Chương 7: Món Ăn Thứ Năm

Thực Vị - Thất Nguyệt Thất Nhạc

Chương 7: Món Ăn Thứ Năm

Thực Vị - Thất Nguyệt Thất Nhạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

La Tulipe cuối cùng cũng đã đón chào cuối tuần đầu tiên sau khi khai trương.
Ngày hôm đó, vừa bước vào nhà hàng, Trần Túy đã thoáng thấy một người quen. Quả nhiên, chỉ giây lát sau, cô thấy Sơ Tiểu Niên lao nhanh về phía mình. Trần Túy vô thức lùi lại một bước, nhưng vẫn không tránh khỏi cái ôm bất ngờ.
“Tequila! Cuối cùng tớ cũng đã trở về sau chuyến công tác! Thế nào, cậu có nhớ tớ không?”
Trần Túy vỗ nhẹ vào cánh tay cậu: “Cậu thả tôi ra trước đã.” Sơ Tiểu Niên đứng sang một bên, cười tủm tỉm, cô bất lực lắc đầu: “Ai thèm nhớ cậu.”
Đặc biệt là khi nghĩ đến món “bít tết tổng hợp” dở tệ của hai chị em nhà này, thậm chí cô còn chỉ muốn mua vé máy bay trở về Pháp.
Sơ Tiểu Niên rõ ràng cũng rất bận lòng về chuyện này, kéo Trần Túy đến xem hồ sơ đặt hàng để tự biện minh, và liên tục cam đoan: “Tớ thề, tất cả nhà cung cấp sau này đều phải do đích thân tớ tự xác nhận, nếu có nhà nào khiến cậu không hài lòng, chúng ta sẽ thay đổi!”
Đối mặt với lời cam đoan chắc nịch của Sơ Tiểu Niên, Trần Túy không chút nể nang: “Cậu có chắc mình có thể tự quyết định không?”
“Tớ…” Nghĩ đến chị gái mình, người có thể tùy ý đặt hàng như phát quà, Sơ Tiểu Niên hơi chùn lại.
Trần Túy nhún vai, biết ngay Sơ Tiểu Niên không đáng tin cậy: “Thôi, để tôi đi nói thì hơn, tôi là bếp trưởng, vai trò này của tôi vẫn có sức thuyết phục hơn cậu.”
“Không được!” Sơ Tiểu Niên vội vàng từ chối: “Dù vai trò bếp trưởng có sức thuyết phục, nhưng thôi, đừng kể lể với chị tớ làm gì, bà ấy sẽ chẳng hiểu gì đâu.”
Trần Túy nhất thời im lặng, thầm nghĩ câu này cũng có lý.
“Hay là để tớ nhờ Tần Phong giúp đỡ nhé!” Sơ Tiểu Niên nhắc đến cái tên này mà hai mắt sáng bừng, “Cậu không biết đâu, chị của tớ bình thường rất nghe lời Tần Phong nói, anh ấy ra tay chắc chắn sẽ có hiệu quả.”
“Vậy à.” Trần Túy đáp lại, không bày tỏ ý kiến.
Trong đầu cô chợt hiện lên những lời bàn tán của nhân viên phục vụ hôm team building. Rồi khi nhớ đến hình ảnh Sơ Tiểu Nhụy và Tần Phong đứng thân mật cạnh nhau lúc ấy, cô lại có chút suy tư.
“Cậu lại đang nghĩ gì vậy, sao mỗi lần trò chuyện với tớ, cậu lại có vẻ xao nhãng thế?”
Sơ Tiểu Niên bực bội không thôi, Trần Túy cười nói: “Vậy thì cậu nên tự ngẫm lại mình đi.”
“Quào… cậu đúng là kẻ hủy diệt chỉ bằng một câu!” Nghĩ lại, quen biết nhau gần mười năm mà cậu ta chẳng mấy khi thắng được mỗi lần tranh luận với người này, Sơ Tiểu Niên nhanh chóng bỏ cuộc.
Theo phản hồi của Tần Phong, khách hàng liên tục khen ngợi thực đơn trong tuần đầu, yêu cầu thêm món bò bít tết tiêu đen kiểu Pháp và cá hồi sốt rau chân vịt vào thực đơn chính. Số lượng đặt chỗ trong những tuần tiếp theo cũng tăng trung bình ba mươi lượt khách mỗi ngày, thậm chí có một số khách hàng đã đặt cả bốn suất thực đơn thử nghiệm, nói rằng họ muốn trải nghiệm tất cả các món.
Sơ Tiểu Niên đã sớm hình dung ra cảnh tượng thắng lợi này, nếu không thì cậu ấy đã chẳng khăng khăng mời Trần Túy trở về.
Hai người đứng ngoài văn phòng trò chuyện một lúc, thì lúc này cửa sau bất chợt mở ra, một trong ba học viên bước vào. Ba học viên này đều do Sơ Tiểu Niên tự tuyển dụng, vì vậy hai người chào hỏi nhau.
Sau khi học viên rời đi, Sơ Tiểu Niên liếc nhanh ra ngoài rồi kéo Trần Túy vào trong văn phòng và đóng cửa lại.
Nhìn thấy vẻ lấm lét của người đối diện, Trần Túy biết cậu bạn thân lại sắp bật mí điều gì đó. Cô mỉm cười, ngồi xuống chờ Sơ Tiểu Niên nói tiếp.
“Sau tuần đầu, tình hình về ba học viên này thế nào rồi?”
Trần Túy ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Nhìn có vẻ như đều là lần đầu vào bếp.”
“Cũng không đến nỗi như thế chứ!” Sơ Tiểu Niên hết chịu nổi, đành bất lực chuyển chủ đề: “Cậu không thể đòi hỏi quá cao được, ngay cả tớ lúc mới vào nghề cũng thiếu kinh nghiệm mà!”
“Nhưng ít nhất cậu không để muối vào tủ lạnh, rồi đổ nước dùng bò của tôi đi như đổ nước thải.”
Sơ Tiểu Niên nuốt nước bọt: “… Chef, cậu vất vả rồi!”
“Không sao.” Trần Túy cầm cốc nước uống một ngụm, rồi hỏi: “Ba người này cậu dự tính cho thời gian thử việc là bao lâu?”
Sơ Tiểu Niên nghe vậy thì cười tít mắt: “Hả? Sao cậu biết tớ sắp nhắc đến chuyện này?” Cậu ấy nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Chỉ trong vòng một tháng thôi, sau đó xem xét thái độ và năng lực, giữ lại hai người, nếu đều quá kém thì cậu cứ nói với tớ.”
“Được, tôi biết rồi.” Trần Túy gật đầu.
“Nhưng… tớ còn một chuyện không biết có nên nói hay không.” Sơ Tiểu Niên gãi đầu, vẻ mặt có chút khó xử.
Nghe lời mở đầu đó, Trần Túy thẳng thừng từ chối: “Thôi đừng nói nữa.”
“Tớ vẫn sẽ nói!” Sơ Tiểu Niên mở lời: “Trong số đó có một người là con của bạn chị tớ, cậu hiểu chứ!”
Ba chữ cuối cùng đầy ẩn ý, Trần Túy hiểu, nhưng lại không muốn hiểu quá nhiều. Vì vậy cô cố tình nói: “Không hiểu.” Nhìn thấy khóe miệng của Sơ Tiểu Niên đang mím chặt, cô nghiêm túc nói: “Tiểu Niên, công việc không phải là trò đùa, tôi cố gắng tôn trọng quy tắc của hai chị em cậu, nhưng có một số nguyên tắc tôi sẽ không thỏa hiệp. Nếu không, tôi chỉ có thể…”
“Được rồi, được rồi, đều nghe theo cậu, dù thế nào tớ cũng không cho phép cậu mua vé máy bay về Pháp!”
“Ừm…” Thực ra cô chỉ muốn nói, nếu không thì cô chỉ có thể đi tìm Sơ Tiểu Nhụy để nói chuyện thẳng thắn, Sơ Tiểu Niên đã nói vậy thì cũng đỡ công cô phải nói.
Trần Túy không quan tâm ai là người cần được ưu ái, công việc trong bếp luôn chỉ đánh giá qua năng lực và thái độ. Mặc dù hiện tại cô đã nhận ra, tính cách của mình có lẽ là loại tính cách không được ưa chuộng ở môi trường làm việc trong nước. Chỉ có Sơ Tiểu Niên mới sẵn lòng bỏ công sức kéo cô trở lại, và còn tin tưởng vô điều kiện, trực tiếp giao cho cô vị trí bếp trưởng.
Nhớ lại ba mươi năm bình lặng như mặt hồ tĩnh lặng của mình, người duy nhất bước vào cuộc sống của cô, không chê bai sự nhạt nhẽo của cô, chính là người đang đứng cạnh cô lúc này.
“Tiểu Niên, ngày mai được nghỉ làm, cậu có rảnh không? Đi xem nhà cùng tôi nhé.”
“Được thôi!” Sơ Tiểu Niên nói: “Cậu đã liên lạc với chủ nhà chưa? Họ nói sao, có thể cho cậu thuê bao lâu?”
Thông tin về căn nhà là do Sơ Tiểu Niên đã chia sẻ với Trần Túy vài ngày trước, mặc dù giá thuê khá cao, nhưng vị trí khu chung cư chỉ cách nhà hàng mười phút đi bộ, là một căn hộ yên tĩnh giữa lòng phố thị ồn ào. Điểm không hoàn hảo là chủ nhà chỉ tạm thời ra nước ngoài, thời gian cho thuê không thể xác định cụ thể.
“Hiện tại ít nhất là nửa năm.” Trần Túy nói: “Nếu môi trường tốt thì tôi sẽ thuê trước, làm việc ở nơi khác phải đi tàu điện ngầm thì phiền phức lắm.”
Sơ Tiểu Niên lườm cô: “Cái hồi ở Paris, ngày nào tớ cũng phải đi tàu hỏa đi làm đó! Giờ đi tàu điện ngầm mà đã thấy phiền phức rồi à!”
Thấy Sơ Tiểu Niên bị mình chọc tức đến mức nói cả tiếng Thượng Hải, Trần Túy cười phá lên, buông lời châm chọc không chút nể nang: “Không nói được thì đừng có cố làm gì.” Nói xong, cô đứng dậy đi ra ngoài.
Sơ Tiểu Niên dở khóc dở cười, lại nhảy chồm lên lưng cô. Vì vậy khi Tần Phong mở cửa văn phòng, anh vừa đúng lúc thấy Sơ Tiểu Niên đang đu trên lưng Trần Túy.
Ánh mắt anh trầm xuống, sau đó lại nhanh chóng nở nụ cười ấm áp: “Hai người đang làm gì vậy?”
Lúc này Sơ Tiểu Niên mới đứng thẳng người dậy, cười nói: “Tequila có áp lực lớn vì công việc, tôi đang giúp cô ấy thư giãn!”
Trần Túy quay sang, ánh mắt đầy nghi vấn nhìn cậu, cô lười chẳng muốn nói thêm gì, bỏ lại Sơ Tiểu Niên rồi đi vào bếp.
Chưa đi được mấy bước đã bị Tần Phong gọi lại: “Bếp trưởng Trần Túy, hôm nay có yêu cầu mới cho việc đặt bàn trước.”
Trần Túy dừng bước, nhận tờ giấy anh đưa: “Bàn cuối cùng muốn một cái bánh kem? Nhà hàng chúng ta không cung cấp dịch vụ bánh sinh nhật.”
“Không phải muốn bánh sinh nhật, mà là muốn bốn phần tráng miệng đều là món bánh núi tuyết bùng lửa, sau đó hỏi xem chúng ta có thể biến bốn chiếc bánh nhỏ thành một chiếc bánh lớn không.” Nhìn thấy vẻ mặt không hiểu của Trần Túy, Tần Phong cười nói: “Tôi biết, yêu cầu này rất kỳ lạ. Nhưng làm ơn hãy nói chuyện với đầu bếp phụ trách món tráng miệng xem có nguyên liệu để làm một cái bánh cỡ lớn không.”
Tần Phong lại nói: “Họ sẵn lòng trả thêm chi phí, nhưng nếu không có nguyên liệu cũng không sao, tôi sẽ nói chuyện lại với khách.”
Trần Túy tiếp nhận thông tin, gật đầu nói: “Biết rồi, tôi sẽ đi hỏi đầu bếp món tráng miệng.”
Không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy. Tần Phong nhướn mày, trên mặt lộ rõ vẻ khó tin, anh vốn nghĩ rằng vị bếp trưởng nghiêm túc này sẽ từ chối thẳng thừng.
Nhưng người trước mặt rõ ràng đã hoàn toàn chìm vào thế giới riêng của mình, không hề nhận ra biểu cảm của Tần Phong, cô chỉ buông một câu “Lát nữa tôi sẽ trả lời anh” rồi rời đi.
Sau khi trao đổi với đầu bếp làm bánh, biết rằng vẫn còn nguyên liệu thừa. Chỉ là hiện tại đầu bếp đang bận chuẩn bị cho tuần sau, nên Trần Túy tự mình đảm nhận công việc này.
Cô tìm những chiếc khuôn phù hợp, nhanh chóng sắp xếp bàn làm việc gần kho lạnh. Đế bánh hạt phỉ nướng của tuần này còn thừa khá nhiều, kem vani và kem mâm xôi cũng có sẵn trong kho đông lạnh. Vì vậy, chiếc bánh này đối với cô là việc có thể hoàn thành nhanh chóng, nếu không thì cô đã không đồng ý nhanh chóng như vậy.
Cắt bánh hạt phỉ đến kích thước cần thiết, trải lên lớp đáy khuôn, sau đó thêm kem mâm xôi, nén chặt, lớp trên cùng là kem vani. Dàn đều kem cho đến khi bằng phẳng với mặt khuôn, bước đầu tiên để làm núi tuyết bùng lửa đã hoàn thành.
Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đến mười phút, khi Tần Phong đi qua, chỉ thấy những vụn bánh rơi vãi trên bàn. Anh tiện tay nhặt một miếng bánh hạt phỉ hình tam giác bỏ vào miệng, nói: “Bếp trưởng lại tự mình ra tay à.”
“Ừ.” Trần Túy chỉ vào những vụn bánh trên giấy nướng, hỏi: “Cái này anh còn ăn không? Không ăn thì tôi thu lại đấy.”
Tần Phong ngẩn người trong vài giây, mới nhận ra rằng Trần Túy đã bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc. Anh lại lấy thêm hai miếng, hỏi: “Đừng nói là cô đã làm xong rồi nhé?”
“Chưa đâu.” Trần Túy nói, “Phải để nó trong ngăn đông lạnh, phải định hình trước thì mới có thể thực hiện bước kế tiếp.”
Sau khi định hình, bánh sẽ được phết lớp kem lòng trắng trứng đã đánh bông đến độ ổn định, tạo hình thành “núi tuyết”, trước khi dọn món, sẽ dùng súng khò nhẹ bề mặt. Để đạt được hiệu ứng thị giác tốt nhất, sẽ đổ rượu đang cháy lên “núi tuyết” ngay trước mặt khách hàng.
Đây là bước trình diễn thu hút nhất, cũng là nguồn gốc của cái tên này.
Cách làm núi tuyết bùng lửa thì Tần Phong đương nhiên biết, chỉ là ngay cả khi mới chỉ làm xong một nửa, đây cũng là hiệu suất bất thường. Hơn nữa, cách đây hai mươi phút anh mới hoàn thành việc bàn giao công việc với Trần Túy.
Tần Phong từng làm việc ở nhiều nhà hàng, không thiếu những đầu bếp có kinh nghiệm phong phú hơn cả Trần Túy, nhưng anh biết rằng ngoài kỹ thuật nấu ăn, thì khả năng tổ chức tốt và sự bình tĩnh trước những tình huống bất ngờ mới là kỹ năng quan trọng nhất của một bếp trưởng.
Đặc biệt là cô bếp trưởng này, khi làm việc, cô hoàn toàn tập trung vào thế giới của riêng mình, không hề lề mề.
Tần Phong đã dần nhận ra rằng hiện tại ngoài sự hấp dẫn về mặt ngoại hình và sự tò mò, đối với anh, Trần Túy còn có một điều gì đó rất khác biệt.
Trần Túy dọn dẹp bàn làm việc, còn Tần Phong đứng bên thì đang ăn vụng vài miếng bánh hạt phỉ, hai người coi như không làm phiền nhau.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Tần Phong vừa muốn uống nước, Trần Túy nhìn chiếc cốc giống hệt của mình, dừng lại một lát rồi liếc nhìn áo anh.
“Anh thích màu hồng lắm à?”
“Ừm?” Tần Phong cụp mắt, nghĩ rằng Trần Túy đang nói về chiếc cốc trong tay mình, nên anh giơ nó lên và lắc, như thể đó là ánh đèn neon sáng nhất trên bầu trời đêm: “Đừng sợ, tôi không phải người đàn ông nam tính lại thích màu hồng dạ quang, chỉ là tôi nghĩ có lẽ em sẽ không thích màu hồng thôi.”
“Ra thế.” Trần Túy thực sự không thường xuyên tiếp xúc với màu hồng, nhưng chiếc cốc màu tím dạ quang trên bàn của cô cũng chẳng khá hơn là bao. Nghĩ rằng nó chỉ là cốc nước, cô cũng không quá cầu kỳ, chỉ thản nhiên nói: “Tôi không quan tâm lắm.”
Có điều, trong đầu cô chỉ nghĩ đến màu sắc của chiếc cốc, mà quên mất ý nghĩa của “cốc đôi”. Trần Túy đã quên thì Tần Phong đương nhiên sẽ không nhắc nhở thêm.
Chỉ trong khoảnh khắc này, Tần Phong mới cảm nhận một ý tứ khác từ thái độ của người đối diện, khiến anh đột nhiên muốn nhắc đến “chuyện riêng” của hai người.
“Chef, đừng quên tối nay sau giờ làm đi ăn hoành thánh với tôi nhé.”
Giọng nói nhẹ nhàng đầy chủ ý lọt vào tai Trần Túy, khiến cô khẽ dừng tay, rồi nhanh chóng trở lại bình thường, nhắc nhở anh: “Bây giờ là giờ làm việc.”
Tần Phong mím môi, ngay giây sau, anh đã nhìn Trần Túy bằng ánh mắt vô hại và ngây thơ: “Đúng là đang giờ làm việc, nhưng việc hẹn đồng nghiệp đi ăn khuya sau giờ làm cũng rất bình thường mà.”
Phải, câu nói này nghe có vẻ rất bình thường.
Nhưng, Trần Túy chính là không muốn đáp lại câu đó của anh.
Vì vậy lần đầu tiên trong giờ làm việc, bếp trưởng Trần Túy cực kỳ không chuyên nghiệp, để lại cho quản lý Tần một bóng lưng lạnh lùng.