Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám
Chương 20: Đặt làm tủ
Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôi, ngôi nhà nghèo nàn, và cả nàng cũng nghèo luôn.
Trình nương tử ghé sát vào Diêu Như Ý, khẽ nói:
“Cuối tháng Chạp năm ngoái, ta đặt cái ghế dài ở tiệm hắn, kết cấu chắc chắn, giá cả lại hợp lý. Muội cứ thử xem sao, ưng ý thì đặt, không thì mình tìm chỗ khác.”
Diêu Như Ý gật đầu, vừa bước vào tiệm mộc đã thấy hắn đang ngồi xổm gõ gõ mấy tấm gỗ. Nàng liền tiến lại hỏi giá làm tủ. Chu Cử Mộc toàn thân đầy mùn cưa, vội đứng dậy xoa tay, nhưng ấp úng mãi chẳng nói được câu trọn vẹn.
Vợ hắn là Hà Hương thì nhanh nhảu hơn nhiều. Vừa nghe Như Ý nói ý định, bà lập tức đứng khỏi ghế dựa, lau tay trên tạp dề, mời nàng ngồi rồi ân cần sai Chu Cử Mộc vào nhà pha trà. Nghe xong, Hà Hương cười nói:
“Nếu tiểu nương tử tiện, ngày mai vợ chồng tôi sẽ đến tận nơi đo đạc cho chuẩn, rồi báo giá cụ thể. Nếu không vừa ý cũng chẳng sao, một xu bạc cũng không nhận. Cô nương thấy thế nào?”
Cách này quả là hay nhất, chứ nói miệng thì không rõ, vẽ sơ đồ lại sợ thiếu sót.
Diêu Như Ý liền đồng ý, hẹn sáng mai hai người đến đo.
Ra khỏi tiệm mộc, giữa đường gặp lại Du thẩm tử, Vưu tẩu tử cùng con gái, vừa mua xong kim chỉ vải vóc. Cả nhóm rẽ sang khu bán gia cầm, nơi đang bày bán trứng gà. Mới bước vào đã nghe tiếng gà bay vịt chạy, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Người bán phần lớn là nông dân vùng ven thành, vai vắt khăn, tay cầm dây cỏ buộc chân gia cầm, miệng rao liên hồi.
Vưu tẩu tử tinh mắt, chỉ tay vào một người đàn ông mặt đen, nói:
“Kia chẳng phải Hồng Thập Bát sao? Năm ngoái ta mua gà mái già của hắn, rất đáng tin. Gà nuôi béo tốt, hầm canh lên nổi vàng một lớp mỡ, thơm lừng.”
Cả nhóm liền tiến lại xem. Trong giỏ trúc của Hồng Thập Bát chất đầy trứng gà vỏ xanh, quả nào quả nấy tròn căng. Phía sau còn bày bảy tám chiếc lồng tre, gà vịt chen chúc kêu inh ỏi.
Diêu Như Ý hỏi giá, mấy bà tẩu tử cũng phụ nhau xem và trả giá. Cuối cùng, họ thỏa thuận cứ ba ngày Hồng Thập Bát sẽ giao trứng một lần đến Quốc Tử Giám, mỗi lần bốn trăm quả, tổng giá còn rẻ hơn các cửa hàng trong thành đến hai phần.
Về sau, dùng trứng của Hồng Thập Bát, trứng trà bán ba văn tiền một quả, trong khi vốn chỉ chưa tới một văn. Diêu Như Ý âm thầm tính toán không ngừng.
Sau đó, cả nhóm lại tìm đến Lưu bà tử bán táo giác, Vương nương tử chuyên làm ruột heo khô, hỏi giá cả, Như Ý cũng nắm được đại khái. Họ hẹn cách liên lạc: sau này cần hàng chỉ cần để lại lời nhắn tại quán trà ông Trương ngoài cửa Chu Tước. Quán này nằm sát hào thành, là điểm nghỉ chân quen thuộc của các người bán rong, cả chưởng quầy lẫn tiểu nhị đều quen mặt, để lại lời nhắn là chắc chắn sẽ tới tay.
Những mặt hàng khác như chổi sọt, giấy dâu để nhóm lửa, bô tiểu chậu rửa, gậy gãi lưng, dầu thơm nước hoa phấn son, chiếu cỏ len tơ khăn lụa vải gói... Diêu Như Ý cũng lần lượt tìm được nguồn hàng tốt, hỏi kỹ từng mức giá.
Thêm vài hôm bán đồ ăn, tích góp được chút vốn, đợi làm xong tủ kệ là có thể nhập hàng loạt.
Đi theo Như Ý cả buổi, cuối cùng mấy bà thẩm tẩu tử cũng hiểu ra toan tính của nàng, chợt vỡ lẽ:
“Ra là muội định mở tiệm tạp hóa trong hẻm nhỏ? Ý tưởng hay đấy!”
“Đúng là việc tốt!” – Vưu tẩu tử vỗ tay.
“Thế này đỡ phải chạy tận hai dặm chỉ để mua cái kim.”
Du thẩm tử vừa nhai bánh dầu vừa nói:
“Đúng vậy, có sẵn cả gạo, dầu, tương, giấm, chúng ta tiện biết bao!”
Trình nương tử và Ngân Châu tẩu tử cũng vội xen vào:
“Còn phải có lược, gương đồng, hoa cài đầu mới nhất nữa chứ!”
Hai đứa trẻ Mạt Lị và Tiểu Tùng thì nhảy tưng tưng:
“Như Ý tỷ ơi! Phải có búp bê lụa, kẹo hồ lô, kẹo mận nữa nha!”
Người nói câu này, kẻ chêm câu kia, cả nhóm hào hứng bàn tán xem nên nhập gì về tiệm, trông mong còn hơn cả Diêu Như Ý.
Như Ý ghi nhớ từng món mọi người đề xuất. Những thứ hàng xóm muốn mua vốn dĩ đã nằm trong kế hoạch của nàng, toàn là mặt hàng quen thuộc ở tiệm tạp hóa, việc nhập hàng cũng không khó.
Tới lúc dạo xong, trời đã gần hoàng hôn.
Mặt trời nghiêng về tây, lặn giữa lũy thành như một lòng đỏ trứng khổng lồ, bị gió thu thổi lăn về phía tây.
Đã đến giờ đón Diêu gia gia, phải về thôi.
Mọi người ôm gói lớn gói nhỏ leo lên xe dài. Như Ý ghé hiệu thuốc của Triệu đại phu đón gia gia, về nhà vội dọn dẹp sơ rồi nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, trời còn mờ mờ xanh, sương thu lạnh lẽo lặng lẽ trôi qua ngõ nhỏ, theo gió thoảng lại tiếng đọc sách quen thuộc nhưng vẫn còn ngắt quãng. Nhưng lần này, đứa trẻ nhà ai cuối cùng cũng đọc được từ “Than ôi…” đến “nước Hoàng Hà từ trời đổ xuống”, thật đáng mừng.
Diêu Như Ý quấn chăn dày, tay ôm chặt mép chăn, mơ thấy mình ngồi trên núi tiền đồng lạnh lẽo đếm tiền, đếm đến mức tay chuột rút vẫn chưa hết, thì bị tiếng đọc lắp bắp như gà mổ thóc đánh thức.
Nàng đầu bù tóc rối như tổ chim, ngồi bật dậy trên giường, ngơ ngác nhìn vệt mốc mới mọc trên khung cửa sổ, rồi ngáp dài một cái.
Ôi, ngôi nhà nghèo nàn, và cả nàng cũng nghèo luôn.
Tỉnh rồi.
Rửa mặt, thay đồ, hấp bánh màn thầu, rồi gọi gia gia dậy. Lau mặt cho ông bằng chiếc khăn lớn, hai ông cháu đứng dưới ánh sớm mùa thu se lạnh, cùng tập bài quyền tiền thân của “Bát Đoạn Cẩm”, lúc đó gọi là Bảo Sinh Đạo Pháp Quyền – chỉ có năm động tác giống với “Bát Đoạn Cẩm” đứng, còn vài chiêu phải ngồi luyện khí.
Bài tập không nặng, rất phù hợp cho cả gia gia và nàng.
Tập xong một lượt Bát Đoạn Cẩm, lại thêm một bài thể dục cổ xưa nữa. Diêu Khải Chiêu tập đến hoa mắt, vừa vung tay vừa hỏi:
“Bảo Sinh Quyền có chiêu này à?”
“Ngài cứ tập đi!” – Như Ý vung tay như cối xay gió.
Dù không hiểu, ông vẫn nghe lời, hì hục vung tay theo nàng.
Nhìn a gia nhăn nhó, cố chịu đựng sự ngượng ngùng để làm theo, Diêu Như Ý vừa tập vừa cười không nhịn được.
Hôm nay nàng không bán hàng, ở nhà chờ vợ chồng Chu Cử Mộc đến.
Ai ngờ lát sau trời đổ mưa to. Như Ý vội chạy khắp sân thu dọn quần áo, vừa hé cửa hông nhìn ra ngoài. Cún mẹ lại dắt con về, ăn sạch đồ trong khay, ba cún con và một con mèo nhỏ nằm sát mẹ, ngủ yên dưới mái hiên khô ráo.
Vừa thở phào, cún mẹ bỗng bật dậy ngó nghiêng khiến nàng hoảng hốt đóng sập cửa lại.
Mũi cún này nhạy thật, thôi đừng dọa chúng, kẻo mưa lớn lại chạy mất.
Trời mưa như trút nước, Như Ý đang lo vợ chồng Chu Cử Mộc có đến được không, thì nghe tiếng xe la từ đầu ngõ.
Nàng vội cầm ô, đi dép gỗ chạy ra đón, nếu không lính canh sẽ không cho vào.
Sau đó, nàng tỉ mỉ trao đổi với vợ chồng Chu Cử Mộc về kiểu dáng tủ kệ, tủ hàng mong muốn. Tất cả đều dựa theo tiệm tạp hóa của bà ngoại nàng ngày xưa:
Trước hết, phá bức tường giữa hai gian chứa đồ lộn xộn của nhà Diêu, tạo thành một gian phòng rộng rãi, thông thoáng.
Kệ đơn mặt kê sát tường, tầng có thể điều chỉnh. Đồ nặng như thùng gỗ, chậu gỗ đặt dưới; đồ nhẹ như nồi niêu bát đũa để trên.
Kệ bên trái để mì ăn liền các loại; kệ bên phải để đồ dùng hằng ngày: bàn chải, thuốc đánh răng, dầu gội, lược, gương, hoa cài đầu...
Tầng trên cùng để hàng dự trữ; tầng giữa và dưới để hàng bán.
Giữa phòng đặt hai kệ đôi hai mặt: một để nước tương, dầu, muối, trà các loại; một để xà phòng, kim chỉ, bàn chải.
Gần cửa làm một tủ mở cao nửa người, sâu một chút, đặt hai chum sành lớn: mùa hè để nước mát, mùa đông nấu canh ngọt. Gắn đinh bên hông, dùng dây thừng treo nhiều ống tre lên, ai muốn uống trà hay rượu thì tháo xuống, tính tiền theo bát.
Cửa sổ mở rộng đến nửa bức tường, đóng một tấm gỗ lớn làm quầy bán hàng ra hẻm. Hai bên khung treo móc nhỏ, treo đồ chơi: chuồn chuồn tre, chong chóng, diều, cửu liên hoàn. Dưới đặt lò nướng xúc xích, nồi trứng trà, bình kẹo, mứt, hạt, hồ lô...
Làm thêm vài bộ bàn ghế gỗ đơn giản đặt dưới cửa sổ, cho khách không vội có chỗ ngồi ăn.
Diêu Như Ý còn dặn Chu Cử Mộc dùng gỗ thừa làm vài tấm bảng phân khu nhỏ, khắc chữ “thực phẩm”, “đồ dùng hàng ngày”, “trà thuốc”… Làm thêm khung gỗ có thể thay nhãn giá, sau này dễ dàng đổi giấy ghi giá.
Người ở Quốc Tử Giám phần lớn biết chữ, niêm yết giá rõ ràng càng tiện lợi.
Sau khi bàn xong mọi chi tiết, hai bên bắt đầu tính toán chi phí.