Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
Chương 5
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta sốt ruột đến mức muốn mọc mụn đầy đầu.
Mẫu thân ta còn tự xưng danh tính của mình:
“Không phục thì đến phủ Quốc Công tìm ta!”
Ta: “!!!”
Chu tiểu thư đột nhiên ngửa mặt lên trời mà thét dài:
“Ta chết cũng không theo các ngươi về!”
Nói xong liền nhảy xuống hồ.
Sau đó, sợ Chu gia đến gây phiền phức, ta đành phải đích thân đến phủ Lăng Thượng để giải thích chuyện này.
Ta nói: “Chuyện này không thể trách ta, là nàng ấy tự nhảy xuống hồ.”
Lăng Thượng vẻ mặt cạn lời: “Rồi sau đó thì sao?”
“Sau đó mẫu thân ta đánh cho người Chu gia tan nát.”
“Rồi sau nữa?”
“Ta muốn vớt nàng ấy lên khỏi mặt nước, khuyên nàng ấy có chuyện gì thì cứ từ từ nói.”
“Ừm? Rồi sao nữa?”
“Rồi nàng ấy bơi ra xa hai dặm, ta thật sự không đuổi kịp…”
Lăng Thượng nghe xong, suy nghĩ rất lâu.
Hắn nói: “Ừm, nghe có vẻ rất hợp lý.”
Ta vừa thở phào nhẹ nhõm. Xem ra hắn không định truy cứu chuyện này.
Chu tiểu thư hẳn là đã thoát thân rồi, mẫu thân ta chắc cũng rất vui.
Đúng lúc này, một người dưới trướng hắn bước vào.
“Chủ tử, đã bắt được người rồi.”
Ta: “……”
Mượn lời của mẫu thân ta mà nói, đúng là một đám rùa ăn thịt người, lòng dạ đen tối.
Phiền chết đi được.
Vậy mà Chu gia lại đem nữ nhi của mình đưa đến phủ vương.
Bọn họ đã đặt cược cả gia tộc để giúp Thanh Vương đoạt ngôi vị. Ai ngờ nữ nhi lại gây ra chuyện như thế, khiến họ cảm thấy vô cùng mất mặt.
Thế nên họ nói: “Tiện nhân này, điện hạ có đánh chết chúng ta cũng cam lòng. Chu gia sẽ chọn lại một nữ nhi trong sạch, ngoan hiền khác để dâng lên.”
Lăng Thượng tiếp nhận, rồi khách sáo tiễn người Chu gia ra về.
Còn ta thì vẫn phiền muốn chết đi được.
Hắn dặn dò ta: “Nữ tử này, ngươi đưa nàng đi đi. Bên Chu gia, ta sẽ nói nàng ta đã tự vẫn rồi.”
Cú ngoặt bất ngờ này, giống như chiếc bánh từ trên trời rơi xuống, đập trúng ta khiến ta mừng đến choáng váng.
Miệng ta nhanh hơn não, không nhịn được mà xác nhận lại một câu:
“Tốt đến vậy sao?”
Lăng Thượng quay đầu nhìn chằm chằm ta.
Ta: “?”
Lăng Thượng đột nhiên bật cười, rồi trêu chọc:
“Chẳng lẽ ta là người tốt ư? Nhà ta chẳng lẽ là nhà tốt ư? Ngươi còn biết tránh xa ta, nàng ta như vậy thì có gì lạ đâu?”
Ta nghẹn một hồi lâu, nói: “À, ngươi hà tất phải tự coi nhẹ bản thân mình như thế…”
Hắn ung dung đáp: “Vậy sao?”
Ta: “……”
Có bệnh à!
Dọa ta sợ quá, ta vội vàng dẫn Chu tiểu thư chạy mất.
Trên đường quay về, Chu tiểu thư cứ khóc lóc không ngừng.
Nàng nói trong nhà đối xử với nàng không tốt, từ nhỏ đã thiếu ăn thiếu mặc, động một chút là bị đánh mắng.
Khó khăn lắm mới đến tuổi trưởng thành, có được một người tri kỷ, vậy mà lại còn muốn đem nàng ra đổi lấy tiền đồ.
Nàng không cam lòng, nên nhất định phải tự mình tranh một phen.
Ta thuận miệng an ủi nàng:
“Ta hiểu, ngươi đừng buồn nữa.”
Nhưng khi đưa nàng ra ngoại ô, tình lang của nàng lại không thấy tăm hơi đâu.
Trời của Chu tiểu thư sập rồi!
Ta vội nói: “Đừng vội, ta sẽ sai người đi tìm.”
Rất nhanh, ta đã phái người đi bắt tên nam nhân đó về.
Không ngờ hắn lại chính là phu quân của Chu tiểu thư ở kiếp trước.
Trong ấn tượng của ta, người này vốn là một thư sinh tá túc trong Chu gia, sau đó trở thành con rể Chu gia.
Về sau, Chu gia theo Lăng Thượng đoạt ngôi mà phất lên, hắn cũng được Lăng Thượng trọng dụng.
Ta còn nhớ, chiếu thư thoái vị của lão hoàng đế đều là do hắn tự tay viết.
Ta đang cảm khái, quả nhiên đây là duyên nợ từ kiếp trước.
Chu tiểu thư cũng mừng rơi nước mắt.
Kết quả, tên nam nhân kia quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết:
“Tiểu thư, ta sai rồi! Xin người tha cho ta! Năm nay ta vừa đỗ tiến sĩ, thật sự không cần thiết phải vì nàng mà mạo hiểm lớn như vậy đâu!”
Trời của Chu tiểu thư… lại sập lần nữa!
Ta nổi giận đùng đùng: “Cha ngươi!”
Rồi xông tới đấm đá tên bạc tình kia.
Hắn vừa kêu gào thảm thiết, vừa la lên:
“Cứ coi như ta nợ tiểu thư, đánh ta một trận rồi thả ta đi đi, ta còn có tiền đồ rộng mở mà…”
Chu tiểu thư không nhịn được nữa, đột nhiên gào lên một tiếng:
“A!!!!”
Ta: “???”
Ta kinh hãi quay đầu lại.
Sau đó Chu tiểu thư giơ tảng đá lên, từ trên cao lao xuống…
“Rầm” một tiếng vang lớn!
Nện chết tên cặn bã kia.
Hê hê, lại gây họa rồi nhỉ.
Còn ta thì… tê cả người luôn.
Chu tiểu thư lại vô cùng bình tĩnh, lập tức cắn ngón tay, viết di thư, tự nhận tội trạng.
Vừa khóc vừa nói: “Tiểu thư yên tâm, ta sẽ lập tức tự vẫn, tuyệt đối không liên lụy đến tiểu thư…”
Ta hoàn hồn, thở dài nói:
“Chuyện này thật sự không cần thiết đến thế.”
Nàng vừa viết vừa khóc, vừa nói:
“Ta vốn là hoàng tử phi được ban hôn, lại còn tư thông với người khác, còn đánh chết một tân khoa tiến sĩ. Ta đã không còn đường sống nữa rồi.”
Nói vậy thì cũng không sai…
Nhưng ta vẫn âm thầm ra lệnh cho người xử lý xác tên nam nhân đã chết:
“Đầu tóc, y phục và toàn bộ đồ tùy thân đều đốt sạch, tro thì ném xuống sông. Cái đầu thì đập nát. Thi thể chặt ra, ném riêng từng phần vào rừng núi và dìm xuống sông.”
Chu tiểu thư: “……”
Ta rút tờ di thư nàng viết bằng vạt áo ra khỏi tay nàng.
“Xin lỗi, cái này ta cũng phải đốt đi.”
Phải biết rằng, Chu tiểu thư vốn dĩ cũng có thể bị thủ tiêu một cách lặng lẽ.
Thậm chí ngay cả đường tỷ của ta, người quý vi là trữ phi của một nước, cũng có thể bị giết.
Vậy hung thủ có bị bắt giải vào quan phủ tra xét hay không? Nếu ta vẫn là Giang Du mười sáu tuổi, có lẽ ta cũng sẽ luống cuống tay chân.
Nhưng ta đã sống hai đời rồi, kiếp trước làm hoàng hậu suốt ba mươi năm, nếu đến cả việc giết một người, để thành toàn cho một thiếu nữ không cam chịu số phận, ta cũng không làm được…
Thì ta đúng là quá vô dụng.