Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bắt Đầu Từ Ban Đầu
Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 1: Chỉ là kịch
Ngoại hình của omega này tạm chấp nhận được, nhưng về cơ bản chẳng có gì nổi bật.
Đó là tuyệt vời nhất mà Quý Văn Đình có thể nghĩ ra về Lệ Sơ.
Lệ Sơ hoàn toàn phù hợp với mọi tiêu chuẩn thẩm mỹ của xã hội ngày nay về một omega xinh đẹp: tinh tế, trắng nõn, dáng người mảnh khảnh, vẻ ngoài vô cùng trong sáng, nét mặt ngây thơ trước cuộc đời. Khi nhìn thẳng và trò chuyện, đôi mắt của cậu sáng lấp lánh, nụ cười hé lộ hai chiếc lúm đồng tiền ngọt ngào như mật, vừa ngoan hiền lại vừa có chút khờ khạo.
Nhưng chỉ dừng lại ở đó.
Ân Thuật sẽ không thích kiểu omega như vậy. Dễ gây chú ý nơi đông người chính là thứ mà Ân Thuật ghét nhất. Ít nhất thì ban đầu, Quý Văn Đình cũng nghĩ như vậy.
Kể từ khi mối quan hệ tình cảm giữa Quý Văn Đình và Ân Thuật được công khai ở học viện quân sự, gia đình họ Ân đã vô cùng sốt sắng, bắt đầu dốc sức tìm kiếm cho Ân Thuật một omega phù hợp để kết hôn. Họ chỉ mong rằng tình yêu đôi A cấm kỵ giữa hai người có thể đơm hoa kết trái, sau này họ tìm đến Lệ Sơ.
Nghe nói gia đình họ Lệ và họ Ân đã quen biết từ lâu. Lệ Sơ nhỏ hơn Ân Thuật hai tuổi, hai người được xem như thanh mai trúc mã. Sau đó, gia đình họ Lệ di cư ra nước ngoài, dù không thường xuyên qua lại nhưng Lệ Sơ vẫn rất thích Ân Thuật, thường xuyên giữ liên lạc, thậm chí còn theo đuổi Ân Thuật thi vào học viện Quân sự số 1 Liên bang Mới.
Học viện Quân sự số 1 Liên bang Mới có tiêu chuẩn tuyển chọn vô cùng nghiêm ngặt, học sinh theo học ở đây đều thuộc hàng xuất sắc của cả nước. Tại nơi quy tụ đông đảo alpha cao cấp như vậy, số lượng học sinh omega càng trở nên thưa thớt đến mức hiếm hoi.
Dạng omega như Lệ Sơ tuy không được Ân Thuật yêu thích, nhưng lại nhận được sự ngưỡng mộ rộng rãi trong trường, là một hotboy được công nhận chính thức. Tuy nhiên, cậu không hề phô trương. Hàng ngày, cậu chỉ quanh quẩn trong ký túc và phòng học, nhờ gia đình ở nước ngoài nên những ngày nghỉ cậu cũng ở lại trường, trông ngoan ngoãn vô cùng.
Gia đình họ Ân muốn chọn một omega kết hôn cùng Ân Thuật, nhưng không ai phù hợp hơn Lệ Sơ.
Quý Văn Đình tức tối nhìn theo loạt hoạt động của gia đình họ Ân, nhưng nhắm vào hắn một cách trắng trợn như vậy đúng là khiến hắn bực mình.
Không chỉ ở học viện quân sự, dù ở bất cứ nơi nào, tình yêu đôi A được công khai vẫn là một khái niệm gây bão. Tuy nhiên, Quý Văn Đình và Ân Thuật đều lờ đi, không để tâm. Tính tình phóng túng của Quý Văn Đình vốn dĩ không bị ảnh hưởng bởi lời nói của người khác. Còn với Ân Thuật, việc công khai tình cảm không hề gây bất lợi.
—— Không phải bởi Ân Thuật thích đối phương, mà bởi Ân Thuật rất ghét omega.
Quý Văn Đình cũng có cảm tình với Ân Thuật, dù chưa đến mức phải làm bất cứ điều gì đặc biệt. Nhưng nếu đã công khai chuyện tình cảm, phương hướng phát triển trong tương lai chỉ có thể do bản thân quyết định, không để người ngoài xen vào làm phiền.
Chẳng cần theo dõi, Quý Văn Đình vẫn có thể dễ dàng tìm thấy Lệ Sơ.
Bất cứ khi nào bóng dáng của Lệ Sơ xuất hiện trên sân trường, lập tức gây ra sự chú ý. Đôi mắt của các alpha cứ dán chặt vào cậu, vừa thưởng thức sự xinh đẹp, vừa có những ánh nhìn gian ác muốn chiếm lấy.
Công nhận là Lệ Sơ vô cùng ngoan ngoãn. Ngoài việc đến lớp ăn cơm, cậu chỉ về ký túc một mình, thời gian biểu và lộ trình cố định bất biến, hầu như không rời khỏi cổng trường, cũng chẳng có bất cứ sở thích hay hành vi kỳ lạ nào.
Cuối tuần, sân trường vắng vẻ, Lệ Sơ ôm túi đồ trong tay, cúi thấp người đứng cạnh bồn hoa. Chẳng bao lâu sau, hai con mèo béo chạy đến bên cậu, kêu meo meo liên hồi. Cậu ngồi xổm xuống, vừa cho mèo ăn vừa trò chuyện.
“Dạo này trường đang xử lý mèo hoang, chúng mày phải cẩn thận, đừng để người ta bắt được. Nếu chẳng may bị bắt, hãy cố chạy đi nhé.” Lệ Sơ cúi đầu gạt thức ăn xuống, kiên nhẫn trò chuyện với hai con mèo, chỉ tay về phía gần đó, “Tao đã làm cho chúng mày cái ổ ở khoảnh rừng góc tây nam kia, chạy sang đó, sau này tụ tập ở đó.”
Cậu nói rất nghiêm túc như thể đây là chuyện quan trọng, như thể những con mèo có thể hiểu được lời cậu vậy.
Nói xong, cậu lấy thêm hai chiếc lạp sườn nướng trong túi, bẻ thành vụn nhỏ cho hai con mèo ăn. Mùi thơm đậm đà, chỉ sau vài giây đã nhận ra đây là món chỉ sau căng tin số 3 bán chạy nhất.
Quý Văn Đình đứng trong bóng tối, thú vị quan sát omega tưởng rằng đã giấu mình kín đáo kia. Gương mặt non trẻ trắng nõn, hàng mi dày chớp chớp dưới ánh đèn mờ, vẻ mặt nghiêm nghị khi trò chuyện với mèo vô cùng ngây thơ đến nực cười.
Thật là ngu ngốc.
Quý Văn Đình cười khẩy, một omega vừa vô hại vừa xinh đẹp, quá phù hợp để khơi dậy bản năng phá hoại của kẻ khác.
Quả nhiên như Quý Văn Đình dự đoán, Lệ Sơ nhanh chóng gặp phải rắc rối.
Khoa Công nghệ Thông tin có một số lớp học buổi tối, tan học xong Lệ Sơ còn hỏi giáo viên thêm nhiều vấn đề, chăm chỉ ghi chép. Đến lúc rời khỏi phòng học thì đã gần hết giờ, sân trường gần như không còn bóng người.
Có lẽ cậu cũng cảm thấy chút sợ hãi nên ôm sách chạy hối hả, nào ngờ dù cẩn thận đến mấy vẫn bị một alpha to lớn xuất hiện đột ngột, kéo vào góc khuất không có camera giám sát.
Ngay sau đó, pheromone nồng nặc tràn ngập, đàn áp. Lệ Sơ vùng vẫy dữ dội trong tay kẻ kia nhưng cậu vốn không phải đối thủ, miệng cứ ú ớ không nói nên lời, pheromone nhanh chóng khiến cậu mất hết khả năng chống cự.
Quý Văn Đình đứng trên cầu thang như khán giả xem kịch, lạnh nhạt quan sát alpha kia giật cổ áo Lệ Sơ, nhìn thấy cậu đỏ bừng viền mắt, giữa màn đêm tối tăm, làn da trắng nõn vẫn vô cùng xinh đẹp.
Tiếng giằng xé lẫn tiếng thở dốc rõ mồn một giữa màn đêm, nước mắt lưng tròng chảy dài trên gương mặt Lệ Sơ, rơi xuống đất vang khẽ như thể chúng cũng có thanh âm.
Một đóa hoa xinh đẹp sắp sửa phải đón nhận cơn mưa giông bão táp tàn nhẫn.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, một ý tưởng kỳ lạ chợt nảy ra trong đầu Quý Văn Đình, vượt qua cả ý thức, hắn gập ngón tay gõ lên lan can.
“Cốc cốc ——”
Tiếng không quá lớn, nhưng đủ để tên alpha đang hành hung phải ngừng lại.
Số lượng omega ở học viện Quân sự số 1 Liên bang Mới không quá 20 người, chủ yếu là học sinh thuộc khoa Công nghệ Thông Tin. Do đó, trường đặt ra kỷ luật nghiêm khắc, những hành vi không phù hợp như giải phóng pheromone bừa bãi, quấy rối omega sẽ bị xử phạt thích đáng, nhẹ thì đuổi học, nặng thì đưa vào nhà tù quân sự.
Hành động của alpha này đã vượt khỏi giới hạn – xâm hại bạn học bất thành ở trường quân sự, đủ để đưa vào trại giam rồi.
Đương nhiên tên alpha cũng biết rõ, hắn bật dậy bỏ chạy ngay giữa cơn hoảng loạn. Lệ Sơ đang nằm trên đất giãy giụa, giật lấy phù hiệu học sinh trên người alpha. Đối phương chạy vội quá nên không phát hiện.
Lệ Sơ bình tĩnh lại sớm hơn Quý Văn Đình tưởng tượng, cậu vội chỉnh trang quần áo rồi bò dậy, loạng choạng xông ra ngoài. Quý Văn Đình thong thả đi theo sau, thấy cậu chạy tới chỗ sáng, nhờ hai học sinh gặp trên đường giúp đỡ.
Giáo viên nhanh chóng có mặt, khoác áo cho Lệ Sơ, dẫn cậu quay về.
Mặt Lệ Sơ trắng nhợt, đi đứng tạm xem là vững, nếu không phải cái tay đang siết chặt lấy phù hiệu của cậu cứ run run thì Quý Văn Đình còn ngờ là cậu đã hoàn hồn lại thật. Nhưng rõ ràng là không, cậu sợ chết đi được, chỉ đang cố gồng mình lên thôi.
Hôm sau, kết quả và thông báo được công bố, alpha xâm hại Lệ Sơ bất thành bị công khai trên bản tin, ngay sau đó bị đuổi học, nhốt vào nhà tù quân sự.
***
Ba ngày sau, Ân Thuật ra ngoài làm nhiệm vụ trở về trường, Lệ Sơ vẫn đứng ở cổng tòa nhà đội Đặc nhiệm vào giờ cơm như mọi khi. Nhưng vẻ mặt không còn hớn hở như trước, trông có chút lo lắng. Khi thấy Ân Thuật bước ra, cậu không phấn chấn chạy lại mà chỉ lặng lẽ đi theo, ậm ừ gọi một tiếng “Anh ạ”.
Lớn lên cùng nhau, từ bé Lệ Sơ đã bám đuôi Ân Thuật gọi anh trai suốt. Lớn rồi cũng chưa đổi cách xưng hô.
Ân Thuật mặc đồng phục tác chiến màu đen, ngoại hình cao ngất mượt mà, khí thế điềm tĩnh kiệm lời, kể cả giữa nơi tập hợp đầy alpha cao cấp thì anh vẫn rất nổi bật. Nhìn thấy Lệ Sơ, anh không nói gì, nhấc chân đi tiếp ra ngoài, Lệ Sơ đành chạy từ từ theo.
Song mới theo được một lát, tốc độ của Lệ Sơ đã chậm hẳn, alpha tấn công cậu bất ngờ kia đá phải chân cậu, đầu gối sưng to tướng, đi đứng đặc biệt trắc trở. Mấy ngày vừa rồi Lệ Sơ gần như không ra khỏi cửa. Nhưng hôm nay Ân Thuật quay về, người nhà không ở đây, cậu muốn dựa vào Ân Thuật theo bản năng.
Càng lúc cậu càng tụt lại, trán túa mồ hôi lạnh. Ân Thuật buộc phải dừng chân quay sang nhìn Lệ Sơ, có phần mất kiên nhẫn.
Lệ Sơ đang khom người xoa đầu gối, cúi gằm mặt.
“Sao thế?” Ân Thuật quay bước trở về, nhíu mày nhìn đầu gối Lệ Sơ.
Bỗng nhiên Lệ Sơ muốn khóc, nỗi sợ hãi cùng tủi thân từ hôm ấy chậm chạp dâng lên trong lòng, cậu không nghĩ được gì nữa, níu lấy tay áo Ân Thuật, giọng nghẹt hẳn đi: “Đau.”
Lệ Sơ được chăm bẵm chiều chuộng từ bé đến lớn, chưa bao giờ chịu khổ, va đập tí ti thôi cũng phải kêu ca. Ban đầu Ân Thuật không bận tâm lắm, nhưng đến lúc xắn ống quần lên trông thấy đầu gối sưng vù của Lệ Sơ thì anh phải ngẩn người.
“Ngã kiểu gì đây?” Anh hỏi, tưởng là tự Lệ Sơ gây ra.
Lệ Sơ biết Ân Thuật rất bận, cũng biết anh không hề để ý đến những lời đồn đại trong trường. Nhằm bảo vệ Lệ Sơ nên trên thông báo bên trường chỉ công khai tên tuổi của alpha kia chứ không tiết lộ thông tin omega bị tấn công. Dù trong phạm vi học sinh cũng đã truyền tai nhau Lệ Sơ là người bị hại, nhưng rõ ràng Ân Thuật chưa hề hay biết.
Thực ra gặp phải chuyện như vậy, Lệ Sơ cũng không muốn để Ân Thuật biết.
Nhưng cậu sợ lắm. Chính vì không dám kể cho người nhà và bạn bè nên càng thiếu cảm giác an toàn.
Thấy Lệ Sơ ấp úng không nói nên lời, Ân Thuật đành phải đưa cậu về ký túc riêng trước. Tòa ký túc alpha nghiêm cấm omega vào, nhưng quản lý ký túc biết Lệ Sơ, biết cậu là em trai Ân Thuật nên chỉ xua tay cho qua.
Xắn ống quần lên, Ân Thuật xoa dầu thuốc làm nóng rồi bôi đều quanh đầu gối cho Lệ Sơ. Mảng bầm tím to tướng rất ghê rợn, trông ít nhất phải bị từ ba bốn hôm rồi.
Lệ Sơ sụt sịt xuýt xoa, cắn răng không kêu. Trong lúc đó, Ân Thuật ngẩng đầu nhìn cậu mấy lần liền, thấy viền mắt cậu đã đỏ hoe, tay bèn vô thức giảm lực nhẹ nhàng hơn chút.
Anh không hề phản cảm với Lệ Sơ, ngược lại mối quan hệ của cả hai còn khá tốt. Mười mấy tuổi Lệ Sơ theo người nhà ra nước ngoài, tuy ít gặp nhau nhưng hai nhà vẫn qua lại suốt, Lệ Sơ cũng thường xuyên liên lạc với anh giống hồi nhỏ, tuần nào cũng gọi điện hoặc gọi video.
Tâm lý chống đối xuất hiện sau khi người nhà đề xuất hôn sự. Từ đó, Ân Thuật bắt đầu tránh né, làm lơ Lệ Sơ.
Anh chỉ xem Lệ Sơ là em trai, trong mắt anh thì Lệ Sơ không khác gì trẻ con cả. Hai nhà họ Ân và họ Lệ đều muốn gán ghép anh với Lệ Sơ, việc này khiến anh thấy rất khó chịu, anh đã nói rõ với người nhà, cũng từng trao đổi với Lệ Sơ nhưng đối phương cứ như không nghe lọt tai, cứ thích ghé tìm anh.
Dứt khoát tranh thủ lúc này nói trắng ra lần nữa.
“Tôi vẫn luôn xem em là em trai, không hề có suy nghĩ gì khác cả.”
Bôi dầu thuốc xong, Ân Thuật rút tờ giấy ướt ra lau tay. Phòng ký túc đơn của đội Đặc nhiệm trường quân sự khá nhỏ, Ân Thuật chỉ có thể để Lệ Sơ ngồi lên giường còn mình ngồi ở ghế.
Lệ Sơ kéo tay áo mình, không nhìn Ân Thuật.
Hồi lâu sau, cậu mới nhỏ giọng phản bác: “Bác Ân bảo anh với alpha kia quen nhau là giả, chỉ nhằm chặn miệng người nhà, chứ không phải ——”
Chứ không phải yêu đối phương thật.
Người nhà họ Ân đã nói rất rõ với Lệ Sơ, Ân Thuật và Quý Văn Đình chỉ đang diễn thôi.
Tin tức Ân Thuật yêu đương với alpha lan ra gây sóng to gió lớn ở nhà họ Ân. Cụ ông Ân tức điên người, đã tìm hiểu ngay một lượt các omega có bối cảnh và độ tuổi tương đương.
Lệ Sơ về nước học, ngoài mặt bảo là nhằm rèn luyện chứ thực tế là vì Ân Thuật. Học viện Quân sự số 1 Liên bang Mới chỉ có ngành Công nghệ Thông Tin tuyển số ít chỉ tiêu omega vào học, Lệ Sơ phấn đấu một thời gian thế xong lại thi đỗ thật luôn.
Cậu chưa phải vất vả bao giờ, mãi khi đến thủ đô Liên bang Mới nhập học mới là lần đầu xa nhà một mình. Tuy người nhà họ Lệ không ở sát bên cạnh nhưng nước Liên bang Mới có nhà họ Ân chăm nom Lệ Sơ, gia đình nhà Lệ rất yên tâm.
Lệ Sơ về nước vì yêu, lúc này Ân Thuật chưa công khai tình yêu đôi A với Quý Văn Đình. Ân Thuật lại thường xuyên phải làm nhiệm vụ bên ngoài, Lệ Sơ gần như chẳng gặp được anh, đành lén giấu tạm kế hoạch theo đuổi trong bụng. Huống hồ gia đình cậu giáo dục theo lối truyền thống, cậu cũng không thể làm ra cử chỉ gì vượt khung quá trớn. Cứ vậy tới lúc mối quan hệ đôi A xôn xao ầm ĩ, người nhà họ Ân nhiều lần giới thiệu omega vô ích vô vọng, dứt khoát nêu lên ý tưởng mai mối cho Lệ Sơ cùng Ân Thuật.
Nhà họ Ân rất khôn khéo, tìm gặp trực tiếp Lệ Sơ hỏi cậu có sẵn lòng kết hôn với Ân Thuật không. Dĩ nhiên Lệ Sơ sẽ đồng ý, được Lệ Sơ gật đầu rồi cụ ông Ân mới trao đổi tiếp với người nhà cậu.
Ban đầu nhà họ Lệ cũng lăn tăn, song không cưỡng lại nổi việc bản thân Lệ Sơ mong muốn. Gia đình còn nuông chiều Lệ Sơ, Lệ Sơ muốn gì thì kể cả trăng sao trên trời cũng phải hái xuống cho cậu. Tính tình Ân Thuật không xấu, tương lai kết hôn sẽ dần dà tiết chế bớt, băn khoăn mấy hôm xong nhà họ Lệ bèn nhận lời.
Suốt quá trình này không một ai hỏi đến ý kiến Ân Thuật.
Mất một thời gian dài Ân Thuật giận dữ tới mức không thèm về nhà, liên đới cũng không tươi tỉnh gì với Lệ Sơ cứ hay xuất hiện trước mặt anh.
Hiện giờ Lệ Sơ vạch rõ thẳng thừng vậy thì chẳng khác nào chạm trúng vào cái nọc chống đối của Ân Thuật.
Ân Thuật cắt lời cậu khá thô lỗ: “Tôi quen ai không liên quan gì đến em. Bố mẹ tôi không quyết được thay tôi, em cũng nói rõ với ba mẹ em đi.”
“Anh,” Lệ Sơ len lén liếc Ân Thuật, chưa bỏ cuộc mà hỏi tiếp, “bác Ân bảo sớm muộn gì anh cũng sẽ kết hôn với một omega, hay là thử với em xem sao ạ?”
“Em mới tầm nào, cái chuyện như này thử được chắc?”
“Em 20 rồi, thử được từ lâu rồi.”
Ân Thuật nghẹn lời: “Em…”
Lệ Sơ lập tức tỏ lòng trung trinh: “Em đảm bảo, sau khi kết hôn em sẽ ngoan ngoãn nghe lời, sẽ đối xử thật tốt với anh.”
Ân Thuật khoanh tay nhìn Lệ Sơ, mặt mũi như kiểu đang nhìn một đứa ngốc.
—
💦 Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Lời mất lòng nói trước, cái chuyện này ấy là gây ức chế lắm nhé, nếu thực sự không chịu được thì thôi đừng cố đọc nha
🟧 Bản cụ thể hơn ở Weibo tác giả:
🔸 Giới thiệu: Thì là truyện công tồi với bạn trai trên danh nghĩa của ảnh cùng nhau ức h**p bé thụ
Khẩu vị nặng ra phết (Thực ra trong mắt tác giả thì đã làm sao đâu, không hiểu sao giờ khẩu vị của mọi người lại trong sáng thế á)
🔸 Gạch chân trọng điểm: Công với bạn trai cũ không gọi là yêu nhau chân chính đúng nghĩa được, không có chuyện bé thụ cố tình làm người thứ 3, nhưng ẻm lần lượt bị công với NYC của công cưỡng ép, tương đối thê thảm.
Lời mất lòng nói trước, cái chuyện này gây ức chế lắm nhé, nếu thực sự không chịu được thì thôi đừng cố đọc.