Chương 6: Ta rốt cuộc là ai?

Tiên Giả

Chương 6: Ta rốt cuộc là ai?

Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng lúc này, một làn gió mát từ phía trước thổi tới giúp Viên Minh tỉnh táo lại một chút.
Hắn ngước mắt nhìn về phía trước, lập tức thấy một dòng sông nước xanh đen rộng khoảng mười trượng, chảy qua bìa rừng sáng sủa.
Nước sông hơi đục, sóng nước cuồn cuộn, thế nước khá lớn.
Viên Minh ước tính khoảng cách, nhận ra với sức lực hiện tại, hắn hoàn toàn không thể nhảy qua được. Cúi đầu nhìn xuống, hắn thấy số sói đang truy đuổi mình đã từ hai con tăng lên thành năm.
“Nhảy thì có thể chết, không nhảy… chắc chắn chết, thậm chí còn chết thảm hơn.” Viên Minh tự nhủ, hắn không còn lựa chọn nào khác.
Hắn dẫm chân lên một cành cây cổ thụ dưới thân, nhún nhảy lên xuống để mượn độ dẻo và sức đàn hồi của cành cây mà tích lũy sức lực.
Một cái, hai cái, ba cái…
“Đi!” Viên Minh khẽ quát một tiếng. Ngay khoảnh khắc cành cây bật lên, hắn nhún xuống rồi dùng lực, dậm mạnh, đẩy cơ thể bắn vọt đi.
Giữa không trung, thân thể hắn thẳng tắp, cánh tay trái chưa bị thương duỗi dài hết cỡ, với ý định tóm lấy một nhánh cây cổ thụ ở bờ bên kia sông.
Đáng tiếc, sức lực của hắn rốt cuộc có hạn, lại thêm đang bị thương thì nhảy xa được bảy trượng đã là cực hạn, hoàn toàn không thể chạm tới cành cây cách mười trượng.
Thân thể Viên Minh rơi xuống, "ùm" một tiếng xuống mặt sông. Sau khi giãy giụa vài cái, hắn liền bị sóng nước cuồn cuộn nhấn chìm, biến mất giữa dòng sông.
Bầy sói xanh đứng ở bờ bên này nhìn, không cam lòng tru tréo một hồi lâu rồi đồng loạt quay người bỏ đi.
Trong nước sông mờ đục, Viên Minh bị dòng nước ngầm cuốn xuống đáy, liên tục va đập vào những tảng đá ngầm sắc nhọn như răng nanh. Vết thương trên vai và trước ngực lại vỡ ra, máu tươi trào ra, trôi nổi tạo thành những vệt dài như dải lụa đỏ.
Viên Minh cố nén cảm giác đau đớn cùng sự khó chịu do thiếu oxy, ra sức dùng tay nắm lấy đá ngầm dưới đáy sông, giãy giụa ngoi lên mặt nước, hít lấy một hơi khí trời đầy tham lam.
Cành khô trôi nổi lẫn sóng nước không ngừng đập vào mặt làm mắt hắn nhòe đi.
Viên Minh đưa tay lau nước sông trên mắt, thấy rõ mình cách bờ sông chưa tới hai trượng. Nhưng giữa dòng sông lại không có đá ngầm để hắn leo lên, nếu tùy tiện xuống nước, rất có thể sẽ bị mạch nước ngầm một lần nữa cuốn xuống đáy sông.
Ngay khi hắn đang tự hỏi nên làm thế nào để đi qua bờ bên kia, vết thương ở ngực đột nhiên lại thấy nhoi nhói.
Viên Minh không quan tâm lắm, định trầm mình xuống nước, bám vào đá ngầm lặn qua bờ bên kia.
Nhưng ngay sau đó, miệng vết thương trên vai hắn đột nhiên đau dữ dội. Bắt đầu chỉ đau ở một điểm, loáng một cái cảm giác đau đớn này đã lan ra khắp nơi.
Cơn đau không chỉ dừng lại ở vết thương nơi vai và ngực mà ngay cả những chỗ không bị thương cũng cảm thấy đau nhói. Lúc này hắn mới ý thức được sự bất thường.
Viên Minh hít mạnh một hơi, trầm mình xuống. Mặc cho nước sông đập vào, hắn mở mắt trong nước nhìn lên cơ thể mình, ngay lập tức, da đầu hắn tê dại cả đi.
Chỉ thấy ở miệng vết thương trên ngực hắn, hơn trăm con cá lớn bằng bàn tay nhung nhúc bám vào. Con nào con nấy quẫy đuôi, điên cuồng xông về phía vết thương, liều mình dốc sức cắn xé máu thịt của hắn.
“Hỏng bét, đây là cá Thực Ngân ngư.”
Loại cá bình thường sẽ không tấn công sinh vật sống có hình thể lớn như vậy. Thứ có thể phát động tấn công hung hãn với hắn như thế chỉ có loại cá ăn thịt người này.
Những chỗ khác trên người Viên Minh tuy cũng có cá cắn xé, nhưng mấy nơi này dù gì cũng không bị thương lại có da bọc lông nên vấn đề không lớn.
Hắn định đưa tay kéo một đám Thực Nhân ngư trên người mình ra, nhưng bàn tay còn chưa tới gần đã bị một đàn cá bu vào cắn.
Cùng lúc đó, trong nước sông mờ đục, một bóng đen lớn đang từ hạ lưu bơi về phía bên này.
Viên Minh tự biết không thể chần chừ. Sau khi nổi lên hít một hơi, hắn lập tức chìm xuống nước, đưa tay nắm lấy đá ngầm dưới đáy sông rồi nhích từng chút một về phía bờ.
Bóng đen phía xa phát hiện hắn đang chạy trốn, cũng không ngừng tăng tốc tiến về phía hắn.
Viên Minh khó khăn lắm mới tới mép bờ nước bên kia. Hắn vừa bắt đầu bò lên, sóng nước phía sau bỗng vỡ tung, bọt nước bắn tung tóe, bóng đen kia đã bất ngờ đuổi tới.
Hắn không dám ngừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, thậm chí cả việc quay đầu liếc mắt nhìn lại cũng không dám, chỉ ra sức nhảy lên. May mắn, ngay khoảnh khắc bóng đen kia đuổi kịp, hắn đã kịp nhảy lên bờ.
Bóng đen cuối cùng chỉ vồ hụt vào không khí. Do dự một lát, nó lại chìm vào đáy nước, biến mất không thấy gì nữa.
Viên Minh ngửa mặt nằm trên bờ, ngực phập phồng kịch liệt, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm.
Hắn đưa tay sờ soạng bên người, phát hiện túi đựng thú huyết không bị rơi mất mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù biết hiện tại chưa phải lúc để nghỉ ngơi, nhưng cảm giác mệt mỏi rã rời cùng cảm giác thoát lực sau khi sống sót qua kiếp nạn vẫn khiến hắn khó có thể đứng dậy ngay lập tức.
Nghỉ ngơi được một lát, Viên Minh mới cố gắng chống người đứng dậy. Lúc này hắn mới phát hiện, trên người mình vẫn còn rất nhiều con Thực Nhân ngư vảy đen xì bám trên người.
Trong đó, chỗ bám nhiều cá nhất vẫn là vết thương ở ngực và vai.
Viên Minh túm lấy một con Thực Nhân ngư, nén đau giật nó ra khỏi người rồi đưa lên trước mặt. Quan sát kỹ một chút thì phát hiện trong miệng nó mọc hai hàm răng như răng cưa, lại còn đang há miệng đớp liên tục. Hung tính khi ở trên bờ vậy mà chẳng kém gì khi ở dưới nước.
Hắn định tiện tay ném nó đi, nhưng tiếng bụng réo ầm ĩ nhắc nhở hắn đừng làm điều ngu xuẩn đó.
Viên Minh vừa đau vừa mừng, cười lớn một tiếng: “Các ngươi cắn ta, ta ăn các ngươi, có qua có lại.”
Dứt lời, hắn cố nhịn cảm giác buồn nôn, nhét con cá vào trong miệng, cắn một cái.
Thịt cá sống trộn lẫn xương, vảy cá bị hắn nhai nát dần dần, kèm theo những tiếng nhóp nhép. Đồng thời, hắn cảm nhận được hương vị ngọt pha lẫn vị tanh ngai ngái.
Viên Minh vốn nghĩ mình sẽ thấy buồn nôn, nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên là hắn không hề thấy chán ghét hương vị này, thậm chí còn cảm thấy khá ngon.
Một con cá bằng bàn tay hiển nhiên không thể thỏa mãn dạ dày của hắn, vì thế Viên Minh bắt thêm con nữa, bắt đầu công cuộc "hái cá" để ăn.
Chỉ chốc lát sau đó, hắn đã kéo năm, sáu mươi con cá từ trên người xuống, ăn không sót con nào, lúc này cảm giác đói khát trong bụng mới giảm đi một chút.
Viên Minh lại nhìn những vết máu đã đông lại trên vết thương ở ngực và vai, chợt nhận ra một chuyện.
Hai con sói xanh đuổi theo hắn khi trước, rồi mới đây có cả đàn Thực Nhân ngư kéo đến, thậm chí cả bóng đen trong nước mà hắn không rõ là thứ gì, tất cả đều bị mùi máu từ vết thương trên người mình thu hút tới.
Hắn vội vàng đứng dậy, đào một ít bùn từ bãi sông lên, xoa lên vết thương trên người để xóa đi mùi máu. Xong xuôi, hắn mới quay người rời đi.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế này, trước khi tìm được một nơi trú ẩn an toàn thì việc dừng lại ở một chỗ quá lâu tuyệt đối không phải là một quyết định sáng suốt.
Theo ánh trời chiều ngả về phía Tây, cả cánh rừng tạo ra một mảng bóng râm khổng lồ, đêm tối hiển nhiên vì thế mà đến sớm hơn những nơi khác.
Viên Minh cẩn thận tìm kiếm một lúc lâu trong rừng, cuối cùng tại một chỗ cách con sông chưa tới năm dặm, phát hiện một hang động có nửa phần chôn dưới đất.
Hang động này thực chất vốn là một cái hố đất, bên trên có hai khối đá lớn lăn từ trên núi xuống, sau khi va chạm thì dựa vào nhau, trông như là phần nóc của cái hố vậy.
Viên Minh cẩn thận kiểm tra một chút, phát hiện không gian bên trong chỉ có diện tích khoảng hai trượng, không thể nói là rộng rãi với cơ thể hiện tại của hắn, nhưng cũng miễn cưỡng đủ để ẩn thân.
“Nóc nhà” từ hai khối đá kia có hai bên trái, phải kín đáo, nhưng cả phía trước và phía sau đều có khe hở.
Khe hở phía trước tất nhiên không cần nói, khe hở phía sau cũng rộng tới hai thước, đủ cho một dã thú hình thể trung bình chui vào.
Viên Minh lại tìm kiếm một lúc lâu trong rừng, mới tìm được một số tảng đá kích cỡ phù hợp. Hắn ôm một tảng trong số này về dùng để bịt kín khe hở phía sau hang động.
Tiếp đó hắn lại tìm thêm một hồi lâu nữa nhưng cuối cùng vẫn không tìm được tảng nào thích hợp để che cửa trước động.
Cuối cùng, hắn đành bê một gốc cây cổ thụ bị sét đánh gãy đến, dùng nó làm cửa tạm thời cho hang động.
Để đề phòng vạn nhất, Viên Minh lấy một cái dây leo buộc chặt một đầu dây vào gốc cây kia, một đầu khác buộc vào cổ tay mình. Một khi gốc cây bị lay động, hắn nhất định sẽ cảm nhận được để kịp thời phát hiện.
Sau khi làm xong xuôi mọi thứ, Viên Minh mới chậm rãi nằm trên mặt đất. Dù cảm giác buồn ngủ không ngừng kéo đến nhưng hắn vẫn cố nén không để mình ngủ ngay.
Hắn một bên cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài, một bên dùng tay vẽ lên nền đất tối om trong hang động, một lần nữa tái hiện lại con đường chạy trốn của hắn từ nãy đến giờ, đồng thời nhớ lại đầy đủ những chi tiết về quá trình chiến đấu của hắn với sói xanh và gấu đen.
Xem xét lại một lượt trong đầu những chi tiết này xong, hắn lại bắt đầu dốc sức nhớ lại đoạn hình ảnh xuất hiện trong đầu hắn ngày hôm nay, cũng chính là hình ảnh đứt đoạn về cảnh hắn luyện võ ở quảng trường.
“Ta rốt cuộc là ai?” Mang theo nghi vấn này, Viên Minh từ từ chìm vào mộng tưởng.
Trong mộng, Viên Minh lại xuất hiện trên sân luyện võ, tay cầm trường thương không ngừng vung vẩy, luyện một bộ thương pháp lợi hại.
Ở rìa sân luyện võ, mơ hồ xuất hiện một cái bóng mờ ảo. Bóng người này thân hình cao lớn uy vũ nhưng ngũ quan không rõ nét, đứng chắp tay, im lặng không nói.
Viên Minh dừng luyện tập, định tiến đến nhìn rõ bộ dạng người này thì lại nghe một tiếng quát giận dữ: “Không được dừng lại!”
Viên Minh lập tức choàng tỉnh lại.
Hắn thấy qua khe hở trước cửa hang động, có ánh nắng chiếu vào, soi lên mặt hắn, thì ra trời đã sáng rồi.
Viên Minh lại cảm giác như mình mới ngủ được nửa canh giờ, cảm giác buồn ngủ vẫn còn chưa tan hết.
Dù vậy, hắn vẫn cố gắng chống người đứng dậy, theo bản năng đưa hai tay dụi mắt.
Đợi khi tỉnh táo lại một chút, hắn cởi dây leo trên cổ tay. Lúc này, hắn mới kinh ngạc phát hiện vết thương trên ngực và vai mình đã khép miệng, đã đóng vảy.
Hắn vốn nghĩ phải mất tối thiểu ba, bốn ngày mới khôi phục được như bây giờ, không ngờ chỉ ngủ một đêm là đã như vậy.
“Xem ra khi biến thân thành dạng Phi Mao, không chỉ tốc độ, sức mạnh gia tăng thêm nhiều mà cả năng lực hồi phục sau khi bị thương cũng được tăng cường.” Viên Minh càng cảm thấy hài lòng với thân thể này.
Đồng thời, hắn cũng cảm thấy vô cùng hứng thú với Huyết Khí pháp mà Hô Hỏa trưởng lão đã nhắc đến.
“Ọt ọt…” “Không ngờ tự lành nhanh, mà bụng cũng đói nhanh.” Viên Minh đứng lên đẩy gốc cây khỏi cửa hang, đi ra ngoài.
Ánh nắng sớm chiếu lên mảng rừng rậm, soi rõ từng phiến lá xanh biếc rực rỡ. Gió núi xào xạc thổi, những giọt sương sớm đang dần tan biến, bốn phía chỉ nghe thấy tiếng chim hót líu lo. Tất cả hòa quyện lại tạo nên một cảm giác vừa đẹp đẽ vừa yên tĩnh.
Nhưng Viên Minh lại biết rõ, có không biết bao nhiêu nguy cơ đang tiềm ẩn dưới chính sự yên tĩnh này.