Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
Chương 2
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
6
Phụ thân ta nằm sõng soài trên mặt đất, ngửa mặt nhìn bầu trời xanh.
Cái dáng vẻ này kiếp trước ta thấy rất nhiều lần, khi ấy chỉ thấy buồn cười.
Nhưng giờ nhìn lại, ông chỉ là có một tư thế trông hơi buồn cười mà thôi.
Ánh mắt lại sâu thẳm, phản chiếu mây trôi vội vã lướt qua, như thể trong khoảnh khắc đã suy nghĩ xong cả cuộc đời mình.
Ta gọi: “Phụ thân?”
Ông nói: “Con à, đừng sợ, phụ thân sẽ không để con gả vào Đông Cung đâu.”
Rõ ràng ông không hề đơn thuần như mẫu thân ta, e rằng đã sớm lường trước được những gì sắp phải đối mặt.
Nhưng sự dự đoán đó vẫn còn thiếu sót, rốt cuộc cũng khó tránh khỏi việc ôm ấp một chút hy vọng may mắn trong lòng.
7
Ta nhìn phụ thân đang nằm dang tay dang chân thành hình chữ Đại trên đất, nói:
“Phụ thân, sai người tung chút tin đồn, nói con khắc phu, chẳng phải là xong sao?”
Phụ thân ta trợn tròn mắt kinh ngạc.
Dĩ nhiên ông không phải là kẻ ngốc.
Chỉ là tuyệt đối không ngờ tới cái cách làm tổn hại ta tám phần, hại địch một ngàn này.
Lúc này ông cũng cuống quýt lên:
“Ăn nói hồ đồ! Nếu làm vậy, sau này con sẽ không gả được đâu!”
“Mạng còn sắp không giữ nổi, còn nghĩ mấy chuyện đó làm gì! Hơn nữa, con nhất định phải gả đi sao?”
Ông lại nhìn ta thật lâu, như thể đã hạ quyết tâm nào đó.
Cuối cùng ông lồm cồm bò dậy, lao vào trong nhà:
“Nương tử, nữ nhi chúng ta không gả nữa…”
Ta đứng ngoài cửa yên lặng đợi một lát.
Trong nhà, phụ thân ta nói xong “diệu kế” của mình với mẫu thân.
Rồi lại nghe thấy một tiếng quát của mẫu thân vang lên, khí thế nuốt cả non sông:
“Lão già chết tiệt dám nguyền rủa con ta! Ăn của thiếp một chưởng!”
Phụ thân ta lại bay ra ngoài. Giữa không trung, ông còn nói với ta:
“Con à! Con yên tâm! Phụ thân sẽ thuyết phục được mẫu thân con…”
Mẫu thân ta xông ra, trực tiếp làm ngơ ta, tiếp tục đuổi giết theo ông.
8
Ta nhìn mẫu thân trước mắt, sống động chân thực đến vậy, suýt nữa thì không kìm được mà rơi nước mắt.
Bà vốn là người khác biệt giữa đám quý phụ kinh thành.
Võ công cao cường, nhưng con người lại vô cùng đơn thuần, thường xuyên bị các quý phụ chốn kinh thành cười nhạo là không có đầu óc.
Thế nhưng phụ thân ta yêu bà, bà là thê tử được phụ thân ta nâng niu trong lòng bàn tay.
Kiếp trước, bà ra đi quá vội vàng, lại chẳng hề giữ được thể diện.
Trái tim của phụ thân ta cũng theo đó mà chết.
Thực ra mãi về sau ta mới nhận ra, kể từ khoảnh khắc ấy, ta đã không còn mẫu thân, cũng không còn phụ thân nữa.
9
Vừa mới trọng sinh được mấy ngày, ta liền quấn quýt bên phụ mẫu, tận hưởng cảnh gia đình sum vầy.
Cho đến hôm đó nghe nói Thanh Vương ra ngoại thành săn được hai con nhạn béo…
Trong lòng ta lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo. Kiếp trước không hề có chuyện này.
Chỉ là, khi kiếp trước ta còn trẻ người non dạ, ta cũng từng nói… những lời ngốc nghếch kiểu như:
“Đời này gả đi vội vã quá, đến cả hai con nhạn làm sính lễ cũng không có.”
10
Ngay lúc đó, ta liền cưỡi ngựa ra khỏi thành.
Chưa đợi Lăng Thượng xách nhạn vào thành, ta đã chặn hắn lại. Ta lớn tiếng gọi:
“Điện hạ xin dừng bước!”
Hắn quay đầu lại. Thấy ta tới, vậy mà lập tức nở nụ cười. Hắn nói:
“Ngươi đến rồi à?”
Ta hiểu hắn rất rõ. Chỉ liếc mắt một cái, ta đã biết hắn cũng đã trọng sinh. Ta nhìn chằm chằm vào hắn, hỏi:
“Ngài vì sao lại đi săn nhạn?”
Hắn cũng thẳng thắn đáp:
“Đến nhà ngươi hỏi cưới.”
Ta nói: “Hay là thôi đi.”
Hắn cũng không lấy gì làm bất ngờ.
Trong tay hắn bắt đầu chậm rãi vuốt ve chiếc ngọc thát trên ngón tay, đó là dấu hiệu hắn đang rơi vào suy tư.
Hắn ấp a ấp úng bày tỏ:
“Ta biết ngươi giận ta.”
Kiếp trước, có người vu cáo trưởng tử của ta mưu phản.
Vua cha đang độ tráng niên, thiếu chủ thì trẻ tuổi khí thịnh, tất sẽ tranh đấu tổn thương lẫn nhau, chuyện như vậy trong lịch sử vốn chẳng hiếm.
Nghĩ kỹ lại, dường như đây là một sự tất yếu.
Hắn bỗng bắt đầu tự kiểm điểm:
“Là ta quá hà khắc. Cho làm lại một lần đi, lần này nhất định ta có thể làm tốt.”
Ánh mắt ấy đầy ắp nhu tình, khiến người ta sợ hãi. Hắn lại nói:
“May mà ngươi còn chịu tha thứ cho ta. Kiếp này, ta nhất định sẽ…”
Ta lập tức lùi về sau:
“Ta chưa từng tha thứ cho ngươi. Đó chỉ là chút mánh khóe của ta thôi, chẳng lẽ thật sự lừa được ngươi sao?”
Lăng Thượng: “……”
11
Đúng vậy, màn kịch trước lúc ta chết năm đó, bao gồm cả cái chết của ta đều là do ta tỉ mỉ thiết kế. Ta nói:
“Ta sao có thể vọng tưởng thật sự làm phản ngay dưới mí mắt ngài? Chẳng qua là vì khi ấy tình thế khẩn cấp, con cái bị ngài giam giữ, còn ta thì bị ngài cấm túc. Cho nên ta chỉ có thể bày ra dáng vẻ làm phản, như vậy ngài mới chịu đến gặp ta.”
Lăng Thượng nhíu mày, rõ ràng là không tin. Hắn nói:
“Ban đầu trẫm cũng nghĩ vậy. Nhưng khi đó ngươi đã mang thai, chuyện này giải thích thế nào?”
Hắn cho rằng đây là một sơ hở, ta không thể nào đến cả mạng của đứa trẻ cũng đem ra tính toán.
Ta khẽ mỉm cười:
“Nếu như… ta đã sớm biết đứa trẻ này không thể sống được thì sao?”
Lăng Thượng: “……”
Khi ấy, tuy Lăng Thượng cấm túc ta, nhưng cũng không cắt giảm đãi ngộ của ta, ngự y vẫn đến thăm khám như thường.
Lúc này ta thẳng thắn nói ra:
“Khi đó ta đã bốn mươi lăm tuổi, thân thể lại hao tổn nghiêm trọng. Hứa thái y đến xem, nói rằng e là không cầm cự nổi. Đã như vậy, ta liền bảo ông ta giấu kín tin tức này. Nghĩ rằng dùng chính mạng của ta để đánh cược một phen. Thắng thì lời to, thua thì ta nhận.”
Lăng Thượng: “……”
Hắn kinh hãi nhìn ta, một lúc sau thì tức đến run rẩy. Hắn nói:
“Hồ đồ! Nếu sớm nói cho ta biết thì…”