”
“Hả?” Trần Giản quay đầu lại.
“Treo mấy cái đèn lồng lớn này lên đi!” Hồ Bạn nói.
“Ok luôn.” Thiện Vũ đáp ngay, xoay người quay lại.
Trần Giản đi theo anh. Bình thường ông chủ đâu có chăm chỉ thế này, đáng lẽ từ lúc mọi người bê đồ là anh đã phải chuồn gọn rồi.
Có thể thấy, Thiện Vũ thực sự rất muốn đón Tết.