Chương 10

Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạ lùng thay, sấm sét quả nhiên đã ngừng.
Ta có chút nghi ngờ liệu có phải liên quan đến sự thay đổi tâm trạng của ta không? Nhưng… lúc ấy ta không nghĩ nhiều đến vậy. Chỉ cảm thấy mọi chuyện dừng lại như thế cũng coi như tốt rồi.
57
Nửa tháng sau, tin tức từ Đông Cung bị rò rỉ.
Khắp các hang cùng ngõ hẻm đều đồn đại rằng, hôm ấy Thái tử bị sét đánh hỏng mệnh căn, đã trở thành thái giám.
Hoàng đế tương lai lẽ ra phải là giống đực ưu tú nhất của hoàng triều.
Nếu không có con, hoặc con cái thưa thớt, đều sẽ bị người đời chỉ trích.
Thậm chí còn bị đưa vào tiêu chuẩn đánh giá một hoàng đế có đạt yêu cầu hay không.
Nhưng Hoàng hậu sẽ không chịu dừng lại như vậy, bà ta liều mạng phủ nhận, thậm chí còn suýt cho người lột quần nhi tử bà ta ra để kiểm tra.
Nếu thật sự không được, bà ta thà để cả thiên hạ chôn cùng nhi tử bà ta.
Hiện giờ triều đình gió thổi cỏ lay.
Phụ thân ta đã cảnh giác, lập tức từ quan.
58
Mẫu thân ta vội vàng thu dọn hành lý, vừa dọn vừa oán than:
“Chịu đựng thêm mấy năm nữa là có thể vinh quy về hưu rồi, sao lại phải từ quan chứ? Người ta đều là từ quan về quê, mà quê hương của chúng ta chẳng phải chính là kinh thành sao…”
Phụ thân ta hạ giọng nói:
“Nương tử, nói với nàng một bí mật.”
Mẫu thân ta: “?”
Phụ thân ta nói: “Ta đã làm một giấc mộng rất dài. Mơ thấy nàng chết rồi.”
Mẫu thân ta không tức giận, còn thuận theo lời ông mà nói tiếp:
“Chết vì hành hiệp trượng nghĩa đúng không? Với thực lực của ta, nhất định là một mình đánh trăm người, sau đó sức cùng lực kiệt, bị dồn đến bên vách núi, ngửa mặt cười lớn, thong dong mà chết!”
Đúng là không ít lần đọc thoại bản.
“Không phải, là bị đầu độc chết, chết giữa đường lớn, thất khiếu chảy máu, yếu ớt đáng thương…”
Mẫu thân ta giận dữ: “Lão thất phu dám nguyền rủa thiếp! Ăn một chưởng của thiếp đây!”
Ta vội vàng chạy ra xa một chút, tránh để bị phụ thân ta đánh trúng.
59
Chúng ta cứ thế gọn gàng dứt khoát rời đi, một đường xuôi Nam.
Sau đó chọn định cư ở Ngô quận.
Mẫu thân ta vẫn còn oán than, nói rằng tuy trong nhà vàng núi bạc biển, nhưng dù sao cũng nên làm chút gì đó chứ, cứ ăn không ngồi rồi chờ chết, thật chẳng ra làm sao.
Buồn cười thay, năm thứ hai liền gặp thiên tai.
Trận thiên tai này, kiếp trước cũng từng có.
Khi đó là Thái tử chủ trì việc cứu trợ, kết quả làm cho Giang Nam ngàn dặm đất đỏ, đói chết khắp nơi.
Cuối cùng hắn lại đổ hết tội lên đầu các đại thần.
Lăng Thượng thuận thế hành động, giết một đám lớn đại thần, toàn là phe cánh của Thái tử.
Khi ấy chỉ thấy một trận đấu đá quyền mưu triều đình vô cùng sảng khoái…
Ta rất hối hận, chuyện lớn như vậy mà ta lại quên mất.
Còn kéo cả nhà chạy đến Ngô quận.
60
Đã gặp thì gặp thôi.
Phụ thân ta đem toàn bộ tiền trong nhà đi mua giống lương thực.
Ông nói lúc này vẫn chưa phải thời khắc nguy cấp nhất, rất nhanh nông hộ sẽ đói đến mức phải ăn cả giống, năm sau mới là lúc xác đói đầy đồng.
Nhà ta lực mỏng, nhưng cũng cố gắng hết sức mình.
Sau đó chúng ta phát hiện, trong nhà chẳng hề có núi vàng biển bạc như lời đồn…
Mùa xuân năm sau, khi khắp thành đều đang đầu cơ nâng giá giống lương thực, chúng ta mở kho bán giống với giá bình ổn.
Trong tình huống này, vốn dĩ cân đối thu chi cũng chỉ vừa vặn.
Mẫu thân ta vốn quản gia đã rất cẩu thả, tính sổ thì đau cả đầu.
Lại còn bị gian thương lừa mất một khoản tiền lớn!
Bà khi nào từng chịu uất ức kiểu này!
Ở trong phủ khóc lóc om sòm, lúc thì xách dao hét lớn:
“Giết hết bọn chúng! Giết hết bọn chúng!”
Đối với chuyện này, ta chỉ ôm bà một cái.
Phụ thân ta cũng nói:
“Thôi đi, chuyện này cũng chẳng có gì ghê gớm, ngoài cái chết ra thì không có việc gì là lớn cả.”
61
Ở kinh thành, thứ ta nhìn thấy là những cuộc tranh đấu quyền mưu tàn khốc: có kẻ thua, cũng có người thắng.
Đây cũng là lần đầu tiên ta trực diện chứng kiến nỗi khổ của dân sinh.
Thật sự là, kẻ sinh lòng thương xót là chúng ta, mà kẻ bất lực cũng vẫn là chúng ta.
Dẫu có nghĩ thoáng ra, đem gia sản tán sạch, cũng không cứu nổi thiên tai; có thể cứu được một người thì là một người.
Nhưng trái tim này như bị đặt trên lửa mà rang, thực sự quá đỗi khó chịu.
62
Lương giống trong kho đã phát hết, tiền bạc cũng tiêu sạch.
Cả nhà chúng ta thật sự đã kiệt quệ, chỉ đành đóng chặt cổng phủ.
Dự tính cùng nhau cắn răng gắng chịu, vượt qua cơn tai kiếp về mặt tinh thần này.
Chuyện bên ngoài cũng không dám dò hỏi, sợ tâm lý không chịu nổi.
Cứ thế chịu đựng suốt hai tháng, bỗng một đêm khuya nọ, tiền phu quân của ta đến.
63
Kiếp này, là Lăng Thượng thay mặt triều đình đi xuống phía nam cứu trợ thiên tai.
Vừa mở cửa, nhìn thấy hắn, trong ta lập tức dâng lên một cơn chán ghét.
Đã đích thân tới vùng thiên tai, vậy mà vẫn gấm vóc ngọc đai, tiền hô hậu ủng, còn dẫn theo bốn mỹ nhân khiêng kiệu.
Nhưng tôn ti có phân, người nhà ta vẫn phải hành lễ với hắn.
Hắn nói: “Dọc đường đi xa vất vả, ta cũng cực nhọc vô cùng. Vậy nên đặc ân cho Giang đại nhân ra đón tiếp khâm sai.”
Phụ thân ta: “……”
Được thôi.
Lúc này trong nhà ta lương thực dự trữ cũng đã eo hẹp lắm rồi.
Hắn lại mang theo hơn hai mươi miệng người tới ăn uống.
Còn đòi lấy nước tắm rửa thay y phục.
Mẫu thân ta tưởng mình nghe nhầm:
“Cái gì?! Tắm rửa thay đồ?!”
Mỹ nhân khiêng kiệu giáp mà hắn mang theo nói:
“Đương nhiên rồi, Vương gia chúng ta dọc đường gió bụi, vô cùng vất vả.”
Mỹ nhân khiêng kiệu ất tiếp lời:
“Còn xin phu nhân chuẩn bị thêm chút nước, mấy người chúng ta cũng phải tắm nữa.”
Mẫu thân ta sắp phát điên:
“Nhưng đây là vùng thiên tai! Hạn hán cơ mà!”