Tiên Giả
Chương 3: Hóa Thú
Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi kiểm tra linh căn kết thúc, thiếu niên thiên tài mang Song linh căn tự xưng là Y Quả kia được đích thân trưởng lão Tát Nhân đưa đến tòa đại điện hùng vĩ nhất phía sau quảng trường.
Tiếp đó, hai tên dã nhân có Tam linh căn cũng được người đưa đi, chỉ còn lại bảy tên mang Tứ linh căn cùng Viên Minh vẫn như cũ, bị đại hán trần truồng Hồ Trát dẫn ra khỏi Chúc Linh điện.
Khi đã rời xa đại điện một đoạn, Hồ Trát bỗng nhiên chủ động bắt chuyện với bọn họ:
“Ta biết hiện giờ các ngươi đều oán hận ta, nhưng một ngày nào đó trong tương lai, khi nhìn lại chuyện hôm nay, các ngươi sẽ cảm thấy may mắn.”
Mấy tên dã nhân chưa hoàn hồn, ai nấy đều nhìn gã, dù nghe hiểu lời gã nhưng không ai dám tiếp lời.
“Là vì cuộc kiểm tra vừa rồi sao?” Viên Minh, sau mấy ngày im lặng, lần đầu tiên mở miệng, lại nói ra tiếng Nam Man một cách trôi chảy, không chút vấp váp.
“Hóa ra ngươi lại biết tiếng Nam Man chúng ta, quả là hiếm thấy.”
Hồ Trát hơi ngạc nhiên, đánh giá Viên Minh thêm lần nữa rồi nói tiếp:
“Bao nhiêu phàm nhân thiết tha mong ước bước lên con đường tu tiên cầu trường sinh, nhưng lại không tìm thấy lối đi, còn các ngươi tuy bị bắt ép đến đây, nhưng có thể gia nhập Bích La Động chúng ta, đây chính là cơ duyên trời cho của các ngươi. Nếu một ngày nào đó các ngươi có thể dời non lấp biển, hô mưa gọi gió, thì đừng quên kẻ dẫn đường này nhé.”
Hồ Trát cười nhếch mép, chỉ ngón tay cái vào chính mình.
Nghe nói vậy, mấy tên dã nhân kia chỉ biết nhìn nhau, có tên còn thật lòng cảm ơn Hồ Trát.
Nam Cương vốn sùng bái sức mạnh, coi trọng thực lực, vậy nên nếu có cơ hội bước lên con đường của cường giả thì thật sự là một cơ hội vô cùng quý giá.
“Phi Mao thú nô mà các ngươi nói lúc trước là gì vậy?” Viên Minh lúc này lại hỏi thêm.
Nghe câu hỏi này, Hồ Trát lần nữa sửng sốt, như thể không ngờ tên người Trung Nguyên trước mắt lại còn để ý đến đoạn đối thoại giữa gã và trưởng lão Tát Nhân.
“Từ lâu đã nghe nói người Trung Nguyên xảo trá, giờ mới thấy, quả thực âm hiểm hơn người Nam Man chúng ta nhiều. Nhưng mà ta nhắc nhở ngươi, ở nơi này quá thông minh chưa hẳn đã là chuyện tốt.” Hồ Trát nghiêm mặt, lạnh lùng quát mắng.
Dứt lời, gã có vẻ chẳng còn hứng thú nói chuyện với đám người Viên Minh, tiếp tục dẫn bọn họ đi về phía Tây.
Trên đường, Viên Minh coi như không thấy những ánh mắt nghi ngờ hay ác ý của những người khác, nhưng trong lòng lại âm thầm suy nghĩ về những thông tin vừa nghe được từ Hồ Trát.
Trở thành Phi Mao thú nô nghe đã thấy chẳng phải chuyện tốt lành gì, nếu không gã Hồ Trát này đã chẳng mất hứng nói chuyện như thế. Có điều, trong thời gian ngắn, tính mạng hắn xem ra không đáng lo.
Về phần cái gọi là bước lên con đường tu tiên, cái này chẳng biết có phải gã Hồ Trát kia chém gió dọa người hay không, bởi dù hắn không nhớ được nhiều chuyện nhưng vẫn rất rõ ý nghĩa của việc thành tiên.
Hắn bây giờ chỉ có thể tùy cơ ứng biến, trước tiên ưu tiên giữ cái mạng nhỏ này, những việc khác tính sau.
Khoảng nửa canh giờ sau đó, Viên Minh và bảy người do Hồ Trát dẫn dắt, đến một khu vực xa xôi. Từ đằng xa, họ đã thấy một bức tường đá cao lớn kéo dài mấy chục dặm. Cửa lớn của tường đá được chế tạo hoàn toàn từ đồng xanh, trông vô cùng dày dặn và nặng nề.
Nhìn thêm còn thấy bên trong cửa lớn có vài tòa kiến trúc dạng thành lũy được xây trên một khoảng đất trống.
Hồ Trát dẫn cả bọn đi vào trong cổng được một đoạn, thì bỗng nhiên có một người ăn mặc tương tự gã từ trong thành lũy đi ra. Người này sau khi nói chuyện mấy câu với Hồ Trát liền cho bọn họ đi qua.
Không biết vì sao, Viên Minh cảm giác trong ánh mắt của người này khi nhìn bọn hắn tựa như mang theo nỗi thương cảm pha lẫn chút mỉa mai.
Ra khỏi cánh cổng đồng hình nắp cống, chỉ thấy bên ngoài là một vùng núi rừng nguyên thủy bao la, rậm rạp.
Những cây lớn cao vút mọc san sát, thân cây to đến mức hai ba người lớn mới ôm xuể, tán cây rộng lớn đan xen nhau, thỉnh thoảng có ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, lờ mờ soi rọi những lùm cây thấp bé phía dưới.
Giữa núi rừng sương mù mờ mịt, một con đường nhỏ ẩn mình giữa những bụi cỏ, kéo dài hết tầm mắt.
Viên Minh khi đi vào trong rừng liền cảm thấy nhiệt độ xung quanh hạ xuống một chút, xung quanh vang vọng tiếng chim hót, côn trùng kêu, đồng thời, mũi hắn ngập tràn mùi đặc trưng của cây cối xen lẫn mùi bùn đất ẩm ướt.
Mấy dã nhân bên cạnh sau khi tiến vào rừng rậm lại trở nên thoải mái hơn, cứ như trở về nhà mình, trong khi đó trên mặt Hồ Trát lại lộ rõ vẻ căng thẳng.
Xa xa thỉnh thoảng có tiếng dã thú gào rú vọng lại khiến gã luôn phải quay đầu quan sát.
Đi dọc theo con đường mòn trong rừng hơn nửa canh giờ, phía trước hiện ra một mảnh đất trống rộng lớn, ở giữa có một khối đá lớn màu xanh đen cao mấy trượng, sừng sững đứng đó, trên đó khắc nguệch ngoạc vài văn tự Nam Cương thô kệch.
“Thập Vạn Đại Sơn Giới Nhất.” Viên Minh thầm đọc.
Lúc này, hắn chú ý tới một nam tử cao lớn mặc áo bào xám đang đứng cạnh khối đá, quay lưng về phía họ.
Nghe thấy động tĩnh bên này, nam tử cao lớn kia chậm rãi quay người lại, nhìn kỹ thì là một nam nhân trung niên với thần sắc nghiêm túc, ngũ quan đoan chính, hàng mi rậm hơi cong lên, ánh mắt có phần lạnh lùng.
“Hô Hỏa trưởng lão, đây là đám Phi Mao thú nô mới, ta mang tới cho ngươi.” Hồ Trát sau khi thấy người này thì vẻ mặt có phần căng thẳng, mở miệng nói.
“Tốt.” Nam tử trung niên tên là Hô Hỏa trưởng lão khẽ gật đầu, đáp.
“Ta đi về phục mệnh trước.” Hồ Trát đáp lại rồi lập tức quay người rời đi.
Chờ gã đi rồi, Hô Hỏa trưởng lão mới tiện thể liếc nhìn đám Viên Minh, vẻ mặt lão hờ hững, ánh mắt lão như nhìn những bụi cây, tảng đá vô tri, không mang chút cảm xúc nào.
Nhìn xong, chỉ thấy lão đưa tay vỗ nhẹ lên chiếc túi màu tím to bằng bàn tay đeo bên hông. Tức thì, một vầng sáng nhạt, không mấy bắt mắt tỏa ra từ chiếc túi.
Ngay sau đó, trong tay Hô Hỏa trưởng lão thình lình xuất hiện những miếng da thú kỳ quái với hình dạng khác nhau.
Viên Minh dụi dụi mắt. Hắn căn bản không nhìn rõ được những thứ này xuất hiện như thế nào.
Những dã nhân càng ngạc nhiên đến trợn mắt há hốc mồm, cho rằng đó là phép màu.
Viên Minh kìm nén suy nghĩ, cẩn thận tập trung nhìn qua, kết quả phát hiện trong số những miếng da thú kia có miếng lông đen tuyền của báo đen, miếng lông xanh nhạt của sói hoang, miếng lông lởm chởm của lợn lòi, miếng lông trắng xám của vượn già, miếng da màu hỗn tạp của gấu nâu, miếng da sặc sỡ của mãnh hổ, và cả một mảng da xanh không lông của tê giác.
Hắn sở dĩ có thể liếc mắt nhận ra những thứ da lông này bởi những thứ này dù không hoàn chỉnh nhưng đều là phần da được lột từ đầu và mặt con vật, trong đó răng nanh lợn lòi và sừng của tê giác còn được giữ lại nguyên vẹn.
Hô Hỏa trưởng lão đi tới sau lưng mấy người rồi lần lượt đặt từng miếng da lên đầu bọn họ. Mỗi tấm da trên đầu bọn họ còn có một phần rủ xuống qua vai, khiến họ trông như đang đội một chiếc nón kèm áo choàng ngắn.
Đầu Viên Minh bị phủ một miếng da lông xám trắng của vượn già, khiến da mặt hắn dán sát vào đó, có cảm giác ngứa ngáy, đồng thời mũi ngửi thấy mùi tanh nhẹ nhưng không thối, thực sự rất khó tả.
Tiếp đó, Hô Hỏa trưởng lão lại vỗ chiếc túi bên hông, trên tay bỗng có thêm hơn bảy chiếc túi da màu nâu lớn, trên mỗi túi vẽ một đồ văn cổ quái màu đỏ như máu.
“Trong ba ngày tới, các ngươi phải vượt qua mốc giới này và tiến vào rừng rậm phía sau. Trong thời gian này, các ngươi nhất định phải một mình săn giết một dã thú như sài, lang, hổ, báo, đồng thời mang thú huyết đổ vào chiếc túi da này rồi mang về.” Hô Hỏa trưởng lão mở miệng ra lệnh.
“Đây xem như bài kiểm tra tư cách trở thành Phi Mao thú nô sao?” Viên Minh thầm oán thầm.
Lúc này, hắn để ý thấy sắc mặt mấy dã nhân kia đều thay đổi, trông có vẻ không tình nguyện, có chút bất đắc dĩ, lại pha lẫn sợ hãi.
“Sau ba ngày, chỉ cần các ngươi hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi sẽ nhận được một bản công pháp tu luyện cơ sở: Huyết Khí Pháp.”
Đúng lúc này, một dã nhân với vẻ mặt nơm nớp lo sợ, mở miệng hỏi: “Trưởng lão, có thể cho ta chút công cụ được không, dù là vài chiếc búa đá hay đao đá cũng được.”
Với thân thể phàm nhân của bọn họ, nếu không nhờ ngoại vật mà muốn sống sót nơi rừng hoang núi thẳm này đã đủ gian nan, huống chi là phải săn giết dã thú, thu thập thú huyết. Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, e là sẽ chôn thân trong miệng thú.
“Công cụ? Hừ… Các ngươi không dùng được.” Hô Hỏa trưởng lão cười nhạt.
Mọi người còn chưa kịp hiểu rõ lời này có ý gì, lão đã bất ngờ nhoáng người vọt tới trước mặt bọn họ, đặt tay lên một người trong số đó.
Chỉ thấy người này bị Hô Hỏa trưởng lão đè xuống, tiếp đó miếng da báo đen trên người y bỗng lóe lên ánh sáng đen, từng sợi lông thú thình lình nhô ra. Miếng da thú vốn chỉ có hình dạng nửa thân, bỗng như sống lại, không ngừng biến hóa dài ra, trùm kín lấy người y.
Viên Minh nhìn về phía người này, chỉ thấy mắt y đỏ ngầu, trong mắt đầy tơ máu, miệng y há hốc, nước miếng không kiểm soát chảy ra từ khóe miệng. Chưa hết, âm thanh phát ra từ cổ họng y cũng dần thay đổi, càng lúc càng không giống tiếng người mà ngược lại, càng ngày càng giống tiếng dã thú gầm gừ.
Cả quá trình này kéo dài chừng mười mấy hơi thở, đợi tới khi âm thanh gào rú của người này ngưng lại thì miếng da báo đen kia cũng đã bọc chặt lấy y, trông như thể nó mọc liền trên người y vậy.
Không chỉ có vậy, khuôn mặt y cũng biến thành mặt báo đen, chỉ có thân hình vẫn giữ khung xương con người, trông hệt như một con báo hình người, bộ dạng nửa người nửa thú vô cùng kỳ quái.
Đợi quá trình biến thân kết thúc, cơ thể y lập tức hạ thấp xuống mặt đất, như thể ngay cả tâm tính y cũng đã biến thành dã thú. Thế nhưng đôi mắt lại không hóa thú, trái lại, những tơ máu đỏ ngầu trong mắt rút đi không ít, nhìn kỹ lại có đôi phần nhân tính.
“Không cần lo lắng, đây là Phi Mao chi thuật, cũng là chỗ dựa để các ngươi sống sót và săn giết dã thú trong ba ngày tới.” Hô Hỏa giải thích rồi tiếp tục hành động với người thứ hai.
Theo bàn tay lão đặt lên người này, một tiếng gào rú kinh thiên lại vang vọng khắp núi rừng.
Sau khoảng mười mấy nhịp thở, một quái vật đầu sói mình người, khắp thân mọc lông dài màu xanh biếc hiện ra trước mắt mọi người.
Cho dù đã chứng kiến một lần, trong lòng Viên Minh vẫn bị đả kích không hề nhỏ. Chỉ cần choàng lên một miếng da thú đã có thể biến thành quái vật khủng bố như vậy, thực sự không thể tưởng tượng nổi.
Trong lòng hắn dù rất không tình nguyện nhưng tình thế lại bắt buộc. Nếu hắn dám kháng cự dù chỉ một chút, tin rằng Hô Hỏa trưởng lão sẽ không nhân từ nương tay mà e là sẽ một chưởng đánh chết hắn ngay lập tức.
Trong khi còn đang suy nghĩ, Hô Hỏa trưởng lão đã bước tới trước mặt hắn, tiếp đó tiện tay đặt bàn tay lên vai hắn.