Chương 17

Thừa Tướng Tại Thượng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi kéo ta đi, có vẻ hắn vẫn chưa nguôi giận, theo thói quen định ném mạnh ta xuống đất.
Với cái bụng bầu năm tháng, sự linh hoạt của ta quả thực đã bị hạn chế rất nhiều.
Ngay lúc ta đang cố gắng gồng mình để đứng vững, bỗng va sầm vào lòng một người đang tiến tới.
Màu áo tím đặc trưng ấy, đích thị là Lý Ngọc.
Lý Ngọc sa sầm mặt, một tay hắn ôm chặt lấy ta.
Tay còn lại, hắn dứt khoát ném miếng ngọc bội ra ngoài, nện trúng ngay hõm chân Thẩm Nhai.
Ngay khoảnh khắc Thẩm Nhai đau đớn quỳ sụp xuống đất, Lý Ngọc đã lướt tới hai bước, đá phăng thanh trường kiếm bên hông hắn ra rồi kề ngay lên cổ.
Ta còn chưa kịp định thần thì Lý Ngọc đã xử lý xong kẻ hỗn xược một cách gọn gàng, dứt khoát.
"Tả tướng xin hãy bớt giận!"
"Tả tướng xin hãy bớt giận!"
Lúc này ta mới ngẩng đầu lên quan sát và nhận ra trong điện đang có hơn mười người ngồi.
Có Hoài Vương... và rất nhiều vị đại thần khác. Nhìn kiểu dáng quan bào, hẳn họ đều là những bậc rường cột của triều đình.
Hiện tại, tất cả đều đang nhìn Lý Ngọc bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa căng thẳng, chỉ sợ hắn kích động một chút là sẽ giết người ngay tại chỗ.
Ở bên cạnh Lý Ngọc, quả nhiên chuyện gì quái lạ cũng có thể xảy ra.
Ta khẽ hít một hơi, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên chuôi kiếm của Lý Ngọc.
Hắn lạnh lùng liếc nhìn ta một cái, cánh tay siết chặt eo ta thêm một chút như để cảnh cáo, rồi mới chịu vứt thanh kiếm đi.
Hắn quay sang quát Thẩm Nhai: "Cút!"
Tuy vẻ mặt Thẩm Nhai lộ rõ sự không phục, nhưng hắn cũng thừa hiểu lúc này thêm chuyện không bằng bớt chuyện, đành mang theo vẻ mặt xám xịt bỏ đi.
Lý Ngọc dẫn ta ngồi vào giữa các vị thúc bá đại thần.
Hoài Vương thấy vậy liền thân thiết chào hỏi: "Tử Thừa à, đã lâu không gặp. Cảm giác cứ như đã trải qua cả một kiếp người rồi ấy nhỉ."
Ta chỉ biết cười khách sáo hồi lâu.
Đúng vậy ạ! Từ sau khi ngài liều mình xông vào cung thì đúng là chúng ta đã vài ngày không gặp nhau rồi.
Chào hỏi xong xuôi, bầu không khí trong điện lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lý Ngọc cũng im lìm, chẳng buồn nhìn ta lấy một cái.
Chẳng lẽ hắn lại giận rồi sao? Ta lén nhéo nhéo tay hắn.
Lý Ngọc vẫn không nhìn ta, hắn chỉ dùng bàn tay to lớn của mình bao trọn lấy tay ta, ý bảo ta thành thật một chút.
Cứ thế, chẳng ai nói với ai lời nào, tất cả chỉ ngồi lặng im như vậy.
Không lẽ bọn họ đã ngồi đây suốt một ngày một đêm rồi sao? Và tối nay cứ định ngồi đây mãi như thế à?
Ngay khi ta đang định ghé tai hỏi nhỏ Lý Ngọc, thì cửa cung điện lại một lần nữa được mở ra.
Thẩm Nhai đã quay trở lại, và đi trước hắn một bước là một nam tử trẻ tuổi khoác trên mình bộ y phục màu vàng sáng vô cùng rực rỡ.
Chính là Thái tử.
Hóa ra tên Thẩm Nhai này là về để mách lẻo với chủ tử của hắn sao?
Quả nhiên, câu đầu tiên khi Thái tử đứng lại chính là: "Thật không ngờ Tả tướng đại nhân lại còn là con nhà võ."
Trong điện, ngoại trừ Hoài Vương, chẳng có lấy một ai đứng dậy hành lễ.
Hoài Vương đã sớm đứng dậy để nghênh đón: "Nó từ nhỏ đã lăn lộn cùng cậu út nhà họ Vệ, tùy tiện học vài chiêu cũng đủ dùng rồi."
Thế nhưng, Thái tử chẳng thèm đoái hoài đến lời của Hoài Vương, mà Lý Ngọc cũng chẳng buồn để mắt đến Thái tử.
Tình cảnh thật là xấu hổ vô cùng.
Thái tử chuyển ánh mắt dò xét từ trên người Lý Ngọc sang phía ta, rồi thong thả buông lời:
"Lữ cô nương quả thực rất đặc biệt, hèn chi lại có thể chiếm trọn trái tim của vị Tả tướng cao ngạo này."
Lý Ngọc khẽ liếc hắn một cái, rồi lười biếng ngả người ra ghế: "Thứ cho hạ quan ngu dốt, rốt cuộc Điện hạ muốn làm gì?"
"Mời mọi người đến Đông cung làm khách vài ngày mà thôi, còn có thể làm gì khác chứ?"
Dứt lời, hắn liền tiến lại gần trước mặt ta và Lý Ngọc, rồi còn hơi cúi người xuống.
"Cô còn để dành Mạnh Trạch cho thằng nhóc họ Vệ kia đấy. Để cô xem, Mạnh Trạch mà các người đồn đại thần thánh như thế, rốt cuộc có bản lĩnh lớn đến nhường nào."
Nói xong, hắn liền ngửa mặt lên trời cười dài một tràng đắc ý, rồi dẫn Thẩm Nhai đi mất.
Cái này... vị Thái tử này hình như xem hơi bị nhiều kịch bản rồi thì phải...
Ta quay sang nhìn biểu cảm của Lý Ngọc, quả nhiên, mặt hắn hiện rõ dòng chữ: "Tên này bị bệnh à?"
Ở phía sau điện có kê một chiếc sập mềm, và cũng chỉ có duy nhất một chiếc.
Trước khi ta đến, đám thúc bá đại thần này chẳng ai đủ mặt dày để đòi nằm nghỉ một lát.
Nhưng Lý Ngọc vốn dĩ da mặt dày có tiếng, hắn chẳng màng đến ai, cứ thế dắt ta tới nằm luôn lên sập.
Trong lúc nằm, ta nắm lấy tay hắn đặt lên hông mình, giúp hắn chạm thấy lớp da trâu đang được khâu kín trong áo.
Lý Ngọc nhìn ta thật sâu, hắn khẽ vỗ về eo ta: "Ngủ đi."
Lý Ngọc chính là người có cái khí chất kỳ lạ như thế, luôn khiến người ta cảm thấy an tâm tuyệt đối.
Thế là, ta bắt đầu những ngày ngủ li bì chẳng chút lo âu ngay giữa cung điện trang nghiêm này.
Thấm thoắt đã tròn bảy ngày trôi qua.
Trong bảy ngày này, các vị thúc bá đại thần ban đầu còn giữ ý, sau cũng chẳng còn nệ hà gì nữa. Kẻ thì dựa cột mà chợp mắt, người thì ghép bàn làm giường, cứ thấy thế nào thoải mái thì làm.