Chương 16

Thừa Tướng Tại Thượng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta có thể hướng dẫn nông dân khai hoang, nhưng lại không thể giải thoát Hoài Vương khỏi vòng vây trong hoàng thành.
Thậm chí, ta có thể làm rõ thuế thu của hàng nghìn hộ dân, nhưng lại đành bó tay không giúp được Vệ Kỳ tìm ra đúng phương thuốc chữa bệnh.
Quả thực, không đúng chuyên môn thì chẳng thể làm nên chuyện lớn.
Cứ nghĩ đến việc Lý Ngọc hiện vẫn đang bị giam cầm, cảm giác bất lực lại một lần nữa nhấn chìm ta.
Bản tính ta từ nhỏ vốn đã vậy, hễ trong lòng có chuyện thì buổi tối chắc chắn sẽ trằn trọc không sao ngủ được.
Thị Kiếm mơ màng hỏi ta có phải đang có chuyện gì phiền lòng không.
Ta lúc này cũng như người có bệnh thì vái tứ phương, bèn đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện kể lại cho Thị Kiếm nghe.
"Chủ tử à, Thừa tướng đại nhân làm quan lớn như vậy, lại còn là người tâm phúc nhất của Thánh thượng.
"Ngài ấy đã nói không cần lo lắng, thì người thật sự không cần phải tự làm khổ mình đâu.
"Còn về phương thuốc này, liệu Y bà bà có thể kê được không? Nếu không, còn vị đại y mà Y bà bà từng nhắc tới thì sao ạ?"
Đại y ư... nhắc đến lão già đó là ta lại thấy hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Tuy rằng lần trước lão ta vô tình "chó ngáp phải ruồi" mà giúp ta giữ lại được đứa bé trong bụng.
Nhưng điều đó cũng không ngăn được việc ta xếp chuyện này vào một trong những nỗi nhục lớn nhất đời người.
Lão nhân đó, nhìn qua đã thấy chẳng có chút gì đáng tin cậy cả.
Thế nhưng Thị Kiếm lại nhắc nhở ta rằng, Y bà bà vốn là con gái của thần y huyện Lâm Thiên, từ nhỏ đến lớn bà ấy đã từng trải qua biết bao nhiêu sự đời rồi.
Vị này chắc chắn lợi hại vô cùng.
Đại y sao...
"Ngày mai chúng ta sẽ đi xem thử."
Ở đời, phàm là món đồ có được quá dễ dàng thì người ta thường chẳng mấy khi trân quý.
Nhớ lại mấy tháng trước, Lý Ngọc đã phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm thầy thuốc.
Những vị đại phu đó vừa nghe nhắc đến hai chữ "dịch bệnh" thì mười người đã có đến chín người tìm đủ đường thoái thác, nhất quyết không chịu kê đơn.
Một là quả thực họ kê không nổi.
Phần khác là bởi dịch bệnh vốn được coi là thiên tai, chẳng ai lại muốn dấn thân vào nghiên cứu để rồi mang tiếng "nghịch thiên nhi hành", e rằng sẽ tổn thọ.
Còn duy nhất một người còn lại kia, thì cũng chỉ vùi đầu tưởng tượng một hồi, rồi viết đầy ra trang giấy toàn những thứ kỳ trân dị bảo hiếm có khó tìm, cứ thế thúc giục chúng ta đi tìm về dùng thử.
Thử cái ông nội nhà ngươi ấy!
Nhưng lão già này... Ngô đại y đây thì lại hoàn toàn khác biệt.
Vừa nhìn thấy ta, ông ta đã tỏ ra vô cùng khách sáo mà chào hỏi: "Cô... à không, phu nhân, dạo này vẫn bình an vô sự chứ?"
Cũng chẳng được khỏe cho lắm.
Sau khi ta nói rõ mục đích đến, ông ta liền đưa tay gãi gãi cái đầu đã lốm đốm hoa râm của mình rồi đáp:
"Ta quả thực có nắm trong tay một phương thuốc, vốn là thứ mà sư tổ gia gia của ta năm xưa dùng để trị dịch bệnh.
"Nhưng vì năm tháng đã trôi qua quá lâu rồi...
"Dịch bệnh lần này và năm xưa chưa chắc đã giống hệt nhau, nên phu nhân hãy đợi ta nghiên cứu kỹ lại một chút, để thay đổi hai vị thuốc cho phù hợp."
Tràng lý luận này nghe ra dáng chuyên gia lắm, khiến ta bỗng cảm thấy có chút gì đó không được chân thực.
"Ông thực sự có phương thuốc sao? Trước đây Tả tướng phủ vẫn luôn ráo riết tìm phương thuốc trị dịch, sao lúc đó ông không ra mặt?"
Ông ta vừa liếm liếm đầu bút lông, vừa liếc nhìn ta một cái: "Sư tổ gia gia của ta năm đó sau khi kê xong phương thuốc này thì cũng vừa vặn bỏ mạng."
Thị Kiếm đứng bên cạnh nghe thấy lời này thì bất giác bước lên một bước và định lên tiếng hỏi cho ra lẽ.
Nhưng ta đã kịp thời ngăn nó lại.
Mang ngọc mắc tội, đạo lý ấy ta hiểu rõ hơn ai hết.
Ta dịu giọng hỏi: "Vậy giờ ông đưa nó cho ta, ông không sợ gặp họa sao?"
"Không sợ, vì vừa nhìn qua ta liền biết người là hạng người không có quá nhiều tâm cơ rồi."
Lão già này thật là... đúng là hạng người khiến người ta chẳng thể nào ưa nổi mà.
Nửa canh giờ sau, ông ta cân nhắc kỹ lưỡng rồi kê ra tất cả năm phương thuốc khác nhau.
Thôi thì cũng chẳng sao, chúng ta hoàn toàn có thể đem ra thử nghiệm.
Ta đưa cho ông ta một phong bao đỏ rất dày rồi dặn: "Tiền trao cháo múc. Đa tạ thuốc an thai mà tiên sinh đã kê cho ta."
Ông ta nhìn ta hai cái, rồi cười híp mắt nhận lấy phong bao: "Đúng là tiền trao cháo múc."
Phương thuốc ấy được ta dùng giấy da trâu sao chép lại thành năm bản. Ba bản trong số đó, kèm theo dược liệu sẵn có, được chia làm ba đường bí mật gửi gấp xuống phía nam.
Một bản khác, ta giao cho phủ binh hộ tống Thị Kiếm mang về Lâm Thiên ngay lập tức.
"Nhưng mà Thừa tướng đại nhân đã dặn em phải..."
"Giờ ai mới là chủ tử của em hả?"
Thị Kiếm cắn môi đáp: "Dạ, là người ạ."
Còn bản cuối cùng, ta cẩn thận khâu kín vào trong lớp áo lót sát người.
Thế nhưng, Thị Kiếm vừa rời đi chưa đầy hai khắc thì đã có hai đội nhân mã rầm rộ vây quanh Tả tướng phủ.
Kẻ cầm đầu chính là viên tướng lĩnh hôm qua đã mời Lý Ngọc đi:
"Mạt tướng Thẩm Nhai, phụng lệnh Thái tử, mời cô nương dời bước đến Đông cung một chuyến."
Lời nói của hắn nghe thì rất khách sáo, nhưng hành động thì lại vô cùng thô lỗ.
Chẳng mấy chốc, ta đã bị đưa đến một cung điện xa lạ.
Ta muốn quan sát bốn phía một chút nên bước chân có phần chậm lại.
Nào ngờ tên Thẩm Nhai kia ra tay không biết nặng nhẹ là gì.
Cửa điện vừa mở, hắn đã cứ thế lôi ta vào bên trong.