Chương 2: Sống Chết Do Trời

Tiên Giả

Chương 2: Sống Chết Do Trời

Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả đoàn người một đường xuyên qua sơn cốc, càng tiến về phía trước thì khí độc càng loãng, đồng thời địa hình càng thu hẹp tạo thành một cửa ải hẹp như miệng hồ lô.
Từ xa, Viên Minh đã thấy một cổng chào bằng đồng xanh cao năm, sáu trượng sừng sững trên cửa ải, bên cạnh cổng có bảy, tám thủ vệ mặc áo giáp cầm vũ khí.
Trên cánh cổng bằng đồng kia có khắc chi chít những hoa văn thanh xà cuộn mình, nhìn vào cảm giác tràn đầy khí chất dị biệt.
Hai bên cổng chào, cạnh mỗi thủ vệ đều có một con sói xanh khổng lồ cao hai trượng canh giữ, chúng đều cong sống lưng, thân mặc giáp vảy đặc chế che kín phần cổ, ngực bụng, trông hung dữ lạ thường.
Mắt thấy đoàn người sắp tới, sói xanh lập tức nhe răng, họng phát ra từng tiếng gầm gừ khàn khàn đồng thời hạ thấp mình thủ thế, cơ bắp toàn thân căng lên, bộ dáng như chực vồ cắn người bất cứ lúc nào.
Thủ vệ hai bên phải trấn an một chốc, sói xanh mới thu lại bộ dáng hung hãn kia.
Đại hán cởi trần cầm đầu dẫn mọi người đi tới trước mặt đám thủ vệ rồi bắt đầu nói chuyện một hồi. Kế đó, một tràng tiếng bánh răng cơ khí nặng nề vang lên, theo đó cánh cổng nặng nề kia từ từ được kéo lên để lộ ra một lối đi.
Lúc này, trên không trung, đột nhiên có một tiếng kêu lớn truyền tới, đồng thời một cái bóng lớn lướt qua đầu mọi người.
Viên Minh ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy một con chim ưng khổng lồ màu đen đang sải cánh bay lượn bên trên. Nó bay qua lại một vòng rồi đáp thẳng xuống dưới.
Vù vù!
Một luồng gió mạnh cuốn theo một làn bụi đất mù mịt thổi về phía mọi người, đồng thời con chim ưng trưởng thành sải cánh dài chừng năm thước, móng vuốt sắc lẻm, lướt sát trên đầu mọi người rồi lại bay vút lên không trung khiến cả đám kinh hãi kêu lên một tiếng.
Viên Minh nhìn lối đi phía trước, thầm thở dài. Nơi này được phòng thủ nghiêm ngặt vượt xa tưởng tượng của hắn, một khi bước vào trong đó mà muốn thoát ra, e rằng còn khó hơn lên trời.
“Miễn là còn sống, nhất định sẽ có cơ hội.”
Viên Minh nheo mắt lại, tiếp tục đi cùng đội ngũ. Sau khi đi dọc theo lối đi được gần một dặm, không gian phía trước chợt bừng sáng, đồng thời hình ảnh một quảng trường lát đá xanh rộng lớn lạ thường hiện ra trước mắt.
Phía sau quảng trường có một tòa đại điện hình tròn tráng lệ đứng sừng sững. Đại điện này được xây chủ yếu bằng gạch đá xanh chồng lên nhau, đỉnh điện là một mái vòm tròn, trông như một pháo đài khổng lồ.
Hai bên trái phải đại điện cũng có một số kiến trúc có hình dạng tương tự. Ở nơi xa phía sau đại điện có một ngọn núi cao chót vót, trên đó có thể thấp thoáng thấy vài kiến trúc đá khác.
Từng hồi tiếng dã thú gầm từ phía sau đại điện truyền tới, âm thanh lúc trầm lúc bổng tựa như là tiếng của mấy loại thú khác nhau, mà trên không trung trên đỉnh đầu đội ngũ lại có thêm nhiều chim ưng bay lượn đồng thời không ngừng kêu hót.
Trên quảng trường chỉ có vài người qua lại thưa thớt, khi thấy đoàn người, thấy đám đại hán Nam Cương áp giải họ thì ai nấy đều đưa tay lên ngực, xoay người hành lễ.
Viên Minh và đoàn người cũng không dừng lại lâu mà nhanh chóng bị dẫn qua phía bên trái quảng trường, đến lúc dừng lại trước một tòa đại điện.
Viên Minh ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên cửa đá khắc một loại văn tự ngoằn ngoèo như giun, hơn nữa nét khắc xiêu vẹo chẳng khác gì gà bới.
Có điều chỉ lướt nhìn một thoáng, hắn liền nhận ra đây chính là Xà văn rất phổ biến ở Nam Cương, mà ba chữ được khắc trên cửa kia, có nghĩa là ‘Chúc Linh Điện’.
Lúc này, một lão giả mặc áo bào màu tro từ trong đại điện bước ra. Lão có làn da xám xịt, dáng người rõ ràng khá cao lớn nhưng thân hình lại khom gù.
“Đợt này có không ít người ha.” Lão giả mở lời bằng giọng khàn khàn.
“Tát Nhân trưởng lão, lần này vận may không tệ, tổng cộng có một trăm ba mươi bảy người, đều có thể thắp sáng Hồn thạch, rất có thể sẽ có vài người có Linh căn.” Đại hán cởi trần hơi khom người, mặt tươi cười, đáp.
“Hy vọng là vậy. Chờ bên này ta kiểm tra Linh căn xong, các ngươi lập tức có thể qua phủ khố bên kia nhận thưởng.” Lão giả vuốt cằm, nói.
“Đa tạ trưởng lão.”
Tát Nhân trưởng lão đưa mắt lướt qua từng người trong đám dã nhân Nam Cương, khi ánh mắt lướt qua Viên Minh thì khẽ nhíu mày, tựa như có chút chán ghét.
“Sao lại có một người Trung Nguyên nữa?”
“Hì hì, nhặt được trên đường, vốn định tiện tay rút hồn, không ngờ thần hồn của hắn không hề yếu, vượt qua khảo nghiệm Hồn thạch, chúng ta lại không dám tùy tiện quyết định nên mang về đây.” Đại hán cởi trần vội vàng giải thích.
Viên Minh nghe được mấy lời này thì lòng nặng trĩu, từ cuộc đối thoại của hai kẻ này, Viên Minh nhận ra thân phận ‘người Trung Nguyên’ ở đây dường như không được hoan nghênh lắm.
“Trước cứ dẫn vào đi, xem tình hình rồi lại nói.” Tát Nhân trưởng lão lạnh nhạt ra lệnh.
Đám đại hán cởi trần nhanh chóng áp giải Viên Minh và những người khác bước vào trong đại điện.
Không gian bên trong điện đá rất rộng, trên vách tường bốn phía có treo đèn lồng đồng hình đầu thú, trong đèn có thắp lửa vàng chiếu sáng cả đại điện.
Viên Minh liếc thấy ở trung tâm đại điện có một bàn đá tròn, hình dáng tương tự như một cái thớt đá, chỉ là mặt bàn được điêu khắc nhiều hoa văn nên trông hơi gồ ghề.
Ở tám vị trí khác nhau trên bàn có khắc tám ký tự Xà văn Nam Cương, lần lượt là: Mộc, Hỏa, Thổ, Kim, Thủy, Thiên, Dị, Không.
Hắn tất nhiên không rõ đó là cái gì, chỉ là theo suy luận thì nó hẳn có liên quan đến Linh căn mà mấy kẻ kia vừa nhắc tới.
“Ngươi, bước ra.”
Tát Nhân trưởng lão chọn một dã nhân vạm vỡ, đoạn chỉ tay vào bàn đá, ra lệnh.
Tên dã nhân kia lộ vẻ sợ hãi, run rẩy không dám bước lên.
Tát Nhân trưởng lão cũng không khách khí, vung tay đánh một chưởng vào lưng dã nhân khiến y không thể nhúc nhích, mặc cho người ta ném y như ném một con gà lên bàn đá.
Những dã nhân khác thấy thế đều lộ vẻ hoảng hốt, kinh hãi không thôi.
Viên Minh lúc này mở to hai mắt, yên lặng quan sát tất cả.
Chỉ thấy dã nhân vạm vỡ kia bị Tát Nhân trưởng lão đè đầu xuống rồi cưỡng chế ép y ngồi im. Xong xuôi, lão liền nhảy khỏi bàn đá, tiếp đó đưa tay ra trước người vung vẩy một hồi, bỗng nhiên trên tay lão xuất hiện một luồng ánh sáng xanh.
Lão vung tay lên, tức thì luồng ánh sáng xanh kia bay vụt tới người dã nhân đang ngồi trên bàn đá.
Dã nhân bị ánh sáng xanh bao phủ thì sợ tới hồn bay phách lạc, ra sức gào thét.
Thế nhưng sau đó cũng không có cảnh tượng đổ máu nào xảy ra, chỉ thấy ánh sáng xanh trên người dã nhân lóe lên rồi tắt, tiếp đó một chữ ‘Không’ trên bàn đá lóe sáng rồi cũng tắt ngay.
“Không có linh căn, qua bên kia đứng.” Tát Nhân trưởng lão mặt không chút biểu cảm, chỉ vào một chỗ trống bên trái, ra lệnh.
Dã nhân vạm vỡ vẫn còn mơ hồ nhưng cũng không dám trái lệnh lão, lững thững bước tới.
Tiếp đó, theo ngón tay của Tát Nhân trưởng lão chỉ, một dã nhân nữa lại bước lên bàn đá, rồi lại một chữ ‘Không’ lóe lên rồi tắt.
“Không có linh căn.”
“Không có.”
“Không.”
Liên tiếp mười bảy, mười tám người đều là không có linh căn, chút hứng thú của Tát Nhân trưởng lão cuối cùng cũng cạn, ngay cả lời nói cũng cắt ngắn, cuối cùng chỉ phất tay.
Đại hán cởi trần liếc nhìn lão giả ở bên trái đang xử lý đám dã nhân, đưa tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán.
Đúng lúc đó, một tiếng kêu khẽ đột nhiên phát ra từ miệng Tát Nhân trưởng lão.
Chỉ thấy luồng ánh sáng xanh rơi vào người một dã nhân hơi mập trên bàn, kế đó trên người y hình như cũng có chút linh quang lóe lên rồi lao xuống mặt bàn đá bên dưới.
Ngay sau đó, ba cột sáng nhỏ màu vàng đất, xanh lá, đỏ lần lượt bừng lên từ ba ký tự Thổ, Mộc, Hỏa.
“Tam linh căn, không tệ. Đi sang bên phải đứng.” Tát Nhân trưởng lão thấy thế khẽ vuốt cằm.
Dứt lời, lão liền tiến lên đỡ dã nhân bước xuống, trên mặt còn nở nụ cười ôn hòa khiến dã nhân này càng thêm hoảng sợ.
“Đến ngươi.” Ngay sau đó, lão chỉ vào một dã nhân có cái đầu to hơn hẳn những người khác, nói.
Mắt thấy vụ khảo nghiệm này hình như không đáng sợ như đợt tuyển chọn trước nên những người khác cũng không còn vẻ căng thẳng nữa.
Dã nhân đầu to kia tự mình đi lên bàn đá, sau khi ngồi xuống còn tò mò bắt đầu đánh giá xung quanh một chút.
Lúc này đây, lão giả lại một lần nữa ra tay đánh ra một luồng ánh sáng, tức thì lại có bốn cột sáng màu lam, xanh, vàng, đỏ lần lượt sáng lên từ trên mặt bàn.
“Ồ, lại thêm một người! Một Thủy linh căn, một Mộc linh căn, một Hỏa linh căn, còn có một Kim linh căn. Tứ linh căn thì quá tạp nham, tư chất không tốt, trước cứ qua bên phải đứng đó.” Lão giả lắc đầu nhưng vẫn để dã nhân đầu to qua bên phải đứng.
“Đa tạ trưởng lão.” Dã nhân đầu to cúi chào Tát Nhân trưởng lão rồi đi về phía phải.
Tới lúc này đây, những dã nhân khác, dù không biết linh căn là gì, nhưng từ thái độ của lão giả cũng đoán ra được, có linh căn tốt hơn nhiều so với không có.
Chỉ là sau dã nhân đầu to thì liên tục mười người tiếp theo đều không có linh căn, chỗ trống bên trái lão giả thoáng chốc đã đầy người đứng chen chúc.
Mặt Tát Nhân trưởng lão lộ rõ vẻ khó chịu mà đại hán cởi trần thì xoa xoa tay, mặt lộ vẻ bồn chồn lo lắng.
Bọn gã vất vả khổ sở chạy một vòng lớn, khắp nơi lùng bắt những dã nhân phù hợp độ tuổi, kết quả nhận được bao nhiêu phần thưởng đều phải xem tâm trạng vui buồn của mấy người được phái ra để kiểm tra linh căn này.
Lại nói thêm, trong giới phàm nhân, tỷ lệ có linh căn còn chưa tới một phần vạn, dù đám người này đã trải qua một đợt sàng lọc tuyển chọn, xác suất có linh căn đã tăng lên nhiều nhưng số người không có linh căn vẫn chiếm phần đông, mà dù có linh căn thì đa phần là loại Tứ linh căn tư chất kém.
Nếu những người kế tiếp không được nữa thì việc thưởng ít là chắc chắn, hơn nữa còn khó tránh khỏi bị quở trách, sau đó còn bị phái đi bắt người tiếp, lúc ấy ngay cả thời gian tu luyện cũng không có.
“Ngẩn ngơ cái gì, đi ra.” Tát Nhân trưởng lão nhìn một thiếu niên dã nhân dáng người nhỏ tuổi, quát bằng giọng điệu mất kiên nhẫn.
Thiếu niên này trời sinh mắt to mày rậm, dù thân hình không nhỏ hơn dã nhân trưởng thành nhưng gương mặt rõ ràng còn lưu lại vài phần ngây thơ non nớt.
Y tự mình đi tới giữa bàn đá rồi ngồi xuống. Khảo nghiệm lại một lần bắt đầu.
Thoáng cái, một cột sáng màu xanh và một cột sáng màu vàng từ ký tự Mộc và Thổ tương ứng sáng lên, vẻ mặt Tát Nhân trưởng lão trong nháy mắt liền thay đổi.
“Song linh căn, không ngờ còn có một Song linh căn, người này đưa thẳng vào nội môn cũng không quá đáng.” Lão giả đột nhiên tỏ vẻ mừng quýnh như bắt được vàng khiến những người xung quanh giật nảy mình.
Có điều rất nhanh sau đó, lão giả liền bình tĩnh lại, nhìn đại hán kia với vẻ mặt tương đối hài lòng, đồng thời nói thêm: “Hồ Trát, lần này ngươi lập công lớn, vậy mà mang được về một hạt giống tốt, bản trưởng lão sẽ trọng thưởng.”
Hồ Trát thì xúc động không nói nên lời, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn thiếu niên còn đang ngơ ngác kia, lòng hận không thể ôm y vào lòng mà hôn một cái.
Linh căn càng ít thuộc tính, càng thuần túy thì tốc độ tu luyện sau này càng nhanh, có điều linh căn đơn thuộc tính ngũ hành thực sự quá hiếm, có thể có một Song linh căn xuất hiện cũng đủ để bọn gã vui mừng khôn xiết rồi.
Hạnh phúc đến bất ngờ quá!
Đã có kinh nghiệm của người đi trước, những dã nhân còn lại không hề lộ vẻ bất an mà trái lại, trên mặt còn có chút kích động, miệng huyên thuyên một hồi.
Nhưng một câu lạnh nhạt của Tát Nhân trưởng lão ngay sau đó lại như dội một xô nước lạnh lên đầu bọn họ.
“Ồn ào! Những kẻ không có linh căn kia, lôi ra ngoài, giết!”
Dứt lời, lão đích thân tới đón thiếu niên vẫn còn đang mơ mơ hồ hồ đi xuống, còn dùng vẻ mặt hiền hòa hỏi thêm mấy câu.
Trong lúc đó, Hồ Trát lập tức lấy chuông lục lạc ra, vung tay lên. Mấy đại hán Nam Cương bước nhanh tới, kéo một đám dã nhân còn chưa kịp phản ứng ra ngoài đại điện.
Chỉ chốc lát sau đó, một tràng tiếng kêu gào thảm thiết vọng vào trong đại điện.
Bấy giờ, những người còn lại đã kịp phản ứng, thì ra kết cục của việc không có linh căn là cái chết nên không còn ai tranh giành gì nữa mà ngược lại, ai nấy đều tụt lại phía sau không dám tiến lên.
Viên Minh trong lòng càng thêm nặng trĩu. Hắn cơ bản đã nhìn rõ được cái bàn đá này dường như là một dạng vật phẩm kiểm tra thiên phú, kết quả cho ra không phải thứ con người có thể can thiệp.
Điều này cũng đồng nghĩa, việc sống chết của hắn hoàn toàn trông vào ý trời.
“Tiểu tử Trung Nguyên, ngươi lên trước.” Đúng lúc này, Tát Nhân trưởng lão chỉ về phía Viên Minh, dùng giọng điệu nghiêm nghị nói.
Viên Minh không hề có hành động phản kháng nào mà tự mình bước lên bàn đá, bình tĩnh ngồi xuống.
Cảnh tượng này khiến ánh mắt Tát Nhân cũng thoáng lóe lên vẻ bất ngờ.
Rất nhanh, lão lại bắt đầu thi pháp. Một quầng sáng bao quanh người Viên Minh khiến hắn cảm thấy trên người mình có một luồng nhiệt lưu hạ xuống, tiến vào bàn đá bên dưới.
Ngay tiếp đó, bốn cột sáng màu đỏ, vàng kim, lam và xanh lá lần lượt bừng lên.
“Ngũ hành khuyết Thổ…Ha ha, lại là một Ngụy linh căn.” Tát Nhân khẽ nhếch miệng, lắc đầu.
Viên Minh nghe được lời này thì tim đập thình thịch.
Cùng lúc, Hồ Trát từ bên ngoài trở về cũng nghe được, bèn hỏi:
“Tên này có cần phải…”
“Tứ linh căn, vẫn có thể làm một Phi Mao thú nô, trước mắt mấy nơi trú quân kia đều thiếu nhân lực, tên này dù là người Trung Nguyên nhưng cứ tạm giữ lại.” Tát Nhân trưởng lão hời hợt nói một câu, coi như giữ lại mạng của Viên Minh.
Viên Minh nghe xong thì lòng vô cùng mừng rỡ, cảm giác như tìm được đường sống trong chỗ chết vậy.
Khảo nghiệm sau đó lại tiếp tục, tuyệt đại đa số dã nhân là không có linh căn, lập tức bị giết, số còn sống, ngoại trừ một Tam linh căn, thì tất cả đều là Tứ linh căn, không khác mấy so với Viên Minh.
Viên Minh cũng từ kết quả lần thí nghiệm này kết hợp với những thông tin vụn vặt từ lời nói của Tát Nhân trưởng lão mà đoán được rằng linh căn không phải cứ nhiều là tốt.
Có vẻ Thiên linh căn là tốt nhất, tiếp đó là Dị linh căn, kế đó là linh căn đơn thuộc tính ngũ hành, ví dụ như Hỏa linh căn, Thủy linh căn, v.v… Song linh căn tư chất kém hơn một chút nhưng vẫn rất hiếm thấy.
Về phần Tứ linh căn như hắn là hàng thứ phẩm trong các loại linh căn, hơn nữa còn là một trong những loại kém nhất, bị coi là Ngụy linh căn.
Hiện tại hắn còn chưa biết, thân là người Trung Nguyên lại còn mang linh căn thấp kém như vậy, đối với vận mệnh sau này của hắn sẽ có ý nghĩa như thế nào?