Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Anh Là Ai
Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 21: Anh Là Ai
Sau bốn tiếng phẫu thuật căng thẳng, Lệ Sơ mới được kéo trở về từ cõi chết, rồi lập tức chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Vết thương nghiêm trọng nhất nằm ở phần đầu và tuyến thể. Khi bị hất văng khỏi mặt đất, tuyến thể của cậu bị rách toạc, đầu đập mạnh xuống nền, dù vài ngày sau các chức năng cơ thể dần hồi phục, cậu vẫn duy trì trạng thái hôn mê sâu.
Phòng ICU chỉ cho phép thăm bệnh nửa tiếng mỗi ngày. Ân Thuật mặc nguyên đồ bảo hộ kín mít, lặng lẽ ngồi bên giường Lệ Sơ. Người nằm trên giường cắm đầy ống dẫn và dây theo dõi, gầy guộc, mong manh, đôi mắt từng luôn ánh lên nụ cười giờ khép chặt, không một gợn động.
Anh không dám lên tiếng, không dám tạo ra bất kỳ âm thanh nào. Anh sợ rằng, nếu Lệ Sơ nghe thấy giọng mình, cậu sẽ càng không muốn tỉnh lại.
Hết giờ thăm bệnh, anh quay về phòng mình. Bác sĩ đến thay băng. Anh bị gãy một xương sườn, gân chân tổn thương, còn lại là những vết xước ngoài da. Nhưng anh chẳng quan tâm, chỉ khép hờ mắt, để mặc bác sĩ xử lý, không một lời than vãn.
Vài ngày nay, anh ngủ rất ít, chìm trong dằn vặt và lo lắng. Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh Lệ Sơ đầy máu lại hiện lên. Khi mất ngủ, anh lại lê bước đến ngồi trước cửa phòng ICU. Bác sĩ thấy quen mặt, cũng không còn khuyên anh về nữa.
Một tuần sau, Lệ Sơ được chuyển từ ICU sang phòng bệnh thường. Ba ngày tiếp theo trôi qua, bác sĩ chính đến kiểm tra và phát hiện cậu có dấu hiệu tỉnh lại.
Sau khi đánh giá toàn diện chức năng thần kinh và kiểm tra riêng phần tuyến thể, bác sĩ chính cùng Ân Thuật bàn bạc phương án điều trị sắp tới. Những chuyên gia đầu ngành về tuyến thể đều do Ân Thuật chi một khoản lớn để mời về, đã lên sẵn hai phương án, chỉ chờ Lệ Sơ tỉnh lại để quyết định.
Tuyến thể omega nối liền với vô số dây thần kinh và mạch máu. Mức độ tổn thương của Lệ Sơ đã lên đến 56%, nên việc chọn phương pháp điều trị trở thành bước then chốt.
Phương án một: phẫu thuật phục hồi, tái tạo chức năng tuyến thể qua nhiều ca mổ phức tạp. Tỉ lệ thất bại là 30%, và việc mổ nhiều lần sẽ gây tổn thương tích tụ.
Phương án hai: cắt bỏ một phần tuyến thể, sau đó duy trì uống thuốc thay thế suốt đời. Cách này tuy tránh được rủi ro phẫu thuật, nhưng sẽ ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe thể chất, tinh thần và khả năng sinh sản của omega.
Theo luật pháp nước Liên bang Mới, alpha có toàn quyền quyết định mọi vấn đề liên quan đến omega trong hôn nhân — từ y tế, giáo dục đến sự nghiệp. Về lý thuyết, chỉ cần Ân Thuật ký xác nhận là có thể tiến hành.
Nhưng người đàn ông từng ra quyết định dứt khoát trên chiến trường, giờ lại đứng trước hai lựa chọn mà không thể đưa ra phán quyết.
Anh sợ hãi nghĩ đến cảnh Lệ Sơ tỉnh dậy, liệu cậu sẽ đau khổ đến mức nào, căm hận anh ra sao. Anh càng sợ hơn việc mình chọn sai, sẽ gây thêm tổn thương — những tổn thương mà có thể vĩnh viễn không thể cứu vãn.
Cuối cùng, vào buổi chiều chập choạng, Lệ Sơ cũng mở mắt.
Cậu mơ màng nhìn quanh nhóm bác sĩ, y tá đang vây quanh mình. Ân Thuật đứng ở ngoài rìa, lặng lẽ quan sát qua khe hở. Ánh mắt Lệ Sơ lướt qua anh, rồi trôi đi, không chút lưu luyến — như thể anh chẳng khác gì người lạ.
Chỉ được vài phút, cậu lại nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
Bác sĩ nói cậu chưa tỉnh táo hẳn, chưa nhận ra ai, chưa thể nói chuyện rõ ràng — hiện tượng này là bình thường. Họ dặn Ân Thuật kiên nhẫn chờ thêm.
Ngày hôm sau, Lệ Sơ tỉnh lại lần nữa. Tinh thần tốt hơn, nhưng vẫn mệt mỏi lạ thường, chỉ tỉnh được một lúc rồi lại thiếp đi.
Cứ thế ngắt quãng, đến trưa thứ ba, cậu mới thực sự tỉnh táo hoàn toàn.
Bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng, hỏi vài câu, Lệ Sơ đều trả lời được — dù giọng khản đặc, nói chậm rãi vì lâu ngày không mở miệng, nhưng mạch suy nghĩ vẫn rõ ràng. Cậu biết mình bị bệnh, đang nằm viện.
Bác sĩ thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị nói thêm thì bỗng thấy ánh mắt Lệ Sơ vượt qua đám nhân viên y tế, dừng lại trên người Ân Thuật — người đang đứng tách biệt ở ngoài cùng.
Cậu chớp mắt chậm rãi, vẻ mặt có chút băn khoăn. Rồi cậu hỏi:
“Anh là ai thế ạ?”
Câu hỏi ấy khiến cả nhóm bác sĩ lập tức căng thẳng. Lệ Sơ nhanh chóng được đưa đi kiểm tra thêm bằng đủ loại máy móc. Đội ngũ điều trị bắt đầu đánh giá lại toàn bộ tình trạng của cậu.
Ân Thuật từng chuẩn bị cho mọi khả năng — khi Lệ Sơ tỉnh lại sẽ khóc, sẽ giận dữ, sẽ oán trách. Nhưng anh chưa từng nghĩ đến việc cậu sẽ quên hết tất thảy.
Quên những tổn thương dã man, quên cả rung động và nương tựa thời niên thiếu. Như một tờ giấy trắng, trơ trọi trước mặt anh — trao cho Ân Thuật thêm một cơ hội, một tương lai mới.
Lúc này đây, anh không thể không tham lam.
Anh bế Lệ Sơ xuống khỏi máy MRI, nhẹ nhàng đặt cậu trở lại xe lăn. Lệ Sơ vừa tỉnh dậy đã uể oải, thêm loạt kiểm tra khiến cậu mệt nhoài. Cậu gục người trên xe, đầu nghiêng, gương mặt có chút ấm ức.
Ân Thuật ngồi xổm xuống, đắp chăn kín cho cậu, rồi nhẹ nhàng nhét bàn tay Lệ Sơ — vốn đang thò ra ngoài — vào trong chăn.
Lệ Sơ nhìn alpha trước mặt bằng ánh mắt nghi hoặc. Người này xuất hiện từ lúc cậu tỉnh dậy, nhưng chưa bao giờ đến gần. Luôn đứng sau lưng các bác sĩ. Bộ đồ đen của anh nổi bật giữa biển áo blouse trắng. Lệ Sơ không biết anh là ai, nhưng trong ký ức mờ nhòe, bóng dáng ấy lại quen thuộc đến lạ — một cảm giác khó diễn tả.
Cậu cảm thấy cơ thể yếu ớt, trí óc trống rỗng, cố gắng níu giữ điều gì đó mà chẳng thể bắt được.
Cảm giác ấy thật kinh khủng — như bị bỏ rơi giữa nơi hoang vắng, trời đất mênh mông, chỉ còn mình cô độc.
Cậu cong môi xuống, bộ dạng như đứa trẻ lạc mẹ, đứng giữa nơi hoang vu, sợ hãi và tủi thân.
“Tôi là alpha của em.” Ân Thuật nhìn thẳng vào mắt Lệ Sơ, trả lời câu hỏi vừa được đặt ra.
Dường như câu trả lời nằm trong dự đoán, nhưng Lệ Sơ vẫn nhíu mày, ngập ngừng: “Thế ạ?”
“Ừ.” Ân Thuật vẫn nắm tay cậu, lòng bàn tay ấm áp và khô ráo. Anh ngửa mặt lên, giọng nói chân thành: “Hạt Dẻ, mình về phòng trước đã. Từ từ anh kể cho em nghe.”
Đêm hè dài lê thê, Lệ Sơ nằm trên giường, khép hờ mắt, lắng nghe Ân Thuật kể lại quá khứ.
Anh nói chậm rãi, giấu đi những ký ức đau thương, chỉ để lộ mặt an toàn, êm đẹp. Anh bảo họ là bạn thân từ nhỏ, lớn lên rồi kết hôn trong sự chúc phúc của gia đình. Anh nói anh rất yêu Lệ Sơ, cuộc sống hôn nhân của họ vô cùng hạnh phúc.
Rồi anh nói “Xin lỗi” — vì hai người cãi vã, Lệ Sơ giận dữ chạy ra đường, rồi gặp tai nạn.
Vừa nhắc đến tai nạn, Ân Thuật phải siết chặt thành giường, vài lần nghẹn lời. Nỗi đau và hối hận trên gương mặt alpha thật đến mức Lệ Sơ đưa tay chạm nhẹ mu bàn tay anh, khẽ nói: “Anh cũng đâu có muốn vậy.”
Gió đêm nhẹ nhàng lướt qua cửa sổ mở, vuốt qua những thiết bị lạnh lẽo trong phòng, rồi chạm vào ngũ quan sống động của Lệ Sơ.
Cậu chớp mắt, mỉm cười nhẹ — như lời trấn an.
Dù bản thân đang nằm viện, cậu vẫn không nỡ nhìn người khác đau khổ.
Ân Thuật biết cách làm này thật ích kỷ. Nhưng nụ cười của Lệ Sơ hướng về anh — quá đỗi mê hoặc. Anh tìm thêm lý do để tự lừa mình: bác sĩ dặn “không nên kích thích bệnh nhân”, “phải hồi phục trí nhớ từ từ để tốt cho sức khỏe” — anh dùng chúng để tự dối lòng, chìm vào cuộc hôn nhân hoàn hảo do chính anh dựng nên.
Để mưu cầu một chút hạnh phúc mong manh.
Việc điều trị tiếp theo diễn ra tương đối thuận lợi. Nhưng Lệ Sơ vẫn không nhớ mình là ai, không nhớ quá khứ, quên sạch cha mẹ, người thân, bạn bè. Có lúc cậu lặng lẽ, có lúc bồn chồn, nóng nảy — cảm giác trí óc trống rỗng khiến cậu thiếu an toàn đến tột cùng.
Thỉnh thoảng giữa đêm, cậu bừng tỉnh. Alpha luôn có mặt bên giường, không một lần vắng mặt. Ngay lập tức, Ân Thuật cúi người, khẽ vỗ vai, sờ trán, thì thầm dịu dàng: “Đừng sợ, tôi ở đây.”
Gương mặt alpha sắc lạnh, khí chất quân nhân kiên nghị khiến anh trông vô cùng vững chãi. Dù nói khẽ, giọng anh vẫn toát lên sự kiên định — khiến người ta vô thức tin rằng, chỉ cần anh còn ở đây, mọi chuyện sẽ ổn.
Lòng bàn tay ấm áp lau mồ hôi trên trán Lệ Sơ, khẽ cọ gò má cậu. Lệ Sơ bình tĩnh trở lại sau cơn ác mộng, ngọ nguậy trong chăn rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ân Thuật chăm sóc từng chút một. Cậu nóng, cậu lạnh, chỉ một ánh mắt, một cái nhíu mày, anh đã biết ngay cậu đang khó chịu điều gì.
Dòng họ Ân quyền quý, anh được nuôi dạy trong nhung lụa. Nhưng vì học trường quân sự, anh không có thói quen công tử. Ngược lại, tác phong cẩn trọng, chu đáo, đối xử nhất quán với mọi người.
Các y tá trong khoa ai cũng rung động trước hình ảnh alpha dịu dàng, tận tụy. Vì thế, Lệ Sơ cũng trở thành omega được mọi người thầm ngưỡng mộ.
Do trí nhớ và tình trạng tinh thần Lệ Sơ chưa ổn định, bác sĩ không khuyến nghị phẫu thuật phục hồi tuyến thể, lo ngại tác dụng phụ không lường trước. Cuối cùng, Ân Thuật phải đưa ra quyết định: cắt bỏ phần tuyến thể đã mất chức năng. Sau này, chỉ cần bồi dưỡng tinh thần và dùng thuốc thường xuyên, Lệ Sơ vẫn có thể sống một cuộc sống tương đối thoải mái.
Ân Thuật giải thích kỹ lưỡng phương án cho Lệ Sơ. Cậu chăm chú lắng nghe. Hiện tại, ngoài việc thỉnh thoảng đau đầu, đau nhói tuyến thể, và đi lại chưa nhanh nhẹn, cậu không cảm thấy gì rõ ràng.
Nghe xong, cậu chép miệng: “Phải uống thuốc suốt đời ạ?”
Ân Thuật tưởng cậu ngại, liền dịu dàng dỗ: “Không đắng đâu, đơn giản lắm. Sáng nào dậy uống hai viên là xong. Nửa năm tái khám một lần. Không ảnh hưởng đến sinh hoạt đâu.”
Lệ Sơ suy nghĩ, lại hỏi: “Thuốc… đắt lắm phải không ạ?”
Thực ra cậu không hiểu rõ về giá cả, chỉ thỉnh thoảng xem tivi thấy nói vật giá tăng. Nhưng cậu từng nghe bác sĩ nhắc, loại thuốc đặc hiệu này vì sản xuất ít và công nghệ phức tạp nên cực kỳ đắt đỏ. Lần đó cậu hỏi thử, nghe xong liền choáng váng.
Ân Thuật không ngờ cậu hỏi vậy. Với gia đình bình thường, giá thuốc quả là phi lý. Nhưng với anh, đó là điều không cần đắn đo. Anh xoa đầu Lệ Sơ, cảm giác những suy nghĩ trong cái đầu này luôn vượt xa dự liệu của mình.
Thấy anh im lặng, Lệ Sơ lại hỏi: “Vậy… mình có phá sản không ạ?”
Ân Thuật cười khẽ: “Không đâu.”
Lệ Sơ vẫn chưa tin, ánh mắt ngờ vực liếc Ân Thuật: “Mình là học sinh đúng không ạ?”
Trong đầu cậu, học sinh thì chắc chắn không dư dả.
Ân Thuật bật cười — đây là lần đầu anh cười sau bao ngày. Nụ cười khiến vẻ trầm uất tan biến, gương mặt tuấn tú bừng sáng. Lệ Sơ nhìn mà bỗng chốc ngẩn người.
“Em thì đúng. Anh thì không hẳn.” Ân Thuật giải thích: trường quân sự do Quân ủy Trung ương quản lý, học sinh từ năm ba trở đi đều nhập ngũ sớm. Thời bình học tập, thời chiến ra trận — là chuyện bình thường.
Lệ Sơ vẫn chưa yên tâm, dè dặt hỏi: “Vậy… anh có tiền không ạ?”
Ân Thuật ấn nhẹ mu bàn tay cậu, đáp: “Có.”
Lúc này Lệ Sơ mới thở phào, như trút được gánh nặng gia đình sẽ phá sản vì bệnh tật. Dạo này cậu có rất nhiều thắc mắc, Ân Thuật đều kiên nhẫn giải đáp.
“Nghe có vẻ anh giỏi ghê. Thế em biết làm gì ạ?”
“Em giỏi lắm. Lập căn cứ truyền tin, bố trí mạng cáp chiến thuật, vận hành thiết bị chỉ huy thông tin — những chuyện nhỏ thôi. Em còn từng phá kỷ lục diễn tập nữa.”
Nhớ lại hình ảnh rực rỡ của Lệ Sơ trên sân tập, lòng Ân Thuật nặng trĩu. Anh nói xong, không thể tiếp tục. Cuộc sống rực rỡ của Lệ Sơ — đã chấm dứt vì anh.
Lệ Sơ nhận ra Ân Thuật không muốn nhắc quá khứ. Từ hôm tỉnh lại, cậu đã hỏi nhiều lần, nhưng anh chỉ nói họ là thanh mai trúc mã, kết hôn rồi định cư ở thủ đô Liên bang Mới, gia đình cậu đang ở nước ngoài. Cậu muốn liên lạc với ba mẹ, Ân Thuật bảo chờ khỏe thêm chút nữa.
Xung quanh cậu chỉ có mỗi Ân Thuật. Cậu đành tin anh. Huống chi, Ân Thuật đối xử với cậu thật lòng — chăm sóc không rời, lo lắng chân thành, không thể giả mạo được. Cậu chưa từng nghi ngờ. Anh nói gì, là như vậy.
Nhưng trong lòng cậu vẫn thấy bất an. Cảm giác ấy thoáng qua, mơ hồ, chưa kịp nắm bắt thì đã biến mất. Càng nghĩ, đầu càng đau. Dần dà, cậu đành gạt bỏ, không nghĩ nữa.