Chương 89

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vẫn là quán trọ nhỏ ấy, thế nhưng chỉ sau vài ngày ngắn ngủi trở lại đây, tâm trạng Trần Giản khi nhìn thấy quán trọ và tiệm vé số nhỏ bé kia đã hoàn toàn khác.
Bố cậu đã thu dọn hành lý xong xuôi, đang ngồi đợi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ trước cửa quán trọ, giữa làn gió lạnh.
“Sao bố không đợi ở trong nhà…” Trần Giản lẩm bẩm.
Hiện giờ, cậu đang phải đối mặt với một màn đỗ xe song song cực kỳ khó khăn, khi cả phía trước lẫn phía sau đều đã có xe đỗ kín chỗ.
“Cứ lùi chéo vào đi.” Thiện Vũ nói, “Không cần phải đỗ quá chuẩn đâu.”
“Hả?” Trần Giản nhìn anh, vẻ mặt khó hiểu.
“Hai cậu xuống xe xách hành lý cho vào cốp đi.” Thiện Vũ quay đầu nói với Tam Bính và thằng Năm, “Để tiết kiệm chút thời gian.”
“Vâng!” Tam Bính đáp lời, lập tức mở cửa xe.
“Bính này.” Thiện Vũ lại nói, “Đây là lần đầu tiên homestay chúng ta có phụ huynh đến thăm, thể hiện tốt vào nhé, giữ thể diện cho Trần Giản.”
“Rõ!” Tam Bính vỗ tay cái bốp, sau khi xuống xe, cậu ta chạy thẳng về phía bố Trần Giản, hét toáng lên, “Chú Trần! Bọn cháu cùng quản lý Trần đến đây đón chú ạ!”
Lúc nãy nghe điện thoại còn gọi là Trần Giản, giờ gặp mặt đã thành quản lý rồi.
“Quản lý ——” Thằng Năm cũng kêu lên, không biết là vô thức hay cố tình nhấn mạnh, chắc gọi xong cũng tự thấy mình kỳ quặc nên bồi thêm một câu, “Đến đón chú ——”
Với kỹ năng diễn xuất như thế này, may mà vừa nãy nói chuyện với cô không quá lâu. Lỡ bất cẩn để thằng Năm ra diễn thì vở kịch này chắc chắn sẽ hỏng bét trong tay nó cho coi.
Trần Giản không rảnh bận tâm đến chuyện đó, phía sau còn có xe, cậu nhanh chóng đánh lái lùi chéo vào vị trí đỗ.
Xe vừa dừng lại thì Tam Bính và thằng Năm cũng xách hành lý của bố cậu chạy tới.
“Cậu đừng xuống xe.” Thiện Vũ nói, rồi mở cửa xuống xe.
Trần Giản ngoái đầu nhìn bố mình.
Trạng thái của bố cậu cũng khác hẳn so với ngày hôm đó. Có lẽ vì đã nhận được lương, cũng có lẽ vì muốn giữ thể diện cho con trai trước mặt đồng nghiệp ở Đại Ẩn, ông đã thay quần áo sạch sẽ, cắt tóc gọn gàng, tinh thần trông phấn chấn hẳn.
Song, vẫn có thể thấy vài sợi bạc lún phún dưới lớp tóc đen.
Mới ngoài bốn mươi mà tóc đã bạc nhiều thế này rồi.
“Chú Trần cứ ngồi ghế phụ đi ạ.” Thiện Vũ nói.
“Không cần đâu, không cần đâu.” Bố cậu xua tay, “Tôi ngồi sau là được rồi, sếp cứ ngồi đằng trước đi.”
“Không sao đâu chú.” Tam Bính nói, “Ghế trước rộng rãi lắm ạ…”
“Rộng rãi thì mới càng nên để sếp ngồi chứ.” Bố cậu đáp.
“Ông chủ toàn ngồi ghế sau thôi ạ.” Thằng Năm bỗng nhiên thông minh đột xuất.
“Ông chủ Thiện,” Trần Giản ghé sát về phía cửa sổ ghế phụ, “Ông chủ Thiện à…”
“Gì thế?” Thiện Vũ lập tức lùi tới sát cửa.
“Hay anh cứ ngồi đằng trước đi.” Trần Giản thì thào, “Tôi cầm lái mà, anh ngồi sau thì làm sao nhìn đường giúp tôi được chứ?”
“Ừ cũng đúng, quên mất cậu là lái mới, chưa thạo đường.” Thiện Vũ gật gù.
Cuối cùng, ba người gồm bố cậu, Tam Bính và thằng Năm ngồi hàng ghế sau, còn Thiện Vũ ngồi ghế phụ, giúp cậu trợ lý “mù mờ” mới vào nghề của anh nhìn đường.
“Đây là xe của ông chủ nhỉ?” Bố cậu ban đầu hơi căng thẳng, nhưng nhờ có Tam Bính và thằng Năm – hai đứa tuy du thủ du thực song dẫu sao ông cũng đã quen mặt từ bé đến lớn – ở đây, nên cũng thoải mái hơn phần nào.
“Xe của nhà nghỉ, ai lái cũng được ạ.” Thiện Vũ đáp.
“Chủ yếu vẫn là ông chủ với quản lý lái thôi ạ.” Tam Bính nói, “Ở nhà nghỉ còn một xe nữa chú ạ.”
“À, có cả một dàn xe cơ à.” Bố cậu gật gù.
“Cũng không hẳn là dàn xe…” Trần Giản cười.
“Vẫn tính là dàn xe, vẫn tính chứ.” Tam Bính nói, “Nhiều hơn một chiếc thì tính là một dàn rồi. Giống như hai người đã có thể coi là một đội rồi mà, đúng không ông chủ Thiện?”
“Đúng vậy.” Đến Thiện Vũ cũng không nhịn nổi, phải quay đầu lại liếc Tam Bính một cái.
“Mấy đứa đã mua đủ thức ăn chưa?” Bố cậu im lặng được một chốc, lại bắt đầu lo lắng về công việc làm thêm mấy ngày Tết của mình.
“Chắc cũng đủ rồi ạ.” Trần Giản nói, “Lát nữa về bố xem thử nhé, còn thiếu gì thì tụi con đi mua.”
“Ừ.” Bố cậu gật đầu, “Tay nghề chú cũng bình thường thôi, mấy đứa ăn tạm vậy nhé.”
“Bọn này có ăn là được chú ạ.” Thiện Vũ nói, “Chỉ cần tụ tập đông vui với nhau thì ăn gì cũng ngon.”
“Chính xác!” Tam Bính vỗ tay bốp bốp.
“Ông của cháu thế nào rồi? Sức khỏe vẫn ổn chứ?” Bố cậu hỏi Tam Bính.
“Vẫn thế thôi ạ, cứ xiêu xiêu vẹo vẹo vậy đó nhưng cũng không chuyển biến xấu.” Tam Bính đáp, “Ông bảo ông chưa chết ngay được đâu.”
Bố cậu cười: “Ông cụ nói chuyện vẫn y như ngày nào.”
Dọc đường đi, bố cậu hỏi không ít chuyện, từ chuyện trong thị trấn đến chuyện trong thôn làng. Mấy năm nay tuy ông có trở về nhưng rất ít, dù sao trong thôn đã không còn chỗ cho ông ở nữa, đâu thể cứ chen chúc mãi trong nhà Đậu Đỏ cùng Trần Giản được.
Với bố cậu, lần này được đến Đại Ẩn ăn Tết cũng là một cách để vơi bớt phần nào nỗi nhớ quê.
Tam Bính và thằng Năm không hổ là đám lông bông đầu đường xó chợ, lăn lộn khắp thị trấn, rành rẽ mọi chuyện trong thôn. Nhà ai kết hôn, nhà ai ly hôn, nhà ai đánh nhau, nhà ai dọn đi, chúng nó đều biết hết.
Về khoản này, Trần Giản không sánh bằng, bởi hầu hết thời gian cậu đều dành để đi làm thêm.
Có lẽ vì tâm lý muốn thể hiện trước mặt bố, đường về thị trấn, Trần Giản lái suôn sẻ đến lạ thường, thỉnh thoảng Thiện Vũ chỉ phải nhắc nhở cậu đôi ba lần.
Có điều, lúc lái vào sân Đại Ẩn hơi khó khăn một chút, lúc đỗ xe phải loay hoay mấy lần mới xong.
Mọi người vừa xuống xe, Hồ Bạn đã chạy từ trong nhà ra: “Cháu chào chú Trần ạ!”
“Chào cháu, chào cháu.” Bố cậu vội vàng gật đầu.
“Đây là lễ tân của bọn con, Hồ Bạn.” Trần Giản nói, “Bố cứ gọi Bạn Bạn là được ạ.”
Tam Bính và thằng Năm mang hành lý của bố cậu vào ký túc xá trước. Ban đầu Trần Giản muốn cho ông ở phòng khách nhưng ông không đồng ý, vì không muốn ông thấy gượng gạo nên Trần Giản cũng không ép, dù sao ký túc xá cũng còn giường trống.
Đi theo Trần Giản vào bên trong, bố cậu cảm thán: “Nhà nghỉ của các con to thật đấy.”
“Vâng, cũng tàm tạm thôi ạ,” Trần Giản nói, “Nhưng chưa phải to nhất đâu, Lương Dã còn to hơn bên mình.”
“Chú Trần,” Tôn Na Na bưng một tách trà tới, “Chú uống chén trà nghỉ ngơi chút ạ.”
“Cảm ơn cháu nhé.” Bố cậu lúng túng nhận lấy tách trà.
“Chú cứ gọi cháu là Na Na.” Tôn Na Na nói xong, lại nhìn Trần Giản, “Quản lý Trần, vừa có thêm hàng hóa nhập kho, khi nào rảnh cậu xem qua danh sách nhé.”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu.
“Chiều nay ông chủ Hạ mới ghé qua đây một chuyến, không biết có chuyện gì không.” Tôn Na Na nói, “Cậu xem có cần gọi lại cho anh ấy không?”
“Lát nữa tôi gọi hỏi Đại Lý trước xem sao đã.” Trần Giản đáp.
Sau khi đã gặp mặt mọi người trong homestay, bố cậu – luôn đau đáu với công việc làm thêm của mình – liền đi vào khu bếp trước, xem qua các nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn cho mấy ngày tới, kiểm tra lại dụng cụ bếp núc, sau đó mới cùng Trần Giản bắt đầu tham quan nhà nghỉ.
“Con bận lắm đúng không?” Bố cậu hỏi, “Hay con cứ đi làm việc của mình đi, không cần lo cho bố đâu, bố tự đi dạo loanh quanh là được rồi.”
“Thiếu gì mấy phút này đâu bố.” Trần Giản tiện tay vơ lấy bộ đàm dắt vào eo quần, “Con đưa bố đi một vòng làm quen đã.”
“Giờ nhà nghỉ đang đông khách lắm nhỉ?” Bố cậu hỏi, “Bố thấy xe đỗ đầy ngoài sân.”
“Vâng, nhưng vẫn chưa phải mùa cao điểm đâu ạ.” Trần Giản nói, “Đợt trước đông khách, bọn con còn phải đỗ cả xe ra ngoài đường.”
Bố cậu gật gù, chậm rãi cùng cậu đi quanh tầng một, mắt không ngừng quan sát xung quanh.
“Chỗ này tốt hơn những chỗ trước đây con làm nhiều,” Bố cậu cảm thán, “Mưa không đến mặt, nắng không đến đầu, hồi trước đi làm có mấy tháng mà người đen nhẻm ra.”
“Vâng.” Trần Giản cười.
Những lời này nói về bố cậu thì chuẩn xác hơn. Giờ ông đã đen sạm đi nhiều, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng lại càng thấy rõ những vết nứt nẻ do lạnh trên tay, trên mặt hơn.
Bộ đàm vang lên, giọng Hồ Bạn truyền tới: “Quản lý Trần, có khách đặt phòng hôm nay sắp tới nơi, nhưng họ vừa báo là có mang theo một con chó lớn.”
“Chó lớn cỡ nào?” Trần Giản hỏi.
“Giống Labrador ạ.” Hồ Bạn đáp.
“Chó lớn thì phải xếp phòng ở cuối hành lang gần cầu thang bộ, cố gắng không ảnh hưởng đến những khách sợ chó khác. Nếu họ đồng ý thì đổi phòng cho họ đi,” Trần Giản dặn, “Nếu họ không có chuồng cho chó thì mình có thể cung cấp…”
Nói xong với Hồ Bạn, Trần Giản không nhịn được liếc về phía tiền sảnh. Cái đám này không biết có phải nhận chỉ thị từ Thiện Vũ không, chứ bình thường Hồ Bạn không bao giờ hỏi cậu những việc như này phải xử lý thế nào.
Cậu thậm chí còn nghi ngờ không biết ông chủ Hạ có thực sự từng ghé qua hay không.
Sau khi đưa bố tham quan xong homestay, Trần Giản đưa ông về ký túc xá. Chiều nay Tam Bính được nghỉ, đang ngồi chơi điện thoại trong phòng.
“Đây là giường của con, bố cứ ngồi đây nghỉ một lát.” Trần Giản nói.
“Ừ,” Bố cậu vừa ngồi xuống đã lại đứng lên, “Hay là bố vào bếp chuẩn bị chút đồ ăn…”
“Hôm nay chỉ có cơm nhân viên bình thường, với cơm cho khách của ba phòng thôi, không cần chuẩn bị sớm thế đâu ạ,” Trần Giản nói, “Bố cứ nghỉ ngơi đi.”
“Chú Trần nghỉ ngơi đi ạ.” Tam Bính nói, “Lát nữa cháu phụ chú một tay, cháu đang rảnh lắm.”
“Ừm, ừm.” Bố cậu lại ngồi xuống, xua tay với Trần Giản, “Con đi làm việc đi, đừng để trễ nải công việc.”
“Vâng.” Trần Giản đáp, lại liếc nhìn Tam Bính.
Tam Bính vỗ vỗ ngực mình.
Trần Giản ra khỏi ký túc xá, nhìn về phía văn phòng, cửa văn phòng đang khép hờ.
Cậu đi tới, gõ cửa.
“Vào đi.” Thiện Vũ nói vọng ra từ bên trong.
Trần Giản đẩy cửa bước vào. Thiện Vũ đang đứng trước chuồng của Anh Hai cho nó ăn sâu gạo, trên bàn là chiếc khăn quàng cổ màu xám tro đang đan dở cho quản lý.
“Tham quan xong rồi à?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừ.” Trần Giản đi tới ôm lấy anh từ phía sau, gác cằm lên vai anh, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Cảm giác thế nào?” Thiện Vũ lại hỏi.
“Bố tôi vui lắm.” Trần Giản nói, “Anh sắp xếp cho bọn họ diễn trước mặt bố tôi đấy à?”
Thiện Vũ cười cười: “Cái này cần gì tôi sắp xếp, có hai người khôn khéo như Hồ Bạn và Tôn Na Na kia mà, nhưng không phải đối xử đặc biệt đâu, sau này người nhà ai tới cũng đều được đãi ngộ như vậy hết.”
“Ừm.” Trần Giản nhắm mắt mỉm cười gật đầu, xong nghĩ một lúc lại mở bừng mắt ra: “Ông chủ, sáng mai tôi xin nghỉ phép.”
“Ừ, đi đâu?” Thiện Vũ đặt hộp sâu gạo xuống, xoay người ôm lấy cậu.
“Đi thăm mẹ tôi.” Trần Giản nói, “Mấy năm rồi bố tôi không về, cũng chưa đi thăm bà được.”
“Ừ.” Thiện Vũ vỗ vỗ lưng cậu.
Trần Giản không nói nữa, cúi đầu vùi mặt lên vai anh. Một lát sau lại nghiêng đầu áp chặt môi lên gáy Thiện Vũ, cảm nhận từng mạch đập của anh.
“Bác sĩ Trần.” Thiện Vũ luồn tay vào trong áo cậu, “Mạch tượng thế nào?”
“Vô cùng khỏe mạnh.” Trần Giản đáp.
Thiện Vũ không đáp, tay vòng từ phía sau lưng kéo nhẹ tóc cậu ra sau.
Bị buộc phải ngẩng đầu lên, Trần Giản ngừng bắt mạch, nhìn Thiện Vũ: “Tôi có nên đi cắt tóc không, tóc tôi giờ dễ túm vậy hả?”
Thiện Vũ nở nụ cười.
Nhưng vẫn không thả tóc cậu ra mà lại kéo túm về phía sau.
Trần Giản ngửa đầu, không đợi cậu kịp hiểu anh định làm gì, Thiện Vũ cắn một phát lên yết hầu cậu.
“A.” Trần Giản chỉ cảm nhận được một cơn đau nhói rất khẽ, hơi thở cũng vì thế mà dồn dập.
Thiện Vũ đẩy cậu ra, Trần Giản lùi về sau hai bước, va vào bàn làm việc. Sau đó Thiện Vũ ép sát tới.
Cả người Trần Giản ngửa hẳn ra sau, nhoài ra bàn.
“Đm.” Cậu nói, “Eo tôi…”
“Gãy rồi à?” Thiện Vũ ghé sát tai cậu hỏi.
Tay trái trượt từ bên eo ra phía sau lưng ôm chặt lấy cậu, tay phải áp lên trán cậu, nhìn cậu.
“Không.” Trần Giản nói. Lúc này, từng tấc da thịt đều trở nên vô cùng mẫn cảm, ngay cả vầng trán cũng có thể cảm nhận rõ ràng vết sẹo trong lòng bàn tay phải Thiện Vũ – vết sẹo chưa từng biến mất và có lẽ sẽ vĩnh viễn không bao giờ biến mất.
Và cả đầu ngón tay Thiện Vũ khẽ khàng lướt qua eo cậu.
Cậu siết chặt vòng tay ôm Thiện Vũ.
Thiện Vũ cúi đầu hôn cậu.
Không biết qua bao lâu sau, Thiện Vũ mới buông cậu ra, chống tay lên bàn.
“Hả?” Trần Giản vươn tay chạm nhẹ lên môi anh.
“Cần tôi đỡ dậy không?” Thiện Vũ hỏi.
“Hả?” Trần Giản ngẩn người.
“Không phải cậu bảo eo cậu gãy rồi sao?” Thiện Vũ hỏi.
“Đm.” Trần Giản cười, “Eo tôi gãy mà anh còn cố hôn xong mới hỏi à?”
“Gãy cũng đã gãy rồi, đương nhiên phải hôn xong mới nói tiếp chứ.” Thiện Vũ vừa nói vừa đứng thẳng người dậy, nắm lấy cánh tay kéo cậu đứng lên.
Trần Giản nương theo đà dậy hôn anh thêm một cái, sau đó mở camera điện thoại soi cổ mình.
“Tôi không dùng sức.” Thiện Vũ nói.
“Nhưng tôi thấy đau rõ ràng.” Trần Giản nhìn yết hầu của mình hơi ửng đỏ, song không quá lộ liễu, “Anh nghĩ gì không biết nữa…”
“Còn có thể nghĩ gì được nữa.” Thiện Vũ nói, “Quyến rũ quá nên phải cắn một cái thôi.”
Trần Giản cười.
“Đi làm việc đi.” Thiện Vũ lại cầm hộp sâu gạo lên, “Thể hiện tốt nhé.”
Lúc mới đến homestay, bố cậu có phần hơi câu nệ, nhưng có lẽ vì mang danh nghĩa người làm thêm nên với tâm thế của một người đã đi làm thuê nhiều năm, ông thích nghi rất nhanh.
Giờ cơm tối, ông bận rộn một cách thuần thục trong bếp. Tam Bính, đúng như lời đã hứa, luôn ở bên cạnh phụ giúp.
Trần Giản tựa vào quầy bar nhìn bố đang ở đằng kia, cảm giác vừa ấm áp vừa lạ lẫm.
Cậu đã từng thấy cảnh bố nấu ăn trong bếp hồi nhỏ, nhưng thực sự nó quá xa xôi rồi, xa xôi đến mức có phần không chân thực. Còn vài lần ít ỏi cậu ăn Tết với bố trên thành phố thì hai bố con không nấu ăn, vì căn phòng thuê không có bếp, chỉ ăn những món bố mua sẵn ngoài quán đem về.
Cảnh tượng trước mắt khiến cậu thẫn thờ.
Sáng sớm hôm sau, khi cùng bố đi thăm mẹ, cảm giác ấm áp kỳ diệu ấy vẫn tiếp tục kéo dài.
“Con không lái ô tô nữa đâu, đường sá xấu lắm, con là tay mơ sợ va chạm.” Trần Giản dắt chiếc xe máy của mình ra.
“Không cần lái ô tô đâu,” Bố cậu nói, “Con đường đó ô tô vốn đã không qua được, giờ chắc còn nát hơn trước.”
“Đến lúc thị trấn được quy hoạch chắc họ sẽ sửa đường thôi.” Trần Giản trèo lên xe máy, chỉnh lại mũ trên đầu, vẫn điều chỉnh cho cái nơ nhỏ nằm đúng vị trí đuôi lông mày.
“Nhân viên của các con,” Bố cậu ngồi lên yên sau, “Cái khăn quàng cổ đó có phải đồng phục không, nam thì màu xanh, nữ thì màu hồng?”
“Vâng, bố phát hiện ra rồi ạ?” Trần Giản mỉm cười, “Khăn đó là Thiện Vũ… ông chủ Thiện đan đấy.”
“Sao cơ?” Bố cậu rất sốc, bám lấy vai cậu, “Ông chủ Thiện đan sao?”
“Vâng, cái mũ này của con cũng thế.” Trần Giản nói, “Là quà năm mới đó ạ.”
“Làm sếp, lại còn thanh niên trẻ tuổi.” Bố cậu cảm thán, sờ chiếc mũ trên đầu cậu, “Lành nghề vậy sao?”
“Anh ấy biết làm nhiều lắm.” Trần Giản khởi động xe, chỉ vào dòng chữ trên tường homestay, “Còn biết viết thư pháp, hai chữ Đại Ẩn kia là anh ấy viết đấy ạ.”
“Ái chà…” Bố cậu cảm thán. Xe chạy khỏi sân ra đến giao lộ rồi ông vẫn cố ngoái cổ lại nhìn.
Trần Giản thường xuyên đi con đường về thôn, nhưng con đường về “nhà” thì rất hiếm khi. Những lúc nhớ mẹ, Trần Giản hay tới chỗ mẹ nuôi ngồi một lúc hơn.
Ở nơi đó, cảm giác về cái chết và sự chia ly sẽ nhạt đi, thay vào đó là ký ức về nắng ấm và nụ cười của mẹ.
Lúc xe chạy vào thôn, bố cậu không nói chuyện nữa.
“Ông Trần về rồi đấy à!” Ven đường có người kêu lên.
“Vâng, về thăm chút.” Bố cậu đáp.
Trần Giản rẽ vào con đường nhỏ dẫn về nhà cũ. Hai bên đều là những hộ nhà cũ phần lớn không còn người ở, mọi người đều đã chuyển tới nhà mới xây hoặc chuyển hẳn sang bên thôn mới.
Đường đi tĩnh mịch.
Lúc xe chạy qua nhà cũ, Trần Giản không dừng lại, cũng không giảm tốc độ.
Ngôi nhà cũ đã xuống cấp trầm trọng, những phần kết cấu bằng gỗ đều đã sập, chỉ còn trơ lại mặt tường.
Bố cậu vẫn im lặng, Trần Giản chỉ nghe ông thở dài thật khẽ.
Xe chạy băng qua nhà cũ, tiếp tục đi dọc con đường vượt qua một sườn đồi nhỏ, cuối cùng dừng lại ở đường mòn trong rừng.
Bố cậu xuống xe, lấy từ chiếc túi cầm theo ra một bó hoa nhựa màu hồng phấn.
Đây chắc là hoa bố cậu đã mua sẵn ở thành phố mang về, trông có hơi sến súa, nhưng mẹ cậu thích hoa.
Trần Giản và bố đi bộ một đoạn đường đất ngắn vào bên trong, dừng lại trước một tấm bia mộ đã rất cũ.
Bố cậu tiến tới, dùng tay lau sạch bụi bẩn trên bia mộ, dọn sạch lá khô rụng phía trước bia, rồi đặt bó hoa lên.
“Lâm à.” Giọng bố cậu rất khẽ, “Ngắm hoa này.”
Trầm mặc một lát, bố quay đầu nhìn Trần Giản, sau đó quay lại nhìn tấm bia: “Con trai chúng ta bây giờ rất giỏi giang, đã làm quản lý, lúc đi làm còn cầm theo bộ đàm như đặc vụ ấy.”