Tiên Giả
Chương 9: Huyết Khí Pháp
Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới ánh mắt chăm chú của Viên Minh, khối u thịt bỗng nhiên chuyển động rất nhanh, từ đó tách ra những sợi tơ đen mảnh, không ngừng vươn dài về phía ngực Viên Minh như thăm dò.
Viên Minh lập tức trợn tròn mắt, hắn thà chết chứ nhất quyết không muốn bị quỷ vật này ký sinh, sống không bằng chết.
Trong lúc giãy giụa, hắn phát hiện tuy cánh tay bị trói chặt nhưng cổ tay vẫn có thể cử động, liền lập tức xoay cổ tay, hất mạnh lên trên.
Cây đoản thương bằng xương, vốn vẫn nằm chặt trong tay hắn, giờ bay lên đến ngang tầm mắt.
Viên Minh không chút do dự, dốc hết sức đưa đầu húc vào.
Cây đoản thương bị húc trúng, liền như một mũi lao bắn vọt đi, xuyên vào bên trong lồng ngực con gấu ngay khoảnh khắc hai mảng xương sườn chưa kịp khép lại.
“Rống…”
Gấu đen gầm lên giận dữ, hai bên xương sườn đang khép lại bỗng cứng đờ, đồng thời những sợi tơ đen dài kia cũng từ từ rụt về.
Ngay sau đó, lồng ngực con gấu một lần nữa từ từ mở ra. Cây đoản thương mang theo toàn bộ hy vọng của Viên Minh đã thành công đâm trúng tim gấu đen, nhưng vẫn còn cách khối u thịt kia chỉ một chút xíu, rốt cuộc vẫn không thể đánh trúng mục tiêu chính.
Trái tim con gấu vẫn tiếp tục co bóp, còn những sợi tơ đen kia lúc này như phát điên, đồng loạt lao về phía lồng ngực Viên Minh.
Viên Minh căng mắt nhìn chằm chằm, nét mặt lộ vẻ căng thẳng đến tột độ.
Ngay khoảnh khắc trước khi những sợi tơ đen kịp chạm tới da thịt hắn, trái tim đang đập thình thịch của con gấu bỗng ngừng đập. Khối u thịt màu đen kia như gặp phải ma quỷ, điên cuồng giãy giụa muốn thoát khỏi trái tim gấu đen.
Những sợi tơ đen đang lao về phía Viên Minh như bị mất hết sức lực, chỉ trong nháy mắt đã đồng loạt buông thõng xuống.
“May quá, kịp rồi.” Viên Minh xúc động đến muốn bật khóc.
Giữa lằn ranh sinh tử, những trái cây độc mà hắn ăn hôm qua giờ lại cứu mạng hắn.
Ngay trước khi bố trí cạm bẫy, Viên Minh đã đập nát toàn bộ số trái cây kia, bôi nước quả lên đầu những cây chông xương và cả hai ngọn đoản thương.
Lúc xương những cây chông dưới hố chỉ đâm vào thân thể con gấu nên độc tính không ảnh hưởng đến vật ký sinh, nhưng lần này, đoản thương đâm trực tiếp vào trái tim, khiến khối u thịt đen kia cũng trực tiếp chịu tác dụng của độc tính, mất đi sức lực.
Dây leo quấn quanh người Viên Minh lập tức đồng loạt bung ra, cùng đóa hoa thịt cổ quái trên người con gấu đồng thời héo rũ, với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hóa thành bột mịn, khiến con gấu chỉ trong tích tắc sau đó đã ngã vật xuống đất.
Khối u thịt màu đen ký sinh trên người con gấu cuối cùng cũng tuột xuống, rơi sang một bên, màu sắc trên đó cũng biến mất rất nhanh, chỉ thoáng cái đã hóa thành màu xám trắng, trông không khác gì một khối đá tầm thường.
Viên Minh thấy vậy, không dám chậm trễ nửa khắc, vội vàng bò tới cạnh xác gấu đen.
Nhân lúc con gấu này chưa chết hẳn, hắn vội vã tháo túi da thú bên người xuống, dùng cốt thương rạch cổ nó ra, xác nhận trên đó vẫn còn sót lại một ít huyết dịch.
Một lúc lâu sau, khi tất cả máu huyết của con gấu đã đông lại, hắn cũng chỉ mới thu thập được nửa túi.
“Dã thú lớn nhỏ khác nhau, lượng máu càng không cố định. Người kia cũng không nói phải thu đầy túi, chỗ này hẳn là đủ rồi.” Viên Minh nút chặt miệng túi, giơ lên lắc lắc rồi tự nhủ.
Nói xong, hắn một lần nữa treo túi lên bên người, đưa mắt nhìn thoáng qua thi thể con gấu bên cạnh, bụng bất chợt lại réo lên tiếng ọt ọt.
Đối với một khối thịt thú lớn như thế này, Viên Minh đúng là không nỡ vứt đi, nhưng nghĩ tới việc nó mới bị ký sinh, trong lòng lại có phần bài xích.
Có điều, sự bài xích trong lòng, cuối cùng vẫn không thắng được cơn đói trong bụng.
Để đề phòng vạn nhất, Viên Minh lần này không ăn sống thịt gấu mà cẩn thận tìm một đống cành khô, học theo người xưa đánh lửa, chật vật một hồi mới nhóm được lửa để nướng thịt gấu.
Trong khi chờ thịt chín, Viên Minh bước tới cạnh khối u thịt ký sinh kia, thấy nó giờ đã hóa thành một khối đá màu nâu xám to chừng nắm tay, trông không có chút sức sống nào, hắn vẫn không nhịn được cầm cốt thương chọc chọc.
Kết quả, hắn liền phát hiện tảng đá này thế mà cứng rắn dị thường, hoàn toàn khác với khi còn ở dạng u thịt màu đen mềm nhũn.
Viên Minh lập tức cảm thấy hứng thú.
Hắn phất tay huơ huơ trên hòn đá này, thấy nó không hề phản ứng gì, lại đưa tay gần thêm chút nữa, kết quả phát hiện nó vẫn im lìm như cũ.
“Xem ra nó đã chết hẳn rồi.”
Ngay lúc Viên Minh toan bỏ đi, từ bên hông túi da thú đột nhiên có một giọt máu rỉ ra, rơi “tách” một tiếng lên trên khối đá xám.
Khối đá vốn không có chút sinh cơ kia đột nhiên khẽ bùng lên một cái, mặt ngoài lần nữa hóa thành hình dạng khối u thịt màu đen.
Nhưng rất nhanh sau đó, khi lực lượng của giọt máu kia bị hao hết, khối u thịt màu đen lại khô quắt, lần nữa trở về làm tảng đá.
“Vật này đúng là có chút thú vị.” Viên Minh không khỏi ngạc nhiên.
Hắn đi vắt mấy phiến lá tới, bọc khối đá kia lại rồi đặt sang một bên.
Đợi tới khi thịt gấu được nướng chín vàng, tỏa ra mùi thơm nức mũi, Viên Minh mới xé một miếng xuống, bắt đầu gặm ăn.
Bữa ăn này là lần Viên Minh được ăn thoải mái, no nê nhất từ trước tới nay. Nhưng có một điều hắn không hiểu là, ăn thịt thú chín này tuy có thể chắc bụng, nhưng so với lúc gặm thịt dư trên khúc xương sói hôm qua thì không có cái cảm giác khí huyết tràn đầy.
“Chẳng lẽ là do con gấu này bị rút khô máu, vậy nên huyết khí bị hao tổn nhiều?” Viên Minh thắc mắc.
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua sắc trời, phát hiện trời đã về chiều liền không chần chừ nữa, cầm theo cả chỗ thịt còn chưa ăn hết và tảng đá có thể ký sinh bỏ vào hang động mình ẩn thân khi trước.
Xong xuôi, hắn mới căn cứ vào lộ tuyến trong đầu, lên đường trở về khối đá mốc giới kia.
…
Đợi tới lúc trời chạng vạng tối, khi Viên Minh cuối cùng cũng trở lại chỗ mốc giới, hắn lại không thấy bóng dáng Hô Hỏa trưởng lão, chỉ có một con mãnh hổ da lông sặc sỡ đang nằm ngang trên mặt đất cạnh cột đá.
Nghe được tiếng Viên Minh trở về, con mãnh hổ kia đột nhiên quay người, dùng tư thế của con người ngồi dậy, nhìn về phía hắn.
Viên Minh cũng nhìn về phía y, cả hai đều không lên tiếng, càng không làm động tác thừa, chỉ ăn ý duy trì một khoảng cách xa, cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương.
Đúng lúc, một loạt tiếng ù ù vang lên.
Từ trong mảnh rừng rậm rạp, một con lợn lòi màu đen điên cuồng lao như tên bắn về phía này.
Viên Minh lập tức nắm chặt cốt thương trong tay lên đề phòng, con mãnh hổ kia cũng xoay đầu, trợn mắt.
Chỉ thấy con lợn lòi kia khắp người chồng chất vết thương, đôi răng nanh dính đầy vết máu, túi da thú treo bên người nhìn qua thấy căng phồng.
Vừa khi tới bên này, thấy Viên Minh cùng con mãnh hổ, y liền nhanh chóng giảm tốc, cuối cùng dừng lại ở một chỗ cách đó không xa.
Ba kẻ nửa người nửa thú lấy cột mốc giới làm trung tâm, tạo thành thế ba cạnh hình tam giác, đồng thời quan sát và phòng bị lẫn nhau.
Đợi thêm một lúc lâu sau vẫn không thấy có thêm ai xuất hiện nữa.
Khi mặt trời sắp lặn, con chim ưng to lớn kia mới vỗ cánh bay tới, mà Hô Hỏa trưởng lão đang đứng trên lưng của nó.
Sau khi đáp xuống đất, Hô Hỏa trưởng lão vỗ cái túi da bên hông, tức thì một luồng sáng xanh bay ra, bao phủ con chim ưng to lớn uy vũ khí phách xong liền bay ngược trở lại túi rồi biến mất không thấy gì nữa.
Dù đã chứng kiến cảnh này hai lần, Viên Minh vẫn cảm thấy màn trước mắt này hết sức thần kỳ.
“Đưa túi trữ máu cho ta.” Hô Hỏa trưởng lão đảo mắt qua ba người Viên Minh, nói.
Ba người hiểu ý, đồng loạt tháo túi da thú bên người xuống rồi đưa qua.
Hô Hỏa trưởng lão mở từng túi ra, đưa lên chóp mũi, hít hà mấy cái, cẩn thận kiểm tra thực hư.
Khi thấy túi của Viên Minh chỉ có một nửa, lão cũng không nói gì, chỉ là khi mở nút ra, không khỏi nhíu mày.
“Con gấu đen bị người giết đã bị Huyết Hồn đằng ký sinh?” Hô Hỏa trưởng lão nhìn về phía Viên Minh, mở miệng hỏi.
“Huyết Hồn đằng là cái gì?” Viên Minh nghe vậy, mặt lộ vẻ mịt mờ không hiểu.
Hô Hỏa trưởng lão nhíu nhíu mày, không tiếp lời mà phất tay thu hết mấy túi trữ máu lại.
“Xem như không tệ, có ba người thông qua được khảo nghiệm.” Hô Hỏa trưởng lão gật gật đầu, đoạn bấm đốt ngón tay điểm tới.
Ba tia sáng màu trắng mảnh như tơ từ ngón tay lão bắn ra, lần lượt rơi lên ngực ba người Viên Minh xong lóe lên rồi biến mất, dung nhập vào thân thể ba người.
Viên Minh còn chưa kịp phản ứng đã thấy trước ngực có cảm giác ấm áp, kế đó lớp da vượn trắng trên người bỗng trở nên mềm nhũn. Trong lớp da thú kia có từng đường vân màu máu như những sợi rễ, cứng rắn rút ra khỏi cơ thể Viên Minh, kéo lệch cả thân mình, nội tạng của hắn.
Cả người hắn không ngừng run rẩy, không nhịn được khuỵu hai đầu gối quỳ rạp xuống đất, chỉ kịp chống hai tay trên nền đất, cắn chặt hàm răng. Bất ngờ là hắn không rên lên dù chỉ một tiếng.
Tình trạng hai người kia cũng tương tự, chỉ là bọn họ không cứng cỏi như Viên Minh mà đồng loạt ngã lăn ra đất, người run rẩy, miệng không ngừng kêu thảm thiết.
May mắn là quá trình này không kéo dài quá lâu, chỉ sau mấy hơi thở, lớp da thú trên người bọn hắn đã hoàn toàn tróc ra, rơi trên mặt đất.
Nhưng ba người Viên Minh lại giống như phải trải qua mấy canh giờ, hư thoát ngồi bệt trên mặt đất, da dẻ toàn thân đỏ bừng, còn quần áo ai cũng thủng chi chít trăm ngàn vết.
Ba người vô lực ngồi trên mặt đất, há miệng thở dốc, mất một lúc lâu mới miễn cưỡng khôi phục lại, đồng loạt đưa mắt nhìn tấm da thú với vẻ phức tạp.
Sau khi khoác tấm da thú này lên, thực lực bọn hắn đều tăng lên nhiều, nhưng lần đau khổ mới đây quả là kinh khủng.
“Nhờ người ngoài thi triển Phi Mao thuật sẽ phải trải qua thống khổ không nhỏ, nhưng chờ khi các ngươi tu thành pháp lực, khi tự mình thi triển sẽ đỡ hơn nhiều.” Tiếng Hô Hỏa trưởng lão truyền tới cắt ngang dòng suy nghĩ của ba người.
“Thật vậy sao?” Ba người nghe vậy đều vui vẻ.
“Thật hay không, các ngươi thử qua chẳng phải là biết sao?! Tiếp đây ta sẽ truyền thụ Huyết Khí Pháp cho các ngươi, tập trung nghe cho kỹ!” Hô Hỏa trưởng lão đáp với giọng mất kiên nhẫn.
Ba người vội vàng ngồi dậy, tập trung tinh thần lắng nghe.
“Cái gọi Huyết Khí Pháp chính là một môn công pháp thông qua minh tưởng luyện khí, từ đó tăng cường huyết khí. Sau khi nhập môn liền coi là chính thức bước chân vào Tu Tiên đồ mà người người hâm mộ, trở thành tu sĩ Luyện Khí kỳ. Đợi tích góp từng chút pháp lực tới một mức nhất định là có thể thi triển Phi Mao thuật. Khẩu quyết như sau: Địa phế hữu hỏa, tòng U tuyền nhập, thượng thăng nhập phúc, hoàng hoàng như cự…” Hô Hỏa trưởng lão chậm rãi giảng giải.
Cả bộ khẩu quyết Huyết Khí Pháp chừng hai, ba trăm chữ, nội dung có chút trúc trắc tối nghĩa, nhưng Viên Minh phát hiện bản thân nghe một lần đã có thể dễ dàng nhớ không sót chữ nào.
“Trí nhớ của ta tốt vậy sao?!” Trong lòng hắn có chút kinh ngạc, còn lại phần lớn là mừng rỡ.
Hai người kia không ngừng gãi đầu gãi tai, lộ vẻ lo lắng, hiển nhiên là nhớ không hết.
“Hô Hỏa trưởng lão, người có thể nói lại lần nữa không?” Tên thú nô mang da lợn lòi kia sau một thoáng chần chờ, dùng ngữ điệu khẩn cầu hỏi.
“Ta chỉ nói thêm một lần cuối.” Hô Hỏa trưởng lão lạnh nhạt nhìn y một cái rồi tụng niệm khẩu quyết Huyết Khí Pháp thêm lần nữa.
Hai người vội vàng tập trung tinh thần ghi nhớ, rốt cuộc lần này cũng miễn cưỡng nhớ được.