Chương 6: Sếp không thể rời xa cô một phút nào

Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 6: Sếp không thể rời xa cô một phút nào

Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng Tạ Dung Trác vẫn trả tiền cho chiếc áo khoác này.
Có điều vẫn quay lại chọn thêm một chiếc khăn lụa, đủ 18 món.
Thẩm Mật cúi đầu nhìn bộ ‘chiến bào’ này, đột nhiên cảm thấy giá trị bản thân tăng lên gấp bội.
Người hôm nay Tạ Dung Trác hẹn gặp chính là Tổng giám đốc chi nhánh Trung Quốc của một công ty nước ngoài. Công ty này chuyên đầu tư bất động sản, những năm gần đây liên tục tăng cường đầu tư, cách đây không lâu đã ngỏ ý hợp tác với Tạ Dung Trác, trùng hợp là lần này anh đến công tác nên lập tức mời gặp.
Thẩm Mật đã quan sát phương hướng đầu tư của Ngân hàng Duệ Hưng trong hai năm gần đây, Tạ Dung Trác có hứng thú với ngành internet và y tế hơn là bất động sản, đây cũng là lý do anh tự mình thành lập nên Duệ Hưng Hoa Thượng.
Nên hẳn là anh chỉ đang cho đối phương mặt mũi, đến cho có lệ mà thôi.
Tạ Dung Trác được mời riêng vào phòng họp, Thẩm Mật ngồi trong phòng chờ đợi anh. Cô cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, đứng dậy đi vệ sinh.
Đột nhiên nghe thấy có ai đó gọi tên cô, Thẩm Mật quay đầu lại, phải mất vài giây mới nhận ra người đó là ai, cô khách sáo nói: “Anh Bằng.”
Thấy Thẩm Mật, Âu Tiểu Bằng không giấu nổi vẻ khó chịu: “Không phải chứ, sao mày lại chạy đến công ty tao? Mẹ tao không nói cho mày biết là mày không được đến sao?”
Thẩm Mật nhíu mày: “Nhắc lại lần nữa, tôi đến đây vì công việc.”
Âu Tiểu Bằng bực bội nói: “Chai rượu mày mua cho ba tao hết bao nhiêu tiền, lát nữa tao trả lại cho mày. Công ty bọn tao là doanh nghiệp niêm yết, không phải mày cứ có cái bằng đại học là có thể vào được, mày không hiểu à? Từ nhỏ mày đã phá banh nhà tao, làm gà bay chó sủa, giờ còn đến nữa, nhà tao nợ nần gì mày hả? Tốt xấu gì mày cũng học đại học ra, sao mà nghe không hiểu tiếng người vậy?”
Nói dứt câu, hắn vô lý xông tới kéo Thẩm Mật đẩy ra ngoài, “Coi như tao xin mày đó, đừng đến quấn lấy nhà tao nữa có được không?”
Đôi giày cao gót mới mua vẫn còn chưa quen chân, bị đẩy mạnh như vậy, Thẩm Mật suýt nữa thì không đứng vững.
Cô nhịn.
Không nhịn nổi, chuẩn bị mở miệng chửi thì—–
“Thẩm Mật.”
Tạ Dung Trác không biết đã ra ngoài từ lúc nào, nâng mắt nhìn cô: “Lại đây.”
Thẩm Mật vỗ vỗ ống tay áo khoác bị nhăn, nhanh chóng chỉnh lại vạt áo, bước nhanh đến.
Nhóm vệ sĩ vội vàng nhường chỗ bên cạnh Tạ Dung Trác cho cô.
Cô đã đến trước mặt anh với nụ cười mỉm trên môi: “Sếp ạ.”
Âu Tiểu Bằng biến sắc.
Sếp? Chủ tịch Ngân hàng Duệ Hưng là ông chủ của Thẩm Mật?
“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi—-”
Vị tổng giám đốc của công ty vội vã cùng một nhóm người đuổi theo: “Ngài Tạ, hay là chúng ta cứ bàn chuyện hợp tác trước, rồi…”
“Xin lỗi.” Ngữ điệu của Tạ Dung Trác rất bình thản: “Phẩm chất của ban quản lý quý công ty khiến tôi nghi ngờ nghiêm trọng về chất lượng dự án. Lần sau có cơ hội thì hợp tác.”
Suốt quá trình, anh còn không thèm liếc mắt nhìn Âu Tiểu Bằng lấy một cái.
“Ngài Tạ! Ngài Tạ…” Một nhóm người đuổi theo Tạ Dung Trác lên xe.
Chiếc Rolls-Royce khuấy bụi mà đi.
Người đàn ông trung niên quay đầu hét lên với Âu Tiểu Bằng: “Cậu bị làm sao vậy?!”
Âu Tiểu Bằng vội vàng giải thích, giọng run rẩy: “Tổng giám đốc Trương, vừa nãy là em họ tôi, thực ra quan hệ của chúng tôi rất tốt, hồi nhỏ nó còn từng ở nhờ nhà tôi một năm—”
“Tôi đang hỏi chuyện này sao?” Tổng giám đốc tức đến tăng huyết áp vọt lên, “Cậu là cái thứ gì, người ta có thân phận gì, thư ký của tổng giám đốc Ngân hàng Duệ Hưng cũng là người để cậu có thể tùy tiện động vào à?”
*
Thẩm Mật nhấn chiếc bàn nhỏ trong xe xuống, vặn nắp bình giữ nhiệt, rót nước ấm đưa cho người đàn ông bên cạnh.
“Sếp ơi.”
Tạ Dung Trác không nhận, nâng mí mắt nhìn cô, ánh mắt mang theo hàm ý không rõ ràng. Ngay khoảnh khắc Thẩm Mật cho rằng anh không khát định thu tay lại thì anh mới nhận cốc nước: “Bị người ta ăn hiếp cũng không biết gọi tôi?”
Thẩm Mật ngẩn ra, câu nói này quen thuộc một cách lạ thường.
Có hơi giống giọng điệu của sư phụ.
Nhưng sư phụ chưa bao giờ mở mic nói chuyện, gõ chữ hình như không thể cảm nhận được giọng điệu.
“Thẩm Mật.”
Tạ Dung Trác vẫn đang nhìn cô: “Sau này đừng tùy tiện để người ta chạm vào cô.”
Thẩm Mật gật đầu: “Tay áo bị chạm vào đã được sát trùng rồi.”
Tạ Dung Trác: “…”
Anh trầm mặc không đáp, vẻ mặt như thể in lên dòng chữ ‘Ý tôi là cái này sao?’
“Xin lỗi anh.” Thẩm Mật hối lỗi, “Vì tôi mà làm ảnh hưởng đến việc hợp tác của anh.”
“Tôi đi là vì muốn bán ân tình cho bạn thôi.” Người bạn của Tạ Dung Trác là một người bạn đại học quốc tịch Mỹ, gia đình anh ta là cổ đông lớn nhất của công ty này, “Vừa hay cô cho tôi cái cớ để từ chối.”
Thẩm Mật là người của Tạ Dung Trác, việc đuổi cô đi chính là vả thẳng vào mặt Tạ Dung Trác. Lần này anh từ chối hợp tác không những không làm hỏng mối quan hệ, mà ngược lại đối phương còn nợ anh một lời xin lỗi.
Thẩm Mật phải thán phục trước khả năng diễn xuất của Tạ Dung Trác.
Vừa rồi vẻ mặt ngầm kiềm chế sự tức giận của anh, hoàn toàn không giống như diễn mà ra! Cảm giác nếu không phải có nhiều người ở đấy, Âu Tiểu Bằng đã bị anh xé xác bằng tay không rồi.
Cô đậy nắp bình giữ nhiệt lại, hỏi: “Bữa trưa sếp có về khách sạn ăn không?”
“Đi ăn ngoài.” Tạ Dung Trác đưa mắt nhìn đồng hồ, “Ba giờ rưỡi phải đến trường đua ngựa, mang theo món quà cô đã chuẩn bị.”
Anh không hỏi cô đã chuẩn bị quà gì, đây là sự công nhận và tin tưởng trong công việc của cô.
Thẩm Mật vui vẻ: “Vâng ạ.”
Cô mở điện thoại, chọn những nhà hàng uy tín với không gian yên tĩnh đã được sàng lọc trước đó. Tạ Dung Trác không ăn đồ nặng mùi nên đầu tiên loại bỏ món Tứ Xuyên, chọn một nhà hàng Quảng Đông đặt chỗ và gọi món trước để đảm bảo không mất thời gian.
Thẩm Mật phát hiện ra khẩu vị của Tạ Dung Trác rất giống với cô.
Mặc dù là người Thành Đô, nhưng vì lý do dạ dày nên Thẩm Mật không thể ăn cay nhiều, ngược lại rất thích món Quảng Đông. Bà ngoại của Tạ Dung Trác là người Quảng Đông, anh không chỉ nói được tiếng Quảng Đông mà còn yêu thích các món Quảng, luôn có thể ăn chung với Thẩm Mật.
Mấy món gọi ra đều ăn hết sạch, không lãng phí một chút nào.
*
Cơm nước xong, tài xế lái xe đến một trường đua ngựa tư nhân ở vùng ngoại ô.
Trước mắt là một bức tranh xanh biếc nối liền với núi xa xanh thẳm, bãi cỏ rộng lớn, mang một vẻ đẹp lay động lòng người.
Nếu không phải có Tạ Dung Trác ở bên cạnh, Thẩm Mật đã lấy điện thoại ra bắt đầu tác nghiệp rồi.
“Dung Trác!”
Chàng trai mặc đồ thường phục thoải mái đứng ở phòng chờ không xa vẫy tay, sau đó bước nhanh đến, chỉ vào Thẩm Mật, “Đây là?”
Thẩm Mật tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là thư ký của sếp Tạ, tên là Thẩm Mật.”
“Thẩm Mật? Ồ tôi biết cô, thư ký thân cận mới đến bên cạnh Dung Trác, đã nghe danh từ lâu.” Chàng trai cười vỗ vỗ túi quần: “Hôm nay không mang danh thiếp, tôi là Chung Tự. Rất vui được gặp cô.” Nói xong còn nhiệt tình đưa tay phải ra.
“Rất vui khi được gặp anh.” Thẩm Mật hào phóng đưa tay ra, nhưng đầu ngón tay chạm phải vòng eo thon gọn săn chắc của người đàn ông, cô chợt rụt tay lại. Tạ Dung Trác không thèm chớp mắt đi về trước, như thể vừa nãy chỉ vô tình đi ngang qua tay cô.
Đầu ngón tay Thẩm Mật nóng lên, nóng bừng đến tận mang tai.
Chung Tự ho vội một tiếng, rụt tay về, cười an ủi: “Từ nhỏ cái nết của nó đã như vậy rồi, thiên tài mà, lập dị. Cô gái, cô đừng để ý nhé.”
Học vấn, năng lực và tầm nhìn đầu tư của Tạ Dung Trác không có điểm nào là không đáng kinh ngạc, là một ‘quái vật’ tốt nghiệp Harvard năm 19 tuổi, được công nhận là thiên tài kinh doanh.
Thẩm Mật mỉm cười lễ phép và xa cách: “Không có đâu, con người sếp tốt lắm.”
“Vậy thì chắc hẳn là do cô chưa đủ hiểu nó rồi.” Chung Tự nhìn gương mặt ửng hồng của cô bé, cười hỏi: “Cô đã ở cạnh nó bao lâu rồi?”
Thẩm Mật: “Chưa đầy một tháng.”
“Tôi nói cho cô biết nhé, tên này có rất nhiều tật xấu, nổi tiếng là hà khắc trong công việc, sau này nếu cô có vấn đề gì thì cứ tìm tôi, tôi dạy cô cách ứng phó.”
Chung Tự từ trước đến nay rất thích nói chuyện với những cô gái trẻ xinh đẹp, nhưng không phải ai cũng lọt vào mắt xanh của hắn, vẻ đẹp của Thẩm Mật không kiêu căng không làm bộ, rạng rỡ giỏi giang, lại có một chút ‘yếu ớt’ vừa đủ, rất dễ khiến người khác nảy sinh ý muốn bảo vệ.
“Nếu không thì hai chúng ta thêm WeChat, lát nữa…”
“Thẩm Mật.”
Tạ Dung Trác đi phía trước bỗng dưng quay đầu lại, ánh mắt dừng nơi Thẩm Mật hai giây, rồi đột nhiên dời mắt đi: “Lại đây.”
Thẩm Mật gật đầu với Chung Tự, nhanh chóng đi theo Tạ Dung Trác. Điện thoại vừa lúc có cuộc gọi đến, là đầu số từ Tân Cương, Thẩm Mật ngẩng mặt nhìn Tạ Dung Trác, định cúp máy.
Tạ Dung Trác cụp mắt: “Nghe đi.”
Thẩm Mật không nhận, tắt cuộc gọi: “Tôi cùng anh đi vào gặp ngài Chung trước.”
Mới đi được hai bước, số máy vừa nãy lại gọi đến.
“Không gấp, người ta vẫn chưa đến.” Sự chú ý của Tạ Dung Trác lại rơi vào chiếc điện thoại, không nhìn cô, “Nghe điện thoại xong thì đến phòng chờ tìm tôi.”
“Vâng.”
Nhìn Tạ Dung Trác đi xa, Thẩm Mật mới xoay người nhận điện thoại.
“Mật Mật, là mẹ đây.”
Thẩm Mật cất lại cảm xúc: “Sao mẹ lại biết số của con.”
“Muốn biết không phải là dễ lắm sao? Hỏi bạn học của con là ra mà.”
Đúng vậy.
Muốn biết thì dễ lắm, chỉ cần muốn hay không.
Thẩm Mật học được đại học là nhờ trốn khỏi quê nhà. Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, mợ Tư của cô giới thiệu cho cô một ông già có tiền, thay mẹ cô nhận sáu mươi ngàn tiền sính lễ của đối phương. Ở quê cô, sáu mươi ngàn là một khoản tiền khổng lồ, cả nhà đều đề phòng sợ cô bỏ trốn, những lời tẩy não luân phiên được rót vào tai cô.
Thẩm Mật rất kiên định, không buông bỏ chuyện đi học.
Âu Bội Lan lập tức không cho cô tiền đi đường, còn đốt cả giấy báo trúng tuyển đại học của cô.
Cũng đốt đi một chút tình thân cuối cùng còn sót lại.
“Mật Mật à.” Giọng điệu của Âu Bội Lan đầy khúm núm: “Nghe mợ Tư của con nói bây giờ con lên làm lãnh đạo rồi, còn dạy dỗ được cả anh họ của con.”
Thẩm Mật nghe ra ý định của bà ta, lạnh nhạt nói: “Trong chuyện công việc con không giúp được gì cả.”
“Nếu con đã đoán ra, vậy mẹ nói thẳng vào vấn đề vậy. Cái hồi mẹ gả cho ba con trong nhà chẳng có gì cả, tất cả đều nhờ vào sự chăm sóc của các cậu các mợ con, ba con không biết phấn đấu, nhà cửa khó khăn cũng không trách ai được, họ chịu giúp con âu cũng là cái tình cái nghĩa, không nợ nần gì con cả. Ngày ấy mợ Tư con giới thiệu đối tượng cho con cũng chỉ vì thấy hai mẹ con mình bị ba con làm cho thê thảm quá, bà ấy là thương đứa em gái là mẹ đây này.”
“Mẹ biết, con vẫn còn giận mẹ vì không cho con đi học đại học. Nhưng Mật Mật à con hãy nghĩ kỹ mà xem, tình hình của gia đình chúng ta khi đó, cho dù con có vào đại học rồi thì có tác dụng gì đâu chứ? Những người làm tài chính ai mà không có gia thế, quan hệ, con thì có cái gì? Học tiếp căn bản là không có ý nghĩa, chi bằng trân trọng cơ hội lấy được người có tiền. Chỗ nào mà mợ Tư con không nghĩ cho con, con lại quay ra trách bà ấy, mẹ thực sự không hiểu nổi con nữa.”
Thẩm Mật không muốn lôi lại chuyện cũ, lười vòng vo: “Dự án mấy trăm triệu đó, con không có bản lĩnh để ông chủ con gây khó dễ cho anh họ đâu.”
“Nhưng trước khi con đi, ông chủ của con có ý định hợp tác rồi mà. Mật Mật này, con đừng có mà lừa mẹ, không phải là con đang hẹn hò với ông chủ của con đó chứ? Anh ấy bao nhiêu tuổi, đã kết hôn chưa?”
Thẩm Mật tức đến bật cười: “Không biết là đã kết hôn hay chưa, nhưng anh ấy yêu con lắm, vì để con hết giận mà có thể vứt xó cả dự án mấy trăm triệu. Đã vừa lòng chưa ạ?”
“Quả nhiên là mợ Tư con nói đúng mà.” Âu Bội Lan thở dài, “Từ nhỏ con đã vọng tưởng cao xa, lòng dạ quá hoang dại, quả nhiên y như những lời bà ấy nói, đi vào con đường này rồi.”
Chừng như đã quá đỗi thất vọng, không còn chút chờ mong nào nữa, thậm chí Thẩm Mật còn không có cảm xúc buồn bã, cô cười nói: “Không còn gì nữa thì cúp máy đây, con bận bề nhiều việc. Sếp con không thể xa con một phút nào.”
“Con không muốn nói chuyện với mẹ đến thế sao?” Âu Bội Lan đột nhiên khóc lóc, “Chờ sau này con làm mẹ, con sẽ hiểu cho mẹ thôi.”
“Sau này con làm mẹ, sẽ không để cho con gái của mình trưởng thành một mình, con sẽ bên nó, sẽ để cho nó làm những gì mà nó muốn, sẽ không ép nó bỏ học lấy chồng già khi nó chuẩn bị thi đại học, cũng sẽ không chèn ép nó, bắt nó bỏ đi giấc mộng của mình.”
“Đã năm năm rồi, bà đã từng đi tìm tôi dù chỉ một lần không?” Thẩm Mật không kìm được mà cười một tiếng: “Sinh nhưng không dưỡng, sao bà còn mặt mũi để ấm ức thế nhỉ?”
“Con không hiểu cho nỗi khổ của mẹ, chờ sau này con tự làm mẹ rồi sẽ biết thôi.” Âu Bội Lan vẫn luôn nói câu đó, “Thực ra con hiểu lầm mợ Tư con rồi, miệng bà ấy cứng nhưng lòng mềm, lòng dạ tốt lắm. Con cứ lợi dụng mối quan hệ với sếp con để gây khó dễ cho anh họ con như vậy làm mẹ rất khó xử.”
Thẩm Mật cười khẽ: “Bà ta nói, tôi chỉ là một đứa đốt tiền, học nhiều đến mấy cũng vô dụng, mong muốn lớn nhất đời bà ta là cái đứa đốt tiền này cút khỏi nhà bà ta. Lúc đó tôi chỉ mới mười lăm tuổi, còn chưa thành niên, ngay cả tiền đi xe về nhà ông bà nội cũng không có, bà nói cho tôi biết, tôi phải cút thế nào mới cút về được đây? Đây chính là cái miệng cứng lòng mềm mà bà đã nói sao?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, Thẩm Mật những tưởng bà ta đang tự kiểm điểm, kết quả Âu Bội Lan vẫn giữ thái độ hòa giải như mọi khi: “Sao con lại giống bố con thích ghi thù thế, tâm trạng người lớn không tốt mắng con nít vài câu không phải là chuyện bình thường sao? Chúng ta cũng không đưa tiền sinh hoạt, bà ấy chịu cho con miếng cơm ăn đã là tốt lắm rồi. Thôi, nói nhiều cũng vô ích, cứ thế đi.”
“Ừm, cứ thế đi. À đúng rồi, phiền bà xóa số của tôi đi, sau này đừng liên lạc với tôi nữa.”
Thẩm Mật kéo Âu Bội Lan vào danh sách đen, ngẩng đầu nhìn trời quang mây trắng.
Nếu có thể được lựa chọn cha mẹ, cô hy vọng rằng mình không có mẹ.
Vừa quay người, thấy Tạ Dung Trác không biết đã đi ra từ lúc nào, biểu cảm của Thẩm Mật cứng đờ.
— Anh ấy yêu con lắm, vì để con hết giận mà có thể vứt xó cả dự án mấy trăm triệu
— Sếp con không thể xa con một phút nào.
Hai câu nói này ngay lập tức nhảy ra trong đầu cô.
“…. Sếp ơi.” Thẩm Mật siết chặt điện thoại, nào còn tâm trạng buồn bã gì nữa, ngập trong đầu toàn là hai câu nói khoác lác đó.
Tạ Dung Trác không nghe được chứ???
Không nghe được.
Không nghe được.
Chắc chắn là không nghe được!!!
“Nói chuyện điện thoại xong rồi?” Tạ Dung Trác nhìn cô một thoáng, cúi đầu trả lời tin nhắn: “Chờ tôi ở đây.”
“Vâng.”
Thẩm Mật đứng dưới bầu trời xanh đón gió một lúc, những cảm xúc hỗn loạn dần dần lắng xuống.
Tạ Dung Trác đi đến xe lấy quà, rồi đứng đó chờ cô. Thẩm Mật nhanh chân bước đến bên cạnh anh, nhận túi quà, liếc mắt quan sát vẻ mặt của anh. Xem chừng là anh chưa nghe được rồi nhỉ.
Cô thở phào nhẹ nhõm, cùng anh đi vào phòng chờ.
“Dung Trác đến đây, ngồi đi.”
Thẩm Mật nhìn cụ ông với gương mặt hồng hào, không dám tin rằng trong đời mình lại có thể gặp được một nhân vật tầm cỡ bậc thầy trong sách giáo khoa. Khi học chuyên ngành, giáo viên đã rất nhiều lần nhắc đến vị chủ ngân hàng này, danh tiếng của Chung Quang Phố lừng lẫy như sấm.
Chung Quang Phố nhìn về phía Thẩm Mật, có thể đến trường đua ngựa của ông cùng Tạ Dung Trác, có thể thấy mối quan hệ ắt là không tầm thường. Khác với dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, thái độ của Chung Quang Phố với Thẩm Mật rất nhiệt tình: “Cô gái này khá lạ mặt, lần đầu đến đây chơi nhỉ?”
“Xin chào ngài Chung ạ, cháu là thư ký của sếp Tạ.” Thẩm Mật đặt món quà xuống, “Đây là quà mà ông chủ của cháu tặng ngài ạ.”
“Thư ký? Dung Trác chưa bao giờ dẫn theo thư ký đến đây cả.” Chung Quang Phố chỉ vào món quà: “Vậy thì tôi phải xem xem, cháu đã chuẩn bị món quà gì.”
Thẩm Mật giúp mở gói quà, cười giới thiệu: “Bộ yên ngựa này do một nghệ nhân di sản phi vật thể sống ẩn dật chế tác, phải mất sáu năm mới tìm được người hữu duyên, để tặng cho Chiếu Dạ.” Sự thật là, đã rao sáu năm rồi mà vẫn không bán được.
Nhưng chất liệu gỗ và kiểu dáng chắc chắn là hàng đầu.
Chung Quang Phố hào hứng: “Cháu còn biết cả Chiếu Dạ nhà tôi cơ à?”
Thẩm Mật: “Ông chủ thường xuyên nhắc đến ngài, cũng hay nhắc đến ngựa cưng Chiếu Dạ của ngài, cháu vẫn luôn muốn được nhìn tận mắt đây.”
Nói dối trắng trợn.
Tạ Dung Trác cong môi.
Người đến tuổi già, danh lợi đã xem nhẹ, sở thích duy nhất của Chung Quang Phố là mấy con ngựa, lập tức sai người mang yên ngựa đi thay.
“Ồ, trên này còn khắc cả chữ Di. Dung Trác à, cháu có tâm lắm.”
Vợ của Chung Quang Phố là người dân tộc Di, lúc qua đời còn chưa tròn bốn mươi, nhưng ông không tái hôn cũng chẳng có bất cứ tin đồn xấu nào. Vậy nên ông càng yêu thích chiếc yên ngựa không buông: “Không tồi không tồi, về phần thủ công thì vẫn phải là nghệ nhân Trung Quốc chúng ta cơ.”
Tạ Dung Trác nhìn Thẩm Mật, anh chỉ nói cô chuẩn bị quà, chứ không nói thêm tin tức gì khác, nào ngờ cô lại khéo léo chọn đúng sở thích như vậy.
“Ngựa tốt xứng với yên hay, Chiếu Dạ xứng đáng ạ.”
Thẩm Mật lấy điện thoại ra: “Ngài Chung, cháu chụp giúp ngài và Chiếu Dạ một tấm nhé?”
“Được.” Chung Quang Phố có được yên ngựa tốt, được dỗ dành đến là vui, ánh mắt nhìn Thẩm Mật trở nên hiền hậu và thân thiện: “Cháu và Dung Trác cũng cùng chụp đi. Chung Tự, cháu giúp chúng ta chụp.”
Thẩm Mật nhìn Tạ Dung Trác, thấy anh tỏ vẻ ngầm đồng ý, mới quay sang cười đáp: “Vâng ạ.”
Ba người một ngựa, ai nấy đều tươi cười.
— Bên trái đứng là một chuyên gia ngân hàng tầm cỡ trong sách giáo khoa, bên phải là tổng giám đốc Ngân hàng Duệ Hưng.
Tấm ảnh này, Thẩm Mật có thể khoe khoang cả đời!
*
Chung Quang Phố ngồi xuống, đích thân rót trà cho hai người: “Dung Trác, cháu có một nữ tướng tài ba đấy.”
Tạ Dung Trác nhấp ngụm trà: “Ông quá khen rồi, cô ấy vừa mới vào nghề, sau này vẫn còn cần các chú các bác chỉ dạy nhiều thêm.”
“Đương nhiên là thế. Ông già rồi, còn nhiều dự án kinh doanh đang khởi đầu cần lớp trẻ các cháu thực hiện. Cháu và mấy chú bác cũng cần giao tiếp hợp tác nhiều hơn.” Chung Quang Phố gọi trợ lý đến, dặn dò ghi lại số điện thoại của Thẩm Mật.
“Sau này có dự án tốt, ý tưởng hay cần hỗ trợ về vốn, có thể đến tìm thẳng tôi.”
Giới tài chính chú trọng văn hóa vòng tròn, những mối quan hệ này là điều mà có dành cả đời cô cũng không thể chạm tới, Thẩm Mật cố gắng kiềm chế sự kích động trong lòng.
“Cảm ơn ngài Chung!”
Chung Quang Phố cười nói: “Tầm nhìn của Dung Trác cũng không phải tầm thường đâu, theo nó, cháu sẽ học được rất nhiều điều.”
Thẩm Mật gật đầu: “Đúng ạ.”
“Dung Trác.” Chung Quang Phố nhìn Tạ Dung Trác: “Hai ông cháu mình cũng đã nửa năm không đua ngựa rồi nhỉ? Đi thôi, đua với ông một trận.”
Tạ Dung Trác: “Vâng.”
Tạ Dung Trác vận đồ cưỡi ngựa trông chẳng khác gì hoàng tử bước ra từ trong tranh.
Thẩm Mật ngồi trong phòng chờ nhìn anh phóng ngựa rong ruổi, nháy mắt liền quên béng đi mọi phiền não, khóe môi bất giác cong lên.
“Hiếm lắm ông nội tôi mới nói nhiều như vậy đó, Thẩm Mật, cô giỏi thật.” Chung Tự ngồi xuống bên cạnh, quay đầu nhìn hai con ngựa lướt như gió trên đường đua, “Chiếc yên ngựa đó mua ở đâu vậy? Cho tôi xin link đi.”
Thẩm Mật mím môi cười cười, vẻ mặt như viết chữ ‘thiên cơ bất khả lộ’.
“Rồi, nhiều quá thì mất quý, tôi hiểu mà.” Chung Tự nhìn bộ đồ hàng hiệu giới hạn mà Thẩm Mật đang mặc, hỏi: “Dung Trác mua cho cô nhỉ?”
Chung Tự không có ý coi thường ai, có người trời sinh đã phô trương, có người trời sinh lại kín đáo, Thẩm Mật thuộc loại người phía sau. Cô không phải là người cố ý theo đuổi đồ xa xỉ, cả bộ trang phục đắt tiền này được phối hợp lại, trông cứ như bị người khác áp đặt cho cô.
Thẩm Mật tò mò: “Không giống sao?”
Chung Tự hếch cằm: “Cô thiếu điều thờ cái túi kia thôi.”
“Vậy sau này tôi phải giả vờ cho giống hơn nữa.” Thẩm Mật xách túi lên đeo vào cổ tay, “Thật ra nó là của tôi.”
Chung Tự buồn cười: “Cô thú vị thật đó.”
Tiếng vó ngựa dần gần lại, Thẩm Mật nghiêng đầu nhìn về phía đường đua. Tạ Dung Trác kéo dây cương ghìm con ngựa lại, ngồi trên lưng ngựa nhìn về phía cô, thân hình cao lớn thẳng tắp ngược sáng, không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt anh.
“Thẩm Mật, lại đây.”
Thẩm Mật suýt chút nữa đã bị sặc nước trà.
Qua đó làm gì?
Để cưỡi ngựa à?
Yên ngựa đều được thiết kế cho một người, cô có muốn lên cũng không ngồi vừa đâu nhỉ?
May mà, Tạ Dung Trác chỉ yêu cầu cô lấy đồ, rồi cùng anh đi đến phòng thay quần áo.
Trước kia Tạ Dung Trác không thích sai bảo người khác như thế này, không biết hôm nay lại làm sao, đột nhiên trở nên cực kỳ ‘dựa dẫm’ cô.
Phòng thay đồ được bố trí khá đơn giản, chỉ có một tấm rèm vải, thân hình Tạ Dung Trác cao lớn, tấm rèm vừa đủ che khuất đến vai anh. Thẩm Mật đứng bên ngoài nhón chân, đưa áo sơ mi, cà vạt, áo khoác, từng cái một vào trong.
Phát hiện thiếu một chiếc khuy măng sét, Thẩm Mật ngồi xổm xuống tìm một hồi vẫn không thấy, nghi ngờ Tạ Dung Trác làm rơi bên ngoài khi uống trà.
Cô nghiêng đầu: “Sếp ơi, anh chờ tôi một lát nhé.”
“Không chờ được.”
Tạ Dung Trác cụp mắt nhìn cô, giọng điệu không mảy may chút cảm xúc nào: “Tôi không thể xa cô một phút nào.”
[Lời tác giả]
Ông chủ họ Tạ: Giờ làm việc mà nói chuyện với người khác vui vẻ thế