Chương 1: Đêm Trở Về Thượng Hải

Thực Vị - Thất Nguyệt Thất Nhạc

Chương 1: Đêm Trở Về Thượng Hải

Thực Vị - Thất Nguyệt Thất Nhạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần Túy trở về nước theo lời mời của một người bạn đã tốn rất nhiều công sức để thuyết phục cô rời Pháp. Lần cuối cô về nước đã là chuyện của năm năm trước. Các thành phố trong nước thay đổi chóng mặt từng ngày, đặc biệt là Thượng Hải.
Vốn đã quen với nhịp sống chậm rãi ở những thị trấn ngoại ô Paris, Trần Túy không khỏi ngạc nhiên khi thấy các nhà hàng vẫn đông đúc sau mười giờ đêm. Ở nơi cô từng sống, khi mặt trời lặn thì hầu như chẳng còn bóng người trên phố.
“Cô gái, qua cột đèn giao thông thì tôi thả cô ở đầu ngõ được không?”
“Được, cảm ơn.”
Xe taxi chạy qua ngã tư nhộn nhịp rồi dừng lại bên đường. Tài xế quay đầu lại nói: “Quét mã này là được.”
Vừa nói, tài xế vừa liếc nhìn Trần Túy rồi tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cô gái, mặc thế này không lạnh sao? Tôi đây còn phải mặc áo len bên trong đây này.”
Trần Túy im lặng trả tiền, sau đó khẽ lắc đầu rồi xuống xe đi về phía đầu ngõ.
Tối nay tuy là một đêm ấm áp, nhưng vừa mới qua lễ Thanh Minh, còn lâu mới đến mùa hè. Trần Túy mặc một chiếc váy ôm sát màu đen, bên ngoài chỉ khoác một chiếc áo dài lỏng lẻo. Hình xăm từ ngực cô phóng khoáng lan rộng, nhưng phần còn lại lại ẩn mình, lặng lẽ uốn lượn vào những khe hở, tạo nên một vẻ bí ẩn, mờ ảo.
Một người dường như lạc lõng giữa nơi này như cô, vừa xuống xe đi vài bước đã lập tức trở thành tâm điểm chú ý. Ánh mắt của những người qua đường đầy vẻ mập mờ, giống hệt ánh nhìn của tài xế taxi ban nãy. Tuy nhiên, cô cũng chẳng mấy bận tâm.
Điện thoại ở thắt lưng rung lên vài lần, Trần Túy dừng bước. Nhìn số người gọi đến là Sơ Tiểu Niên, cô liền bắt máy và hỏi ngay: “Tôi đến rồi, quán cậu nói tên gì vậy?”
Người ở đầu dây bên kia ngẩn ra, hỏi: “Quán nào? Cậu đến đâu rồi?”
Trần Túy nói: “Chính là cái quán cậu bảo có nhiều trai đẹp, đồ ăn lại ngon tuyệt đó.”
Sơ Tiểu Niên im lặng vài giây, rồi bật cười lớn. Trần Túy giơ điện thoại ra xa một chút để chờ đối phương cười xong.
“Chà, vừa mới chỉnh xong múi giờ đã vội vàng ra ngoài rồi, đúng là người của công việc, tràn đầy năng lượng thật đấy!” Sơ Tiểu Niên cười đầy hàm ý. Cậu ấy không dông dài mà báo cho cô biết những đặc điểm nổi bật ở cửa quán.
Trần Túy không tắt điện thoại, cô đi sâu vào trong ngõ. Đám con trai xếp thành hàng đang huýt sáo về phía cô.
Con trai thường tụ tập lại với nhau thì sẽ vô cùng kiêu ngạo, điều này đúng với mọi loại đàn ông. Sơ Tiểu Niên rõ ràng cũng nghe thấy, không ngần ngại trêu chọc: “Ba năm không gặp, cậu vẫn giữ phong độ như xưa nhỉ!”
“Món ăn mà cậu đã giới thiệu cho tôi lần trước là gì nhỉ?” Trần Túy không đáp lại lời của Sơ Tiểu Niên, mà lại hỏi về món ăn ở quán bar đó.
Cô luôn có lối tư duy khác biệt. Sơ Tiểu Niên đã quen biết Trần Túy gần mười năm, nên đã sớm quen với điều đó, liền nghiêm túc trả lời: “Xì gà cuốn thịt vịt.”
Trần Túy ngẫm nghĩ rồi lặp lại tên món, nói: “Nghe có vẻ thú vị thật, họ làm món đó kiểu gì vậy?”
“Theo tớ thì hẳn là họ sẽ đập thịt vịt thành thịt băm, rồi thêm bột và nặn thành hình, sau đó…” Sơ Tiểu Niên nói đến nửa chừng thì dừng lại, giọng điệu chuyển sang dở khóc dở cười: “Này chef, chuyến đi này của cậu rốt cuộc là để làm gì vậy? Đừng nói là cậu định đi ‘ăn trộm’ công thức món ăn cho nhà hàng của chúng ta đấy nhé?”
Trần Túy bật cười, giọng điệu vẫn bình thản: “Đúng vậy, nên cậu phải tăng lương đó.”
“Về lương thì cậu cứ yên tâm! Chắc chắn sẽ nhiều hơn mức tớ đã nói ban đầu. Tớ đã phải rất vất vả mới 'săn' được cậu từ Pháp về, lẽ nào lại không chăm sóc tốt cho cậu chứ? Hơn nữa, cậu còn là ân nhân cứu mạng của tớ nữa!”
Năm đó, Sơ Tiểu Niên và Trần Túy cùng học tại trường Le Cordon Bleu
[1]
ở Pháp. Trong một buổi đánh giá, Sơ Tiểu Niên ăn nhầm đồ và bị dị ứng cơ quan
[2]
. Chính Trần Túy đã bình tĩnh tìm thuốc cho cậu ấy, rồi gọi xe cứu thương. Bởi vậy Sơ Tiểu Niên suốt những năm qua luôn nhắc đến chuyện này, gặp ai cũng kể.
[1]Học viện Ẩm thực Le Cordon Bleu Paris
là trường nghệ thuật ẩm thực, được thành lập vào năm 1895 bởi nhà báo và nhà xuất bản của tạp chí La Cuisinière Cordon Bleu, Martel, Distay. Vào ngày 15 tháng 10 năm 1895, một sự kiện trình diễn ẩm thực đã được tổ chức tại trường, lần đầu tiên giới thiệu bếp điện trên sân khấu, sự kiện này đã đóng góp lớn cho việc quảng bá tạp chí và thành lập trường ẩm thực Paris. Le Cordon Bleu là một trong những tổ chức nổi tiếng nhất thế giới vì những cống hiến cho ngành giáo dục ẩm thực, nhà hàng – khách sạn và du lịch.
[2]Dị ứng cơ quan
, hay
dị ứng toàn thân
, là phản ứng quá mẫn của hệ miễn dịch khi tiếp xúc với một chất lạ (dị nguyên) mà cơ thể nhầm là có hại. Phản ứng này có thể ảnh hưởng đến nhiều cơ quan trong cơ thể, gây ra các triệu chứng đa dạng, từ nhẹ đến nghiêm trọng, thậm chí đe dọa tính mạng.
Trần Túy mọi khi đều không để ý đến chuyện này, lần này cũng vậy.
“Vậy tối nay cậu định ‘ăn’ gì đây, cơm hay đàn ông?” Sơ Tiểu Niên hỏi với vẻ tinh quái.
Trần Túy ngước mắt nhìn đường, nói: “Ăn sạch cả cơm lẫn người thôi.”
Sơ Tiểu Niên ngạc nhiên, cười mắng một câu rồi bất đắc dĩ sửa lời cô: “Bạn yêu ơi, sau khi về nước chúng ta không thể nói năng kiểu đó đâu nhé! Có vẻ như tiếng Việt của cậu cần phải cải thiện thêm đấy.”
“Không sao, trong bếp là đủ rồi.” Trần Túy dừng bước, xác nhận xung quanh.
Chắc là quán này rồi.
Quán bar này đúng là có phong cách nổi bật, không trách được dù quên tên cũng có thể dễ dàng tìm thấy. Lúc này Trần Túy đang đứng bên cạnh một con voi đá, định cúp điện thoại.
“Chờ chút!” Sơ Tiểu Niên đột nhiên kêu lên, Trần Túy lại đưa điện thoại ra xa.
“Có việc gì thì nói, gió nổi lên rồi.” Trần Túy quấn chặt áo khoác.
Sơ Tiểu Niên cười hì hì, nhắc nhở cô: “Chef, đừng quên thứ Hai tới nhà hàng nhé, chị tớ nói chúng ta sẽ tổ chức một buổi team building trước khi mở cửa, để làm quen với đội ngũ của cậu.”
“Team building?”
“Giống như tiệc cho nhân viên ấy!”
Trần Túy suy nghĩ trong hai giây rồi đáp: “Được, gửi thời gian cụ thể cho tớ, thứ Hai tớ sẽ đến đúng giờ.”
Nói xong, cô cúp máy và đẩy cửa bước vào quán bar.
Xua tan cơn gió lạnh tháng Ba, đập vào mắt Trần Túy là không gian trang trí kiểu Thái với những chi tiết dát vàng óng ánh. Lúc này, con voi đá ở cửa ra vào cuối cùng cũng trở nên hợp lý.
Cùng lúc đó, hương thơm của thức ăn lan tỏa trong không khí, giống như mùi đồ chiên.
Trần Túy cau mày.
Hầu hết các quán bar ở Pháp đều ngập tràn mùi gỗ của rượu rum
[3]
, vừa bước vào đã có thể cảm thấy mơ màng như người say. Còn quán bar này thì trông như dành cho những vị khách VIP lắm tiền nhưng chẳng biết tiêu vào đâu. Chẳng trách món ăn ở đây lại được nhiều người biết đến như vậy.
[3]Rượu rum
là một loại đồ uống có cồn được chưng cất từ các sản phẩm phụ của mía, chẳng hạn như mật, hoặc trực tiếp từ nước mía, thông qua quá trình lên men và chưng cất. Rượu chưng cất được, một chất lỏng trong suốt, thường được ủ trong thùng gỗ sồi.
Trong đầu Trần Túy đặt một dấu chấm hỏi cho quán bar tràn ngập không khí xa hoa này.
“Chào buổi tối, quý cô. Tôi có thể giúp cô cất áo khoác không ạ?”
“Cảm ơn, không cần đâu, tôi tự cầm được.”
Người phục vụ nhiệt tình tiến đến, không ngờ lại gặp phải tình huống khó xử.
Trần Túy cởi áo khoác ra cầm trên tay, chọn một vị trí ở góc quầy bar. Khi cô đi ngang qua mấy bàn khách, ngay lập tức thu hút nhiều ánh nhìn.
Mọi người ở đây đã quen với những cô gái có làn da mịn màng như bơ. Cô gái với thân hình gợi cảm, những đường cong hoàn hảo, 'ngực tấn công mông phòng thủ' trước mắt họ thực sự là một điều hiếm thấy.
Có gã đàn ông bị thu hút bởi hình xăm trên vai Trần Túy, ánh mắt hắn dừng lại ở những nơi không thể nhìn thấy nhưng không hề dời đi. Ngược lại, hắn còn không che giấu được d*c v*ng trong ánh mắt. Trần Túy không biết có nhận ra hay không, cô gọi thực đơn và bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng.
Vài phút sau, cô gọi một phần xì gà cuốn thịt vịt theo gợi ý của Sơ Tiểu Niên, rồi gọi thêm vài món tempura đặc trưng, cuối cùng là một phần cơm bò Wagyu truffle.
Người phục vụ được đào tạo bài bản, dù ánh mắt vẫn ánh lên vẻ “Một cô gái sao lại ăn nhiều thế này?” nhưng vẫn mỉm cười ghi lại, cuối cùng đẩy thực đơn đồ uống về phía Trần Túy.
Nhưng trong quán bar này, mỗi ly đều có tên như viết thơ, khiến Trần Túy cảm thấy hơi khó xử. Cuối cùng, cô chỉ gọi một ly whisky đơn giản và một ly nước chanh.
Rượu nhanh chóng được mang lên, tiếp theo là phần cơm bò truffle mini tinh tế trị giá ba trăm tệ. (~1.091 triệu VND)
Trần Túy nhấp một ngụm rượu, nghĩ đến chuyện đây là lần đầu tiên trong đời đến quán bar chỉ để ăn cơm, cô lặng lẽ cầm điện thoại chụp một bức ảnh gửi cho Sơ Tiểu Niên.
[Món chính này tệ quá]
[Nấm truffle chỉ là ba miếng gỗ vụn, tệ hại]
[Lại còn dùng dầu truffle, kém chất lượng]
[Mất 300 tệ cho món này là quá lãng phí, yêu cầu hoàn tiền!]
Trần Túy bình thường nói rất kiệm lời, nhưng khi liên quan đến ẩm thực, cô lại mắc phải “bệnh nghề nghiệp”. ‘Máy hát’ rất dễ dàng được kích hoạt, mang đến cảm giác vừa nghiêm túc lại hài hước.
Liên tiếp ba “tệ hại” và một “yêu cầu hoàn tiền” được gửi đi, Sơ Tiểu Niên dở khóc dở cười, lập tức van xin cô hãy cho món “xì gà cuốn thịt vịt” một cơ hội.
Được rồi, vậy thì cho thêm một cơ hội.
Thời điểm Trần Túy đã thưởng thức tất cả mọi thứ, xì gà cuốn thịt vịt mới khoan thai xuất hiện. Nhân viên phục vụ đặt chiếc đĩa đá hình chữ nhật màu đen xuống, rồi thu dọn hai cái khay rỗng bên cạnh.
Trần Túy vẫn không để ý đến ánh mắt thể hiện “ăn hết thật” đó, cô xoay vòng đĩa và bắt đầu dùng ánh mắt ‘mổ xẻ’ nguyên liệu.
Đúng như mô tả trong cuộc gọi với Sơ Tiểu Niên, thịt vịt được xay nhuyễn, trộn với bột và gia vị, nhào đến khi có thể tạo hình. Sau đó, thịt vịt được cán mỏng, đặt vào khuôn để tạo hình cuộn xì gà, rồi đổ dầu nóng để định hình, cuối cùng cho vào chảo chiên đến khi vàng giòn.
Một món khai vị tốn công sức như vậy cũng thật hiếm có.
Trần Túy gắp một cuộn thịt vịt, giống như đang chọn một điếu xì gà từ trong hộp. Cắn một miếng, hương vị khói gỗ đậm đà lập tức tràn ngập khoang miệng. Chỉ có điều hơi tiếc là mùi khói chỉ đọng lại trên môi răng, có lẽ do việc xông khói được thực hiện quá vội vàng.
Bên cạnh cuộn xì gà thịt vịt còn có một ít sốt nam việt quất. Trong ẩm thực Pháp, thịt vịt và sốt cam là sự kết hợp kinh điển. Những năm gần đây, nhiều nhà hàng cũng đã thử nghiệm với sốt nam việt quất, nhưng cô không rõ món này có gì đặc biệt.
Trần Túy chấm một ít, khi đưa vào miệng, mắt cô hơi sáng lên.
Quán bar này đã khéo léo thêm rượu vào khi chế biến quả nam việt quất, tạo nên một phản ứng hóa học kỳ diệu giữa hương khói và vị rượu, âm thầm lan tỏa trong khoang miệng. Trần Túy ăn xong miếng cuối cùng của cuốn xì gà thịt vịt, rốt cuộc cũng lộ ra vẻ hài lòng.
“Xin chào quý cô, xin hỏi chị có hài lòng với món ăn của quán bar chúng tôi không ạ? Ở đây chị có đề xuất gì không ạ?”
Trần Túy thoáng nhìn ánh mắt tràn đầy sự tiếp thu ý kiến và chân thành học hỏi của nhân viên phục vụ, cô nói một từ.
“Có.”
Thế là cô đã trút hết những lời phàn nàn với Sơ Tiểu Niên lúc nãy, trước sắc mặt hoảng hốt của nhân viên phục vụ. Cô khó khăn chốt hạ bằng cách khen ngợi món cuốn thịt vịt, nhưng lại bổ sung một câu: “Nếu như hun khói cẩn thận trước khi chiên thì sẽ ngon hơn.”
Nhân viên phục vụ chỉ định khách sáo vài câu, không ngờ lại gặp phải tình huống này. Anh ta ấp úng lau mồ hôi rồi cảm ơn. Vài phút sau, quản lý đến và tặng cho Trần Túy một ly rượu.
Trần Túy nhấp một ngụm, nghe thấy ở không xa có người đang cười, tiếp theo là tiếng bước chân ngày càng gần.
“Trông cô có vẻ rất am hiểu về ẩm thực. Cô là một food blogger phải không?”
Chỗ ngồi bên cạnh có khách không mời mà đến. Phản ứng đầu tiên của cô là giọng nói của người này rất hay, như một thanh kiếm mềm mại lướt qua màn đêm tĩnh lặng.
Trần Túy nghiêng mặt, đối diện với một đôi mắt đào hoa xinh đẹp. Một lúc sau, cô mới lắc đầu nói: “Không phải, tôi là đầu bếp.”
Người nọ nhìn Trần Túy từ trên xuống dưới rồi lộ ra vẻ ngạc nhiên, sau đó nhận ra mình đã thất lễ liền xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không có ý gì khác đâu, chỉ là lần đầu tiên tôi thấy một đầu bếp có thân hình được giữ gìn tốt đến vậy.”
Dù câu này là lời khen chân thành hay chỉ là lời nịnh nọt, Trần Túy cảm thấy mình cũng nên nói một tiếng cảm ơn.
“Nhà hàng nơi cô làm việc tên là gì? Tôi cũng có chút hiểu biết về ẩm thực, để hôm nào đến quán chỗ cô ăn thử.”
Trần Túy ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi vừa mới đến Thượng Hải, vẫn chưa có tên nhà hàng đâu.”
Câu này là thật, Trần Túy chưa từng thấy nhà hàng của Sơ Tiểu Niên. Nhưng trong tình huống bị người khác bắt chuyện, nghe thế nào cũng có vẻ qua loa lấy lệ.
Người nọ lại không thấy ngại, mắt đào hoa cong lên rồi nói: “Vậy cho tôi biết tên của cô thì được chứ?”
Lần này, Trần Túy đáp không do dự: “Tequila.”
“Tequila?” Anh lộ ra vẻ nghi ngờ, sau đó cười thành tiếng: “Đó là tên tiếng Anh của cô sao?”
“Ừ.” Trần Túy biết anh đang cười cái gì. Nếu không phải cười cô bịa chuyện, thì là cười cô đặt tên theo một loại rượu.
“Bỗng nhiên tôi nhớ ra một chuyện, trước đây khi du học ở nước ngoài, có một bạn học nước ngoài đã tự đặt cho mình một cái tên tiếng Việt, gọi là Mao Đài.”
Nghe vậy có lẽ là trường hợp sau.
Trần Túy lại nhấp một ngụm rượu, thuận miệng đáp lời: “Gọi là Mao Đài cũng khá tốt.” Nghĩ đến việc người trong nước thường nói về lễ nghĩa qua lại, cô cũng hỏi lại: “Anh tên gì?”
“Còn tôi…” Người nọ nhấn nhá từng tiếng, rồi nói: “Tôi tên là Whisky.”
“Thế à.” Đúng là nói nhảm.
Nhưng, Trần Túy lười không thèm vạch trần.
“Hình xăm trên ngực cô rất đẹp.”
“Cảm ơn.”
“Cô có bao nhiêu hình xăm? Tôi chỉ có một cái ở lưng.”
Trần Túy vô thức nhìn về phía cơ thể của anh, ngẫm nghĩ rồi đáp: “Ba cái.”
“Đều là hình xăm lớn à?”
Trần Túy gật đầu.
“Vậy tôi có thể xem phần còn lại của hình xăm trên ngực cô không?” Nói xong, anh bổ sung thêm một câu: “Để đổi lại, tôi cũng sẽ cho cô xem hình xăm của tôi.”
Trần Túy quay mặt, nhìn thấy nụ cười vô hại trên khuôn mặt người đối diện.
Những phản ứng hóa học tế nhị giữa người trưởng thành thường xảy ra trong chớp mắt. Vào khoảnh khắc nhìn thẳng vào mắt nhau, Trần Túy tin rằng mùa xuân đã đến.
Vì vậy, cô do dự vài giây rồi trả lời: “Được thôi.”
Không biết ai là người bắt đầu trước, đến khi nhận ra thì cả hai đã hôn nhau trong căn phòng ở tầng trên của quán bar.
Trần Túy đã gần nửa năm không trải qua chuyện giường chiếu.
Dù nói rằng cô không bao giờ dối lòng trong việc chiều ý bản thân, nhưng công việc đầu bếp thực sự quá bận rộn, thời gian rảnh rỗi lại dành nhiều cho việc tập thể hình, nên cô rất ít khi chủ động giải tỏa ham muốn.
Việc thỏa mãn nhu cầu thể xác không phải là điều cần thiết hàng ngày đối với Trần Túy, nhưng nếu gặp được ‘mã ngoài’ phù hợp với thẩm mỹ của mình, cô không ngại có one night stand (cuộc tình một đêm).
Trong phòng tắm hơi nước mờ ảo, Trần Túy nhìn thấy hình xăm trên lưng của người tên là Whisky.
Cô tưởng rằng đó sẽ là một hình xăm thô ráp hoang dã, nhưng kết quả lại là một chú chó Phốc sóc
[4]
đáng yêu đang ngồi xổm trên xương bả vai bên phải.
[4]
Chó Phốc sóc
(Pomeranian gọi tắt là Pom) là một giống chó cảnh cỡ nhỏ, có ngoại hình xinh xắn, có nguồn gốc từ châu Âu, nổi tiếng và được ưa chuộng bởi vẻ ngoài bắt mắt. Với tiếng sủa vang rền, dai dẳng và khả năng cảnh giác cao, những con chó này có thể trở thành chó trông nhà tốt. Những ưu điểm khác của giống chó Pom là lanh lợi và có thể biểu diễn những kỹ xảo nhỏ khi được luyện tập. Tuy nhiên, chúng có khuyết điểm lớn là sức khỏe kém, có thể dẫn đến những căn bệnh như parvovirus và care gây tử vong, đặc biệt là ở chó con.
Dù là người lạnh lùng đến đâu, cũng khó tránh khỏi việc mềm lòng khi thấy những loài động vật có lông xù. Chỉ là, cách biểu đạt của Trần Túy khác với mọi người. Cô dùng móng tay chọc nhẹ vài cái, người kia bật cười, nắm lấy tay cô và nhìn cô bằng ánh mắt ướt rượt.
“Đây là chú chó tôi nuôi.”
“Nó đã chết rồi.”
“Ừm.” Trần Túy khẽ đáp, cô không giỏi an ủi người khác.
May mắn là người trước mặt cũng không ra vẻ ướt át, đã kéo cô lại gần và hôn siết.
Nước ấm chảy qua người họ, nhỏ giọt và tích tụ. Từng hình xăm trên cơ thể Trần Túy đều được nhìn rõ. Đặc biệt là con rắn trên ngực, bị người ta cắn từ đầu đến cuối, trêu chọc khiến cô cảm thấy toàn thân tê dại.
Vào khoảnh khắc gần như không đứng vững, Trần Túy được ôm lên mặt bàn đá cẩm thạch. Nhiệt độ lạnh lẽo khiến cô tỉnh táo phần nào.
“Dùng của tôi.” Cô chỉ vào chiếc túi đeo hông bị ném ở cửa, cơ thể đã khẽ run rẩy.
Dù đã làm dạo đầu đầy đủ, nhưng đến lúc quan trọng vẫn khiến cô nhíu mày. Vừa vặn người đứng trước mặt lại dừng lại, hai tay v**t v* eo cô.
“Đau không?”
“Ưm.”
“Vậy tôi sẽ làm nhẹ nhàng hơn một chút.”
Trần Túy không ngờ rằng anh sẽ nói như vậy.
Xung quanh là hơi nước, cô phối hợp động tác theo nhịp điệu của người trước mặt, hai người nhanh chóng hòa hợp. Khi nhiệt độ cơ thể dần tăng lên, mặt đá của bồn rửa tay cũng trở nên ấm áp hơn phần nào.
Trần Túy nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác bùng nổ từ tận xương tủy.
Không thể không thừa nhận, người trước mặt này là bạn giường phù hợp nhất với cơ thể cô ở thời điểm hiện tại.
Đêm hôm đó, họ như không biết mệt mỏi, như thể đã nếm trải được hương vị của sự thỏa mãn. Và khi tỉnh táo, người nọ đã ghi nhớ số điện thoại của Trần Túy.
Người nọ nói với cô, tên của mình là Tần Phong.
HẾT CHƯƠNG 1