Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
Chương 9
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sao ta lại phải gánh món nợ này chứ? Thế nên, ta không thể nhịn được nữa, ngay trong đêm đã lén lút đến Thanh Vương phủ một chuyến.
50
Thanh Vương phủ vậy mà canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt!
Hắn còn đích thân dặn dò, không cho ta vào phủ!
Coi ta như trộm sao!
Có một thị vệ của hắn, tên là Thanh Nhất.
Là con trai của nhũ mẫu hắn, là người có vị trí rất quan trọng trong lòng hắn.
Quan trọng hơn nữa là, kiếp trước người này đã vì cứu ta mà hy sinh tính mạng.
Một người có ý nghĩa đặc biệt với cả hai chúng ta như vậy… thế mà hắn lại phái Thanh Nhất đến ngăn cản ta!
Chỉ để nói với ta một câu.
“Điện hạ nói, từ nay cắt đứt hoàn toàn, xin tiểu thư đừng đến nữa.”
Ta có chút không yên lòng, đành hỏi Thanh Nhất:
“Hắn vẫn ổn chứ?”
Thanh Nhất vô cùng kinh ngạc:
“Không ngờ điện hạ lại đoán chuẩn đến vậy, tiểu thư quả nhiên hỏi câu này!”
Ta im lặng một lúc, rồi mới nói:
“Hắn nói sao?”
“Điện hạ nói, đã nguyện đánh cược thì phải chịu thua, không liên quan đến tiểu thư.”
Câu này nghe quen tai…
Thanh Nhất có một khuôn mặt khá buồn cười.
Mặt hắn ngắn ngắn, vuông vuông, môi dày, má thịt dày lại luôn hồng hào.
Kiếp trước chính là hắn thường xuyên kể mấy chuyện cười nhạt nhẽo, tiền phu quân không thèm hưởng ứng, thì ta lại là người hưởng ứng nhất.
Bây giờ hắn cũng chỉ học vẹt, truyền lại lời nói đó.
Không hiểu ý nghĩa là gì?
Hơi ngượng.
Hắn liền nghĩ thôi thì cười một cái cho xong.
Ta cũng cười một cái, theo thói quen cổ vũ hắn.
Thanh Nhất: “……”
Ta vội nói: “Không có gì nữa, nhờ ngươi chăm sóc hắn thật tốt.”
Trước khi đi, ta còn nghe Thanh Nhất lẩm bẩm với tiểu thị vệ bên cạnh:
“Không biết vì sao, ta cảm thấy vị tiểu thư này thật sự là người rất tốt.”
Ta: “……”
51
Đêm đó về nhà, ta bị tiếng sấm sét ầm ầm đánh động đến mức cả đêm không ngủ được.
Rốt cuộc là có đánh chết người ta không vậy?!
52
Ta nhớ lại kiếp trước.
Lúc vừa gả, ta mười sáu tuổi, hắn mười tám tuổi.
Chúng ta đều không quen biết nhau.
Đêm tân hôn, hắn vén khăn voan, vẻ mặt cũng chỉ nhàn nhạt.
Điều này rất bình thường.
Phụ thân ta dung mạo không xuất chúng nhưng văn võ song toàn; mẫu thân ta thì thật sự xinh đẹp, võ công cao cường nhưng chỉ thông hiểu sơ sài văn chương.
Còn ta, dung mạo bình thường, chỉ biết chút văn chương, lại được phụ mẫu cưng chiều đến mức chẳng học hành tử tế gì.
Giữa đám quý nữ kinh thành cạnh tranh khốc liệt, ta chỉ là một người rất đỗi bình thường.
Có điều trong chuyện phu thê thì hắn khá là “chăm chỉ”, nếu không cũng chẳng có nhiều con như vậy.
Nhưng bảo hắn cực kỳ nhiệt tình thì cũng không hẳn. Lúc làm chuyện đó, hắn cũng nhàn nhạt.
Giống như một đế vương đang hoàn thành nghĩa vụ sinh sôi con nối dõi.
Ta nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy phu thê chúng ta nhiều lắm cũng chỉ là kính trọng nhau như khách…
53
Nửa đêm ta lại giật mình ngồi bật dậy…
“Không phải là hắn có bệnh thật rồi chứ?!”
Đáp lại ta, vẫn là từng hồi sấm sét cuồn cuộn.
54
Sáng hôm sau, ta liền biết, tiền phu quân chưa bị sét đánh chết.
Bởi vì thái tử nhân lúc loạn lạc đã dâng sớ vạch tội hắn, nói hắn không tôn trọng người kế vị, không kính trọng huynh trưởng, cho nên mới bị thiên khiển.
Buồn cười chết mất.
Cái tia sét đó quả thực cứ đuổi theo hắn mà đánh thật.
Tất cả mọi người đều cho rằng hắn xong đời rồi, ngay cả mẫu thân ta cũng cảm thấy vô cùng nhức đầu.
Bà vì chuyện của đường tỷ, giờ đã có mối thù máu biển với Đông Cung.
Thế nên bà ở nhà đâm bù nhìn, vừa đâm vừa nguyền rủa:
“Thái tử, đi chết đi, thái tử, đi chết đi.”
Phụ thân ta thì tỏ ra vô cùng lạnh lùng, ông nói:
“Thanh Vương rốt cuộc vẫn chưa đủ lông đủ cánh, giờ lại còn bị sét đánh… Mà nói đi nói lại, vì sao hắn lại bị sét đánh nhỉ?”
Ta lo đến mức tim gan ngứa ngáy. Chẳng lẽ để thái tử đắc thủ thật sao?
55
Không thể.
Chỉ cần suy nghĩ đúng hướng.
Thanh Vương nhấn mạnh rằng bọn họ huynh hữu đệ cung.
Vậy nên hắn liền đến phủ thái tử để “huynh hữu đệ cung”.
Thế là tia sét theo hắn đánh sang chỗ thái tử.
Thái tử không bị đánh chết, chỉ là nằm liệt giường không dậy nổi.
Hơn nữa còn cực kỳ chuẩn xác mà đánh chết hai nam sủng được thái tử sủng ái nhất.
56
Hôm đó, cả kinh thành đều đi xem náo nhiệt!
Ta cũng đi…
Xe ngựa của Thanh Vương từ trong cung chạy ra.
Phía sau chiếc xe ấy còn kéo theo một cỗ xe đồng, hình dáng vô cùng kỳ lạ, trên đó còn dựng thẳng một cây cột đồng nhọn hoắt.
Trên cột mây điện quấn quanh…
Có người kinh hô: “Thần tích a!”
“Đây đâu phải tà ma, đây rõ ràng là điềm lành!”
“Chẳng lẽ Thanh Vương điện hạ là người được trời chọn!”
Ta: “……”
Thế này cũng được sao?!
Xe ngựa đi ngang qua bên cạnh ta, đột nhiên sấm sét trên cây cột đồng kia liền biến mất.
Ta sững sờ, chẳng lẽ sự tồn tại của ta có thể tránh sét sao?!
Thế là xe ngựa dừng lại. Lăng Thượng vén cửa xe, chính xác tìm thấy ta giữa đám đông, vẫy tay gọi ta lại.
Hắn nói: “Nàng tránh xa ta ra.”
Ta lại sững sờ: “Ngươi bảo ta đi? Nhưng ngươi thế này…”
Bộ dạng quỷ quái của Lăng Thượng, giống như giây tiếp theo sẽ bay thẳng lên trời rồi nổ tung cả bầu trời vậy.
“Lão tử đã dám cược thì dám chịu thua, sao nàng nghĩ lão tử thua không nổi à?”
Ta ngẩn ra: “…Hình như ta hơi mê dáng vẻ ngạo nghễ bất kham của ngươi rồi.”
Ngay khoảnh khắc ấy, mây tan thấy mặt trời, bầu trời quang đãng muôn dặm. Dân chúng hoan hô:
“Là thần tích a!”
Ta: “……”
Nhưng Lăng Thượng lại cúi đầu, lạnh lùng nhìn ta:
“Lại lừa ta? Thương hại ta?”
Ta: “……”
Ngạo nghễ bất kham biến thành miệng cứng như vịt chết rồi.
Ta tụt hứng, bèn quay đầu bỏ đi.