Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
Chương 6
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay lúc đó, ta hạ lệnh cho người hủy thi diệt tích.
Sau đó, ta đưa cho Chu tiểu thư một túi kim châu, rồi sai người đưa nàng đi xa.
Nàng quỳ xuống dập đầu tạ ơn ta, vừa khóc vừa nói:
“Thiếp nhất định sẽ sống tiếp, không phụ tấm lòng của tiểu thư.”
Ta mỉm cười nói:
“Ta biết nàng sẽ sống được. Nàng rất kiên cường.”
Vì chuyện này, ta đành mặt dày đi tìm tiền phu quân của mình. Chỉ khi đưa chuyện này ra ánh sáng chính thức, mới có thể tránh được hậu họa về sau.
“Người chết không thể sống lại, chàng nghĩ thoáng chút đi.”
Lăng Thượng đang lục tìm đồ đạc, nghe vậy chỉ khẽ cười một tiếng.
“Được.”
Ta tiện miệng hỏi: “Chàng đang tìm gì thế?”
“《Mai Hoa Phổ》, quyển có bút phê của lão Thái phó.”
Ta rất tự nhiên nói:
“Trong ngăn bí mật của bàn cờ cũ của chàng, cái dùng khóa đồng ấy.”
Đó là kỳ phổ khi hắn còn nhỏ, lúc lão Thái phó dạy hắn đánh cờ. Kiếp trước, hắn luôn đặt nó bên án thư, thích lật xem để tĩnh tâm.
Chỉ là lần đầu nó xuất hiện, là do ta vô tình tìm thấy. Lần này hắn không tìm ra cũng là chuyện bình thường.
Lúc này, hắn lấy kỳ phổ ra, nói một câu:
“Đa tạ.”
Rồi không kịp chờ đợi mà ngồi xuống lật xem.
Ta nói: “Không cần khách sáo.”
Đến đầu xuân, chúng ta chọn một ngày lành. Ta vào cung để bầu bạn với đường tỷ. Tỷ uống thuốc giả chết, rồi nằm phục trong lòng ta, lặng lẽ chờ đợi.
Tỷ gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, khiến ta cảm thấy mình dường như béo lên hẳn.
Ngoài cửa sổ có một cây mai, nở rộ vô cùng đẹp mắt.
Thật ra chúng ta đều sợ, không biết thuốc này có đáng tin hay không, không biết kế hoạch có thể thuận lợi hay không. Vì thế, chúng ta nói năng lộn xộn toàn những lời ngớ ngẩn để giết thời gian.
Ta kể với tỷ rằng ta đã mơ một giấc mơ, mơ thấy mình gả cho người ta.
Tỷ thấy thú vị: “Không biết dáng vẻ của muội khi làm thê tử người ta sẽ thế nào nhỉ? Ta thấy chắc sẽ giống mẫu thân của muội…”
Tỷ cảm thấy mẫu thân ta có số mệnh rất tốt. Ta cũng nên giống mẫu thân ta, có số mệnh tốt như vậy.
“Cả đời này, tiếc nuối duy nhất của thẩm thẩm chắc là sớm tổn hại thân thể, không sinh thêm cho muội vài đệ muội làm bạn…”
Ta cắt lời tỷ: “Trong mơ ta sinh mười đứa con.”
Đường tỷ: “…Hả?”
“Trong đó ba lần khó sinh. Bọn họ còn khen ta phúc khí tốt, nào biết khi đó ta đau đến mức chỉ hận không chết quách cho xong.”
Đường tỷ nghẹn lại một chút, có phần do dự:
“Đau đến thế sao…”
Mẫu thân của tỷ chưa từng dạy. Thật ra trước kia mẫu thân ta cũng chưa từng dạy.
Thỉnh thoảng chỉ nghe nói có phụ nhân chết vì khó sinh. Nhưng bọn ta chỉ là những tiểu cô nương, cũng chưa từng nghĩ sâu xa.
Ta nói: “Đau lắm, đau lắm luôn. Ta nói cho tỷ nghe, mặc kệ là phụ nhân tôn quý đến đâu, cho dù là hoàng hậu trong cung, lúc sinh con cũng chẳng khác gì gia súc bị mổ xẻ…”
Đường tỷ vốn đã thoi thóp hơi thở, bị ta dọa đến mức hét lên một tiếng. Tỷ mồ hôi đầy đầu, nói: “Thật… thật vậy sao…”
Thấy ta nheo mắt nhìn tỷ cười, tỷ chợt hiểu ra:
“Hay cho muội, trêu ta phải không? Ta cũng thật là hồ đồ, lại đi nghe con nha đầu còn chưa mọc đủ lông như muội nói bậy.”
Ta khẽ bật cười.
Rồi hơi thở của tỷ dần yếu đi.
Tỷ mấp máy môi, nói gì đó. Ta ghé sát lại mới nghe rõ.
“Ta không nỡ để muội chịu khổ… sau này, nhất định đừng sinh nhiều như vậy…”
Ta vừa buồn cười vừa xót xa.
Rồi tỷ… “tắt thở”.
“Dáng chết” ấy quá mức chân thật, dọa ta sợ đến mức tay chân lập tức lạnh ngắt.
Hoàn hồn lại, ta lập tức từ thiên điện chân trần chạy ra ngoài, hoảng sợ gào lớn:
“Thái tử phi băng hà rồi!”
Mấy cung nữ đang lười biếng ngủ gật bị ta dọa đến mức nhảy dựng cao ba thước, vừa khóc vừa chạy đi báo tang.
Cho đến khi trong bóng tối có một bóng người lóe ra, một tay bịt chặt miệng ta.
“Đừng ầm ĩ, ta nghe thấy rồi.”
Ta thở phào một hơi.
Đêm khuya sương nặng, thật ra không nhìn rõ mặt người, chỉ ngửi thấy trên người hắn thoang thoảng mùi gỗ nhạt.
Ta hạ thấp giọng: “Sao chàng lại đích thân tới?”
Trước đó đã nói rõ là người của hắn sẽ ở gần đây chờ tin.
Hắn nói: “Ta vẫn luôn ở đây.”
Ta còn định hỏi thêm. Hắn lại hỏi ta: “Nhà nàng sắp xếp xong chưa?”
Ta vội đáp: “Đều xong rồi.”
Hắn buông tay ra, lập tức một luồng gió lạnh ập tới. Là hắn đã xoay người rời đi.
Những chuyện sau đó lại thuận lợi đến không ngờ. Thời khắc cuối cùng của đường tỷ, kỳ thực căn bản chẳng có mấy người để tâm đến.
Người nhà mẹ đẻ của tỷ gần như đã xác nhận tỷ không còn sống được bao lâu, chỉ lo lắng làm sao giải quyết tai họa mà cuộc bất hòa giữa phu thê hoàng gia này mang đến cho gia tộc.
Như vậy rất tốt, ngược lại còn tiện cho chúng ta hành sự.
Ta theo dự tang, khóc tang, đỡ linh cữu…
Rồi dược hiệu của thuốc giả chết qua đi.
Lăng Thượng giúp ta lén đưa đường tỷ ra khỏi địa cung.
Trên chiếc xe ngựa đón đường tỷ rời đi, vậy mà lại còn có thêm một người. Ta vén rèm xe lên nhìn, người đó là Tạ Tự…
Tạ Tự là một nữ đạo sĩ từng làm thơ chúc mừng trong yến thọ của ta ở kiếp trước, vốn nổi tiếng có tài.
Khi ấy ta nghe thơ chúc mừng của nàng, cảnh sinh tình thương. Bởi vì trước khi xuất giá, đường tỷ cũng là một tài nữ. Trước lúc lâm chung, tỷ để lại cho ta một tập thơ, rất mỏng.
Đáng tiếc ta thuở nhỏ nghịch ngợm, đọc sách không nhiều, trong đó ý vị hiểu được chẳng đến một phần mười.
Thấy phong thái của nữ đạo sĩ họ Tạ, trong lòng ta chợt động, liền lấy tập thơ ấy ra cho nàng xem.
Không ngờ Tạ Tự đọc đến mức thần hồn điên đảo, hoa mắt mê mẩn.