Thư Tình Không Tên - Mạnh Ngũ Nguyệt
Đường về đêm
Thư Tình Không Tên - Mạnh Ngũ Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc rời khỏi biệt thự nhà Tôn Gia Diệu đã hơn chín giờ tối.
Cả nhóm thiếu niên hôm nay ăn uống thoải mái, tận hưởng những ngày cuối hè, riêng Tôn Gia Diệu thì say đến ngất ngây.
Mẹ Tôn đỡ cha Tôn, người đã say khướt, vào nhà. Ông mặt đỏ gay, hào khí tràn trề, giơ chiếc ly rỗng lên, hô hào: "Các con là tương lai của đất nước, là niềm hy vọng của dân tộc…"
"Thôi đi ngủ đi, đúng là phiền phức."" Mẹ Tôn nghiến răng cấu ông một cái, đẩy ông vào trong. Lúc này chỉ còn Trần Nhất Lan và Ôn Sơ Nịnh là còn tỉnh táo.
Ôn Sơ Nịnh và Trần Nhất Lan định giúp dì Tôn dọn dẹp sân thượng, nhưng dì nhất quyết không cho, bắt hai đứa phải về nghỉ sớm.
Ra khỏi khu biệt thự nhỏ, tiếng ồn ào và huyên náo như đã xa xôi lắm. Gió đêm lướt qua hàng cây cảnh hai bên đường, mang theo bầu không khí tĩnh mịch lạ thường.
Tới ngã tư, Trần Nhất Lan hỏi: "Về đâu?"
"Về khu nhà công vụ."" Ôn Sơ Nịnh trả lời.
Đồ đạc đã được Chu Mộng chuyển qua đó hết rồi, cậu đi tham gia tọa đàm gì đó, chắc phải khuya lắm mới về.
Thực ra cô cũng có chút suy nghĩ… Không hiểu sao lại muốn ở bên cạnh cậu lâu hơn chút nữa. Ôn Sơ Nịnh trân trọng từng khoảnh khắc như thế này.
"Ừ."" Trần Nhất Lan chỉ gật đầu, đút hai tay vào túi quần, giọng hơi thờ ơ.
Ôn Sơ Nịnh đi bên cạnh cậu, ánh đèn đường kéo dài bóng của hai người. Họ sóng vai nhau trên con đường về nhà.
Trong lòng cô dâng lên biết bao lời muốn nói, nhưng ngại ngùng không dám thốt. Có lẽ vì tuổi 17 vừa ngang bướng vừa ngọt ngào, chỉ một ánh mắt, một cái chạm nhẹ cũng khiến trái tim nhạy cảm hơn.
Lạ thật… Sao trước đây khi gặp Trần Nhất Lan mình không như vậy nhỉ? Giống như ngụm nước có ga đầu tiên, bọt khí nổ tí tách trước khi vị ngọt lan tỏa.
Ôn Sơ Nịnh ngắm nhìn cậu dưới ánh đèn đỏ. Thân hình cậu giờ đã cao lớn và săn chắc hơn trước, đường nét cơ bắp đều đặn, khí chất của cậu luôn nổi bật – đó là sức mạnh, sự thẳng thắn và kiên định.
Cảm nhận được ánh mắt đó, Trần Nhất Lan quay lại nhìn cô một chút, nhưng Ôn Sơ Nịnh lại thản nhiên như không.
"Hay tớ cho cậu ôm một cái nhé,"" Trần Nhất Lan khẽ cười, "Cậu cứ nhìn thoải mái đi, tớ có sao đâu."" Rồi cậu đứng chắn hẳn trước mặt cô, cao hơn cô một cái đầu nên phải cúi xuống.
Một khuôn mặt tuấn tú hiện ra trước mắt Ôn Sơ Nịnh, cô bất ngờ đối diện ánh mắt cậu. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, đến nỗi cô còn thấy bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử đen láy ấy.
Gió đêm mát lạnh thổi qua, lọn tóc cô lướt qua cằm cậu, mềm mại và ngứa ngứa, thoang thoảng mùi xà phòng.
Ôn Sơ Nịnh muốn tránh ánh mắt đó, thế là cậu bèn cúi xuống, hướng mặt theo động tác của cô.
"… Cậu nhìn cái gì!"" Ôn Sơ Nịnh cất tiếng, giọng hơi gay gắt.
"Nhìn cậu."" Trần Nhất Lan đáp, ánh mắt như nói thầm "Đồ vô lương tâm"."" Chậc, tụi mình không gặp nhau bốn trăm ngày rồi, nhìn một chút cũng không được à?""
"… Chẳng phải trong đội của các cậu cũng có con gái sao?"" Ôn Sơ Nịnh buột miệng, nhưng vừa nói xong liền hối hận.
Trần Nhất Lan đứng thẳng dậy, dáng vẻ rất thảnh thơi. Cậu đá một hòn đá nhỏ dưới chân, nói như vô tình: "Đâu có xinh bằng cậu đâu.""
"…" Ôn Sơ Nịnh mím môi, quay đầu che giấu gò má đã hơi ửng nóng.
"Đi thôi."" Cô nói.
Đèn xanh sáng lên, con phố thưa người qua lại, chỉ có một chiếc xe đang chờ đèn đỏ trên con đường rộng thênh thang.
Trần Nhất Lan đút hai tay vào túi, quay lại nhìn cô, lại còn huýt sáo.
Ôn Sơ Nịnh vội chạy qua.
"Này, chạy cái gì."" Trần Nhất Lan cất bước đuổi theo cô, Ôn Sơ Nịnh không thể chạy nhanh hơn cậu, trừ khi cậu cố tình nhường.
Qua bên kia đường, ở góc đường có một cửa hàng tiện lợi. Trần Nhất Lan nói: "Ai thua thì đi mua nước uống.""
"Vậy tớ chọn theo ý đấy nhé."" Ôn Sơ Nịnh đi theo sau cậu vào trong. Trong cửa hàng chỉ có một nhân viên thu ngân đang chơi điện thoại.
Điều hòa bật mát lạnh, xua tan phần nào cái oi bức của mùa hè.
Ôn Sơ Nịnh định mở tủ lạnh lấy cola nhưng Trần Nhất Lan lại rút lon nước trong tay cô trả về, đưa cho cô một chai sữa chua.
"Ăn nhiều thế mà còn uống nước ngọt có ga, tính thức trắng đêm nay à?"" Cậu dúi sữa chua vào tay cô, "Uống sữa nhiều vào, cho cao.""
"… 17 tuổi còn cao được nữa hả?"" Ôn Sơ Nịnh cạn lời.
"Không cao thì thôi,"" Trần Nhất Lan đứng thẳng trước mặt cô, một tay cầm chai nước khoáng lạnh. Khí thế của cậu hơi áp đảo, dáng người cao ráo chắn bớt ánh sáng.
Ôn Sơ Nịnh ngẩng đầu nhìn cậu, bất chợt thấy nhân viên thu ngân ở quầy đang nhìn hai đứa. Trong lòng tự dưng nóng lên, hơi lạnh từ tủ lạnh chẳng thể nào xua tan được.
"Thế này chẳng phải height gap dễ thương nhất sao?""
Trần Nhất Lan giơ tay diễn tả, tung chai nước khoáng lên rồi bắt lấy, vẽ lên không trung một đường ngắn.
Lúc nói câu này, khóe mắt Trần Nhất Lan ánh lên nụ cười. Cuối cùng cậu cũng không còn vẻ ủ rũ như lúc gặp ở bể bơi nữa. Cậu cười rất đẹp, cô nhớ có lần Trần Nhất Lan tham gia giải đấu trong nước, cô xem đi xem lại cảnh quay trận đấu đó rất nhiều lần, thậm chí khi đạo diễn chuyển cảnh tới cậu, cô còn ấn tạm dừng.
Lúc thi đấu cậu rất ít biểu cảm, ánh mắt tập trung, cánh môi mỏng khẽ mím lại, đeo nón bơi và kính nhưng vẫn là người nổi bật nhất trong mắt cô.
Thời nay không có nhiều cô gái để ý tới thể thao, hoặc nói đúng hơn là chỉ có những vận động viên đang trên đỉnh cao mới được chú ý. Nếu không, với gương mặt của Trần Nhất Lan, chắc chắn sẽ gây chấn động.
"Đi thôi."" Trần Nhất Lan huơ tay trước mặt cô, thấy cô không phản ứng gì bèn giơ tay bóp má cô: "Ôn Sơ Nịnh.""
"…" Cô tỉnh lại ngay, đẩy tay cậu ra: "Đi, đi nè!""
Hai người đi cạnh nhau, như thuở xa xưa, họ sóng vai nhau cùng đi học, cùng về nhà, thậm chí lúc cậu về, Trần Nhất Lan vẫn như cố tình đợi cô với vẻ mặt rất đỗi thản nhiên. Ôn Sơ Nịnh cứ nghi ngờ cậu chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.
Một vài lời muốn nói nghẹn lại trong khóe môi, không thốt ra được.
Hai người họ đã quen nhau hơn mười năm, có gì muốn nói chắc chắn sẽ thẳng thắn chia sẻ với nhau. Trần Nhất Lan không nói gì về việc về nhà nghỉ hè hai tháng, Ôn Sơ Nịnh cũng im lặng về chuyện gia đình.
Bước vào khu nhà công vụ, hai người lần lượt đi qua cánh cửa đơn vị.
Cầu thang cũ của tòa nhà không chật hẹp tới vậy, nhưng chiều cao của Trần Nhất Lan khiến không gian trở nên nhỏ bé hẳn. Đèn cảm ứng bằng âm thanh, có tiếng bước chân là sẽ bật lên ánh sáng dịu nhẹ.
Tới tầng 3, bước vào nhưng đèn lại không sáng, hóa ra là hỏng rồi. Góc cầu thang hay có vài hộ dân để đồ, Trần Nhất Lan chợt dừng lại. Ôn Sơ Nịnh không để ý nên suýt chút nữa đâm sầm vào người cậu.
Trần Nhất Lan lấy điện thoại ra, bật đèn pin soi đường dưới chân cô. Ngay khoảnh khắc ánh đèn flash lóe lên, một cơn gió thoảng từ cửa sổ cũ trong cầu thang thổi vào, cô ngẩng đầu nhìn, ngón tay cậu cầm điện thoại rõ từng khớp xương, ánh sáng hắt nghiêng tạo thành bóng, đường nét cứng cáp đẹp đẽ.
Bước chân hai người dừng lại ở tầng 5. Nhà Trần Nhất Lan ở tầng 4, nhà Ôn Sơ Nịnh thì ở tầng 5. Một tầng có ba căn, hai nhà họ đều ở hướng Đông nên có quan hệ lầu trên lầu dưới.
Dừng lại không chỉ vì đã tới nơi mà là vì tiếng cãi vã vang lên từ căn hộ tầng 4 phía Đông.
"Ông tính sao đây?"" Một giọng nữ la lên: "Trần Nhất Lan đã 17 rồi, làm vận động viên chuyên nghiệp, có mấy ai thực sự tham gia Olympic mà giành được huy chương Vàng không? Ông cũng là huấn luyện viên trường thể thao nên ông biết mà, vận động viên bơi lội hơn 20 tuổi là giải nghệ rồi, tới đó nó làm gì mà ăn đây? Có công việc tử tế gì không?""
"…" Bên kia giữ im lặng.
Tâm trạng của người phụ nữ càng kích động hơn: "Tôi đã bảo là không ủng hộ nó theo nghề này rồi, năm lần thi đấu liên tiếp cũng chỉ về nhì, về ba, chẳng mấy chốc mà bị trả về thôi, tới đó nó đi học đại học kiểu gì hả? Dù có vào bằng suất học sinh năng khiếu thì ở trường thể thao nó cũng học được bao nhiêu đâu… Tốt nghiệp rồi sao nữa? Làm huấn luyện viên bơi lội chẳng ra đâu như ông à?""
"Sao bà nói chuyện khó nghe vậy?"" Cuối cùng người đàn ông cũng không nhịn nổi nữa mà phải trả lời một cách thiếu kiên nhẫn: "Con trai tôi mà tôi không nhìn ra được à? Nhất Lan là mầm non bơi lội tốt đấy! Ngoài năm nay ra thì nó đã giành bao nhiêu chức quán quân rồi?""
"Trước đây ông cũng quán quân ối cuộc thi đấy, ông vào làm huấn luyện viên đội tuyển tỉnh đã dẫn dắt được bao nhiêu quán quân Olympic rồi, có ai không? Tôi không thấy ông thành đạt ở đâu cả! Cứ như thế thì nhân hai tháng này tôi sẽ gọi điện cho bạn học, cho Nhất Lan tới trường Trung học Lâm Giang 1 học trước.""
Đèn cảm ứng tắt rồi lại sáng lên, cửa chống trộm cách âm không tốt lắm. Ôn Sơ Nịnh đứng cạnh Trần Nhất Lan, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn cậu. Người phụ nữ trong nhà đang khóc, người đàn ông thì im lặng, đèn cảm ứng lại vụt tắt.
Ôn Sơ Nịnh quen dần với bóng tối, cũng mơ hồ thấy trên mặt Trần Nhất Lan không có biểu cảm gì quá, nhưng cô nghĩ chắc hẳn lúc này cậu cũng chẳng muốn đối diện với những thứ này.
Cô yên lặng một lát, nói: "Hay cậu sang nhà tớ, giúp tớ sắp xếp đồ đạc chút nhé? Mấy hôm trước mẹ tớ mang đồ tới… Tớ vẫn chưa kịp xếp.""
"Ừ."" Trần Nhất Lan đáp lại.
Tầng năm có ba căn hộ, căn giữa và căn phía Tây đã dọn đi từ lâu, vì thế đèn cảm ứng ở tầng 5 cũng hỏng không có ai sửa. Ôn Sơ Nịnh lấy chìa khóa mở cửa, Trần Nhất Lan vô thức sờ lên vách tường, bật công tắc lên khiến ánh đèn ấm áp trải ra.
Trong phòng khách có rất nhiều thùng giấy. Thật ra căn nhà này đã thay đổi đôi chút, mấy năm qua, Chu Mộng đã cho thuê lại làm nhà trọ cho học sinh nên trong lúc đó đã sửa sang lại một vài chỗ, làm theo phong cách đơn giản, đồ đạc đầy đủ tiện nghi. Hơn nữa trước khi đi, Chu Mộng còn thuê dịch vụ dọn dẹp nhà cửa và bổ sung thêm một số đồ dùng cần thiết.
Trần Nhất Lan mở một cái thùng ra, bên trong là rất nhiều hộp kính được cẩn thận gói riêng trong một thùng giấy lớn, bên cạnh còn lót rất nhiều mút xốp để chống va đập. Ở trong là những món đồ nhỏ xinh, kiểu đồ lưu niệm, đồ văn hóa sáng tạo từ các tỉnh thành trong nước.
Thùng bên cạnh cũng đang mở, ở trong là rất nhiều thú nhồi bông hoạt hình, thiết kế theo phong cách đặc biệt, trên ngực đều có thêu chữ. Nào là linh vật cuộc thi, giải đấu tỉnh, rồi cả giải quán quân. Đều là từ rất lâu rồi, trên thú bông còn thêu cả năm nữa.
"Bao nhiêu thứ thế này mà vẫn còn giữ à?""
Trần Nhất Lan ngồi xổm trước cái thùng giấy, trong tim như có cảm xúc nào đó âm ỉ tràn ra, lại như một quả quýt bị bóc vỏ, chua chua nhưng lại có dư vị ngọt ngào.
"Ừ đấy,"" Ôn Sơ Nịnh thay dép, đặt chai sữa chua uống dở lên bàn: "Toàn là cậu tặng tớ còn gì.""
Trần Nhất Lan im lặng không nói gì, cầm một con thú bông lên véo nhẹ. Đó là một giao ước không lời giữa hai đứa.
Trần Nhất Lan vào trường thể thao từ năm 6 tuổi, trước 16 tuổi đã tham gia rất nhiều giải đấu từ cấp tỉnh trở xuống, sau 16 tuổi thì tham gia thêm nhiều giải ở quy mô lớn hơn. Mỗi khi tới một thành phố tham gia thi đấu, cậu đều nhớ mua cho cô một món đồ nhỏ ở chỗ đó. Lúc ấy chỉ là một lời mạnh miệng trước khi chia tay, thế mà cả hai vẫn âm thầm giấu kỹ trong lòng. Một người lúc nào cũng nhớ, một người thì luôn cẩn thận giữ gìn.
Ôn Sơ Nịnh bê một thùng đồ, mở ra xem thử, thấy là quần áo nên bèn mang vào phòng ngủ. Lúc đang treo từng bộ đồ vào tủ, Trần Nhất Lan bê một cái tủ trưng bày bằng kính đi vào.
"Để ở đâu?""
"Cạnh bàn học đi."" Ôn Sơ Nịnh quay đầu lại chỉ.
"Thế còn thú bông?""
"Cậu đặt tạm ở đây đi, lát nữa tớ sẽ bày lên giường.""
"…" Trần Nhất Lan đặt tủ kính lên bàn học, cửa sổ đang mở, gió lùa vào rèm cửa. Đèn phòng ngủ hơi tối, Trần Nhất Lan thấy trong tủ kính có một món đồ trang trí nhỏ hình con mèo trắng, đó là món quà lưu niệm đặc biệt mà cậu mua trong lúc không biết lựa gì vào dịp tập huấn ở thành phố Hạ.
Đó là một thành phố đảo, có rất nhiều mèo hoang. Cậu chạy vài cây số quanh đảo, đi ngang qua một con hẻm nhỏ, thấy bên đường có một con mèo trắng đang nằm im. Nó không ngủ mà ngẩng đầu lên nhìn cậu, lười biếng ve vẩy cái đuôi. Tự dưng Trần Nhất Lan lại nhớ tới Ôn Sơ Nịnh ở Lâm Giang xa xôi. Yên tĩnh, không màng danh lợi, có đôi mắt sáng ngời. Cậu bèn mua đồ trang trí hình mèo trắng để tặng cho cô.
Trần Nhất Lan ngẩng đầu lên, Ôn Sơ Nịnh im lặng, cúi xuống nhặt quần áo treo vào móc. Bất giác cậu lại nhớ tới lúc gặp cô hồi chiều – lúc đó, cậu đang đắm chìm trong sự down mood, dùng những buổi luyện tập liên tục để trốn chạy cảm xúc. Cô chỉ ngồi trên bờ, không giục cũng chẳng hỏi han gì. Lúc cậu lên bờ còn đưa cho cậu một lon nước có ga vị vải. – Cô vẫn nhớ cậu thích gì.
Thời gian có thể thay đổi rất nhiều thứ, thế nhưng lại chẳng đụng được tới Ôn Sơ Nịnh.
Cả hai loay hoay một hồi, dọn sơ qua được vài cái thùng. Ôn Sơ Nịnh đi đun một bình nước, rót hai ly rồi mang ra. Đã 11 giờ, Trần Nhất Lan phải về rồi. Ôn Sơ Nịnh cầm ly, lời nói ngập ngừng trên đầu môi.
"Đi ngủ sớm đi.""
"Trần Nhất Lan.""
Cả hai gần như cất lời cùng lúc. Trần Nhất Lan vừa đứng dậy, đặt chiếc cốc lên bàn làm một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên. Cậu đợi cô nói tiếp.
Bố cục căn nhà rất đẹp, gió đêm xuyên qua hành lang thổi lướt qua mặt, có lẽ ngoài ban công vẫn còn hoa huệ của người thuê trước trồng chưa dọn nên hương thơm thanh ngọt cũng phảng phất trong không khí.
Ôn Sơ Nịnh ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Trần Nhất Lan. Cậu đang chờ cô nói, ánh mắt dừng trên khuôn mặt cô bình thản mà chăm chú, không giục giã hay chất vấn gì. Cô vội nhìn đi chỗ khác nhưng vẫn nhớ rõ đường quai hàm của cậu, cả cái cổ và yết hầu cực kỳ sắc nét.
Vốn đang có can đảm để nói gì đó mà cứ quẩn quanh trong cổ họng, gió đêm vốn mát lành như được phủ thêm một lớp đỏ ửng nóng rực, tự dưng khiến trái tim đập dồn dập.
"Trần Nhất Lan… Cậu đã giỏi lắm rồi.""
Cô nói nhanh một hơi, cúi đầu xuống, lấy cớ dọn cốc để đi vào bếp. Một câu không đầu không đuôi, thế mà cả hai đều hiểu rõ nguyên do.
Trần Nhất Lan vươn cánh tay dài ra, xoa đầu cô một cái.
"Cậu đi ngủ sớm đi!"" Trần Nhất Lan bước ra mở cửa: "Đi nhé.""
"À…""
Cửa chống trộm đóng lại. Căn nhà lập tức trở nên trống trải, Ôn Sơ Nịnh nghe thấy nhịp tim mình đang tăng dần, rồi một luồng nhiệt trào dâng không ngừng nơi lồng ngực.
Cậu vừa chạm vào tóc cô, mùi hương sạch sẽ, dễ chịu, mát lạnh trên người cậu như vẫn còn thoảng lại. Tựa như một chiếc lông vũ nhẹ tênh khẽ lướt qua chốn yếu mềm nhất trong trái tim thiếu nữ vậy.
Niềm vui nho nhỏ khi gặp cậu, những tâm tư giấu kín trong ánh mắt đều bị che đậy ở khóe mắt. Vì cậu là Trần Nhất Lan, cậu đã xuất sắc hơn rất nhiều cậu trai cùng lứa rồi. Vì họ là bạn bè quen nhau lâu năm, chữ "bạn" như một cây cầu độc mộc vậy, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ rơi xuống vách núi ngay. Vì thế có rất nhiều tâm tư phải giấu vào trong chỗ sâu thẳm nhất trái tim.
Ôn Sơ Nịnh vỗ vỗ mặt, hít sâu vài hơi. Rửa cốc xong quay đầu lại, cô chợt nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đang tựa vào khung cửa chính.
"Sao cậu chưa đi —" Ôn Sơ Nịnh trợn tròn mắt. "Ngủ ngon!""
"Ngủ ngon…""
Xong rồi, cái vẻ bối rối lúc nãy đã bị cậu ấy thấy hết rồi! Trần Nhất Lan! Ôn Sơ Nịnh cứng đờ đứng đó, hoàn toàn không dám tưởng tượng bản thân mới phản ứng ngốc nghếch tới mức nào. A a a.
Trần Nhất Lan đứng ngoài cửa, nghe tiếng khóa cửa vang lên từ bên trong, trong đầu hiện lên cảnh tượng mình vừa thấy khi nãy. Ôn Sơ Nịnh đứng cửa sổ phòng bếp, buộc tóc đuôi ngựa để lộ cái cổ trắng nõn, từ góc của cậu có thể nhìn thấy một bên mặt cô, làn da trắng như sứ của thiếu nữ như bị phủ một lớp ráng chiều hồng phớt. Tự dưng cậu lại thấy trong không khí vẫn còn vương lại mùi của nước có ga vị vải. Một mùi ngọt ngào, trong veo và óng ánh. Tâm trạng u ám suốt bao ngày bỗng chốc bừng sáng trở lại, bước chân xuống lầu cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.