Thắp Hương

Tiên Giả

Thắp Hương

Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy ngón tay không có gì đáng ngại, Viên Minh không để ý nữa, vươn tay lấy lư hương.
Ngay lúc này, đốm lửa trên cây hương đen cuối cùng cũng tắt hẳn, tiếp đó một vầng hào quang mờ nhạt lóe lên, ngón tay hắn theo đó trực tiếp xuyên qua lư hương.
Đồng tử Viên Minh thu nhỏ lại, đầu óc vốn còn chút mơ màng trong nháy mắt tỉnh táo hẳn.
Ngay sau đó, lư hương gốm xanh hoàn toàn biến mất, hóa thành một luồng sáng bay vào vị trí ấn ký trên cánh tay hắn.
Hắn kéo tay áo bên phải lên, liền thấy ấn ký màu xanh một lần nữa xuất hiện trên đó, chỉ là nó không còn tỏa ra ánh sáng nữa.
Viên Minh dùng ngón tay vuốt nhẹ ấn ký, những ký ức vừa rồi khi hóa thân thành hoàng đế thiếu niên bắt đầu hiện lên từng chút một trong đầu.
“Xem ra lư hương chỉ đưa ta nhập vào thân xác thiếu niên hoàng đế kia một khoảng thời gian, vừa hết hạn sẽ lập tức trở về bản thể.” Hắn cân nhắc một chút, thầm khẽ giật mình.
Trải nghiệm này vô cùng mới lạ, Viên Minh lại đang tuổi trẻ nhiệt huyết, nhịn không được muốn thử thêm một lần nữa.
Chỉ tiếc trong người đã chẳng còn chút pháp lực nào, không cách nào triệu hồi lư hương kia thêm nữa.
“Mặc dù trải nghiệm lư hương rất kỳ diệu, nhưng trước mắt điều quan trọng nhất vẫn là tu luyện đủ pháp lực để sử dụng Phi Mao thuật.” Viên Minh lấy lại bình tĩnh, dứt bỏ tâm tình muốn chơi đùa, khoanh chân ngồi xuống định vận chuyển Huyết Khí pháp.
“Tiến độ tu luyện Huyết Khí pháp của ta thực sự quá chậm, mà Ngọc Hồ lão đạo lại khen ngợi Cửu Nguyên quyết có tốc độ tích lũy pháp lực cực nhanh, chi bằng thử xem sao.” Ý nghĩ này đột nhiên nảy ra trong đầu hắn.
Có điều Cửu Nguyên quyết và Huyết Khí pháp là hai môn công pháp khác biệt, không biết pháp lực có được từ việc tu luyện Cửu Nguyên quyết có thể sử dụng Phi Mao thuật không?
“Kệ đi, trước cứ thử một chút rồi tính.”
Viên Minh đã tính toán kỹ càng trong lòng, chậm rãi nhắm hai mắt lại, bắt đầu cẩn thận nhớ lại nội dung Cửu Nguyên quyết, đồng thời thầm niệm lời chú.
Không bao lâu sau đó, hắn chỉ cảm thấy các huyệt đạo toàn thân từ từ mở ra. Khí linh bên ngoài theo đó cũng chậm rãi rót vào, hóa thành một luồng nhiệt nhẹ nhàng, bắt đầu lưu chuyển trong kỳ kinh bát mạch.
“Cửu Nguyên quyết không ngờ có thể sử dụng toàn bộ huyệt đạo trên cơ thể để đồng thời thu nạp thiên địa khí linh!” Viên Minh vừa vui mừng vừa kinh ngạc.
Huyết Khí pháp chỉ có thể sử dụng mấy huyệt đạo dễ khống chế ở gan bàn chân, bàn tay và huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu để liên thông với bên ngoài. Nếu chỉ so số lượng huyệt đạo, Cửu Nguyên quyết gấp Huyết Khí pháp không biết bao nhiêu lần.
Viên Minh tiếp tục thiền định vận công, hấp thụ thiên địa khí linh.
Những khí linh này ban đầu chỉ chậm rãi đi vào, theo quá trình vận hành chu kỳ không ngừng của Viên Minh, tốc độ khí linh nhập vào cơ thể cũng từ từ tăng lên, hơn nữa toàn bộ quá trình không hề có chỗ nào đứt đoạn, trì trệ, vô cùng nhẹ nhàng thoải mái.
Thời gian dần trôi, khí linh tụ trong kỳ kinh bát mạch càng lúc càng nhiều, dần dần lấp đầy khiến kinh mạch hơi phồng lên.
Viên Minh không biết tình hình như thế này có bình thường hay không, chỉ có thể tiếp tục vận chuyển Cửu Nguyên quyết, nỗ lực kiểm soát ổn định đám khí linh này, rất nhanh hình thành một luồng khí linh tuôn chảy. Điều này so với đám khí lưu như có như không của Huyết Khí pháp thì khác biệt quá xa.
Hắn điều khiển dòng khí linh tuôn chảy trong người một chu kỳ, sau cùng hạ xuống đan điền.
Bất kể là Cửu Nguyên quyết hay Huyết Khí pháp, nội dung chủ yếu đều là thu nạp khí linh vào cơ thể, vận chuyển theo chu kỳ tuần hoàn, sau đó hạ xuống đan điền, chuyển hóa thành pháp lực.
Viên Minh chăm chú theo dõi dòng linh lực lưu chuyển nhanh, chỉ sợ vấn đề phân tán lúc trước sẽ lại xảy ra.
Nhưng điều hắn lo lắng đã không xảy ra, linh lực tuôn chảy thuận lợi đột phá bình cảnh đan điền, tiến vào bên trong.
“Đơn giản như vậy đã thành công sao?” Viên Minh mừng rỡ không thôi.
Vấn đề khó khăn khi tu luyện Huyết Khí pháp đã làm phiền hắn nửa tháng, hôm nay lại cứ thế được hóa giải nhẹ nhàng không chút động tĩnh.
Đây đều là hiệu quả của Cửu Nguyên quyết, công pháp này đúng là pháp môn tu hành chân chính, phẩm cấp tuyệt đối vượt xa Huyết Khí pháp, thậm chí có thể nói, hai môn công pháp này cơ bản không cùng đẳng cấp.
“Thảo nào Ngọc Hồ lão đạo lại tôn sùng Cửu Nguyên quyết đến vậy.” Viên Minh thầm nói.
Có điều hắn không biết rằng, Cửu Nguyên quyết chính là công pháp nhập môn đỉnh cấp của Trường Xuân quan thuộc Đại Tấn quốc bên Trung Nguyên. Dù là đệ tử nội môn của Trường Xuân quan thì cũng chưa chắc có cơ hội nhìn qua, mà trình độ cùng việc chỉ dẫn tu luyện của nó càng vượt xa Huyết Khí pháp, loại công pháp tầm thường ở Nam Cương này tuyệt không thể so sánh.
Viên Minh hít sâu một hơi, tiếp tục vận chuyển công pháp. Đột nhiên khí linh ngưng tụ ở đan điền có chút xao động, tựa như ngựa hoang tuột cương, lộ dấu hiệu muốn tùy tiện xông ra.
Hắn lập tức nhớ tới câu ‘Thần nhập Thái Hư uyển, ý phòng thủ Đan Điền cung’, liền thu liễm tất cả tâm thần ý thức, tập trung sự chú ý vào vị trí đan điền.
Lại thêm một lát, trong đan điền bỗng chốc trở nên vô cùng nóng bỏng, mơ hồ có cảm giác muốn bốc cháy.
Viên Minh cũng không bối rối, lúc trước khi Ngọc Hồ đạo trưởng chỉ dẫn hắn đã nói qua, loại cảm giác này chính là dấu hiệu sắp hóa khí linh thành pháp lực.
Hắn lúc này trong lòng niệm Cửu Nguyên quyết nhanh hơn, hỗ trợ luồng khí linh nóng rực kia đột phá chướng ngại, rất nhanh hoàn thành bước chuyển cuối cùng, hóa thành một luồng pháp lực lành lạnh.
“Về phương diện ngưng tụ pháp lực thì Cửu Nguyên quyết đúng là cao minh hơn Huyết Khí pháp rất nhiều.” Viên Minh tấm tắc khen ngợi.
Hắn không tiếp tục tu luyện, mà vận chuyển pháp lực vừa ngưng luyện được di chuyển tới ngón tay, không chút do dự điểm lên ấn ký màu xanh trên cánh tay phải.
Mọi chuyện kỳ lạ phát sinh trên người hắn ngày hôm nay đều là do cái lư hương thần bí này tạo nên, nhất là sau khi trải qua nhiều biến cố lại có được công pháp nghịch thiên như Cửu Nguyên quyết, khiến hắn không nhịn được muốn một lần nữa triệu hồi lư hương ra, xem thử còn có kỳ ngộ nào khác không.
Như hắn dự đoán, ấn ký một lần nữa phát ra lực hút, cắn nuốt tia pháp lực kia. Sau đó trên ấn ký lại phát ra ánh sáng màu xanh rồi lư hương thần bí lăng không xuất hiện.
Thấy cảnh này, Viên Minh thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại hắn cơ bản có thể khẳng định, lư hương màu xanh không phải vật phẩm tiêu hao dùng một lần. Sau khi lư hương hóa thành ấn ký màu xanh bám trên người hắn, chỉ cần rót chút pháp lực là có thể gọi nó ra.
Hắn mừng rỡ quan sát lư hương trong tay, miệng bỗng thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Những chỗ khác trên lư hương vẫn như trước, chỉ có hoa văn thái cực trên lư hương lại tối tăm không ánh sáng, không hề chiếu sáng rực rỡ như trước.
Viên Minh nhướng mày, sờ vuốt xem xét hoa văn thái cực một hồi, thậm chí còn rót pháp lực vào trong đó nhưng hoa văn thái cực vẫn luôn không có phản ứng gì.
“Xem ra hoa văn thái cực này liên quan tới một cơ chế nào đó của lư hương.” Lòng thầm nghĩ, hắn lập tức chuyển ánh mắt nhìn về phía hai cây hương màu đen trong lư hương, trên mặt lộ vẻ trầm ngâm.
Căn cứ tình hình trước đó mà nói, thắp hai cây hương màu đen này là lập tức có thể xuyên qua không gian, nhập vào thân xác người nào đó. Mà giờ chỉ còn hai cây hương cũng đồng nghĩa hắn còn hai cơ hội xuyên qua rồi nhập vào thân xác người khác.
Có điều lư hương này thần bí khó lường lại bám trên người hắn, nếu không nắm rõ mọi chuyện, trong lòng hắn thực sự không yên tâm.
Sau hồi lâu cân nhắc, Viên Minh cắn răng đốt lửa, đốt một miếng vải thô rồi đưa nó tới gần cây hương màu đen trên lư kia.
Hắn lần này định thắp một trong hai cây hương kia.
Nhưng bất chấp ngọn lửa đốt cháy thế nào, cây hương dài này lại không hề có chút dấu hiệu cháy lên nào.
“Chuyện gì xảy ra vậy, lúc trước rõ ràng là thắp rất dễ mà.” Viên Minh nhíu mày, đưa miếng vải cháy tới gần một cây hương dài khác, nhưng vẫn như cũ, không cách nào thắp được.
“Quái lạ, không lẽ lư hương này yêu cầu mình phải đáp ứng điều kiện nào đó mới có thể thắp hương rồi xuyên qua?” Hắn lầm bầm, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên hoa văn âm dương thái cực tối tăm.
“Có lẽ chỉ khi hoa văn này sáng lên mới có thể thắp hương?” Viên Minh thầm suy đoán.
Ngoài lý do này thì hắn không thể nghĩ ra khả năng nào khác, có điều làm thế nào mới có thể khiến hoa văn sáng lên thì hắn lại không có manh mối.
“Ục ục…”
Bụng hắn bỗng sôi lên, đồng thời cảm giác đói cồn cào dâng lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
“Quên đi, lư hương quả thực rất thần bí, nếu muốn nhất thời nửa khắc điều tra rõ ràng cũng không thực tế, sau này hãy tính.” Viên Minh lắc đầu, không tiếp tục tốn sức nữa.
Hắn đưa tay nâng lư hương lên, xem xét làm thế nào để cất nó vào cơ thể.
Mấy lần trước lư hương này đều tự động trở lại tay phải hắn, nên hắn còn chưa tìm hiểu được cách thu hồi.
Nhưng ý nghĩ này vừa nổi lên, lư hương màu xanh đột nhiên trở nên trong suốt, hóa thành một khối ánh sáng xanh, quay về trong cánh tay phải, hình thành cái ấn ký kia.
“Quả là bảo vật.” Viên Minh lộ vẻ vui mừng, càng khẳng định lư hương này là một món đồ hiếm có.
Thế nhưng bảo vật có lợi hại đến đâu cũng không thể giải quyết vấn đề đói bụng.
Hắn đứng lên đi vào trong địa động, lấy một khối da thú, bên trong có gói năm, sáu quả dại mà lúc trước ăn chưa hết còn lại.
Thịt trong động đã ăn hết, hắn giờ vẫn chưa thể nào sử dụng Phi Mao thuật nên nếu ra khỏi động kiếm đồ ăn sẽ vô cùng nguy hiểm. Tiếp đó chỉ có thể dựa vào mấy trái cây dại này miễn cưỡng an ủi dạ dày.
“Nhất định phải tu thành Phi Mao thuật trước khi ăn hết trái cây!” Viên Minh thầm hạ quyết tâm, cầm một trái lên ăn như hổ đói, xoa dịu cơn đói một chút.
Kế đó, hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Cửu Nguyên quyết.
Thiên địa khí linh quanh đó tụ lại, cuồn cuộn thông qua các huyệt đạo tiến vào cơ thể hắn, chui vào trong đan điền rồi một lần nữa bắt đầu ngưng tụ thành pháp lực.
Thoáng cái đã qua năm ngày.
Viên Minh khoanh chân ngồi trên mặt đất trong động, cả người trông có chút tiều tụy, bờ môi trắng bệch nứt nẻ.
Tuổi của hắn đúng là thời điểm dậy thì, một ngày ăn một quả dại sao có thể no bụng, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì sự sống. May mắn là tu luyện Cửu Nguyên quyết lại vô cùng thuận lợi.
Thiên địa khí linh cuồn cuộn không ngừng từ bốn phương tám hướng tụ lại, từ các huyệt đạo toàn thân tiến vào kinh mạch, theo lộ tuyến vận chuyển của Cửu Nguyên quyết, chuyển hóa thành một tia pháp lực.
“Cuối cùng cũng hình thành được vòng xoáy pháp lực rồi.” Viên Minh thầm mừng rỡ.
Căn cứ theo lời Hô Hỏa trưởng lão nói trước đó, ngưng kết vòng xoáy pháp lực đồng nghĩa pháp lực có chút nền tảng, có thể sử dụng Phi Mao thuật.
Viên Minh mở to mắt, vội vàng lấy tấm da vượn khoác lên người, niệm chú thủ ấn, thúc đẩy lời chú Phi Mao thuật mà Hô Hỏa trưởng lão truyền trước đó.
Theo hắn thi pháp, ánh sáng trắng nhẹ nhàng dâng lên trên tấm da vượn. Tấm da như sống động, bao phủ thân thể hắn, đồng thời từ trong tấm da mọc ra những sợi rễ như những mạch máu, xâm nhập vào trong thân thể hắn.
Viên Minh siết chặt nắm đấm, cố gắng kiềm chế cảm giác đau đớn như toàn thân bị kim đâm.
Cũng may đúng như lời Hô Hỏa trưởng lão từng nói, sự đau đớn khi hắn tự mình sử dụng Phi Mao thuật giảm đi đáng kể so với trước kia.
Tấm da vượn trắng rất nhanh bao kín người Viên Minh, biến hắn thành một thứ nửa người nửa vượn, theo đó một luồng lực lượng mạnh mẽ lan khắp cơ thể.
Viên Minh nhìn bộ dạng toàn thân lông lá của mình, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thời điểm cách thời hạn hai mươi ngày, hắn rốt cuộc đã có thể tự mình sử dụng Phi Mao thuật, có sức tự vệ, không còn là một sinh vật nhỏ bé yếu ớt không có lực lượng nữa.
Có điều hắn đã bị đói mấy ngày rồi, cơ thể suy yếu không sức lực, lực lượng trong người hiện tại so với thời điểm bắt đầu biến thân lần trước thì kém không ít.
Nhưng Viên Minh cũng không quá để ý chuyện này, trong năm ngày đã có thể tích lũy đủ pháp lực để sử dụng Phi Mao thuật thành công đã khiến hắn cảm thấy vô cùng hài lòng.