Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 2
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuần thứ hai theo chân Vương Bạc, Thẩm Mật đã nhanh chóng luyện được tuyệt chiêu mình đồng da sắt, đối phó với những yêu cầu ngày càng lạ lùng của cấp trên ngày một thuận buồm xuôi gió.
Văn phòng Tổng giám đốc có cả thảy sáu thư ký, chia ra làm thư ký sinh hoạt và thư ký văn bản. Sáu người tương đương với sáu cấp độ khác nhau, Thẩm Mật thuộc dạng thư ký cấp thấp. Cấp cao nhất là tâm phúc được Vương Bạc mang từ công ty cũ về, lương tháng bốn vạn tệ, có điều bản lý lịch của đối phương rất đẹp, được đào tạo để làm Phó tổng giám đốc. Còn mục tiêu phấn đấu của Thẩm Mật chỉ vỏn vẹn lương tháng một hai chục ngàn tệ thôi.
Thế mà chưa đầy một tháng, Tiểu Lâm đã từ chức ngay lập tức.
Lý do sách vở là về quê lấy chồng, còn lý do thực tế là Vương Bạc này quá khắc nghiệt.
Vương Bạc dường như đã lường trước: “Tôi mà không khắc nghiệt thì bố mẹ tôi đặt ra cái tên Vương Bạc làm gì?” Xong việc bèn đề bạt trực tiếp cho Thẩm Mật thay thế Tiểu Lâm, còn tẩy não cô: “Làm cho tốt vào, tiền đồ sáng lạn của cô đấy!”
Song lại tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện lên chính thức.
Không lên được chính thức, thì tăng lương cũng chỉ là mơ mộng hão huyền mà thôi.
“Nếu không có kinh nghiệm thì cố gắng mà học, nhớ kỹ này, điện thoại phải bật âm lượng suốt cả ngày lẫn đêm không được để im lặng, công việc được giao trong nhóm hay thậm chí gọi điện thoại cũng phải trả lời trong vòng năm phút, không thì cút cho khuất mắt tôi.” Hôm qua Vương Bạc bị người ta cướp mất một phi vụ làm ăn, tâm trạng hôm nay khá tệ nên lúc họp mặt cứ kéo dài lê thê, đập vỡ ba cái cốc rồi.
Mấy chuyện thế này ngầm hiểu Thẩm Mật là người dọn dẹp hậu quả. Thẩm Mật cúi xuống nhặt mấy mảnh nhỏ thủy tinh vỡ trên sàn, không cẩn thận bị cứa vào tay, sợ Vương Bạc thấy lại chê cô tay chân vụng về, vội vàng dọn sạch đống rác.
Hôm nay là lễ Trung thu, ở thành phố lớn chẳng thấy không khí lễ hội gì. Lúc tan làm đã chín giờ rưỡi tối, Thẩm Mật về phòng trọ sẽ phải đi qua một khu chợ nhỏ. Đêm nay đèn đường hỏng, trên mặt đất toàn là nước. Cô đi giày cao gót, không cẩn thận lỡ trượt chân, úp cả tay xuống bùn. Cô ngồi xổm bên đường lau sạch tay, rồi khập khiễng chậm rãi đi tiếp.
Nhìn thấy một gia đình ba người nhà bán rau quây quần bên mâm cơm, khóe môi cô khẽ cong lên.
Hồi ba cô vẫn còn trên đời, thỉnh thoảng nhà cô cũng có được phút rảnh rỗi như thế. Trước khi thi đại học ba đột nhiên qua đời, chẳng ai nói cho cô hay, đến khi cô biết thì mẹ đã đi bước nữa rồi.
“Chị ơi, chị mua rau không ạ?” Cậu bé đặt bát đũa xuống chạy ra giúp ba mẹ mời khách.
Ngửi thấy mùi cơm canh của gia đình họ, Thẩm Mật mới sực nhớ ra mình còn chưa ăn tối: “Cà tím này bán thế nào?”
Thẩm Mật mua hai quả cà tím với mấy tép tỏi, định làm món cà tím kho thịt. Về đến nhà mới nhớ ra không có dầu, đành cho cà tím vào nồi cơm điện hấp để ăn.
Phòng không có cửa sổ, không nhìn thấy ánh trăng bên ngoài, thế nhưng Thẩm Mật biết, trăng đêm nay hẳn là rất tròn.
Ăn uống xong xuôi, cô đăng nhập vào game để lại lời nhắn cho sư phụ: Trung thu vui vẻ!
Thẩm Mật lật cuốn nhật ký ra.
– Ngày 15 tháng 9 năm 2016, trời quang.
Hy vọng rằng tất cả mọi chuyện trong tương lai đều suôn sẻ.
*
Thẩm Mật nhận năm ngàn tiền lương cơ bản, làm công việc của người lương mười hai ngàn, lại còn thường xuyên bị Vương Bạc PUA (thao túng tâm lý) bằng mấy câu kiểu “tương lai vô hạn”. Tiểu Chu không thể chịu nổi nữa, nói thẳng với cô: “Năm năm trước sếp tôi cũng nói y chang như vậy, không sai một từ. Làm việc từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày một tuần chính là sự quật cường cuối cùng, đừng nhượng bộ nữa.”
Thẩm Mật cười khổ, điều kiện sinh tồn không cho cô cái quyền được quật cường.
Hai tháng rồi mà chưa cho cô lên chính thức, đoán chừng Vương Bạc cũng thấy chột dạ, dần dà cũng không còn làm ra vẻ nữa. Tâm trạng tốt thì mời cô ly cà phê khen dăm ba câu, tâm trạng không tốt thì đập ly chửi đổng là chuyện thường tình.
Anh ta không chửi Thẩm Mật, anh ta chửi khách hàng, chửi đối thủ, nhưng khách hàng đối thủ có nghe thấy đâu chứ, há chẳng phải anh ta đang chửi thẳng vào mặt cô hết rồi sao?
Thẩm Mật muốn nuốt hết mấy câu khen Vương Bạc trước đây, đăng nhập game chuẩn bị than thở, tiếc là sư phụ không online.
Ngày mai sếp tổng sẽ đến, tin tức đã lan truyền khắp các nhóm nội bộ công ty. Các phòng ban khác thì không mấy ảnh hưởng, nhưng Thẩm Mật thuộc văn phòng Tổng giám đốc, lại là nhân viên mới, sếp tổng mà đến thì chuyện pha trà rót nước chắc chắn là công việc của cô rồi. Chỉ còn 15 tiếng nữa là sếp sẽ xuống khảo sát, cô đã bị nỗi sợ hãi nhẹ nhẹ bao trùm rồi.
Sống lay lắt dưới trướng Vương Bạc đã khiến da mặt cô dày lắm rồi, không sợ bị mắng. Chủ yếu là sếp tổng nọ có sở thích đuổi việc người ta.
Đến cả CEO mà còn tùy tiện sa thải…
Tuy rằng chuyện đó có thể hiểu được là tránh bị đâm sau lưng nên dọn dẹp tàn dư từ triều cũ để phát triển thế lực của mình, nhưng mà lòng dạ độc ác là có thật. Thẩm Mật sợ nhất là thất nghiệp.
Thẩm Mật thức xuyên đêm tra cứu tất cả thông tin hữu ích về sếp tổng của tập đoàn.
– Tạ Dung Trác.
– Thuộc thế hệ nhà giàu đời thứ hai ở Bắc Kinh.
– 27 tuổi.
– Vừa từ nước ngoài về tiếp quản tập đoàn, là người sáng lập Duệ Hưng Hoa Thượng. Trên mạng tạm thời chưa có tấm ảnh thực tế nào đáng tin cậy của anh ta.
*
Sự khác biệt giữa đời thực và phim thần tượng chính là ——
Toàn bộ nhân viên trong văn phòng Tổng giám đốc, chẳng có ai mong muốn gặp sếp tổng cả, ước gì máy bay của anh ta bị hoãn, hoặc gia đình giục cưới, bạn gái cũ dây dưa các kiểu… Tóm lại đừng đến là được.
“So với chén cơm, thì đàn ông chẳng là cái thá gì. Dù anh ta có đẹp trai thì cũng có đẹp bằng mấy idol trẻ trong giới giải trí khi bị bóc phốt à?”
Tiểu Chu dặm lại lớp trang điểm, xịt mấy phát xịt thơm miệng vào miệng, còn xịt cả cho Thẩm Mật: “Cô cũng cẩn thận đấy, tuyệt đối đừng để sếp tổng chau mày, không thì Vương Khắc Nghiệt lại tìm chuyện.”
Đến khi nhìn thấy vị sếp tổng trẻ tuổi của tập đoàn, Tiểu Chu đã nuốt hết mấy câu ban nãy; “Cái nhan sắc này, tôi quỳ lạy đây.”
“Mời ngài Tạ đi lối này—”
Văn phòng rộng rãi sáng sủa vang lên một tràng tiếng chào hỏi rộn ràng liên tục.
“Chào ngài Tạ!”
“Chào ngài Tạ…”
Sếp tổng được các quản lý cấp cao vây quanh ba lớp trong ba lớp ngoài.
Trước nhan sắc, đến cả hoàng đế vĩ đại nhất cũng phải đắm chìm trong sự tầm thường, huống hồ chi là một nhóm người làm công ăn lương bình thường.
Người đàn ông đó có đường nét gương mặt xuất chúng, ngũ quan sắc sảo nhưng thờ ơ, sống mũi cao thẳng đeo cặp kính gọng vàng mảnh, đường viền hàm sắc nét và dứt khoát. Một lớp tròng kính như tách biệt anh khỏi mọi người, toát lên vẻ thờ ơ vượt trội.
Tuổi còn trẻ mà đã nghĩ quẩn, đi tiếp quản gia nghiệp rồi sao.
Mấy cô đồng nghiệp xung quanh đang ngắm trộm nhan sắc mỹ mạo của sếp tổng. Thẩm Mật thuộc dạng không quá mê cái đẹp mà cũng không nhịn được nhìn chằm chằm anh ta hai giây.
Ai cũng đang nhìn anh, Thẩm Mật chẳng có gánh nặng tâm lý gì, theo ánh mắt của mọi người mà đường hoàng ngắm trộm.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, người đàn ông đột nhiên quay đầu nhìn về phía cô.
Đối diện với ánh mắt của anh, tim Thẩm Mật chững lại nửa nhịp.
Một giây.
Hai giây…
Cô khẽ cong khóe môi, nở một nụ cười chuẩn mực rồi gật đầu, đoạn, lặng lẽ cụp mắt xuống.
Cao ráo, đẹp đẽ, toát lên vẻ bại hoại mà vẫn nhã nhặn. Chỉ một ánh mắt lướt qua cũng đủ khiến người ta mất hồn.
– Trên đây, toàn bộ đều là đặc điểm của gã tồi.
Kỳ lạ là, rõ ràng biết là bị hút hồn, nhưng cả một buổi chiều Thẩm Mật cứ bất an.
Cô gạt bỏ những suy nghĩ không đâu, một lần nữa tập trung hết tinh thần vào công việc.
Đàn ông, là hòn đá ngáng đường trên con đường thành công.
Gã tồi đẹp trai thì càng đúng!
Không ngờ, nửa tiếng sau, Thẩm Mật đã đá phải ‘hòn đá ngáng đường’.
Cô vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, Vương Bạc đã gọi điện giục cô gửi tài liệu còn gấp hơn cả đi viếng mồ mả. Thẩm Mật đáp lia lịa, vừa quay người lại, mũi chân đã đá phải ai đó.
Nhận ra khuôn mặt của người đàn ông, “Thành thật xin lỗi ngài Tạ!” Thẩm Mật lập tức rút khăn giấy ra, cúi xuống định lau sạch ống quần cho anh.
Cổ tay cô được đỡ lấy, tay cầm giấy của Thẩm Mật khựng lại giữa không trung, từ từ ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của người đàn ông.
Tạ Dung Trác cụp mắt, giọng nói nhẹ tênh: “Không sao đâu.”
Sao anh lại… đứng ở cửa nhà vệ sinh!
“Nam thần cũng phải đi vệ sinh mà.”
Tiểu Chu nín cười đến mức suýt sặc, trêu chọc Thẩm Mật: “Không chỉ vậy, nam thần cũng có đủ thất tình lục dục, cô đừng thần thánh hóa bọn họ lên thành vô dục vô cầu không ăn không uống mà vẫn sống tốt.”
“Không phải.” Thẩm Mật nói, “Lúc tôi đi ra không có ai cả. Tạ Dung Trác cứ như đứng đó từ bao giờ rồi vậy, nếu không thì cô đã chẳng đụng phải anh một cách ‘không có mắt’ như vậy rồi.”
*
Thật ra Thẩm Mật có chút lo lắng, lo rằng Tạ Dung Trác sẽ nghĩ cô bộp chộp, làm việc không đâu vào đâu. Vương Bạc tuyển thư ký không cần báo cáo tổng bộ, nhưng thăng chức thì cần. Để lại ấn tượng không tốt với sếp tổng, ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến con đường thăng tiến sau này của cô. Tuy rằng Tạ Dung Trác còn trẻ tuổi nhưng không có nghĩa là người dễ nói chuyện hay dễ bỏ qua. Chuyện nhỏ thì có thể bỏ qua, nhưng lương cả năm thì không phải chuyện nhỏ.
Đúng là cái số xui rủi mà, lúc đó sao cô lại không liếc sang bên cạnh một cái cơ chứ!
Kết thúc một ngày làm việc bận rộn, Thẩm Mật tắm rửa xong liền đăng nhập vào game, định bụng điểm danh rồi offline luôn.
Vừa hay sư phụ lại online.
Trông thấy dáng người xinh đẹp mỹ miều của sư phụ, nét mặt nghiêm trọng của Thẩm Mật lập tức chuyển từ sầu não sang mỉm cười: Sư phụ ơi ~ buổi tối vui vẻ!
Nhiều bí ẩn: Công việc mới thấy thế nào?
Hiếm lắm mới được hôm sư phụ rảnh rỗi để trò chuyện với cô, Thẩm Mật lập tức chia sẻ mấy chuyện quan trọng trong tháng vừa rồi, còn nói với sư phụ: Con đã gặp ông chủ của công ty con rồi!
Nhiều bí ẩn: Trước đây chưa từng gặp sao?
Gà con bí ẩn: Lần này là sếp tổng của tập đoàn đó ạ!
Bên ngoài Thẩm Mật trông rất đoan trang và thanh lịch, có lẽ là vì nhân vật trong game mà cô chơi là một bé loli, nên khi gõ chữ, giọng điệu khác xa hoàn toàn so với đời thật. Hơn nữa, mỗi lần nói chuyện với sư phụ, trình độ than vãn của cô luôn đạt đến level max, cứ như có nói mãi nói miết cũng không nói hết được.
Chờ đến khi cô lạch cạch gõ xong hơn mười dòng tin nhắn, sư phụ nói: Có vẻ như em rất hứng thú với anh ta.
Nhiều bí ẩn: Miêu tả nghe xem.
Thẩm Mật nhớ lại vị công tử quý phái lạnh lùng với đôi mắt đào hoa ấy, ban ngày đã khiến trái tim cô xao động.
Gõ chữ đáp lại: Vừa nhìn đã biết là gã tồi.
Vốn định tiếp tục chia sẻ chuyện cô bị đôi mắt đào hoa của ‘gã tồi’ làm cho xao xuyến suốt buổi chiều, hệ thống đột nhiên vang lên—-
Bạn tốt ‘Nhiều bí ẩn’ đã offline.
Bang hội “Nhiều bí ẩn” đã offline.
Sư phụ thân truyền của bạn ‘Nhiều bí ẩn’ đã offline.
… Rớt mạng rồi hả?
Hiếm lắm Thẩm Mật mới đốt điểm card chờ sư phụ online. Mười phút sau, avatar của sư phụ vẫn tối đen như mực.
Cúp điện luôn à?
Sư phụ thường xuyên treo máy, nhưng hễ rời mạng, mười ngày nửa tháng không thấy mặt mũi đâu là chuyện bình thường. Mấy năm nay Thẩm Mật đã quen với việc xuất quỷ nhập thần của sư phụ rồi. Cô tắt game đi, lên giường cầm điện thoại tăng ca.
Đã gần mười giờ đêm, Vương Bạc thật sự rất biết kiếm chuyện. Anh ta hỏi cô về biên bản của buổi họp ban ngày, rồi lại bắt cô in email của khách hàng ra scan cho anh ta.
Sau khi xử lý xong công việc trên trời rơi xuống đã là rạng sáng một giờ, sau khi Vương Bạc nhận được bản scan thì phán một câu: “Tôi xem email trực tiếp vậy.”
Thẩm Mật: “…”
Làm thư ký gần hai tháng, Thẩm Mật cảm thấy mình đã chai sạn đến mức vô cảm rồi.
*
Sáng ngày hôm sau, Thẩm Mật đột nhiên nhận được lệnh điều chuyển thăng chức lên trụ sở chính của tập đoàn.
Việc này xảy ra chưa từng có tiền lệ bao giờ, trong nhóm chat của nhân viên rùm beng suốt cả buổi trưa.
Con người Vương Bạc nổi nóng tàn ác có tiếng. Bị anh ta sai khiến hai tháng có thể có được kinh nghiệm của một nhân viên công tác hai năm. Trụ sở chính đang rất cần người, Thẩm Mật giỏi như vậy được sếp tổng điều đi là chuyện hết sức bình thường.
— Nhưng mà, Vương Khắc Nghiệt có nhịn được không?
Hôm nay, “tình yêu dành cho uống nước” của mọi người rất lớn, cứ không ngừng ‘tình cờ đi ngang’ văn phòng Vương Bạc. Tiểu Chu may mắn nghe thấy được âm giọng giận mà không dám làm gì của Vương Bạc: “Người tôi khổ sở đào tạo mà anh nói điều đi là điều đi sao? Sao tôi lại không vất vả? Bắt cô ta tăng ca đêm ngày là để rèn luyện cô ta… Sao lại thành dùng một người bằng mười người? Tôi không thẹn với lòng… Anh đã nói là tạm thời để ở chỗ tôi giúp đỡ dẫn dắt, sao lại thành người của anh?”
“… Không phải là vì tôi nghĩ con nhóc này yếu ớt không có chỗ dựa à, ai mà biết lại dùng tốt như thế… Tôi muốn cái kiểu người chịu khổ chịu khó lại còn toàn năng như vậy đó, anh kiếm ra cho tôi một người như thế đi, nếu không tôi kệ quách… Cái gì? Anh—”
Không ngờ Vương Khắc Nghiệt cũng có ngày luyến tiếc không nỡ thả người, cô nhóc Thẩm Mật này đúng là tiền đồ đong đếm không xuể mà.
Tiểu Chu quay về chỗ làm, bắt gặp Thẩm Mật đang dán mắt vào màn hình, trông dáng vẻ thật sự rất chăm chú.
Nhưng thật ra Thẩm Mật đang ngẩn người thôi.
Giấy trắng mực đen, chữ ký của sếp tổng.
Thẩm Mật nhìn ba chữ Tạ Dung Trác mạnh mẽ như nét bạc trên lệnh điều chuyển mà rơi vào trầm tư.
Không phải cô nhỏ nhen nên nghĩ nhiều đâu, nhưng chuyện này quá trùng hợp. Hôm qua vừa mới đá phải anh ta, hôm nay đã bị điều đi rồi.
Mà cú đá đó thật sự là không nhẹ tí nào.
Giày cao gót, đá một cú bay cao ba trượng như thế, dù có là chân voi cũng bầm tím.
Mấy vị công tử giới Bắc Kinh có ‘kiêu căng làm màu’ thì cũng là bình thường thôi. Chân cô đá đau anh, bị đè đầu trả đũa… âu cũng là chuyện có thể xảy ra.
Tài liệu yêu cầu cô phải đến báo danh chậm nhất là vào ngày 20 tháng này, nếu không sẽ coi như từ bỏ.
Hôm nay là ngày 18.
Sếp điều cô đi gấp như vậy, Thẩm Mật đang nghi ngờ có chăng cái thể chất xui rủi của cô lại phát huy tác dụng, chuẩn bị đi chịu phạt rồi không.
“Thẩm Mật này, thăng chức đến trụ sở chính vốn là chuyện tốt mà, sao cậu lại thở dài than ngắn?” Tiểu Chu khó hiểu nhìn Thẩm Mật: “Không phải là cô có bạn trai rồi nên muốn ở lại đây đó chứ? Tôi bảo cô này, cô tuyệt đối đừng có mềm lòng, đàn ông sẽ chẳng bao giờ trân trọng sự hy sinh của cô đâu, gặp được cơ hội tốt thì phải nắm bắt ngay lập tức, không được lo trước lo sau, đàn ông ấy à, chính là hòn đá ngáng đường sự nghiệp của phụ nữ đấy…”
Tiểu Chu tận tình khuyên nhủ, Thẩm Mật đều nghe lọt tai hết.
Đúng vậy, lên trụ sở chính là thăng chức.
Thăng chức thì sẽ tăng lương.
Bị sếp lớn hành hạ hay bị Vương Bạc hành hạ, cũng đều là bị hành hạ, tại sao không chọn cái nào lương cao hơn chứ?
Thẩm Mật hạ thấp giọng: “Chị Chu, chị vừa nói lên trụ sở chính là sẽ tăng lương ạ?”
Nội bộ công ty không cho phép nhân viên bàn tán chuyện lương bổng, nhưng ai được nhiều ít bao nhiêu mọi người đều ngầm hiểu hết. Tiểu Chu ra hiệu bằng tay, nói nhỏ: “Nếu không phải chồng chị làm ở sát bên thì chị đã tìm cách xin lên trụ sở chính rồi, làm ở đâu không quan trọng, kiếm tiền mới là chân lý.”
Thẩm Mật lập tức tra cứu giá thuê nhà, mức sống và vật giá ở Tụy Thành.
Tiền đặt cọc phòng trọ cô đã cọc hai tháng, tổng cộng năm ngàn, thuê chưa đủ nửa năm thì không được trả lại một xu nào, điều chuyển đi chỉ tăng hai ngàn… tức là làm không công hai tháng lại còn đối mặt với cảnh bị sếp đì.
Không đáng, không đi!
*
Hiếm hoi lắm mới được hôm Vương Bạc bày ra vẻ mặt dễ gần với Thẩm Mật: “Cô suy nghĩ kỹ vào, đây là Bắc Kinh, đi rồi mà muốn quay lại thì đoán chừng phải tìm một anh có hộ khẩu Bắc Kinh để lấy làm chồng thì may ra.”
“Cảm ơn Tổng giám đốc Vương đã nhắc nhở, tôi sẽ suy nghĩ kỹ ạ.” Thẩm Mật đã quyết định không đi tổng bộ, nhưng chưa nói thẳng ra.
Đi hay không, thì phải xem anh có cho tôi lên chính thức, có tăng lương không đi nhé.
Đi theo ông cấp trên có tám trăm cái mắt nhìn như Vương Bạc này, Thẩm Mật mưa dầm thấm đất đã kế thừa được hai trăm con mắt rồi.
Cả buổi chiều Vương Bạc không hề nổi nóng với Thẩm Mật, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản Thẩm Mật phải tăng ca đến mười giờ rưỡi tối.
Về đến phòng trọ, Thẩm Mật phát hiện cửa không mở được, bị đổi khóa rồi.
Thẩm Mật gọi điện hỏi chủ cho thuê nhà, mới biết được cô bạn cùng phòng của cô đi gặp một đại gia trên mạng, bị lên cả tin tức xã hội.
— Đàn ông đã có vợ vung hơn cả triệu tệ cho nữ streamer, vợ nổi trận lôi đình đánh ghen tại chỗ.
Đến đó, chủ nhà đã chạy đến, nói: “Chiều nay trên cửa chỉ toàn là nước sơn. Tôi nói nơi này là nhà của tôi nhưng cái bọn khốn kiếp vô đạo đức đó cứ dai như đỉa, bảo tôi bao che cho người thứ ba. Cô gái à, cô đến nhà bạn bè lánh tạm vài ngày đi, chờ an toàn rồi hẵng về. Còn thật sự không được nữa, tôi trả lại tiền cọc nhà cho cô, căn phòng này tôi không cho thuê nữa, dù sao tôi cũng không thiếu mấy đồng tiền đó, không thể để xảy ra án mạng được.”
Bấy giờ Thẩm Mật mới chú ý bên dưới chân mình là lớp sơn đỏ chói mắt. Cô gọi điện cho cô bạn cùng phòng, báo đã tắt máy.
“Vâng. Vậy dì ơi, cháu không thuê căn này nữa.”
Tiền đặt cọc thuê nhà được trả lại, trở thành chất xúc tác mạnh mẽ để Thẩm Mật quyết tâm đến trụ sở chính. Chất xúc tác này chỉ trong mười phút đã phình to ra, cô quyết định đánh cược một phen.
— Chỉ cần khiến ông chủ tâm phục khẩu phục, sẽ có ngày cô ngóc đầu lên được thôi.
Thẩm Mật gọi điện cho Vương Bạc, tỏ vẻ cô đã suy nghĩ kỹ rồi, nói tối nay sẽ đi luôn. Vương Bạc không nói gì nhiều, dù sao thì công việc hiện tại của cô cũng chẳng có gì đáng để bàn giao, cứ chịu mắng được là được thôi. Hơn nữa, đó là lệnh điều chuyển từ trụ sở chính, Vương Bạc có điên đến mấy cũng không dám đối đầu với Tạ Dung Trác.
Trước khi cúp máy, Vương Bạc hỏi cô có tiền mua vé máy bay không, Thẩm Mật bảo không có. Vương Bạc nói: “Vậy chúc cô thượng lộ bình an.” Rồi cúp máy.
Thẩm Mật: “…”
*
Hành lý của Thẩm Mật không nhiều lắm, một cái vali 26 inch là đủ để chứa toàn bộ gia tài quý báu của cô rồi. Cô mua được một tấm vé tàu giá hời vào sáng hôm sau, ngồi 20 tiếng đồng hồ trên cái tàu lắc lư lắc lẻo đến Tụy Thành, lúc đó là mười giờ rưỡi sáng.
Xuống tàu mà chân vẫn cứ lắc lẻo như đi trên thuyền.
Thẩm Mật kéo vali đến ga tàu điện ngầm tìm tuyến đường, chuẩn bị đến công ty báo danh trước, rồi mới tìm chỗ ở sau.
Đã vào cuối tháng Mười, nhìn trên đường ai nấy đều mặc quần đùi áo cộc khắp phố. Thẩm Mật lặng lẽ cởi chiếc áo khoác của mình, tìm một nhà vệ sinh cởi nốt quần tất len, dặm lại lớp trang điểm, gửi hành lý ở một siêu thị nhỏ, rồi mạnh tay vung tiền bắt taxi đến thẳng trụ sở chính của Duệ Hưng.
Văn phòng Tổng giám đốc tan làm vào mười hai giờ trưa, Thẩm Mật liên tục nâng tay nhìn đồng hồ. Tài xế nói bằng tiếng Quảng Đông như trong phim TVB: “Người đẹp, vội lắm hả?”
Thẩm Mật: “Vâng ạ, từ đây đến Tòa nhà văn phòng Duệ Hưng mất bao lâu?”
“Ít nhất cũng phải ba mươi phút.” Tài xế chuyển sang nói tiếng phổ thông.
Hình như không kịp nữa rồi…
“Bác ơi, có thể đến kịp trước mười hai giờ không ạ?”
Thấy vẻ mặt cô căng thẳng, tài xế đột nhiên hưng phấn: “Cứ giao cho tôi!” Nói xong, ông nhanh chóng bẻ lái chui tọt vào một con phố cổ, cong cong lắt léo, rồi phanh gấp một cái: “Đến rồi!”
Thẩm Mật cảm giác như vừa đóng xong một bộ phim cảnh sát hình sự, giơ tay xem giờ, mất mười lăm phút.
“Cảm ơn bác!”
Tài xế hăng hái: “Không có gì!”
Thẩm Mật dùng ba phút cuối cùng cắm đầu cắm cổ chạy vào văn phòng, thở hồng hộc nói: “Xin chào, tôi là Thẩm Mật được điều chuyển từ Bắc Kinh đến ạ.”
[Lời tác giả]
Chào mừng đến với phân đoạn tình yêu qua mạng, gặp phát tắt điện →_→
(Tụy Thành là biệt danh của thành phố Quảng Châu, thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Biệt danh này nghĩa là “Thành phố Lúa” hoặc “Thành phố Bông Lúa”, ám chỉ sự trù phú của khu vực.)