Tiên Giả
Chương 4: Con đường sống duy nhất
Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Viên Minh cảm thấy vai nóng bừng, sau đó một luồng nhiệt mạnh mẽ từ bàn tay Hô Hỏa trưởng lão truyền vào cơ thể hắn, nhanh chóng lan tỏa khắp nơi.
Chỉ trong chớp mắt, một cảm giác đau nhức như bị kim châm đâm từ trên mặt truyền đến. Lúc này, lớp da mặt vượn trắng kia dường như có từng sợi lông nhỏ li ti mọc ngược vào trong, xuyên qua lỗ chân lông, đâm sâu vào thịt da hắn.
Ngay sau đó, cảm giác đau đớn tương tự xuất hiện trên vùng gáy và lan xuống đến lưng. Bộ lông vượn trắng xuyên qua cả y phục, xâm nhập vào từng thớ thịt. Đồng thời, miếng da vượn vốn đang dán sát vào người cũng bắt đầu dung hợp với thân thể Viên Minh.
Viên Minh chỉ thấy trước mắt một màu đỏ máu, ánh mắt trở nên mơ hồ. Hắn cố gắng nhịn để không gào rú, nhưng cảm giác đau đớn thấu tim căn bản không phải thứ ý chí có thể ngăn cản.
“Gừ…”
Một tiếng gầm nhỏ như bị bóp nghẹt từ cổ họng Viên Minh vang lên. Cùng lúc đó, miếng da thú đã mọc dài bao bọc toàn thân hắn, và trong lòng hắn trỗi dậy một cảm giác bạo ngược, tàn nhẫn.
Viên Minh không hiểu sao trong đầu mình lại xuất hiện sát niệm mãnh liệt như vậy, hơn nữa còn nảy sinh cảm giác thèm khát máu tươi không cách nào khống chế.
“Có thể không nhịn được đau nhưng không thể mất đi thần trí.” Đây chính là giới hạn cuối cùng của Viên Minh.
“Aaaa…”
Hắn không còn cố gắng kìm nén nữa, mở miệng hét to một tiếng, nắm chặt hai tay rồi vô thức nện mạnh xuống mặt đất.
Chỉ trong chớp mắt sau đó, màu máu trong mắt Viên Minh nhạt đi, hai con ngươi khôi phục vẻ bình tĩnh, thậm chí cả tơ máu cũng biến mất hoàn toàn.
Hô Hỏa chứng kiến cảnh này khẽ nhíu mày, dáng vẻ như độc thoại, lẩm bẩm một câu: “Lần đầu đã có thể hoàn toàn áp chế thú tính, thần hồn cũng không phải loại yếu kém.”
Nói xong, lão cũng không để ý gì thêm mà tiếp tục đi đến người thứ tư.
…
Rất nhanh, toàn bộ đám người quanh cột mốc đã hoàn thành biến hóa, theo đó, bảy quái vật nửa người nửa thú xuất hiện (1).
“Nhớ cho kỹ, đừng mơ tới việc chạy trốn. Trước mắt, lớp da thú trên người các ngươi tiêu hao chính là pháp lực của ta truyền cho các ngươi. Ba ngày sau sẽ hao hết toàn bộ, đến lúc đó, da thú lập tức sẽ bắt đầu hấp thụ máu thịt trên người các ngươi, không cần đến nửa ngày là hút các ngươi thành xác khô.” Hô Hỏa trưởng lão liếc mắt nhìn mọi người, nói mấy câu tràn đầy ý cảnh cáo.
Viên Minh nghe xong thầm thở dài, quả nhiên là có phòng bị.
“Con đường sống duy nhất của các ngươi chính là thông qua kỳ khảo nghiệm này, đổi lấy Huyết Khí pháp, thế nên chớ có ngu xuẩn mà làm việc thừa thãi.” Hô Hỏa trưởng lão lại dặn thêm một câu.
Dứt lời, lão lại đưa tay về bên hông, có điều lần này không vỗ cái túi tím mà là vỗ lên cái túi da màu xanh treo bên cạnh.
Chỉ thấy trên túi da chợt có ánh sáng xanh lóe lên, miệng túi tự động mở ra, một vầng hào quang màu xanh nhanh chóng bay từ trong ra, rơi xuống mặt đất cách đó không xa.
Ánh sáng xanh vừa rơi xuống mặt đất, tức thì, một tiếng gào thét chói tai vang lên, đồng thời một bóng đen thật lớn xuất hiện.
Đợi khi hào quang tắt đi, nơi đó bất ngờ xuất hiện một con chim ưng kích thước hơn một trượng, toàn thân mọc lông vũ màu nâu xanh, cái mỏ như móc câu, đôi mắt ánh lên màu vàng kim hơi tối, trông vô cùng oai vệ.
Con ưng (2) đưa đôi mắt sắc bén liếc nhìn về phía đám Viên Minh với bộ dạng nửa người nửa thú, khiến mấy tên dã nhân nhao nhao lùi về sau, lộ rõ bản năng sợ hãi trước thiên địch của loài thú.
Viên Minh giữ được nhân tính hoàn chỉnh nên không sợ hãi như bọn họ.
Thực tế mà nói, cho đến lúc này, cảm giác khủng hoảng ban đầu của Viên Minh đã hoàn toàn biến mất. Hắn không chỉ có thể thản nhiên tiếp nhận thực trạng hiện tại của bản thân, hơn nữa còn nảy sinh lòng hiếu kỳ với tông môn Bích La Động ở Nam Cương kia.
Hô Hỏa trưởng lão tung người nhảy lên, trực tiếp đáp xuống lưng con ưng, miệng quát nhẹ một tiếng. Con ưng liền giang rộng hai cánh, vỗ mạnh bay lên không trung.
Gió rít lên một tiếng, cuốn đi lượng lớn đất cát đánh về phía đám người Viên Minh như ngầm tuyên bố bắt đầu khảo nghiệm.
Chỗ đất trống bên cạnh cột đá mốc giới chỉ còn sót lại mấy Phi Mao thú nô đã hóa thú.
Bọn họ quay qua quay lại quan sát hai bên, ánh mắt ai cũng ánh lên vẻ cảnh giác kèm uy hiếp.
Sau một thoáng giằng co, vẫn là kẻ nửa người nửa hổ, với hình thể cường tráng nhất, tiên phong bước tới nhặt một túi da thú lên, đoạn quay người đi về phía rừng núi, để lại cho mọi người một cái bóng lưng.
Tiếp đến là kẻ mang trên vai da lợn lòi, nhặt túi rồi lao như húc về một phía khác.
Kế đó, mấy kẻ còn lại cũng lục tục nối đuôi nhau rời đi. Tất cả đều ăn ý chọn những phương hướng khác nhau, trông như là âm thầm chia mỗi người một lãnh địa riêng để săn bắn.
Viên Minh sau khi nhặt túi da thú, cẩn thận chọn một hướng, bắt đầu tiến sâu vào rừng, đồng thời vẫn giữ dáng đứng thẳng của con người.
Có điều là đi chưa được mấy bước, hắn đã cảm thấy sống lưng cứng ngắc, cả người không thoải mái. Hai cánh tay tráng kiện vô thức rủ xuống chống ở trước người giúp phân tán trọng lượng cơ thể, bấy giờ mới thấy đỡ hơn một chút.
“Quả nhiên không thể tiếp tục dùng phương thức của con người để điều khiển cơ thể này nữa.” Viên Minh thầm nghĩ.
Tiếp đó, hắn lấy hai cánh tay làm chỗ dựa, dùng tư thế của khỉ vượn để chạy trong rừng núi.
Kết quả lần thử này tốc độ di chuyển quả nhiên nhanh hơn không ít.
Lực lượng hai chân hai tay hắn lúc này đều rất sung mãn. Chỉ cần quen với tư thế chạy quái dị kia là có thể thoải mái vận dụng lực lượng này, giúp hắn từ việc đơn thuần là chạy chuyển sang nhảy nhót.
Nhảy nhót một hồi trong rừng, tốc độ Viên Minh càng lúc càng nhanh, bên tai vang lên tiếng gió rít, hình ảnh cây rừng hai bên loang loáng lùi lại đằng sau. Hắn đột nhiên tăng tốc tung mình nhảy lên không, kết quả thoắt cái đã nhảy xa ba trượng.
Khi tiếp đất, hắn đột nhiên đạp mạnh hai chân khiến mặt đất lõm xuống, đồng thời hai bàn chân cũng thụt luôn vào đất.
Sau khi ổn định cơ thể, Viên Minh kéo một dây leo trên mặt đất lên, dùng nó như dây thừng cột túi da lại rồi đeo chéo bên người.
Tiếp đó, hắn đưa mắt tập trung nhìn vào một cây cổ thụ cách đó không xa, đưa chân bước nhanh tới, vung một tay lên đập vào thân cây.
Tức thì một tiếng ‘Rắc’ giòn giã vang lên.
Nắm đấm to lớn của Viên Minh nện lên thân cây, gốc cây già theo tiếng gãy, nửa phần trên đổ gập xuống.
Nhìn cây cổ thụ giờ thành hai cạnh hình tam giác, Viên Minh không khỏi có chút mừng vui: “Có sức mạnh thế này thì săn dã thú lấy máu có lẽ cũng không phải việc gì khó sao?”
Lúc này, vành tai to lớn của hắn đột nhiên khẽ động. Cách đó không xa, một lùm cây đang rung lắc kịch liệt, rồi một bóng đen thình lình từ trong đó nhảy ra, kéo theo một luồng kình phong nhào thẳng về phía hắn.
Viên Minh không đợi nhìn cho rõ, liền né qua một cái cây khác, rồi thấy bóng đen kia tiếp tục rượt theo, rõ ràng là một con gấu lông đen cao hơn một trượng.
Gấu đen vung cự trảo to như quạt hương bồ vồ về phía Viên Minh, đập thẳng lên gốc cây chắn phía trước.
Chưởng phong mãnh liệt mang theo tiếng rít. Viên Minh thấy tình hình không ổn, vội vàng thụp người xuống.
Chỉ nghe 'đùng' một tiếng, thân cây to bằng miệng xoong kia lập tức đứt gãy. Hơn nữa, khúc trên còn lướt sát qua da đầu hắn, văng ra một khoảng hơn ba trượng mới đổ xuống.
Viên Minh vô cùng kinh hãi, con gấu đen này phát ra lực lượng khủng bố như thế, thân thể máu thịt mà trúng một phát thì làm sao chịu thấu.
Hắn tự biết không thể đánh lại nên cấp tốc xoay người bỏ chạy.
Con gấu kia không buông tha mà cũng tức tốc đuổi theo, tốc độ còn nhanh hơn hắn mấy phần.
Viên Minh mới chạy được mấy hơi, gấu đen cũng đã đuổi đến chỗ cách hắn chưa đến ba trượng.
Viên Minh trong lòng căng thẳng, bởi bất kể tốc độ hay sức mạnh, rõ ràng hắn đều không có cửa so với nó.
Hắn chống hai tay, dậm hai chân, mỗi lần đều ra sức nhảy lên, nỗ lực kéo dài khoảng cách với con gấu. Nhưng dù sao thì hắn cũng mới vừa có thân thể dạng vượn trắng này, động tác chung quy vẫn rất khó thuần thục liền mạch.
Khi toan nhảy qua một lùm cây, chẳng ngờ trong bụi cỏ dưới chân lại có một cái rễ đa vắt ngang. Khi Viên Minh nhảy lên thì hai chân bị vấp phải nó, cả người mất thăng bằng ngã bổ nhào về trước.
Hắn dùng hai tay chống xuống đất, thuận thế lộn một vòng. Nhưng khi lần nữa đứng lên, hắn kinh hoảng phát hiện con gấu đen kia chẳng biết từ khi nào đã vọt tới trước người hắn, không những thế nó còn lập tức nhắm vào đầu hắn mà vung trảo đập tới.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Viên Minh cưỡng ép đè thế lao về trước, cơ thể mãnh liệt ngửa ra sau, kéo đầu đang nằm dưới móng con gấu trở về. Nhưng lồng ngực vẫn bị móng vuốt sắc bén vạch ra ba vết thương kéo dài.
Viên Minh thấy trước ngực mình có một chuỗi hoa máu văng ra, nhưng hắn căn bản không dám đánh trả con gấu đen này, chỉ có thể nhịn đau đớn, đổi hướng chạy sang một bên khác.
Hắn thoáng đưa tay đè vết thương một chút rồi lập tức lau máu lên một thân cây cổ thụ cạnh bên, tiếp đó khôi phục lại tư thế dùng cả chân lẫn tay nhảy vọt về trước, liều mạng chạy như điên.
Con gấu phía sau bị máu tươi kích động, hung tính trong mắt càng thịnh. Sau khi gầm một tiếng giận dữ, nó lại tiếp tục đuổi theo.
Mắt thấy gấu đen càng đuổi càng gần, hắn liền nhắm vào một cây đa già gốc lớn chừng ba người ôm mà ra sức nhảy lên, hai tay mười ngón gắt gao bấu vào những chỗ nứt trên thân cây rồi nhanh chóng leo lên.
Con gấu đuổi theo tới gốc, thấy Viên Minh trèo lên thì lập tức huy động móng vuốt đập thật mạnh lên thân cây.
Cây đa già rung lắc dữ dội, lá rụng như mưa. Viên Minh vội vã dùng hai tay bám chặt, người áp vào thân cây, đồng thời hai chân cũng linh hoạt bấu víu mới không rớt từ trên cây xuống.
Gấu đen thấy không thể rung rụng Viên Minh liền vỗ liên tục vào cây đa, đánh cho cây cổ thụ rung lên bần bật, lắc lư không ngừng.
Viên Minh bất đắc dĩ chỉ có thể dùng hết sức lực ôm lấy thân cây, cũng may là cây này đủ to lớn nên mới không bị con gấu kia đánh gãy.
Thừa lúc nó ngừng lại, Viên Minh nhanh chóng leo lên trên, trèo tới một cành cây mọc ngang.
Nhưng còn chưa kịp đứng vững, thân cây lại bị rung lắc dữ dội, cả người Viên Minh mất thăng bằng ngã xuống.
Mắt thấy sắp rơi xuống, một bàn chân của hắn lại tóm được cành cây, treo ngược mình giữa không trung.
“Gàoooo”
Gấu đen gầm lên một tiếng, hai tay ôm lấy thân cây, bắt đầu dùng sức lay mạnh hơn nữa, muốn tranh thủ dịp này lắc cho hắn rơi xuống.
Thân thể Viên Minh lơ lửng giữa không trung, lắc trái lắc phải như lá khô trong gió, trông như sắp rơi đến nơi nhưng thủy chung vẫn không rơi xuống.
Bàn chân hắn có sức mạnh không hề yếu hơn bàn tay. Giãy dụa một hồi, hắn cũng đưa được thân mình hướng lên trên, tiếp đó đưa tay ôm lấy cành cây rồi buông lỏng bàn chân, trực tiếp leo lên.
Con gấu thấy không còn cách nào lắc cho Viên Minh rơi xuống, bèn nhe răng trợn mắt nhìn hắn xong quay đầu, lắc lư đi về phía xa xa.
Viên Minh đưa hai tay ôm lấy thân cây, xoay đầu nhìn bóng lưng con gấu dần biến mất, thở ra một hơi.
Hắn chậm rãi dựa thân cây ngồi xuống, đang tính nghỉ một lát để ổn định nhịp tim thì đột nhiên cảm thấy thân cây khẽ chấn động.