Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 20: Nước mắt bao đêm
Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 20: Nước mắt bao đêm
Ân Thuật vươn tay ra giữa khoảng không với tốc độ nhanh nhất trong đời, chỉ kịp chạm vào một góc vạt áo của Lệ Sơ.
Xe tải phanh gấp, quán tính vẫn mạnh mẽ không kém, Ân Thuật va chạm trực diện vào đầu xe, định bảo vệ Lệ Sơ. Nhưng dường như anh đã quá muộn, hụt mất một bước, chỉ nhìn theo Lệ Sơ rơi xuống đất, vạch một đường cong trên không như chiếc lá mỏng manh.
Cú va chạm dữ dội khiến Ân Thuật bị văng ra bồn hoa ven đường.
Tiếng động vang sát bên tai, tim đập thình thịch trong lồng ngực, mọi thứ xung quanh như ngưng đọng. Anh bò dậy khỏi mặt đất, lê chiếc chân bị thương vài bước, mắt chỉ nhìn thấy mọi người nằm trên bãi cỏ phía trước.
Lệ Sơ nằm nghiêng, mắt nhắm im lìm, như đang say giấc ngủ. Dưới người cậu là dòng máu chảy không ngừng, thấm ướt cả bãi cỏ.
Ân Thuật nghe cổ họng mình phát ra âm thanh giống như tiếng gào, toàn thân run rẩy, không nói được lời nào, không thể cử động. Người đã quen chứng kiến cảnh máu me nơi chiến trường nay run bần bật toàn thân, đầu óc trống rỗng.
Tiếng còi cứu thương vang lên từ xa, đèn hiệu đỏ chói mắt giữa màn đêm. Khi nhân viên cấp cứu nhảy khỏi xe, Ân Thuật vẫn quỳ bên cạnh Lệ Sơ, bất động như tượng đá.
“Bệnh nhân mất ý thức, huyết áp 80/50, mạch yếu!” Y tá báo cáo nhanh chóng, bác sĩ cấp cứu ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương cho Lệ Sơ.
Vén vạt áo đẫm máu, vết thương hãi hùng ở lưng lộ ra – khi ngã xuống đất, cậu đập trúng đá dăm sắc nhọn trong bồn hoa, khiến da thịt bị rách nát. Tuyến thể ở gáy cũng đầy máu trộn lẫn bùn đất, khiến bộ phận vốn tỏa ra hương thơm ngọt lại ướt nhớp hết.
Mọi người đều hiểu, tuyến thể omega bị tổn thương có nghĩa gì.
“Chuẩn bị băng bó cầm máu, đặt ống thông tĩnh mạch!” Bác sĩ chỉ huy vội vàng, rồi nhìn lướt qua Ân Thuật, người mặt đầy máu, “Anh này, anh cũng phải ——”
“Cứ để tôi.”
Giọng Ân Thuật khản đặc, anh gạt tay nhân viên cấp cứu đang định đỡ mình và lảo đảo đứng dậy. Từ đầu đến cuối, ánh mắt anh chỉ dán chặt vào gương mặt tái nhợt của Lệ Sơ, theo chiếc cáng đưa cậu đi, theo chiếc mặt nạ oxy phủ lên đôi môi nhợt nhạt.
Ánh mắt anh không còn gì khác, chỉ lặng lẽ dõi theo chiếc cáng rời xa.
Trong khoang xe cứu thương, mùi nước khử trùng pha lẫn mùi máu khiến người ta nghẹt thở. Ân Thuật ngồi ở góc, thẫn thờ nhìn nhân viên y tế vây quanh Lệ Sơ. Chiếc túi truyền dịch lắc lư trên trần xe, biến dạng theo nhịp xe rung rinh.
“Oxy trong máu vẫn đang hạ!”
“Chuẩn bị cắm ống!”
Trong tiếng kim loại va chạm lạnh tanh, bác sĩ vén mí mắt Lệ Sơ soi đèn pin kiểm tra đồng tử. Khoảnh khắc đó, Ân Thuật bỗng rùng mình, sống lưng thẳng bật lên – anh nhìn thấy đồng tử của Lệ Sơ hoàn toàn không phản ứng trước ánh sáng.
“Đồng tử giãn! Tăng tốc độ truyền dịch!”
Y tá bóc túi máu mới, dịch thể đỏ tươi chảy theo đường truyền vào mạch máu trắng xanh của Lệ Sơ. Tình cảnh vốn đã rối bời, đúng lúc này máy theo dõi điện tâm đồ đột nhiên ré lên tín hiệu cảnh báo.
“Rung thất! Chuẩn bị khử rung!”
“Sốc điện 200J!”
Ân Thuật không nghe hiểu nổi lời bác sĩ hô. Anh ngồi tê liệt ở mép khoang xe, nhìn bác sĩ áp bản cực sốc lên lồng ngực trần của Lệ Sơ, dòng điện chạy qua, cơ thể gầy gò nảy bật lên rồi rơi xuống.
Vẫn chưa có nhịp tim tự nhiên. Bác sĩ tiếp tục tiêm adrenaline vào người Lệ Sơ.
Lệ Sơ nhắm mắt mặc cho bác sĩ thao tác, thân thể gầy nhom bị đè ấn lõm xuống, đầu lắc lư rũ rượi, mái tóc đen dày còn dính vụn lá từ bồn hoa.
“Có rồi! Nhịp xoang!”
Cuối cùng máy theo dõi điện tâm đồ cũng xuất hiện đường sóng theo quy luật, bác sĩ thở phào, y tá vội ghi chép dấu hiệu sinh tồn. Không ai để ý thấy Ân Thuật trong góc đang dồn sức bấu chặt vào vách xe, nôn ra ngụm máu trên vạt áo.
Xe cứu thương lao vào lối cấp cứu của bệnh viện, Lệ Sơ được đưa tới phòng mổ. Ân Thuật khập khiễng theo sau, mỗi bước để lại dấu chân máu trên sàn.
Phòng phẫu thuật sáng đèn đỏ, anh ngồi phịch trước cửa, cạn kiệt mọi sức lực.
Lát sau, tiếng bước chân vang lên hành lang. Đầu tiên, Quý Văn Đình chặn một y tá đi ngang hỏi thăm Lệ Sơ, không nhận được câu trả lời mong muốn, hắn xông tiếp sang phòng mổ. Tất nhiên hắn không được phép vào, chỉ biết đi vòng ngoài cửa, người lếch thếch, chẳng khá hơn Ân Thuật là bao.
Vệt sáng tăm tối nhất trước bình minh rọi qua cánh cửa sổ cuối hành lang, Ân Thuật ngồi dựa tường, lòng bàn tay vẫn níu lấy mảnh vải xé từ vạt áo Lệ Sơ.
Quý Văn Đình cáu tiết nói gì đó, nhưng Ân Thuật chẳng nghe thấy gì.
Sau đó, hắn lôi Ân Thuật sang chỗ đầu cầu thang khuất sau lối cửa thoát hiểm. Quý Văn Đình bật công tắc đèn hành lang, ánh sáng chói lóa khiến Ân Thuật hơi nheo mắt, tỉnh táo hơn phần nào.
“Lần đầu tôi gặp Hạt Dẻ là ở phòng khách nhà cậu,” Quý Văn Đình túm cổ áo Ân Thuật, xô anh đập vào tường, giọng khàn khàn, “Bọn tôi làm suốt đêm, tôi cực kỳ thỏa mãn.”
Ánh mắt Ân Thuật từ từ tập trung, nhìn chằm chằm vào Quý Văn Đình.
Chứng kiến biểu cảm của Ân Thuật dần biến đổi, Quý Văn Đình cảm thấy cơn tức giận sôi sục trong lòng. Mọi chuyện đã đến nước này, hắn hoàn toàn tỉnh ngộ rằng mình và Lệ Sơ không còn cơ hội nữa. Nếu đã tan vỡ thì cứ tan vỡ luôn, nếu Lệ Sơ thà lao đầu vào chết cũng không chịu lên xe hắn, nếu sự việc đã đến mức không thể cứu vãn, bản thân hắn không yên thì đừng mong ai yên.
Cuối cùng, Ân Thuật cũng khôi phục chút lý trí, nghe ra những lời Quý Văn Đình nói. Anh lật tay vặn cổ Quý Văn Đình, hai người hằm hè giữa khúc cầu thang chật hẹp, cùng gầm gừ muốn giết nhau.
“Vội gì, cậu chưa nghe hết đâu. Mấy chuyện này cậu biết cả rồi, để tôi nói mấy thứ cậu chưa biết nhé!” Quý Văn Đình siết cổ áo Ân Thuật chặt cứng, khóe môi tứa máu nhe ra nụ cười ám muội, “Hạt Dẻ khóc suốt cả đêm, khóc thảm thương, cuối cùng cứ gọi tên cậu, gọi cậu cứu em ấy, hahaha ——”
Cả người Ân Thuật đờ người tại chỗ.
Quý Văn Đình ghé sát tai anh, nhả ra câu như rắn độc: “Vì tôi cưỡng bức em ấy mà.”
“Tôi đến nhà cậu chỉ sau hai tiếng,” Quý Văn Đình vẫn không dừng, giọng như từ địa ngục vọng lên, “Cậu đoán xem lúc tôi đến, em ấy đang làm gì? Hahaha —— người ta đang nhắn tin cho cậu đấy.”
Bên ngoài cửa sổ, trời tờ mờ sáng, bình minh sắp đến.
Chân tướng như sấm sét ập xuống đầu Ân Thuật.
“Cái thằng súc sinh!”
Ân Thuật vung nắm đấm tàn nhẫn thụi thẳng vào mặt Quý Văn Đình. Quý Văn Đình không tránh, đứng im phăng phắc chịu đòn, không gồng sức. Hắn bị đánh ngã xuống sàn, suýt lăn luôn theo cầu thang, phải níu lấy lan can mới giữ được thăng bằng. Sau đó, hắn nhổ toẹt bãi nước bọt lẫn máu, ngửa đầu nhếch khóe môi cười tiếp, hàm răng nhuốm đỏ chẳng khác nào con quỷ sống sờ sờ bò ra từ địa ngục.
“Đúng, tôi là súc sinh. Cậu thì sao đây, Ân Thuật, mẹ nó chứ cậu cũng là hạng súc sinh!”
Giọng Quý Văn Đình vang dội giữa những bậc cầu thang.
“Thằng nào cưỡng bức em ấy lần hai hả, là cậu! Sau đó mượn cớ đưa Hạt Dẻ về nhà rồi thực tế lại giam giữ. Dồn ép em ấy đến mức phải lao đầu vào xe tải, tất cả đều do cậu cả! Tại cậu! Ân Thuật, tất cả những thứ này đều là lỗi tại cậu!”
Ân Thuật đứng sững như bị sét đánh, toàn thân run bần bật, đứng bẽ bàng giữa ánh nắng ban ngày.
Trong không khí chỉ còn tiếng thở hồng hộc của hai người, vô cùng nặng nề. Một hồi lâu sau, Ân Thuật nhìn Quý Văn Đình với ánh mắt xa lạ, hỏi câu mà hai người đều biết câu trả lời.
“Cậu yêu em ấy rồi à?”
Quý Văn Đình đưa tay vò mặt, đáp thẳng thừng: “Chính xác, tôi yêu Hạt Dẻ. Mẹ nó chứ, tôi cũng chẳng hiểu sao lại yêu em ấy, cậu chẳng cũng thế sao? Cậu nói xem hai thằng bọn mình có nực cười không, hóa ra đều đổ Hạt Dẻ cả.”
“Tôi nói cho cậu biết, tất cả việc tôi làm tôi đều không hối hận. Tôi không hối hận vì đã chiếm lấy em ấy bằng cách đó, nhưng điều tôi hối hận nhất là tối hôm đó cậu ép em ấy, mà tôi không ngăn cậu lại.”
“Lúc đó tôi cũng ngu thật, muốn kéo cậu cùng nhúng chàm, cùng giày xéo Hạt Dẻ, để trong lòng cậu, em ấy chẳng bằng cái giẻ rách. Nhưng tôi đứng ngoài, nghe thấy em ấy khóc…”
Quý Văn Đình không nói nổi nữa.
Bàn tay hắn bấu lấy lan can run bần bật, nở nụ cười bi thảm: “Tôi biết ngay tôi toi rồi.”
“Ân Thuật, cậu cũng toi đời rồi.”
**
Trước khi thành hôn, mẹ Ân từng nói đùa rằng hình tượng Lệ Sơ cứ như vầng trăng giữa trời, vằng vặc xinh đẹp, lương thiện tinh tươm. Lúc ấy Ân Thuật cười cho qua, nghĩ Lệ Sơ trăng sáng gì, chưa đến mức khiến anh canh cánh, cũng chưa đủ sức quấy nhiễu tâm trí. Tính tình cứ ngơ ngơ, ngoài ngoại hình ưa nhìn thì chẳng có gì đặc biệt, nhạt nhẽo như nước.
Anh ngạo mạn đối đãi tất cả những gì thuộc về Lệ Sơ dưới lớp phủ định kiến. Dù sau này nhận ra ánh mắt mình luôn dõi theo Lệ Sơ, suy nghĩ bị đối phương ảnh hưởng, dù nhận ra nỗi ghen tuông và sự chiếm hữu độc chiếm của mình đã vượt quá ranh giới dành cho em trai nhà bên từ lâu, anh vẫn chẳng chú trọng tới Lệ Sơ.
—— Đằng nào chỉ cần anh ngoái đầu, Lệ Sơ sẽ mãi mãi hớn hở chạy theo thôi.
Nhưng giờ đây, chính anh đã dội nước bẩn nhơ nhớp lên vầng trăng ấy.
Quý Văn Đình bỏ đi lúc nào không biết, để lại một mình Ân Thuật trong bệnh viện, không thể suy sụp, không thể khóc lóc. Anh ký hai bản thông báo tiên lượng nguy kịch, đứng không vững, tay cầm bút cũng run run.
Những lời Quý Văn Đình nói vẫn văng vẳng bên tai, đóng đinh anh giữa ánh nắng soi rọi.
Thực ra, sự nghi ngờ và ăn năn đã nảy ra rất sớm, bị anh đè nén xuống tận đáy lòng, không dám tìm hiểu, không thể đối diện. Nó là con quái thú sẽ xé xác ta, một khi giải phóng nó, mọi sự thật củng cố cho cái lầm tưởng tự mãn của anh sẽ sụp đổ, chỉ còn lại chân tướng khiến anh không thể né tránh.
Anh từ từ đặt chân vào cái bẫy kẻ địch giăng sẵn, mỗi bước không chỉ chất chứa âm mưu dày công thêu dệt của địch mà cũng là lựa chọn bản thân anh đã đưa ra. Ở mỗi dấu chân ấy, hễ anh dừng lại dù chỉ giây lát để nghe lời xin tha của Lệ Sơ, lắng tai nghe thử nội tâm mình, thì anh đã chẳng gây tổn thương Lệ Sơ đến bước đường này.
Liên quan gì đến Quý Văn Đình đâu, anh nghĩ, từng bước đều do chính Ân Thuật thực hiện.
Hối hận là thứ vô dụng nhất, còn được sống, còn bù đắp được đã là phúc lớn nhất trời ban. Anh nghĩ, chỉ cần Lệ Sơ có thể tỉnh lại, chỉ cần Lệ Sơ tỉnh lại, đã là phúc lớn.