Chương 2

Thực Tập Sinh Pháp Y - Phàm Phạm-er thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đồng Tự ngồi tựa lưng vào sofa, vừa nãy còn đang nghiêm túc suy nghĩ, chỉ trong chớp mắt, lửa giận đã chuyển sang em gái mình.
Cậu chăm chú nhìn Đồng Miểu vừa bước ra từ phòng tắm, giọng trầm lạnh: “Tắm gì mà lâu dữ vậy?”
Đồng Miểu lập tức nhận ra anh trai vẫn còn giận, hối hận vì ra sớm quá!
Ánh mắt Đồng Tự lia xuống, dừng lại ở chiếc dao cạo lông trong tay em gái, cậu khẽ cười khẩy: “Lông chưa mọc đủ mà cũng cạo?”
Đồng Miểu cố kìm nén sự bực dọc, cười gượng đáp: “Em chỉ thử xem cạo xong có trắng hơn chút nào không.”
Đồng Tự hừ một tiếng: “Da đen như em mà cũng mơ? Thật phí thời gian.”
Khi tâm trạng tệ, lời nói của Đồng Tự lúc nào cũng sắc như dao. Câu trước chưa đâm trúng, câu sau nhất định sẽ trúng đích.
Hai chữ “da đen” chạm đúng vào điểm yếu tuổi mới lớn của Đồng Miểu. Dù là anh em ruột, cô chẳng thừa hưởng được gen tốt nào từ cha mẹ. Không xinh như anh trai, cũng chẳng có làn da trắng. Nhưng con gái ai chẳng mơ hoàn hảo. Bị gọi là “da đen”, nụ cười trên mặt Đồng Miểu lập tức tắt ngấm.
Cô chẳng còn tâm trí nói chuyện, ôm đống quần áo vừa thay vội bước qua phòng khách, ném hết vào máy giặt. Tiếng bấm nút “tít tít tít” vang dồn dập, như thể đang trút giận vào cỗ máy.
Đồng Tự liếc em gái bằng khóe mắt, đứng dậy đi vào bếp.
Suốt nhiều năm chăm sóc em, cậu đã thành thạo việc nấu nướng, nhưng hôm nay chẳng còn tâm trạng. Đơn giản là đun nóng chảo, chiên vài quả trứng.
Cháo đã nấu từ trước: một nắm gạo, ít nước, giờ đã sôi. Trứng chín, rắc chút muối, bưng ra bàn.
Cậu khẽ nuốt xuống, giọng trầm: “Đừng giặt nữa, ra ăn đi.”
Đồng Miểu “ờm” một tiếng, bước đến bàn ăn ngồi xuống. Gương mặt vẫn còn ửng đỏ, cơn sốt hình như chưa hạ hẳn.
Đồng Tự quay vào phòng, lấy thuốc hạ sốt và nhiệt kế trong cặp đặt lên bàn: “Ăn xong uống thuốc, đo lại nhiệt độ.”
“Biết rồi, anh về học đi, em đỡ rồi.”
“Anh xin nghỉ rồi, tối nay không đi.”
Đồng Tự cắt trứng chiên thành từng miếng nhỏ gọn gàng: “Mấy hôm nay tan học về sớm, đừng lang thang ngoài đường. Giáo viên chủ nhiệm đã đồng ý cho em ở nội trú, hai ngày nữa thu dọn đồ đi.”
Đồng Miểu gắp miếng trứng nhét vào miệng, đói đến mức chẳng buồn cãi: “Anh đừng làm lớn chuyện, em không ở nội trú.”
“Bên ngoài không an toàn. Anh không có thời gian lo cho em.”
“Em đâu có xui đến mức bị người xấu nhắm vào!”
Đồng Tự đẩy hết phần trứng còn lại về phía cô: “Việc này không cần bàn cãi, cứ thế mà làm.”
Đồng Miểu ngẩng lên, nhìn đôi tay trắng trẻo, thanh tú của anh trai, trong đầu nghĩ cách từ chối.
Cách anh cầm dao giống hệt tư thế của một pháp y mổ xác, khiến người ta rợn tóc gáy. Nghĩ một hồi, cô quyết định không cãi nữa.
“Anh, làm pháp y cảm giác thế nào?”
Đồng Tự vẫn miệt mài cắt trứng thành từng miếng nhỏ, dùng nĩa gắp ăn. Cậu nhai chậm rãi, cơ hàm căng nhẹ, động tác tao nhã nhưng lại khiến người khác mất hết cảm giác thèm ăn: “Giống như cắt thịt xông khói, chẳng cảm thấy gì cả.”
Đồng Miểu nhíu mày: “Thịt xông khói?”
Trong đầu cô lập tức hiện ra hình ảnh những dãy thịt treo đầy trong nhà dịp Tết quê.
“Cũng đều là thịt thôi. Xác chết ngâm formalin có thể bảo quản rất lâu. Khác biệt duy nhất là cái thì ăn được, cái thì không.”
Đồng Tự nói mà chẳng buồn ngước mắt, nhưng những lời ấy khiến cô em gái kém năm tuổi về sau ám ảnh mãi với thịt xông khói.
Tại sao lại có thể so sánh xác người với thức ăn? Cô thật sự không hiểu nổi.
Giống như cô không hiểu được mối hận giữa anh trai và ba.
Từ ngày mẹ mất, anh trai như trở thành người khác.
Trước tiên là tự lập, không nói một lời, từ bỏ chuyên ngành lâm sàng chuyển sang pháp y. Sau đó gần như không thèm nói chuyện với ba, rồi đột ngột đánh mất hứng thú với cuộc sống.
Anh trai từng không bao giờ ngủ nướng, giờ có thể ngủ tới trưa. Người từng mê đọc sách nghiên cứu, bây giờ hễ nghỉ là chơi game suốt đêm, chẳng buồn ra ngoài hít nắng.
Cô từng nghĩ tối nay anh sẽ nấu món gì ngon, ai ngờ trước mặt chỉ là mấy quả trứng chiên muối với bát cháo trắng loãng. Trước kia, ba món mặn một canh mới là tiêu chuẩn tối thiểu.
Đồng Miểu cũng dần quen với sự thay đổi này: “Hôm nay lão Đồng gọi điện cho em.”
Lão Đồng là cách cô gọi ba ruột – Đồng Tranh.
“Đừng để ý đến ông ấy.” Đồng Tự lạnh lùng đáp, không thèm ngẩng đầu.
Đồng Miểu định nói thêm, nhưng thấy nét mặt anh trai khác lạ, như ai chạm vào điều cấm kỵ. Câu nói liền nghẹn lại nơi cổ họng.
Quan hệ giữa anh trai và ba luôn căng thẳng. Vì chọn đứng về phía anh, cô cũng giữ khoảng cách với ba.
Uống thuốc xong, Đồng Miểu đi ngủ. Cô đổ mồ hôi ướt đẫm, cơn sốt đã lui. Uống nhiều nước nóng nên gần sáng, cô tỉnh dậy đi vệ sinh, tình cờ thấy anh trai đang đứng ngoài ban công hút thuốc.
Bóng lưng anh trông cô độc, như bị nỗi buồn nào đó lôi về quá khứ. Cô sững người, ký ức ùa về không kiểm soát…
Câu hỏi đầu tiên hiện lên trong đầu là câu anh từng hỏi cô một năm trước: “Miểu Miểu, em nói xem, sống trên đời này có ý nghĩa gì?”
Đồng Miểu trả lời theo những điều nhà trường dạy: “Cô giáo bảo phải trở thành người có ích, giúp đỡ người yếu…”
Anh trai lúc ấy bước ra ban công, im lặng châm thuốc – lần đầu cô thấy anh hút. Cảnh tượng giống hệt đêm nay.
Không lâu sau, cô biết anh đã chuyển ngành từ lâm sàng sang pháp y.
Bác sĩ cứu người sống, pháp y tiếp xúc với người chết.
Sao anh lại chọn con đường đó?
Cô từng hỏi: “Anh chuyển ngành vì thích làm pháp y à?”
“Học y mà không cứu được người mình muốn cứu… thì thôi, nghiên cứu người chết còn hơn.”
Lời nói như không cảm xúc, Đồng Miểu lúc ấy không nghĩ nhiều.
Ai ngờ, hôm sau, ba báo tin mẹ đã qua đời.
Mẹ cô mất vì tai nạn giao thông, ra đi đột ngột. Khi cô biết, mẹ đã mất nửa tháng, chỉ đến khi xử lý xong vụ việc, buộc phải làm lễ tang, ba mới dám nói.
Ở nhà tang lễ, mẹ được rã đông, đặt trong quan tài, xung quanh là vòng hoa và câu đối. Cô đứng một góc, không dám tin vào mắt mình. Cô nghĩ: nếu không nhìn mặt mẹ lần cuối, mẹ vẫn còn sống. Nên đến tận lúc kết thúc, cô cũng không dám nhìn gương mặt mẹ lần cuối.
Trong đám đông, anh trai đứng hàng đầu, cùng ba lo hậu sự, lạnh lùng đến mức cô không nhận ra anh nữa.
Hai tháng sau, cô sống trong mơ hồ, mệt mỏi. Không ai gọi dậy mỗi sáng, không ai nhắc làm bài. Ngay cả việc bị mời phụ huynh – từng là nỗi ám ảnh – giờ lại trở thành ký ức hạnh phúc.
Cô dùng đủ trò nổi loạn để trút giận với cuộc sống, đồng thời hy vọng thu hút sự chú ý của Đồng Tranh. Nhưng ba cô vốn ít quan tâm đến hai anh em, sau khi mẹ mất, càng thêm vô tâm.
Quan hệ giữa anh trai và ba vốn đã tệ, sau chuyện đó càng không thể cứu vãn. Rồi cả hai đều ít về nhà. Từ khi mẹ mất, ngôi nhà như sụp đổ hoàn toàn.
Cho đến một ngày, ba nói: “Miểu Miểu, nửa đời trước ba sống không vui, nửa đời sau ba muốn sống cho chính mình…”
Không lâu sau, ba bị điều đi công tác nước ngoài.
Anh trai không khuyên can, chỉ lạnh lùng nói: “Đi rồi thì đừng bao giờ quay lại.”
Sau này ba có về vài lần, nhưng mỗi lần anh trai đều trốn trong trường. Dần dần, ba cũng không về nữa. Mỗi khi nhớ mẹ, cô chỉ biết gọi đi gọi lại số điện thoại của mẹ.
Nhưng điện thoại ấy mãi mãi không còn ai nhấc máy.
Ngoài ban công vẫn còn tối. Đồng Tự hút hết điếu thuốc, chờ mùi tan bớt, mới nhìn đồng hồ.
Sáng nay còn tiết học, đến lúc phải về trường.
Cậu vừa định đi thì Đồng Miểu bất ngờ thò đầu ra: “Anh sắp về trường rồi à?”
Đồng Tự bước đến, đặt tay lên trán em kiểm tra: “Hết sốt rồi. Trưa nhớ đo lại nhiệt độ. Đồng hồ báo thức chưa kêu, em ngủ thêm đi.”
Nói xong, cậu đi thẳng ra cửa, thay giày.
Vừa mở cửa sắt, Đồng Miểu chạy tới, dúi vào tay cậu một túi giấy: “Áo sơ mi của anh.”
“Sau này đừng tự ý mua đồ nữa,” Đồng Tự nói, “Anh không cần.”
Đồng Miểu mím môi, lặng lẽ tiễn anh đến thang máy. Chỉ khi cửa thang máy khép lại, cô mới quay vào.
Ra khỏi khu dân cư là trạm xe buýt. Tuyến 11 chạy thẳng đến Đại học Y Nham Hải, chỉ là đường vòng, mất hơn nửa tiếng.
Trời đã sáng, xe cộ bắt đầu đông. Giờ cao điểm, tuyến 11 đông nghẹt, chủ yếu là các cụ già đi chợ sớm.
Lên xe, cậu chọn chỗ quen thuộc gần cửa sổ, đeo tai nghe bluetooth. Một bản nhạc nhẹ vang lên, như từ nơi xa xăm vọng về, lập tức khiến tâm trí trống rỗng.
Tới một trạm, Đồng Tự mới mở mắt, thấy một bà cụ còng lưng đang vật vã lên xe.
Cậu lập tức đứng dậy nhường chỗ.
Xe chạy qua khu tam hoàn nhộn nhịp, rồi dần ra ngoại ô, người thưa dần, không khí lặng xuống.
Đại học Y Nham Hải nằm phía Bắc thành phố, may mắn có tuyến tàu điện gần đó nên giao thông thuận tiện.
Đồng Tự vừa nghe nhạc vừa xuống xe, bước trên con đường rợp bóng cây về khu ký túc xá. Hôm nay đúng dịp tân sinh viên nhập học, các câu lạc bộ đua nhau giăng băng rôn, hò hét quảng bá.
Con đường vốn yên tĩnh bỗng trở nên rực rỡ, náo nhiệt lạ thường. Đồng Tự bị nhầm là tân sinh viên, bị một CLB kéo lại. Một cô gái xinh đẹp cosplay thành Đát Kỷ trong một game moba nổi tiếng, trang phục công phu, hóa trang ấn tượng.
“Bạn học, tham gia CLB cosplay của chúng mình đi!” cô gái hào hứng, “Hình tượng và khí chất của bạn cực hợp luôn, tham gia còn được tặng quà xinh nữa!”
Đồng Tự liếc nhìn dãy hộp quà nhỏ xinh trên bàn, cầm bút viết tên và số điện thoại của bạn cùng phòng – Tô Đạt – vào bảng đăng ký. Xong xuôi, cậu ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp.
Trong lòng nghĩ thầm: Đây chẳng phải là nữ thần Lâm Hiểu Hiểu của Tô Đạt sao?
Tô Đạt suốt ngày nhắc tên Lâm Hiểu Hiểu, đến mức Đồng Tự muốn quên cũng không quên được.
Nhưng chính khoảnh khắc Đồng Tự nhìn sang, Lâm Hiểu Hiểu bỗng sững người.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, chiếu lên đôi mắt cậu. Trong đôi đồng tử nhạt màu, hàng mi dài cong vút hiện rõ, đẹp như một khu rừng sương mờ được chụp bằng ống kính góc rộng.
Tâm trí cô trống rỗng trong tích tắc.
Khi kịp tỉnh táo, gương mặt cô đã đỏ bừng từ lúc nào.
Đồng Tự chớp mắt: “Quà đâu?”
Lâm Hiểu Hiểu vội vã đưa cậu một hộp quà nhỏ.
Đồng Tự nhấc chiếc hộp hồng nhỏ bằng nắm tay lên, lắc nhẹ. Rất nhẹ. Nhưng cậu không vội mở. Cậu chỉ thích cảm giác bồi hồi trước điều chưa biết. Còn bên trong là gì, thật ra chẳng quan trọng.
Cậu vặn tai nghe lên mức lớn nhất. Hành lang náo nhiệt của các CLB chiêu mộ thành viên bỗng im bặt trong thế giới của cậu – như một bộ phim câm đang tua nhanh. Khoảnh khắc ấy, cậu như kẻ du hành trong khe nứt thời gian, mọi tín hiệu bên ngoài đều trở thành hư ảnh mờ ảo.
Hết chương 2