Thực Tập Sinh Pháp Y - Phàm Phạm-er
Chương 59: Tắm Chung
Thực Tập Sinh Pháp Y - Phàm Phạm-er thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong đầu Đồng Tự lúc này chỉ toàn dấu chấm hỏi: “Cùng cái gì cơ?”
“Tắm chung.” Lục Vọng vừa dứt lời đã cởi phăng chiếc áo khoác gió trên người, để lộ cơ thể săn chắc, nóng bỏng khiến Đồng Tự suýt nữa nghẹn nước bọt.
Lần nào Lục Vọng cũng bất ngờ như vậy, khiến cậu không kịp trở tay.
Cứ mỗi lần cởi áo, Lục Vọng lại như được tiếp thêm 200% tự tin, cảm thấy bản thân quyến rũ đến mức đối phương không thể cưỡng lại. Và biểu cảm ngơ ngác của Đồng Tự lúc này rõ ràng đã chứng minh điều đó.
“Tắm chung thì em sẽ được ngắm anh ở cự ly gần. Sao, không muốn à?”
Đồng Tự vội dời ánh mắt khỏi những múi cơ bụng rõ ràng đến chói lóa. Cậu cảm thấy mắt mình sắp hoa lên vì quá chói, nhìn đâu cũng mờ mịt: “Em không quen tắm chung với ai cả!”
Lục Vọng nhận ra sự căng thẳng của cậu: “Căng thẳng gì chứ, có phải chưa từng thấy bao giờ đâu.” Anh tiện tay ném áo lên sofa: “Em nên quen dần đi, vì sau này còn thấy hoài mà.”
Đồng Tự: “Anh có thể bớt vô liêm sỉ một chút được không?”
Lục Vọng: “Trước mặt người yêu mà còn phải giữ ý tứ à?”
Đồng Tự nhìn cơ thể cường tráng từng bước tiến lại gần, bỗng nhiên buột miệng: “Lục Vọng, em cảnh cáo anh, đừng có đùa với lửa!”
Mặt cậu dần ửng đỏ, Lục Vọng vẫn không nhịn được mà trêu: “Anh chỉ muốn tắm chung thôi mà, sao thành đùa với lửa rồi? Em đang nghĩ gì thế hả?”
Đồng Tự nghẹn lời, đành cau mày đáp: “Phòng tắm nhỏ lắm, không đủ chỗ cho hai người. Tắm riêng đi!”
“À... anh hiểu rồi.” Lục Vọng bỗng dưng thu nụ cười, bộ mặt trầm ngâm như bị tổn thương: “Hết yêu rồi, phải không?”
Đồng Tự: ???
Chưa kịp phản ứng, Lục Vọng lại tiếp tục: “Cũng đúng, anh quên mất em là kiểu người chỉ yêu khi còn cảm xúc. Một khi cảm xúc mất đi là tình cảm cũng tan biến.”
Đồng Tự nghẹn họng: “Đừng tự suy diễn! Không phải như vậy!”
“Anh không tin. Em diễn giỏi lắm.” Lục Vọng nghiêm mặt: “Giờ em là hotboy mạng có mười ngàn fan rồi còn gì.”
Đồng Tự bó tay, day day thái dương rồi quay đầu bước vào phòng tắm: “Đừng nói nữa. Cút vào đây!”
“Em chắc chứ?” Lục Vọng cười gian: “Anh không ép em đâu!”
Nói rồi, anh bước theo vào, vừa định tụt quần thì chợt nhìn thấy qua gương ánh mắt sắc lẹm, đầy sát khí của Đồng Tự đang trừng mình.
“Nhìn anh ghê thế làm gì?” Lục Vọng bỗng cảm giác như Đồng Tự sắp lao tới đánh nhau sống còn ngay trong phòng tắm nhỏ.
Cái quần vừa cởi được một nửa lại vội kéo lên.
Bỗng nhiên, Đồng Tự túm hai tai anh, mạnh mẽ kéo cúi xuống. Lục Vọng chẳng thể làm gì ngoài ngoan ngoãn cúi đầu.
Khi hai tai đang đau điếng, đột nhiên Đồng Tự hôn lên môi anh. Khoảnh khắc môi chạm môi, cơn đau tan biến, rồi lập tức anh bị cắn mạnh một cái.
Đúng là đau mà sướng.
Đồng Tự: “Giờ thì chứng minh đủ chưa?”
“Rồi…” Lục Vọng hơi choáng, một tay xoa tai, một tay sờ lên môi bị cắn, trong lòng vẫn còn lưu luyến.
Đồng Tự: “Tắm thì tắm, sau này đừng lấy tình cảm ra dọa người nữa!”
Ôi, thì ra đối phương vẫn nghiêm túc với mối quan hệ này!
Tim Lục Vọng bỗng chốc ngọt ngào như có mật ong trào ra.
Đồng Tự bắt đầu cởi đồ, ném áo vào mặt Lục Vọng – vừa như trút giận, vừa như đang quyến rũ.
Lục Vọng nuốt nước bọt, trong đầu tiểu nhân nội tâm hét lên: *Mẹ nó, ai chịu nổi chứ!!*
Cuối cùng, Lục Vọng đứng cạnh Đồng Tự. Khoảnh khắc ấy, anh không biết tay mình nên để vào đâu.
Lưng Đồng Tự trắng đến mức như phát sáng, khi bôi sữa tắm lên lại càng lấp lánh bắt mắt.
Không khí lập tức trở nên mờ ám, còn nồng nhiệt hơn cả những gì anh từng tưởng tượng.
Phòng tắm quả thật quá nhỏ cho hai người đàn ông. Tay Lục Vọng thỉnh thoảng chạm vào da thịt Đồng Tự.
Sữa tắm trơn trượt, đáng lẽ chẳng có gì, nhưng Lục Vọng lại không kiềm được cơn sóng nhiệt trong huyết quản.
Đồng Tự mải mê tắm, suốt quá trình nhắm mắt, làn da bị nước nóng làm đỏ ửng, trông vô cùng mê hoặc.
Thấy cậu sắp xong, Lục Vọng đưa tay chạm nhẹ vào tai: “Trên tai em có bọt, để anh lau giúp.”
Đồng Tự mở mắt: “Em tự làm được.”
Đôi mắt đẹp ấy mở ra, xuyên qua màn sương mờ, khiến Lục Vọng không kiềm chế nổi, cúi đầu hôn lên môi cậu…
Hơi nước ngưng tụ trên kính, làm mờ đi hai thân hình hoàn hảo.
Đồng Tự hoàn toàn trống rỗng. Dù không suy dinh dưỡng, nhưng khoảnh khắc ấy, mắt cậu tối sầm, hơi thở và làn sương cùng bốc lên, không rõ là thiếu oxy hay vì lý do khác, chỉ biết cố gắng thở dốc…
Lục Vọng cầm khăn tắm lau nhẹ mái tóc ướt của Đồng Tự.
Tóc mềm mại nhanh chóng thấm nước, rủ xuống trán, trông vừa mỏng manh vừa quyến rũ.
Đồng Tự cúi đầu, mi dài rủ bóng dịu dàng, khuôn mặt đỏ ửng như quả táo chín.
Lục Vọng: “Nhìn đi đâu thế?”
Đồng Tự giật mình ngẩng đầu: “Em ra ngoài sấy tóc đây, anh cứ tắm tiếp đi!”
Lục Vọng: “Đừng vội đi mà…”
Đồng Tự trở về phòng, ngồi xuống mép giường, đầu óc vẫn còn mơ hồ. Vừa nãy, lúc Lục Vọng hôn cậu, âm thanh quanh tai như biến mất.
Nụ hôn ấy như một xoáy nước, chống cự cũng vô ích, chỉ có thể chìm đắm.
Điều khiến cậu nghẹt thở không phải nụ hôn, mà là khi hôn, Lục Vọng lại thì thầm hỏi: “Có thể không?”
Đồng Tự suýt nữa nổ tung đầu óc.
Cái gì “có thể không”?
Có thể cái gì?
Mái tóc ướt được cậu dùng máy sấy thổi cho rối tung.
Cậu biết Lục Vọng đang ám chỉ điều gì. Những ngày qua, anh đã có vài lần “gợi ý”, nhưng cậu lờ đi.
Giờ lại hỏi trong không khí nhạy cảm như vậy, còn ý gì nữa?
Cậu bắt đầu tưởng tượng các tình huống có thể xảy ra…
Ví dụ như…
Đồng Tự: “Em không có kinh nghiệm…”
Lục Vọng: “Anh cũng không.”
Đồng Tự: “Vậy… anh nằm dưới?”
Lục Vọng: “Hay em nằm dưới, thể lực em yếu hơn.”
…
Đồng Tự ném máy sấy sang một bên, ngã vật ra giường, rồi chửi thầm một tiếng.
Càng nghĩ, cậu càng điên cuồng: *Cái quái gì thế này?!!*
Cuối cùng, Lục Vọng sấy tóc xong, bước vào phòng ngủ.
Thấy anh vào, Đồng Tự lập tức lật người, nhắm mắt giả ngủ.
“À này…” Lục Vọng mở lời, rồi ngập ngừng.
“Em… không có kinh nghiệm… xin lỗi…”
Cậu rốt cuộc cũng nói ra. Không muốn làm đối phương thất vọng, nhưng sự thật là cậu chưa từng, vừa rồi hoàn toàn không biết phải làm gì.
Lục Vọng chui vào chăn, áp sát: “Em không cần có kinh nghiệm.”
“Anh có à?” Đồng Tự hỏi, ánh mắt khẽ cụp xuống.
“Anh cũng không.” Lục Vọng cười: “Nhưng anh đã mô phỏng trong đầu rất nhiều lần rồi… giờ chỉ thiếu thực hành thôi!”
Đồng Tự cảm giác như ngừng thở.
Thấy cậu im lặng, Lục Vọng lại hỏi nhẹ: “Cho sờ không?”
Cơ thể nam tính đầy hormone áp sát, dù là đùa hay thật, Đồng Tự cũng không thể từ chối.
Nhưng với cậu, chuyện này vẫn còn phức tạp – ai trên, ai dưới… vẫn chưa quyết định được.
Đồng Tự: “Hay… đợi xử xong vụ án rồi tính?”
Lục Vọng vùi đầu vào gáy cậu, cố kiềm chế: “Tối qua em ngủ không ngon rồi mà. Ngủ đi.”
Nói rồi, anh lật người, đi vào phòng tắm.
Lần này, Đồng Tự hoàn toàn không ngủ được.
Sáng hôm sau, Vương Nhạc bắt đầu thẩm vấn Trương Mẫn.
Sau một đêm vật vã tư tưởng, Trương Mẫn trông tiều tụy hẳn, quầng thâm rõ rệt dưới mắt.
“Mẫu nước khoáng đã có kết quả. Trong đó chứa lượng lớn cyanide kali. Cậu biết đó là gì không?”
Vương Nhạc hỏi nghiêm túc, ánh mắt dán chặt vào Trương Mẫn.
Trương Mẫn lắc đầu.
“Chỉ cần uống một ngụm là chết ngay!” Giọng anh bỗng cao lên: “Vì sao cậu phải giết họ?!”
Trương Mẫn cúi đầu, im lặng.
“Cậu vẫn chưa hiểu tình hình sao?” Trán Vương Nhạc nổi gân: “Cậu có động cơ giết Trương Tuyết Oánh. Từ sự việc hôm qua, chúng tôi xác định cậu là nghi phạm số một!”
Trương Mẫn cuối cùng ngẩng đầu: “Cháu không biết trong kim tiêm là cyanide kali. Người đó bảo cháu, đó chỉ là thuốc ngủ, anh ta chỉ muốn họ ngủ đi thôi.”
Vương Nhạc: “Người đó là ai? Nói ra!”
Trương Mẫn lắc đầu: “Cháu không biết anh ta là ai, chưa từng gặp. Chúng cháu chỉ liên lạc qua điện thoại.”
“Chúng tôi đã kiểm tra điện thoại cậu. Tin nhắn, nhật ký cuộc gọi đều bị xóa sạch. SIM giả, điện thoại bị can thiệp từ xa, mọi thông tin quan trọng bị xóa.”
Trương Mẫn vẫn bình thản: “Vậy… cháu còn cơ hội sống không?”
“Đối phương rất xảo quyệt. Hắn thích thao túng lòng người, mượn tay người khác để giết người. Cậu chỉ là con tốt bị điều khiển. Chỉ khi bắt được hắn, cậu mới có đường sống.”
Vương Nhạc tiếp tục: “Nhưng trước đó, chúng tôi buộc phải giam cậu. Trong thời gian này, hãy cố gắng nhớ mọi chi tiết nhỏ nhất có thể giúp phá án.”
Trương Mẫn gật đầu: “Cháu hiểu rồi. Cháu sẽ cố nhớ.”
Lục Vọng đứng sau kính một chiều, thở dài: “Không biết đến bao giờ mới phá được vụ án này…”
Anh liếc sang Đồng Tự, ánh mắt mang theo chút ám chỉ mờ ám.
Đồng Tự hiểu anh đang nghĩ gì, liền đưa một viên kẹo cao su bạc hà: “Làm sạch cái đầu anh đi.”
Lục Vọng nhai kẹo, quay lại nhìn phòng thẩm vấn. Anh cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng chưa thể nói rõ.
Nếu Trương Tuyết Oánh là do Ngô Chí giúp Trương Mẫn giết, sau đó Trương Mẫn bị Ngô Chí uy hiếp phải ra tay với anh và Đồng Tự – thì hợp lý.
Nhưng giờ Trương Mẫn hẳn đã biết mình bị lợi dụng, sao lại quá bình tĩnh? Không có phản ứng gì cả?
Hết chương 59