Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
Chương 3
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta: “Nếu nói cho ngài biết thì sao?”
Thật khó để diễn tả.
Trong hoàn cảnh khi ấy, với con người chúng ta khi ấy, thẳng thắn mà nói, cả hai đều không tìm thấy lối thoát nào.
Lúc này, ta bèn hỏi:
“Kiếp trước, nếu ta không phải là con gái của Phủ quốc công, ngài sẽ cưới ta sao?”
Kiếp trước, cuộc tranh đoạt ngôi vị bắt đầu chính là vì cái chết của mẫu thân ta.
Ta là con gái của người chịu oan khuất, phụ thân ta từng nắm binh quyền trong tay, ta chính là quân cờ hữu dụng nhất.
Nhưng kiếp này, đương nhiên ta sẽ không dùng cái chết của mẫu thân mình để trải đường thăng tiến cho hắn.
Hiện thực cứ trần trụi như vậy bày ra trước mắt chúng ta.
Hắn lạnh lùng nói:
“Nếu ngươi không phải là con gái Phủ quốc công, trẫm cưới ngươi để làm gì? Chẳng lẽ ôm nhau cùng chết sao?”
Trong khoảnh khắc ấy, giữa hàng mày hắn rõ ràng đọng lại từng tầng sương lạnh vạn năm, đến mắt thường cũng có thể nhìn ra được.
Thậm chí hắn còn vô thức lùi lại mấy bước, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Người sáng suốt không nói lời bóng gió, vậy mà ta lại nảy sinh một cảm giác khoái trá u ám…
Thực ra trong lòng hắn, ta vẫn luôn có chút ngốc nghếch, giống hệt mẫu thân ta.
Hắn đa nghi đến thế, nhưng cả đời lại luôn yên tâm về ta.
Dù con cái có náo loạn đến đâu, hắn cũng chưa từng nghi ngờ ta.
Chỉ lạnh mặt quát ta tránh đi.
Giờ đây phát hiện ta cũng tính kế hắn, e rằng hắn thật sự đã vỡ phòng tuyến rồi!
Ta lại cố ý nói thêm:
“Chỉ là chút mánh khóe nhỏ thôi, ta còn tưởng có thể lừa ngài vài năm, xui xẻo lắm thì một năm cũng là đủ. Nhưng ngài…”
Ta khiêu khích đánh giá hắn từ trên xuống dưới:
“Chẳng lẽ ngài lại… tin suốt cả đời sao?”
Ánh mắt hắn nhìn ta, giống hệt như ngày đầu tiên chúng ta mới quen biết!
Cuối cùng hắn vẫn cứng miệng nói:
“Mấy thủ đoạn đó của ngươi, trẫm đương nhiên là… đã sớm nhìn ra rồi!”
Ta xác nhận lại: “Thật sao?”
Rồi lại liếc nhìn hai con nhạn kia:
“Vậy thì, cái này là…”
Hắn lập tức xoay người, phất tay áo bỏ đi, như thể đã hạ quyết tâm nào đó.
“Nhạn không phải mang cho ngươi! Cố nhân gặp lại, trêu chọc ngươi vài câu, vậy mà ngươi lại tưởng thật!”
Nói xong liền xách hai con nhạn chạy mất.
Ta thở phào một hơi thật dài.
Không lâu sau, nghe nói hoàng đế ban hôn cho hắn với con gái của một tiểu quan họ Chu.
Ta liền biết mọi chuyện đã ổn thỏa.
Vị cô nương ấy, kiếp trước ta đã từng quen biết.
Đừng thấy bây giờ nàng chỉ là con gái của một tiểu quan, nhưng không lâu sau, tổ phụ của nàng sẽ được minh oan.
Lão già ấy chẳng có ưu điểm gì khác, chỉ có điều mạng rất cứng, sống rất thọ.
Ba mươi năm trước, lão bị kết tội, phải trở về quê.
Mà trước khi bị kết tội… lão từng là nguyên Đồng Trung Thư Môn Hạ Bình Chương Sự, nguyên Chư Đạo Hành Quân Đại Tổng Quản.
Kiếp trước, Chu gia chính là trụ cột trong thế lực tranh đoạt ngôi vị của Lăng Thượng.
Đây là một mối hôn sự cực kỳ tốt.
Xem ra hắn cũng đã nghĩ thông suốt rồi, rất phù hợp với ấn tượng cố hữu của ta về hắn.
Từ đây, quân nằm nơi đài cao, ta ở chốn núi xuân.
Bên ta cũng gấp rút tung ra các lời đồn về việc ta “khắc phu, đoản mệnh, vô tử”.
Ban đầu, hoàng hậu còn không tin, gọi mẫu thân ta vào cung tra hỏi hết lần này đến lần khác.
Mẫu thân ta mà thừa nhận thẳng thừng thì coi như xong đời.
Nhưng bà lại càng không thể thẳng miệng nói xấu con gái mình.
Cái dáng vẻ ấp a ấp úng ấy ngược lại càng khiến hoàng hậu sinh nghi.
Thái tử là trứng vàng của bà ta, bà ta không chịu mạo hiểm.
Về sau, bà đổi sang đính hôn cho Thái tử với một đường muội cùng tộc của ta.
Đứa bé ấy mới mười hai tuổi.
Không sao, vẫn còn thời gian.
Giờ đây Thái tử phi đã bị chuyển sang ở điện bên để dưỡng bệnh.
Phụ thân ta đi tìm bá phụ ta nói chuyện cho ra lẽ.
Chưa đầy hai ngày, bá phụ mặt mũi bầm dập đã dâng sớ, cho phép ta tùy thời vào cung bầu bạn với Thái tử phi.
Dù sao thì, Thái tử phi cũng chẳng còn sống được mấy ngày nữa.
Thái tử vì muốn che giấu vụ bê bối này nên không mời ngự y, mới kéo dài đến mức thuốc thang cũng vô dụng.
Còn bây giờ, hoàng hậu đang liều mạng thể hiện mình giống như một mẫu hậu hiền thục.
Ngày vào cung, ta gặp Lăng Thượng.
Khi ấy hắn đã lấy lại được bình tĩnh, lại bày ra bộ dáng cao ngạo chết tiệt như thường ngày.
Nghe nói hắn đến để bầu bạn với Thái tử phi, ban đầu ta còn không hiểu, sau mới bừng tỉnh ngộ ra:
“Thì ra khi đó ngươi nghiên cứu phương thuốc trị bệnh phổi là vì…”
Ta từng ra lệnh cho Thái y viện nghiên cứu phương thuốc chữa bệnh phổi. Mấy chục năm chưa từng bỏ cuộc, vậy mà quả thật cũng có thành quả…
Đương nhiên là vì trong lòng ta vẫn luôn tiếc nuối cái chết của đường tỷ.
Là kiểu dù bao nhiêu năm trôi qua, nửa đêm tỉnh mộng vẫn sẽ khóc.
Ta vốn đã hận việc bọn họ đều quên sạch.
Lúc này ta nổi giận nói:
“Ta cũng là con người, ta ôm hận vì cái chết của cốt nhục huyết thân, thì có gì lạ sao?”
Lăng Thượng: “…Ngươi có thể nói cho ta biết.”
Ta càng thêm tức giận.
“Ta gả cho ngươi, chẳng phải là vì báo thù sao? Thế mà sau khi ngươi đăng cơ, chỉ nhốt mấy huynh đệ của ngươi lại là xong!
“Ta cầu xin ngươi giết hắn, ngươi lại nói làm vậy mới khiến hắn sống không bằng chết!
“Quả đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ!
“Con súc sinh đó ở trong phủ mỗi ngày say sưa truỵ lạc, nuôi béo như một con heo!
“Kiếp trước, ta đã chết rồi, con heo béo đó vẫn chưa chết!”
Lăng Thượng:
“…”
Lăng Thượng nghẹn hồi lâu mới nói:
“Chuyện này, coi như ta nợ ngươi.”