Thừa Tướng Tại Thượng
Chương 15
Thừa Tướng Tại Thượng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nét mặt Lý Ngọc lúc này không thể nói là tốt được: “Cái lão trọc này… có thực sự đáng tin không vậy?”
Việc tìm đến ông ta, chẳng qua cũng chỉ là một tia hy vọng cuối cùng.
Thiện Ngộ chỉ nói đúng một câu: “Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”
Mặc cho Lý Ngọc có gặng hỏi cách mấy, ông ta cũng chỉ lặp đi lặp lại đúng tám chữ đó mà thôi.
Suốt quãng đường trở về kinh thành, ta và Lý Ngọc vẫn không ngừng tranh luận về ý nghĩa thực sự của câu nói này.
Ngẫm lại lời chỉ dẫn mà phụ thân ta từng cầu được năm xưa, lời của Thiện Ngộ không thể nói là sai, có điều đúng hay sai đôi khi chỉ cách nhau một suy nghĩ, quan trọng là giải mã những lời này như thế nào.
“Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt…”
Hứa thái y đã sớm theo Vệ Kỳ xuống phía Nam nhưng cũng đành bó tay trước dịch bệnh.
Y bà bà chuyên trị bệnh phụ nữ, kê đơn phá thai thì giỏi thật đấy, chứ trị dịch bệnh thì cũng chẳng đáng tin cậy là mấy.
Rốt cuộc thì còn ai nữa đây? Đang lúc suy nghĩ, phu xe bỗng báo phía trước có binh lính chặn đường.
Lý Ngọc chỉ nhìn thoáng qua đám binh lính đó rồi bật cười, một nụ cười chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng.
“Cái tên ngu xuẩn này, lại bị người ta lợi dụng làm quân cờ rồi. Hắn tưởng Hoàng thượng thật sự đã băng hà rồi sao?”
Là người của Thái tử. Quả thực là quá ngu xuẩn, quá đỗi vội vàng rồi.
Trước khi xe ngựa dừng hẳn, Lý Ngọc nhẹ nhàng nắm tay ta: “Haizz, phải làm sao đây? Chuyện dịch bệnh này hình như chỉ còn cách trông cậy vào nàng thôi.”
Lại giở trò phó thác này ra, nhưng lần này ta cười không nổi nữa.
“Cẩn thận nhé.”
“Không sao đâu, nàng cứ về nhà ngủ đúng giờ là được.”
Vị tướng lĩnh đối diện rất khách khí mời Lý Ngọc lên một chiếc xe ngựa khác.
Hắn thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn ta lấy một cái.
Chúng ta cứ thế thuận lợi trở về Tướng phủ.
Rõ ràng là, những người trên triều đình hiện tại còn chưa rảnh rỗi để ý đến kẻ nhỏ bé như ta.
Hoặc có lẽ chúng đã để ý rồi, nhưng lại cảm thấy sự tồn tại của ta không quan trọng.
Ta một mình dùng bữa tối, rồi lại theo thói quen, ngồi vào bàn xử lý những tấu chương ngổn ngang.
Nhìn những bản báo cáo gửi về từ khắp nơi đều ghi vỏn vẹn hai chữ “vô vọng” trong việc tìm thuốc, lòng ta không khỏi nản chí, và hơn cả là cảm giác bất lực bao trùm.
Là giọng của Thị Kiếm.
Ta vội vàng đứng dậy ra mở cửa: “Sao em lại tới đây.”
Thị Kiếm nhìn thấy ta trong bộ váy áo thướt tha, tóc tai vấn cao đúng điệu thì ngẩn người ra hồi lâu: “Chủ tử… Người giả nữ nhân trông thật đẹp.”
Cái gì gọi là giả nữ nhân chứ.
Nhưng ta chẳng có tâm trí đâu mà cãi lại, việc Thị Kiếm một thân một mình chạy tới kinh thành giữa đêm hôm khuya khoắt như thế này, phải chăng là ở Lâm Thiên đã xảy ra chuyện gì rồi?
“Không có chuyện gì đâu ạ, là Thừa tướng đại nhân cho người đón em tới.”
“Lý Ngọc sao?”
“Vâng… vị đại ca thị vệ kia nói, bảo em đến ngủ cùng Chủ tử.”
Ta không nhịn được mà đưa tay xoa xoa thái dương, quả thực đời này ta có lẽ cả đời cũng không thể theo kịp tâm tư của Lý Ngọc.
Chỉ vừa mới xuống xe mới một lát mà hắn đã kịp sắp xếp mọi việc ổn thỏa đến mức này.
Ta dẫn Thị Kiếm vào rửa mặt qua loa, rồi cả hai cùng tắt đèn đi ngủ.
Trong bóng tối đen như mực, ta và nó lại nằm trên giường thủ thỉ trò chuyện hệt như hồi còn nhỏ.
Ta bắt đầu hỏi thăm tình hình trong nhà.
Nhưng Thị Kiếm lại tỏ vẻ rất đỗi lạ lùng, nó còn hỏi ngược lại ta rằng trong nhà thì có chuyện gì được cơ chứ.
Ta nghẹn họng một lúc: “Ta tự ý bỏ về kinh thành như vậy, cha và nương phản ứng thế nào?”
Thị Kiếm suy nghĩ một lúc lâu rồi cắn môi thú nhận: “Chủ tử… em không thể giấu người được nữa!
“Thực ra cái thang đó là chính lão gia bảo em khiêng ra hậu viện, còn đám binh lính ngoài kia cũng là phu nhân dặn em gọi đến chờ sẵn ngoài tường.
“Chỉ là không hiểu sao họ lại không đi theo người, nên hiện giờ đám người đó vẫn đang ngày đêm canh giữ ngoài phủ.
“Họ nói là nhận được lệnh của người nên không thể manh động; mà nhắc đến chuyện này, lão gia quả thực đang rất tức giận, vì đám binh lính đó ăn khỏe lắm ạ!”
Ta ngẩn người nghe một lúc lâu: “Vậy tại sao lại để cái thang ở phòng củi xa nhất làm gì?”
“Thì thang làm bằng gỗ mà, tìm đồ gỗ thì phản ứng đầu tiên là phải nghĩ đến phòng củi chứ ạ.”
“Lão gia và phu nhân dặn em làm mọi chuyện phải thật kín đáo, nhưng em một lòng hướng về Chủ tử nên chẳng phải đã cố tình tìm cách nhắc nhở người đó sao!”
Thị Kiếm à, em có lòng như vậy là tốt rồi.
Hóa ra cha đã có những tính toán riêng của mình, ông không chỉ là phụ thân mà còn là gia chủ gánh vác toàn bộ Lữ gia.
Ta không thể giữa ban ngày ban mặt mà nghênh ngang rời khỏi Lâm Thiên, nhưng lại có thể nửa đêm trèo tường về kinh thành làm bất cứ việc gì ta cho là đúng.
Đó chính là sự tin tưởng tuyệt đối mà cha dành cho ta, cũng là con đường lui duy nhất mà ông đã dọn sẵn.
Thế nhưng, ta dường như đã phụ lòng mong mỏi của cha mất rồi.
Bởi những sách lược trị quốc an dân mà ta dày công học hỏi từ nhỏ ở huyện Lâm Thiên, khi đem ra giữa chốn đại triều đường đầy rẫy mưu mô này lại hoàn toàn không có đất dụng võ.
Ta có thể xử lý những oan án cho bá tánh, nhưng lại chẳng thể tìm ra nguồn gốc dịch bệnh của Hoàng thượng.