Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 7: Sếp, tôi thật sự không có bạn trai!
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
— “Tôi không thể xa cô một phút nào.”
Câu nói này được thốt ra từ miệng sếp với vẻ mặt không cảm xúc, có sức công phá không khác gì một quả bom nguyên tử.
Dù Thẩm Mật có một trái tim kiên cường đến mức không gì có thể phá vỡ, cũng không thể chịu nổi khi chính mình bị người trong cuộc dùng lại lời nói dối mà cô từng thốt ra, nhưng phẩm chất nghề nghiệp tốt đẹp đã giúp cô kiềm chế được biểu cảm của mình.
Hai má Thẩm Mật nóng hôi hổi, cô mỉm cười chỉ ra ngoài, giọng nói bình tĩnh: “Khuy măng sét của anh bị rơi mất một chiếc, tôi đi tìm xem, chắc không mất quá một phút đâu.”
…. Cô đang nói cái khỉ gì vậy!!
Thật sự là muốn độn thổ ngay lập tức!
Tạ Dung Trác quay mặt đi, có vẻ lười biếng không muốn đáp lời cô.
Thẩm Mật bước nhanh về phía phòng nghỉ, liếc mắt một cái đã thấy chiếc khuy măng sét kim cương sáng lấp lánh dưới ánh nắng. Cô lấy khăn giấy ướt ra khỏi túi, cầm chiếc khuy măng sét nhẹ nhàng lau sạch, rồi dùng giấy bọc lại.
Chung Tự dựa vào lan can ‘chậc’ một tiếng: “Đúng là một giây một phút cũng không thể rời xa nhau được mà.”
Rõ ràng là hắn đã nghe thấy, hắn mỉm cười với Thẩm Mật: “Từ lâu đã biết nó có tính chiếm hữu mạnh với đồ vật rồi, nhưng không ngờ cái tính xấu này còn phát tác lên cả người nữa chứ. Mới nói chuyện dăm ba câu mà đã không chịu nổi, sau này cô có bạn trai, vậy chẳng phải nó sẽ khó chịu chết đi được sao? Thẩm Mật này, e rằng cô sẽ chẳng có cơ hội yêu đương đâu.”
Thẩm Mật đăm chiêu hai giây, đôi mắt đột nhiên sáng rực lên: “Cảm ơn Tổng giám đốc Chung đã nhắc nhở!”
Chung Tự ngẩn người: “Không... nhưng, tôi đã nhắc cô cái gì cơ?”
Biểu cảm của Thẩm Mật đầy sự kiên định: “Tôi sẽ hứa với sếp mình, khi còn đương chức sẽ không yêu đương để gây ảnh hưởng đến công việc!”
Chung Tự: “ ??? ”
Có thể làm việc bên cạnh Tạ Dung Trác, quả nhiên không phải người tầm thường.
*
Rèm cửa phòng thay đồ đã được kéo sang, Tạ Dung Trác hơi ngẩng cằm, đứng trước gương chỉnh cà vạt.
Chờ anh chuẩn bị xong, Thẩm Mật đưa khuy măng sét qua cho anh, “Sếp.”
Tạ Dung Trác nhận lấy, cài nó vào, “Tiệc rượu lúc mấy giờ?”
Thẩm Mật: “Sáu giờ rưỡi.”
“Cô cũng đi đi.” Tạ Dung Trác khoác áo vào.
Thẩm Mật: “Vâng ạ.”
Nhờ lời nhắc nhở vô tình của Chung Tự vừa rồi, Thẩm Mật đã không còn ngượng ngùng đến vậy.
Cô là thư ký của Tạ Dung Trác, anh không thể rời cô nửa bước chẳng phải rất bình thường sao? Ông chủ nào mà chẳng muốn nhân viên mình làm việc 24/7 chứ, lẽ nào Tạ Dung Trác lại bỏ tiền ra thuê một cô thư ký ‘bỏ đi’ suốt sao?
Vả lại, việc ông chủ yêu quý và trọng dụng nhân viên cũng chẳng phải vấn đề gì lớn, cô không cần phải tỏ ra e dè như thể có tật giật mình.
Lập luận này không có kẽ hở nào, Thẩm Mật thành công lấy lại thể diện đã mất, ngẩng cao đầu.
Tạ Dung Trác liếc nhìn cô một cái, đôi chân dài bước ra khỏi phòng thay đồ.
Chung Quang Phố đã thay một bộ đồ trường sam, trên đường đưa Tạ Dung Trác ra bãi đậu xe cả hai trò chuyện về chuyện làm ăn, khi trò chuyện gần xong thì chuyển đề tài, nói về việc chó cưng ở nhà vừa sinh một lứa chó con, hỏi Tạ Dung Trác có hứng thú không.
Chung Tự nói: “Bảo một đứa bị chứng ám ảnh sạch sẽ nuôi thú cưng, không phải là ông đang làm khó nó sao? Ông đừng đi quảng cáo khắp nơi nữa, cháu nuôi thay ông.”
“Cháu đấy, vẫn nên lo toan mà quản lý công ty của cháu đi. Cho cháu nuôi cháu cũng nuôi không tốt đâu, chi bằng đưa đến chỗ dì Lâm ấy. Nuôi trắng trẻo mập mạp, nhìn mới có cảm giác thành tựu.”
Tạ Dung Trác nhìn gương mặt của Thẩm Mật, đột nhiên thốt ra một câu: “Có rồi.”
Thẩm Mật mơ màng đón nhận ánh mắt anh, ánh mắt này của Tạ Dung Trác khiến người ta không khỏi nghi ngờ rằng, anh cũng muốn nuôi gì đó.
Mãi đến khi chào tạm biệt Chung Quang Phố, ngồi vào trong xe, Thẩm Mật mới hiểu ra được ẩn ý đằng sau ánh mắt vừa rồi của Tạ Dung Trác.
— Anh đang nói cô mập mạp.
Cũng chỉ mập lên có hai cân thôi mà, đến mức rõ ràng như vậy sao???
“Về Bắc Kinh có rảnh thì gặp nhau nhé.”
Chung Tự là người lắm lời và dễ gần, nói xong liền nằm sấp lên cửa sổ xe tươi cười rạng rỡ: “Thẩm Mật, lát nữa gọi điện thoại liên—” chữ ‘lạc’ còn chưa kịp nói ra.
Tạ Dung Trác: “Lái xe.”
Tài xế nhấn ga, Chung Tự sợ hãi giật mình lùi ra xa.
Thẩm Mật: “…”
Tính chiếm hữu của ông chủ, thật sự có hơi bệnh hoạn rồi đó.
Đối xử với thư ký cô đã như vậy, với bạn gái của anh… chẳng phải sẽ trói người ta lại, nhốt vào phòng tối, mỗi ngày chỉ cho phép nói chuyện với riêng anh ta sao?
*
Ngày thứ ba đến Thành Đô, ngoài việc tắm rửa, ngủ nghỉ, đi vệ sinh, Thẩm Mật gần như dành cả ngày ở cùng Tạ Dung Trác. Để thể hiện tốt nên cô cơ bản không dám dùng điện thoại.
Trương Chỉ Thanh không nhịn được nữa, gọi liên tục một hồi: “Nói tan làm sẽ gọi cho tớ, bốn ngày rồi, cậu đã về đến nhà chưa?!”
Thẩm Mật: “….”
Từ trước đến nay chỉ có cô ấy cho người khác leo cây, bị phớt lờ mấy ngày, Đại tiểu thư Trương tức giận không thôi: “Rốt cuộc là cậu đang làm ở đâu vậy hả? Ông chủ cậu có vấn đề hả, bóc lột nhân viên như thế kia, kiện anh ta đi! Phí luật sư tớ trả cho!”
Thẩm Mật: “Không liên quan đến ông chủ của tớ, là tớ muốn thể hiện bản thân tốt nhất, không trả lời tin nhắn của Đại tiểu thư kịp thời là lỗi của tớ. Nói đi, muốn tớ bồi thường thế nào đây?”
“Hầy, phiền quá đi, tớ gọi đến để hỏi tội cậu à? Người ta xót cho cậu mà! Đâu có ai làm thư ký mệt như thế này chứ, tớ đi làm thư ký cho bạn trai cũ mấy ngày, ngày nào cũng nằm ngủ trong văn phòng anh ấy hết.”
“Đó là ông chủ của tớ, không phải bạn trai tớ.” Thẩm Mật nói, “Cậu với bạn trai cậu là yêu đương, còn tớ là đang nghiêm túc sinh tồn.”
Trương Chỉ Thanh: “…Vậy cũng không thể canh giữ 24/24 chứ? Khoan đã, không phải là ông chủ của cậu có ý đồ nên muốn giữ cậu ở bên cạnh đó chứ? Chắc chắn là vậy! Cậu xinh đẹp như vậy, ông đó chắc chắn là nổi dâm rồi!”
Thẩm Mật: “Ông chủ tớ chỉ mới hơn hai mươi tuổi.”
“Hơn hai mươi… hơn hai mươi thì đang độ tuổi trai tráng, càng dễ bị sắc đẹp của cậu thu hút. Tớ là con gái mà còn mê cậu nữa, huống chi là đàn ông? Mật Mật cậu nói thật cho tớ đi, cậu có bị ép buộc không?”
Thẩm Mật: “Không có.”
Trương Chỉ Thanh: “Tớ tin cậu đó.”
Thẩm Mật: “Nói đi Đại tiểu thư, có gì phân phó?”
“Không phải là vì chú út của tớ sao! Phiền chết đi được, cứ ép tớ đến công ty của chú ấy làm việc, tiền tiết kiệm trong thẻ của tớ nằm ăn cả đời cũng không hết, đi làm làm gì chứ. Nhưng mà…”
“Nhưng cậu mà không đi làm, tiền trong thẻ sẽ bị đóng băng.”
“Hu hu hu Mật Mật cậu hiểu tớ mà.”
“Muốn đi cùng tớ, để tớ giúp cậu bớt lười biếng đi?”
“Tớ cho cậu hết lương của tớ! Không, cho cậu gấp hai lần!”
“Không được, tớ không thể từ chức đâu.”
“Phúc lợi của công ty chú út tớ tốt lắm, cậu nghĩ lại xem sao.”
Thẩm Mật: “Không nghĩ đâu.” Có rất nhiều công ty tài chính có phúc lợi tốt, nhưng xét về triển vọng phát triển, trong nước không có công ty nào có thể sánh được với Duệ Hưng.
“Thôi thôi thôi, đến lúc đó có chỗ nào không hiểu tớ sẽ đi hỏi cậu, chuyện này thì được chứ? Cậu cũng biết mà, tớ bỏ học đại học hai năm rồi, hồ sơ cũng là bỏ tiền ra mạ vàng, chỉ được cái vẻ bề ngoài chứ không có tác dụng gì.”
“Được chứ.” Thẩm Mật cúi đầu nhìn đồng hồ, “Thanh Thanh, tớ không nói chuyện với cậu được nữa đâu, một lát tớ lại bận rồi.”
“Ừ! Vậy tháng sau gặp nhau ở Tuệ Thành nhé!”
“Được.”
Đã mười giờ rưỡi, còn phải tăng ca cùng ông chủ. Không biết những cô thư ký khác làm cách nào mà có thời gian đi yêu đương nữa. Bị ông chủ sai vặt 24/24, đừng nói là hẹn hò, e rằng ngay cả gặp mặt bạn trai cũng khó.
Hôm nay Tạ Dung Trác phải đi xã giao liên tục, cả ngày không ăn được bao nhiêu, bộ phận ẩm thực của khách sạn đã tan ca, Thẩm Mật gọi bữa khuya giúp anh.
Trong lúc chờ bữa khuya, Thẩm Mật gội đầu, không cẩn thận làm ướt cổ áo, thế là cũng tiện thể tắm luôn.
Đang sấy tóc được một nửa, chuông cửa vang lên.
“Cô Thẩm, bên dưới có đồ ăn bên ngoài của cô, gọi điện cho cô mà không nghe máy, tôi mang lên giúp cô.”
“Ngại quá, vừa nãy không nghe thấy, cảm ơn.”
Nhà hàng Quảng Đông này không làm đồ ăn mang đi, Thẩm Mật đã gọi người giao hàng, cô xách đồ ăn gõ cửa phòng đối diện.
“Ông chủ, dùng chút gì không?”
Tạ Dung Trác né người sang một bên, để cô vào phòng anh.
Khi lướt qua nhau, anh ngửi thấy mùi hương gỗ thanh thoát trên người cô. Sau khi cô bước vào phòng, Tạ Dung Trác hỏi: “Cô dùng nước hoa gì?”
Thẩm Mật nhớ đến cô thư ký trước đó bị anh sa thải vì thích dùng nước hoa, chuông báo động trong lòng cô reo vang.
Cô đặt hộp thức ăn xuống, túm một lọn tóc đưa cho anh: “Là dầu gội tôi mang theo, không tin anh có thể ngửi thử xem.”
Thất nghiệp có thể xảy ra trong tích tắc, Thẩm Mật căng thẳng đến nín thở, ánh mắt thành khẩn đầy mong đợi.
Im lặng hai giây.
Tạ Dung Trác cúi người, ghé sát đầu sang, anh không ngửi lọn tóc trên tay cô mà ghé lại ngửi đỉnh đầu cô.
Khoảng cách giữa hai người chợt rút ngắn lại, nhiệt độ nóng bỏng như thiêu đốt của người đàn ông khiến Thẩm Mật gần như tan chảy, nhưng cô không né tránh, cứng đờ lưng đứng yên tại chỗ chờ anh giám định.
Mùi hương trên người Tạ Dung Trác rất dễ chịu, hệt như lớp sương mỏng đọng trên cành linh sam vào đầu đông, nhạt đến khó nhận ra nhưng lại có sự hiện diện rất mạnh mẽ khiến người ta không thể bỏ qua.
Bầu không khí quẩn quanh trở nên loãng dần, Thẩm Mật cảm thấy hơi thiếu oxy, lặng lẽ hít sâu một hơi.
Tạ Dung Trác nhận ra, đứng thẳng người lên.
Thẩm Mật có thể cảm nhận được ánh mắt trên đỉnh đầu, cô cúi đầu lặng lẽ chờ đợi phán quyết.
Tạ Dung Trác vẫn chưa có phản ứng nào, Thẩm Mật lo lắng đề phòng, ngước ánh mắt thăm dò, đối diện với ánh mắt anh.
Tạ Dung Trác không quay đi, chăm chú nhìn cô.
Phòng khách sạn yên tĩnh, ánh đèn neon lộng lẫy lấp lánh bên ngoài cửa sổ trong màn đêm, bóng dáng nam nữ trẻ tuổi hòa quyện vào nhau, đan xen với ánh đèn.
“Đúng không?”
Thẩm Mật phá tan sự im lặng khó xử này, ngẩng mặt lên, cẩn thận quan sát vẻ mặt Tạ Dung Trác.
Ánh mắt Tạ Dung Trác xuyên qua cặp kính khiến cô cảm thấy áp lực, không biết có tin hay không.
Dưới cái nhìn tử thần của anh, Thẩm Mật có cảm giác cô sắp đông cứng rồi.
Chẳng lẽ là mùi sữa tắm?
Lần công tác này cô chỉ mang một bộ đồ dùng cá nhân, cô dùng toàn là mẫu dùng thử miễn phí.
Thẩm Mật quyết định đổ lỗi cho nhãn hàng: “Sếp ơi, sếp cũng dùng loại dùng thử này mà, chúng ta có mùi giống nhau đấy.”
Tạ Dung Trác cụp mắt xuống, ánh đèn ấm áp chiếu lên gương mặt anh, tạo thành một vệt sáng trắng lạnh lùng. Một người kín kẽ như vậy, nhưng ngay khoảnh khắc này đây Thẩm Mật lại thoáng nhìn thấy cảm xúc trong đáy mắt anh, như đang kìm nén, giằng xé.
Đôi mắt ấy hệt như một lưỡi câu, móc lấy trái tim cô khiến lòng cô dấy lên từng đợt sóng.
Ngay khi Thẩm Mật suýt không chịu nổi nữa, chuẩn bị khai thật là cô có dùng dầu xả.
“Người có bạn trai, không cần tránh hiềm nghi sao?” Tạ Dung Trác lạnh nhạt hỏi.
Bạn trai?
À đúng rồi, hôm đó ở công ty mình đã nói bừa như vậy để tránh rắc rối, vừa hay bị Tạ Dung Trác nghe thấy.
Ai cũng có thể hiểu lầm cô có người yêu, chỉ riêng Tạ Dung Trác là không được. Điều này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc cô thăng chức tăng lương.
Thẩm Mật đối diện với ánh mắt Tạ Dung Trác, trịnh trọng giải thích: “Sếp ơi, tôi không có bạn trai, hôm đó tôi nói bừa như vậy để tránh rắc rối thôi, thật ra tôi vẫn còn độc thân.”
Những ánh đèn neon bên ngoài cửa sổ sáng lấp lánh, mi mắt Tạ Dung Trác cũng khẽ rung lên theo.
Quả nhiên là anh vẫn để bụng chuyện đó mà.
Thẩm Mật cam đoan với anh: “Hơn nữa, trong mười năm tới tôi cũng không có ý định yêu đương, cả đời này cũng không định kết hôn.”
Tạ Dung Trác: “….”
[Lời tác giả]
Có một cô thư ký yêu công việc đến thế, anh có vui không, có mừng không!