Tiên Giả
Chương 12: Cửu Nguyên Quyết
Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đúng là dài dòng thật!”
Viên Minh lắc đầu, lại mở một bản tấu chương khác. Nội dung là báo cáo về việc tu sửa Thiên Tôn điện của Trường Xuân Quan, vẫn kiểu văn vẻ rườm rà, khiến Viên Minh đọc mà thấy chán ngắt.
Chưa đọc hết, hắn đã gấp tấu chương lại, ném sang một bên.
“Xem ra làm hoàng đế cũng chẳng dễ dàng gì. Nếu là ta, chắc chắn sẽ lôi mấy tên quan viên lắm lời này ra đánh cho mấy chục roi nhớ đời mới được.” Viên Minh thầm nghĩ.
Hắn xoa xoa thái dương, lấy lại tinh thần rồi mở bản tấu chương thứ ba.
Bản tấu chương thứ ba này lại trái ngược hoàn toàn với hai cái trước, viết vô cùng đơn giản, súc tích. Vừa mở đầu bằng vài câu ngắn gọn đã bẩm báo với hoàng đế chuyện sứ đoàn của nước mình trên đường đến Nam Cương bị tập kích.
“Thì ra là của một võ tướng, quả nhiên khác hẳn với đám văn thần thích khoe chữ nghĩa.” Viên Minh nhìn thấy phần ký tên ở cuối là Trấn Nam tướng quân Viên Tộ Trùng.
“Viên Tộ Trùng? Tên này nghe quen quen, hình như đã từng nghe ở đâu rồi?” Hắn lẩm bẩm. Đang định lật xem lại kỹ càng hơn để tìm manh mối, bên ngoài bỗng có tiếng bẩm báo của một nam tử giọng the thé vọng vào.
“Bệ hạ, quốc sư Ngọc Hồ tiên trưởng cầu kiến.”
“Ngọc Hồ tiên trưởng, nghe tên cứ như người tu tiên vậy!” Viên Minh nheo mắt, vô thức định mở miệng từ chối.
Nhưng hắn chợt nghĩ lại, bản thân mình hoàn toàn không biết thiếu niên hoàng đế này có quan hệ thế nào với Ngọc Hồ tiên trưởng kia, tùy tiện từ chối có vẻ không ổn.
Huống hồ việc thần hồn hắn nhập vào thân xác thiếu niên hoàng đế này quá sức tưởng tượng, e rằng vị tiên trưởng kia sẽ không phát hiện ra.
“Mời vào.” Thoáng cân nhắc xong, Viên Minh đặt tấu chương trong tay xuống, ra lệnh.
Nam tử giọng the thé kia vâng một tiếng, cửa điện lập tức được mở ra.
Một lão giả mặc tử kim đạo bào, tuổi đã ngoài tám mươi, cất bước tiến vào. Lão chắp tay theo kiểu Đạo môn hướng về phía hắn, miệng tụng:
“Phúc sinh vô lượng thiên tôn.”
Viên Minh đưa mắt quan sát, chỉ thấy lão đạo này tướng mạo gầy gò, khuôn mặt dù hốc hác nhưng da dẻ lại hồng hào, ba chòm râu dài rủ xuống trước ngực, phong thái rất tiên phong đạo cốt.
Thêm bộ tử kim đạo bào thêu hoa văn bát quái, đầu đội liên hoa bảo quan chế từ tơ vàng, khiến cả người lão lại toát lên vài phần quý khí hoàng gia, khiến người ta nhìn qua không khỏi sinh lòng kính sợ.
“Quốc sư không cần đa lễ, lần này đến đây có việc gì?” Viên Minh khẽ nhấc tay lên một chút, cân nhắc lời nói rồi hỏi.
“Vừa nghe Lý công công nói bệ hạ long thể bất an, bần đạo đặc biệt tới thăm.” Ngọc Hồ đạo trưởng phất cây phất trần một cái, đáp lời.
“Trẫm không có gì đáng ngại, quốc sư đã có lòng.” Viên Minh nói với giọng hơi chần chừ.
“Long thể của bệ hạ liên quan tới hưng suy của thiên hạ, không thể sơ suất. Tốt hơn hết cứ để bần đạo chẩn mạch cho người.” Ngọc Hồ đạo trưởng lại tỏ vẻ không quan tâm, cất bước tiến tới.
Viên Minh nhíu mày. Người này thật sự rất ngang ngạnh, nhưng hiện tại hắn không hiểu rõ quan hệ giữa hai người, mạnh mẽ từ chối sẽ khó mà giải quyết được vấn đề, nên hắn đành đưa cổ tay ra.
Ngọc Hồ đạo trưởng liếc mắt qua cái hộp sứ trống không trên bàn, nhanh chóng thu hồi tầm mắt, đưa ngón tay chạm vào cổ tay Viên Minh.
Một luồng khí tức lành lạnh xâm nhập vào trong rồi nhanh chóng chạy khắp thân thể hắn.
“Lão đạo này quả nhiên là người tu tiên!” Viên Minh hơi nheo mắt lại, mũi không dám thở mạnh, trong lòng không khỏi có chút hối hận vì đã để người này xem mạch cho mình, chỉ hy vọng lão không tra ra manh mối gì thì tốt.
Lão đạo nhắm mắt ngưng thần, sau một lát sắc mặt lại thay đổi.
“Quốc sư, thế nào rồi?” Viên Minh kiên trì hỏi.
“Bệ hạ gần đây có nghỉ ngơi tốt không? Mạch tượng cho thấy khí huyết vẫn tốt nhưng thần hồn có vẻ bất an.” Ngọc Hồ đạo trưởng mở mắt ra, nói.
“Trẫm gần đây quả thực ngủ không ngon, thỉnh thoảng còn gặp ác mộng. Không có vấn đề gì chứ?” Viên Minh đáp lấp lửng.
“Bệ hạ không cần quá lo lắng, đây chỉ là chuyện nhỏ. Nếu bệ hạ chịu nghe bần đạo một lời, sớm ngày tu luyện Cửu Nguyên Quyết, có pháp lực rồi tất nhiên sẽ không còn những vấn đề này nữa.” Ngọc Hồ đạo trưởng vuốt râu tiếp lời.
“Quốc sư vừa nói gì cơ?” Viên Minh chớp chớp mắt, hỏi lại.
“Cửu Nguyên Quyết chính là công pháp bí truyền của Trường Xuân Quan ta, không phải đệ tử tinh anh thì không truyền. Tu luyện không có bất kỳ nguy hiểm gì, hơn nữa còn có hiệu quả cường thân kiện thể. Bệ hạ vì cớ gì cứ mãi chối từ?” Ngọc Hồ đạo trưởng than nhẹ một tiếng, hỏi ngược lại.
“Cửu Nguyên Quyết? Công pháp này có thật sự thần kỳ như người nói không?” Viên Minh đảo mắt, hỏi dò.
“Đương nhiên. Cửu Nguyên Quyết là Đạo môn bí truyền, lại được lịch đại tổ sư của Trường Xuân Quan ta hao tốn rất nhiều tâm lực cải tiến hoàn thiện. Không phải bần đạo nói quá, nếu bàn về hiệu quả củng cố kinh mạch, điều dưỡng khí huyết, thiên hạ bất luận công pháp nào cũng không thể so sánh với Cửu Nguyên Quyết.”
“Tốc độ tích lũy pháp lực của công pháp này thế nào?” Viên Minh hô hấp hơi dồn dập, truy hỏi.
“Công pháp Đạo môn chú trọng chất lượng hơn tốc độ. Cửu Nguyên Quyết nguyên bản đúng là không mạnh về tốc độ tu luyện, nhưng Vô Phương Tử, chưởng giáo đời thứ chín của Trường Xuân Quan chúng ta đã dốc hết tâm lực cả đời, đem một môn Tụ Linh Thuật sáp nhập vào trong Cửu Nguyên Quyết, nâng cao tốc độ tích lũy pháp lực của công pháp lên rất nhiều, so với một số công pháp Ma đạo cũng không kém, hơn nữa quan trọng nhất là không có chút tai họa ngầm nào.” Ngọc Hồ đạo trưởng cười cười, nói với giọng có chút tự đắc.
“Nếu quốc sư đã hết lòng như vậy, Cửu Nguyên Quyết này ta tu luyện là được, kính xin quốc sư chỉ giáo.” Viên Minh đứng lên, khom người cúi đầu về phía lão đạo, nói.
Ngọc Hồ đạo trưởng nghe vậy cũng thoáng ngớ người ra, nhìn chằm chằm vị hoàng đế thiếu niên này, đánh giá từ trên xuống dưới hai lần. Trong mắt lão hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh sau đó, lông mày đang nhíu chặt của lão chợt giãn ra, mặt lộ vẻ lão hoài an ủi.
“Tốt, tốt, tốt! Bệ hạ hôm nay cuối cùng cũng mở rộng tâm hồn, cử chỉ quả thật thuận theo Thiên Đạo, bần đạo tự nhiên sẽ dốc lòng chỉ dạy.” Ngọc Hồ đạo trưởng liên tiếp nói ba chữ “tốt”, khó nén được sự vui sướng trong lòng.
Nói xong, lão lấy từ tay áo ra một quyển vân lục thư sách màu tím, đưa cho Viên Minh.
Viên Minh vội vàng đưa hai tay ra nhận, gấp gáp mở ra đọc.
Khác với khẩu quyết Huyết Khí Pháp, nội dung phần trước của bộ Cửu Nguyên Quyết này rất nhiều, từ đầu tới cuối hơn một ngàn chữ. Không khí cổ xưa, phong cách uyên thâm len lỏi giữa những dòng chữ, nhìn qua liền biết tinh diệu hơn nhiều so với Huyết Khí Pháp kia.
Căn cứ nội dung ghi lại trên sách, phần trước của bộ công pháp này có tổng cộng mười ba tầng, tương ứng với tu vi và pháp lực của giai đoạn Luyện Khí.
Viên Minh đọc nhanh, lòng mừng rỡ không thôi.
“Bệ hạ, chuyện tu hành cũng như đọc sách, dưỡng khí, không khác nhau mấy, chỉ cần chăm chỉ khổ luyện mà thôi. Cửu Nguyên Quyết này chính là bảo điển tổ truyền của Trường Xuân Quan, không phải người thừa kế của Đại Tấn quốc tộc và tông môn chính thống thì không thể tùy tiện truyền thụ. Hôm nay truyền phần trước cho bệ hạ, kính xin cẩn thủ Đạo tắc, không được truyền ra ngoài.” Ngọc Hồ đạo trưởng dặn dò.
Viên Minh một lòng đắm chìm trong Cửu Nguyên Quyết, không đáp lời.
“Bệ hạ, Đạo pháp tu hành không kiêu ngạo, không nóng nảy, cũng không được quá vội vàng. Hôm nay đã có pháp quyết rồi, trước tiên cứ đọc thuộc lòng, đợi khi người nhớ kỹ tất cả pháp quyết, bần đạo sẽ tới giải thích nghi vấn giúp bệ hạ.” Thấy hoàng đế chuyên tâm như vậy, Ngọc Hồ đạo trưởng vuốt vuốt bộ râu, lòng có phần an tâm, sau khi nhắc nhở một câu liền đứng dậy định rời đi.
Đúng lúc này, một tiếng “bộp” nhỏ vang lên, Viên Minh đã khép cuốn sách màu tím kia lại.
“Quốc sư, ta đã thuộc lòng nội dung Cửu Nguyên Quyết, chỉ là có vài chỗ không rõ, kính xin quốc sư giải đáp nghi hoặc.” Viên Minh tỏ vẻ trịnh trọng, mở miệng nói.
Cánh tay đang vuốt râu của lão đạo bỗng cứng đờ lại, mắt nhìn vị hoàng đế thiếu niên với vẻ không thể tin nổi.
“Bệ hạ… đã thuộc hết rồi sao?”
“Đã thuộc hết.”
Nói xong, hắn mới kịp phản ứng, nhớ ra chuyện trí nhớ của bản thân hình như có phần khác thường.
Lúc trước, khi học Huyết Khí Pháp, hắn cũng chỉ nghe qua một lượt là có thể lập tức thuộc hết. Chỉ có điều khi đó nội dung chỉ tầm hai trăm chữ nên Viên Minh cũng không quá để tâm chuyện này.
Nhưng hiện tại xem ra, hắn đúng là có thể làm được chuyện chỉ nhìn một lần là không quên.
“Bệ hạ, câu tiếp theo của “Thiên Phủ tàng Vân Môn, Liệt Khuyết nhập Thái Uyên” là gì?”
“Ngư tế hành kinh cừ, bất phản dược long môn.” Viên Minh đáp ngay.
“Thần trùng Thái Hư uyển?” Ngọc Hồ đạo trưởng tiếp tục hỏi.
“Ý thủ Đan Điền cung.” Viên Minh vô cùng thoải mái đáp.
“Bá dương bất chuyển hành dư âm?”
“Thiên kiền hữu dư thông địa kiền.”
Sau một hồi hỏi đáp, nét vui mừng trên mặt Ngọc Hồ đạo trưởng càng hiện rõ. Lão không nhịn được tấm tắc tán dương: “Trước đó chỉ nghe bệ hạ tuổi còn nhỏ nên mải chơi, hôm nay mới biết đó chỉ là hành động giấu tài. Bệ hạ có khả năng nhìn qua là không quên được, nghĩ tới tu hành cũng nhất định sẽ vô cùng thuận lợi, ngày tiến ngàn dặm.”
Viên Minh nghe vậy, trong lòng thầm nghĩ: “Cái này cũng không chắc đâu.”
“Đạo trưởng, phần trước sách này có nói Thiên Phủ, Vân Môn, Liệt Khuyết, Thái Uyên... ta cũng biết đó là các khiếu huyệt trên người, vậy nhưng Thái Hư uyển và Đan Điền cung là gì?” Viên Minh tranh thủ cơ hội, cất lời hỏi.
Hiếm khi thấy hoàng đế ham học hỏi như vậy, nhưng lão đạo cũng không nghi ngờ gì mà lập tức đáp lời:
“Khiếu huyệt mà bệ hạ biết và khiếu huyệt liên quan đến tu hành cơ bản là giống nhau, chỉ có điều vị trí khiếu huyệt tu hành nằm sâu hơn một chút. Chờ lúc người tu hành sinh ra pháp lực, tự nhiên sẽ có phát hiện. Về phần Thái Hư uyển, chính là Thức hải của con người, cũng chính là nơi tàng thần hồn, nạp tâm ý. Đan Điền cung hay còn gọi là đan điền, là nơi cất giữ pháp lực sau này, nằm ở bụng dưới của con người.”
“Thì ra là thế...” Viên Minh đưa tay sờ sờ đo đo trên người một chút, phát hiện nó cơ bản giống điểm hội tụ của luồng nhiệt lưu khi tu luyện Huyết Khí Pháp kia.
Viên Minh tận dụng cơ hội, nhanh chóng đem từng vấn đề thắc mắc trong lòng ra hỏi.
Ngọc Hồ đạo trưởng dù cảm thấy bệ hạ trước mắt rất khác thường nhưng vẫn kiên trì giải đáp.
Rất nhanh, mọi nghi vấn trong lòng Viên Minh đều được giải đáp. Không còn thắc mắc, khó hiểu gì với Cửu Nguyên Quyết, hắn lập tức muốn khoanh chân trên long ỷ thử nghiệm tu luyện.
Nhưng đúng lúc này, ấn ký trên cánh tay phải hắn chợt động, đồng thời luồng nhiệt lưu bên trong nó cũng nhanh chóng tan biến.
Viên Minh đang muốn xem xét thì bất thình lình, một cảm giác mệt mỏi khó tả kéo tới, khiến mí mắt hắn nặng trĩu díp lại không cách nào mở ra. Khung cảnh trước mắt tối sầm lại, đầu óc lần nữa mất đi ý thức.
Giữa khoảng mê man, Viên Minh chỉ cảm thấy mình như trải qua một giấc mơ dài, không biết bao lâu sau mới từ từ tỉnh lại.
Hắn xoa nhẹ hai mắt, phát hiện mình đã trở lại huyệt động tăm tối, cơ thể cũng đã trở lại là của chính mình.
“Mình đây là... quay về rồi!” Viên Minh thầm thở ra một hơi.
Cái lư hương gốm xanh phong cách cổ xưa giờ phút này đang đặt trước mặt hắn. Trên đó cắm hai cây hương đen rất nhỏ, còn cây thứ ba giờ đã cháy gần hết, chỉ còn lại một đốm lửa nhỏ chưa tắt.
Mà vắt vải thô hắn dùng để châm hương khi trước giờ cũng sắp cháy hết, chỉ còn một phần rất nhỏ trong tay. Đồng thời, hai ngón tay từ lúc nào đã bị đốt đen thui, không ngừng truyền ra cảm giác bỏng rát, hiển nhiên là kết quả do lửa từ vắt vải cháy kia tạo ra.
Viên Minh lắc lắc ngón tay, xem ra thời điểm ý thức của hắn nhập vào người thiếu niên hoàng đế kia, thân thể hắn vẫn giữ nguyên tư thế không hề nhúc nhích. Bất tri bất giác, bị lửa đốt mà cũng không phản ứng chút nào.
-----
Chú giải:
1. Tử kim đạo bào: Áo bào đạo sĩ có hai màu tím và vàng kim.
2. Dung quang: Nghĩa đen là khuôn mặt tỏa sáng, ý chỉ người có phong thái, gương mặt sáng ngời.
3. Liên hoa bảo quan (莲花宝冠): Mão hình hoa sen, các bạn có thể google để rõ hơn.
4. Lão hoài an ủi: Niềm vui, niềm an ủi của người già, thường chỉ cảm giác hài lòng của người già khi thấy người trẻ (con cháu mình) tiến bộ.
5. Vân lục thư sách: Dạng sách gấp theo kiểu một tờ nhưng gấp thành nhiều phần, xếp chồng lên nhau, khi mở ra đọc sẽ là dạng một tờ duy nhất, khác với sách quyển, lật từng trang một.
6. Cái khẩu quyết này tối nghĩa lắm, dịch hay không dịch cơ bản không quá quan trọng nên mình xin để nguyên.