Tiên Giả
Chương 10: Khổ Luyện Gian Nan
Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Huyết Khí pháp là công pháp bí truyền của Bích La động, khi chưa được tông môn cho phép, các ngươi không được truyền ra ngoài. Kẻ nào vi phạm sẽ bị lột da rút hồn, nhớ kỹ lấy.” Hô Hỏa trưởng lão sau khi nhắc nhở vắn tắt vài điều cần chú ý, liền chuyển giọng cảnh cáo.
“Vâng.” Ba người rùng mình, đồng loạt đáp.
Hô Hỏa trưởng lão gật đầu, thu lại vẻ tàn khốc trong mắt, rồi lấy một bình ngọc từ trong ngực áo, lấy ra ba viên dược hoàn màu tím nhạt, lần lượt đưa cho ba người.
“Ăn vào.”
Viên Minh nhận dược hoàn xong, chưa vội nuốt, liếc nhìn hai người còn lại.
“Hô Hỏa trưởng lão, đây là đan dược gì vậy?” Thú nô mãnh hổ hỏi.
“Hủ Tâm đan, bí dược của Bích La động ta. Sau khi uống, nó sẽ từ từ xâm nhập tâm mạch, cần uống giải dược định kỳ mỗi tháng để áp chế độc tính.” Hô Hỏa trưởng lão đáp với giọng bình thản.
Thú nô mãnh hổ và lợn lòi nghe xong lời này thì không khỏi biến sắc mặt.
Viên Minh cũng nhíu mày, Bích La động này rõ ràng muốn dùng Hủ Tâm đan để khống chế những Phi Mao thú nô như bọn họ. Nhưng người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Hắn cũng không suy nghĩ nhiều, ngửa đầu nuốt dược hoàn vào. Hủ Tâm đan vừa vào bụng liền tan chảy, đồng thời một cảm giác lạnh lẽo lan khắp lục phủ ngũ tạng, sau khi tới gần trái tim thì dừng lại, tựa như một thanh chủy thủ lạnh buốt đang kề sát trái tim, có thể đâm tới bất cứ lúc nào.
Hai người kia tuy sắc mặt khó coi, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng dò xét của Hô Hỏa trưởng lão cũng đành lần lượt nuốt vào.
“Các ngươi đã vượt qua kiểm tra, được truyền Huyết Khí pháp, trở thành Phi Mao thú nô chính thức của Bích La động chúng ta. Từ nay về sau, mỗi tháng cần nộp năm phần tinh huyết hung thú thì có thể lấy giải dược của Hủ Tâm đan.” Hô Hỏa trưởng lão khá hài lòng với biểu hiện của ba người, giải thích thêm.
“Xin hỏi trưởng lão, như thế nào là hung thú?” Viên Minh cất lời hỏi.
“Hung thú là dã thú hấp thụ đủ linh khí trời đất, sức chiến đấu còn cao hơn dã thú mà các ngươi săn giết trước đây. Từ đây đi về phía Nam mười dặm có một hẻm núi, cánh rừng phía bên kia hẻm núi có hung thú lui tới. Điều kiện tiên quyết là các ngươi phải tu thành Huyết Khí pháp, bằng không e là có đi không có về.” Hô Hỏa trưởng lão nhìn về phía Nam rồi nói.
Viên Minh im lặng không nói, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Huyết Khí pháp mới nghe đã cảm thấy khá thâm ảo và huyền diệu. Tuy hắn chưa kịp tìm hiểu nghiền ngẫm kỹ càng, nhưng cũng hiểu muốn tu thành, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.
Hơn nữa, dù tu thành Huyết Khí pháp, có thể thi triển Phi Mao thuật thì cũng chỉ đạt tới sức chiến đấu như mấy ngày qua mà thôi. Khi săn giết con gấu đen ngày trước, hắn đã phải liều mình cửu tử nhất sinh mới miễn cưỡng thành công, huống chi là săn hung thú còn mạnh hơn nữa.
Sâu trong ánh mắt Viên Minh có một tia u ám xẹt qua. Trong mắt Hô Hỏa trưởng lão, hay nói đúng hơn là trong mắt người Bích La động, sống chết của những Phi Mao thú nô tư chất kém như bọn hắn không quan trọng, quan trọng là có thể được sử dụng hay không.
Hai người kia cũng nhanh chóng nhận ra lợi hại trong việc này, sắc mặt theo đó càng trở nên khó coi.
“Nhớ kỹ, biểu hiện tốt mới có thể có tương lai. Mong các ngươi tự liệu mà làm.” Hô Hỏa trưởng lão không biết đã gặp qua bao nhiêu Phi Mao thú nô, chỉ liếc mắt đã nhìn ra suy nghĩ trong lòng ba người, nhưng lão chẳng buồn bận tâm, vừa nói vừa đưa tay vỗ nhẹ hông.
Con ưng to lớn kia lại lần nữa bay lên, đưa thân hình lão lên không trung, kéo theo không khí trong phạm vi hơn mười trượng cuộn xoáy kịch liệt như một cơn lốc, khiến cây lá xung quanh đung đưa.
Ba người bị đẩy nghiêng ngả một hồi, phải vất vả lắm mới ổn định được thân hình.
Nhưng chính nhờ việc bị giày vò một trận như vậy, tâm trạng nặng nề của ba người Viên Minh không ngờ lại vơi đi không ít.
“Khí thế của con ưng xám này hơn xa dã thú tầm thường, chắc chắn là một hung thú? Nó mà lại bị thuần phục đưa đến đây, xem ra nội tình của Bích La động này quả nhiên thâm hậu.” Viên Minh âm thầm suy đoán, trong lòng bất giác đối với Bích La động có thêm vài phần khao khát.
“Hai vị, ba chúng ta hôm nay có thể tề tựu ở đây, cũng coi như có duyên. Không ngại làm quen một chút, tại hạ Ô Lỗ.” Thú nô mãnh hổ chắp tay nói.
“Viên Minh.” Viên Minh nhặt tấm da vượn trắng lên, chắp tay đáp lễ.
“Gọi ta Lạt Qua là được.” Thú nô lợn lòi cũng nói tên mình.
“Thì ra là Viên Minh huynh và Lạt Qua huynh. Sự lợi hại của dã thú nơi đây, hai vị hẳn là đã tự mình trải nghiệm rồi. Nhiệm vụ mà Hô Hỏa trưởng lão căn dặn chúng ta, nếu một thân một mình làm thì gần như không có hy vọng hoàn thành, chi bằng ba người chúng ta chung tay hợp tác, được không?” Ô Lỗ đưa mắt nhìn Viên Minh rồi nói.
“Ý hay! Ba người chúng ta hợp lực thì việc săn giết hung thú có hy vọng rồi.” Lạt Qua lập tức sáng bừng mắt, đồng ý ngay.
“Chuyện liên quan đến săn giết hung thú để sau cũng chưa muộn. Việc quan trọng nhất với chúng ta hiện tại là tìm một nơi an toàn để luyện Huyết Khí pháp. Hiện tại chúng ta đều đã bị giải trừ Phi Mao thuật, nếu đối mặt với những dã thú kia thì chắc chắn thua, hành động cùng nhau sẽ an toàn hơn.” Ô Lỗ đề nghị.
“Ô Lỗ huynh đúng là biết nhìn xa, đúng là cần tìm một chỗ an toàn trước.” Lạt Qua sững người một chút, rồi đồng tình đáp.
“Viên Minh huynh, không biết ý huynh thế nào.” Ô Lỗ cười cười, nhìn về phía Viên Minh.
“Thứ lỗi, Viên mỗ trước nay quen hành động một mình.” Viên Minh thoáng im lặng rồi lắc đầu từ chối, tiếp đó không đợi hai người kia mở miệng thêm, đã lập tức quay người rời đi.
Hắn đã chuẩn bị sẵn chỗ cư trú an toàn, hơn nữa hắn với hai người Ô Lỗ chỉ mới quen, chẳng có chút lòng tin nào, ở chung e rằng sẽ phải ngày đêm lo lắng đề phòng, như thế còn chẳng bằng hành động một mình.
“Đều nói người Trung Nguyên trước giờ tự xưng là thiên triều thượng bang, tự cao tự đại, xem ra lời đồn không sai. Nhưng phải nói là có thể dùng tấm da vượn không có uy năng gì mà vượt qua kiểm tra thì cũng có chút bản lĩnh.” Lạt Qua nhếch miệng bình phẩm.
“Được rồi, người có chí riêng, không nên cưỡng cầu. Lạt Qua huynh, chúng ta đi thôi. Hai ngày vừa rồi, lúc săn thú ta phát hiện một chỗ an toàn, hai chúng ta chung sức hợp tác, tin rằng sẽ làm được chuyện nên hồn.” Ô Lỗ nhặt tấm da thú lên rồi cùng Lạt Qua đi về một hướng khác.
Viên Minh quấn da vượn quanh hông, lấy bùn nhão xoa khắp người để che đi khí tức rồi cẩn thận đi về phía huyệt động trú ẩn trước đây. Mỗi khi gặp phải động tĩnh bất thường như gió lay cành, hắn đều lập tức ẩn nấp ngay.
Hắn hiện tại không có Phi Mao thuật tương trợ, cũng không có binh khí thuận tay nào, chỉ dựa vào vài ngón võ thương bổng, cơ bản không phải là đối thủ của dã thú nơi đây.
Cũng may vận khí hắn không tệ, trên đường đi dù mấy lần gặp dã thú nhưng đều né tránh kịp thời, một đường hữu kinh vô hiểm, bình an đi tới huyệt động.
Hắn ra sức kéo mấy tảng đá lớn đến, dùng chúng chặn cửa động. Không gian trong động theo đó trở nên tối mờ, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt xuyên qua những kẽ hở chiếu vào.
Đến lúc này, trái tim căng thẳng của hắn mới được thả lỏng một chút. Sau khi quét qua loa bùn đất trên người, Viên Minh liền nhắm hai mắt, lặp lại khẩu quyết Huyết Khí pháp một lần kỹ càng trong đầu rồi bắt đầu thử tìm hiểu tu luyện.
Hắn trước tiên chiếu theo pháp quyết Hô Hỏa trưởng lão đã nói, khoanh chân ngồi xuống, người tạo thế ngũ tâm triều thiên, tiếp đó thầm tụng niệm khẩu quyết kia.
“Địa phế hữu hỏa, tòng u tuyền nhập, thượng thăng nhập phúc, hoàng hoàng như cự…”
Khi tụng niệm, phần thân dưới Viên Minh đồng thời cảm nhận được một cảm giác ấm áp đột nhiên dâng lên từ mặt đất. Cảm giác ấm áp này từ xương cụt truyền lên trên, đi một vòng trong cơ thể rồi chậm rãi thu về vị trí tiểu phúc.
Trong lòng vui vẻ, Viên Minh vừa định chiếu theo khẩu quyết ổn định cỗ nhiệt lưu thì chỉ nháy mắt sau đó, cảm giác ấm áp kia bỗng nhiên tiêu tán, chẳng để lại chút cảm giác đặc thù nào.
“Ấy, thế này là thế nào?”
Viên Minh nhíu mày trầm tư, phát hiện động tác của mình không có sai, khẩu quyết hắn tụng niệm cũng không có vấn đề, thế là lại tiếp tục thử nghiệm.
Thế nhưng kết quả của lần thử này cũng không có gì khác, vẫn như cũ, có thể cảm giác một luồng nhiệt ở vị trí tiểu phúc, nhưng lại không cách nào cố định luồng nhiệt lưu này, chỉ biết trơ mắt nhìn nó tụ rồi tán, biến mất không thấy gì nữa.
Chiếu theo lời của Hô Hỏa trưởng lão lúc trước đã nói, sau khi vận hành một đại chu thiên tuần hoàn, tình huống bình thường là có thể duy trì cỗ nhiệt lưu này ở đan điền, dùng nó như lò than, đun nóng khí huyết toàn thân khiến khí huyết phát triển thịnh vượng, đồng thời từng bước bồi dưỡng khí huyết lớn mạnh. Chuyện này là một quá trình tương đối dài, quyết định bởi tư chất và ngộ tính của từng người.
Đợi khi khí huyết đủ lớn mạnh, lúc tu luyện sẽ có cảm giác lông tóc dựng đứng, đồng thời lỗ chân lông mở rộng, lập tức có thể tiến thêm một bước, thử nghiệm cảm ứng và thu nạp linh khí ẩn hiện giữa trời đất.
Một khi linh khí chui qua lỗ chân lông tiến vào cơ thể, sau đó trải qua đan điền chuyển hóa là có thể hóa thành pháp lực tích lũy của bản thân. Khi tích lũy tới một mức độ nhất định, có thể thông qua Phi Mao thuật để da thú biến hóa, kết hợp với máu thịt bản thân, từ đó biến mình thành dạng nửa người nửa thú, có được sức mạnh vượt xa bình thường.
Thế nhưng Viên Minh lại bối rối nhận ra bản thân mình mới ở bước đầu tiên của quá trình này đã bị cản trở.
Tiếp đó, hắn lại liên tục thử thêm nhiều lần nhưng kết quả vẫn là thất bại.
Viên Minh không vì thế mà nản chí, hắn đã sớm nghĩ tới việc tu luyện Huyết Khí pháp sẽ không dễ dàng. Ngày hôm nay không thành thì ngày mai tiếp tục thử nghiệm, tin rằng cuối cùng mình cũng sẽ thành công.
“Ọt ọt…”
Đúng lúc này, bụng của hắn lại réo lên báo hiệu cơn đói đã đến.
Viên Minh xoa xoa cái bụng trống trơn, đứng lên cắt một khối thịt gấu ra để ăn, uống thêm chút nước rồi lại tiếp tục tu luyện Huyết Khí pháp.
Tu luyện vô tuế nguyệt, chớp mắt đã qua nửa tháng.
Trong huyệt động, Viên Minh khoanh chân ngồi, ngũ tâm triều thiên.
Linh khí thiên địa chậm rãi tụ lại, theo lộ tuyến mà vận chuyển một chu thiên rồi lặn xuống đan điền.
Vấn đề lúc trước vẫn còn đó, linh khí mà hắn vất vả tụ lại nhanh chóng tản mát, chỉ nháy mắt đã tiêu tán đến chín phần, chỉ có một luồng linh khí mong manh như có như không tiến vào đan điền, chuyển hóa thành pháp lực.
“Vẫn như thế, xem ra tư chất của ta tệ thật.” Viên Minh mở to mắt, thần sắc có phần ngưng trọng.
Khổ tu nửa tháng, hắn cuối cùng cũng đã tiến bộ một chút, phá được “bức tường” ngăn cản hắn đưa linh khí vào đan điền, qua đó đã có thể thu nạp linh khí vào đan điền.
Nhưng vấn đề linh lực tán phát vẫn vô cùng nghiêm trọng, cơ hồ là trăm phần không còn lấy một. Hắn khổ tu nửa tháng mà đan điền chỉ tích góp được chút xíu pháp lực, khoảng cách tới mức có thể thi triển Phi Mao thuật còn rất xa. Cứ theo tốc độ tu luyện hiện giờ thì hắn phải tốn thêm nửa năm nữa mới tích đủ.
Viên Minh bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ, đừng nói nửa năm, chỉ một tháng sau thôi, chỉ sợ hắn sẽ bị độc phát thân vong.
Không lẽ Huyết Khí pháp này vốn thích hợp cho người Nam Cương tu luyện hơn, thể chất người Trung Nguyên như hắn có chút thủy thổ bất phục sao?
Hắn không khỏi suy đoán vậy.
Phiền toái hơn là đồ ăn và nước uống dự trữ trong động hầu như không còn, không thể an tâm tu luyện tiếp được mà phải ra ngoài kiếm thức ăn. Nhưng dùng thân thể hiện tại mà lỡ đụng phải mấy loại như sói xanh, gấu đen thì chắc chắn chết mười phần.
“Không lẽ ta thực sự bị kẹt chết ở nơi này? Không, ta còn thời gian, không thể từ bỏ!” Viên Minh cắn chặt răng, khoanh chân làm thế ngũ tâm triều thiên toan tiếp tục khổ tu.
Trước mắt, ngoài việc tiếp tục tu luyện thì hắn hầu như chẳng còn cách nào khác, bởi nếu ngừng tu luyện thì chỉ có một con đường chết, tiếp tục thử nghiệm mới có thể có một con đường sống.
Nhưng thêm nửa ngày nữa trôi qua, vận hành mười mấy đại chu thiên mà chút pháp lực trong đan điền kia vẫn mỏng manh như tơ, mờ ảo như mây.
“Cho ta pháp lực…Ta phải trở về Trung Nguyên!” Ngọn lửa giận vô hình dâng lên trong lòng Viên Minh, chấp niệm mãnh liệt không những không giảm mà trái lại còn tăng lên.
Nháy mắt sau đó, trước mắt hắn bỗng tối sầm lại, hắn gần như ngất đi.
Cùng lúc đó, cánh tay phải đột nhiên nóng lên, tựa như một luồng khí lưu nóng rực thẩm thấu vào rồi lập tức biến mất không thấy tăm tích.