Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 27: Để tôi ôm em một lần
Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy con mèo hoang tụm lại quanh chỗ thức ăn, ăn uống vui vẻ. Lệ Sơ lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình gửi cho Ân Thuật.
Lệ Sơ: [Em muốn nhận nuôi hết chúng nó! Cún con chạy vòng vòng.jpg]
Ân Thuật: [Thích thì nuôi hết.]
Lệ Sơ: [Thật ạ? Cún con gãi đầu.jpg]
Ân Thuật: [Thật.]
Lệ Sơ: [Anh bị dị ứng mà? Không giận ạ?]
Ân Thuật: [Không giận, tôi sẽ đi mua thuốc dị ứng.]
Lệ Sơ: [Chả có nguyên tắc gì cả! Cún con run run.jpg]
Ân Thuật: [Hạt Dẻ, tôi yêu em.]
Lệ Sơ cầm điện thoại hai tay ngắm nghía hồi lâu, khóe môi cong lên. Những lời âu yếm từ Ân Thuật bất ngờ ập đến, lại còn nghiêm túc quá mức khiến cậu chẳng còn cách nào chống cự, tức tối đến mức cũng tan biến hết.
Cậu tiếp tục gõ phím, nhắn hỏi Ân Thuật bao giờ về. Lần này Ân Thuật đi công tác gấp, đã hai hôm rồi. Anh trả lời nhanh, đang cố gắng rút ngắn công việc để ngày mai quay lại.
Tâm trạng Lệ Sơ phơi phới hơn chút. Từ khi gặp tai nạn, Ân Thuật luôn bên cạnh cậu không rời, giờ cậu khó lòng thích nghi khi anh vắng mặt dù chỉ hai ba hôm. Dường như Ân Thuật còn lo lắng hơn cả cậu, sắp xếp vệ sĩ, bảo mẫu trông nom nhà cửa, dặn đi dặn lại cậu đợt này đừng ra ngoài.
Bình thường cậu sẽ nổi xung, nhưng giờ Ân Thuật không ở đây, cậu cũng chẳng thiết tha ra ngoài mấy. Thi thoảng sang hồ nhân tạo đối diện biệt thự ngồi một chút, cho mấy con mèo hoang ăn.
Cậu không thích cảnh người đông đúc vây quanh, nơi đây cách cổng nhà chỉ một bước chân, thế là cậu đuổi vệ sĩ về. Vệ sĩ không dám theo sát, nhưng cũng chẳng dám đứng xa, bèn ngồi trên băng ghế trước cửa biệt thự, tầm nhìn vừa đủ để quan sát Lệ Sơ.
Lác đác vài người đi dạo quanh hồ, đều là chủ hộ khu biệt thự. Đôi lúc hàng xóm quen biết lại gần chào hỏi Lệ Sơ, vệ sĩ theo dõi chăm chú, không hề lo lắng.
Hôm nay nắng đẹp, gió nhẹ, hai đứa trẻ thả diều ven hồ, cánh diều sặc sỡ và xinh đẹp. Lệ Sơ cho mèo ăn xong, mắt hướng theo cánh diều, bước tới cạnh hồ mà không hay. Cậu ngẩng đầu ngắm mây trôi.
Có ánh mắt từ xa hướng sang, Lệ Sơ cảm nhận được, nghiêng mặt nhìn thử. Đó là một người ngồi xe lăn.
Cả hai cách nhau khoảng vừa phải. Trông ngoại hình, đối phương rõ ràng là alpha, nét mặt tuấn tú, chỉ đôi mắt u ám nặng nề. Lệ Sơ chạm mắt đối phương qua khoảng cách vài mét, lòng bỗng thảng thốt. Ánh mắt ấy vừa quen vừa đáng sợ, khiến cậu có phản xạ trốn tránh.
Đối phương nhìn Lệ Sơ chòng chọc không chút kiêng kị. Lệ Sơ cảm thấy bức bối, trong lòng có tiếng gọi thoáng thoáng vang lên, vài cảnh tượng vụt qua nhưng cậu không kịp nắm bắt, trái tim đột nhiên đập dồn.
Cậu không để ý đến người kia nữa, đứng dậy quay trở về.
“Hạt Dẻ.”
Tiếng gọi vang lên sau lưng, bước chân Lệ Sơ đóng băng tại chỗ.
Cậu nghi hoặc quay đầu, thấy alpha điều khiển xe lăn lại gần, hỏi cảnh giác: “Anh quen tôi?”
Đến gần, tướng mạo rõ nét hơn. Ngũ quan tuấn tú, phong thái nổi bật, dù ngồi vẫn lộ rõ dáng vai rộng chân dài, là một alpha cấp cao ngoại hình xuất sắc, tiếc rằng đi lại bất tiện.
Gương mặt đối phương nở nụ cười, hắn đáp đầy chua cay: “Không chỉ quen thôi đâu.”
Nụ cười ấy khiến Lệ Sơ khó chịu. Cậu nhìn xuống đôi chân dưới lớp chăn của đối phương, lùi thêm về phía sau.
Đằng sau là gốc cây lớn đủ hai người ôm, tán cây rộng rãi, ánh nắng xuyên qua cành lá rọi xuống. Từ xa, Lệ Sơ đứng cạnh gốc cây trông như đang ngắm diều, người ngồi xe lăn vừa hay được che khuất.
Alpha theo ánh mắt Lệ Sơ nhìn xuống chân mình, nói tiếp với vẻ vô cảm: “Bị người ta bắn lén, không đứng dậy được nữa.”
Lệ Sơ không biết nên đáp sao. Đối phương là người hoàn toàn xa lạ, lại toát lên nguy hiểm. Không muốn dây dưa, cậu bình tĩnh: “Tôi phải về nhà đây.”
“Hạt Dẻ,” Người kia thong thả gọi tên cậu, mỉm cười ngước mắt, “em không muốn biết về mối quan hệ giữa bọn mình à?”
Tay Lệ Sơ bấu chặt điện thoại, một chú mèo hoang vừa ăn xong nhảy ra bên chân cậu, cào ống quần như thể phát hiện điều gì. Lệ Sơ duỗi chân khẽ gãi nó, ngoảnh lại nhìn vệ sĩ.
Trực giác thúc giục cậu rời khỏi đây. Cậu không đáp, quay người bỏ đi.
“Lệ Sơ!” Người kia không chịu buông, nâng cao giọng: “Em không muốn biết sao bản thân gặp tai nạn xe ư?”
“Sao Ân Thuật lại kết hôn cùng em, rồi đã làm gì em nữa, em không muốn biết chút nào sao?”
Lòng Lệ Sơ trĩu nặng. Cậu vô thức dừng chân. Người kia tiến lại gần, hỏi đầy chua cay: “Ân Thuật có tốt với em không?”
Rồi hàng loạt cảnh tượng chập chờn hiện ra. Lệ Sơ vịn vào cây, đối mặt với alpha bằng vẻ nghi ngờ xen lẫn chấn động. Rõ ràng người này biết gì đó. Tâm trí cảnh báo cậu đừng nghe, bảo im đi, nhưng sương mù đã che mắt cậu quá lâu, cậu không kìm được muốn vén màn ấy lên.
“Gặp em một lần khó thực sự, nó trông em chặt thế này chắc là sợ em nhớ ra xong chạy mất đấy nhỉ.” Alpha ngồi xe lăn nói tiếp.
“Anh là ai?” Giọng Lệ Sơ khàn khàn, cuối cùng cậu lên tiếng hỏi.
“Không nhớ được một tí nào thật à?” Alpha quan sát Lệ Sơ. Hắn tưởng rằng thời gian trôi đi lâu thế, với Ân Thuật hay Lệ Sơ thì hắn cũng chỉ còn căm hận, nhưng nay tìm đủ cách gặp lại mới phát hiện hận thù chiếm hữu dành cho đối phương vẫn chưa giảm bớt.
Chỉ có phá hoại mới giúp hắn cân bằng được bản thân.
“Không nhớ bọn mình từng xảy ra những gì à?”
“Hạt Dẻ, em thế này là tôi tổn thương lắm đấy, thà em hận tôi cũng còn khá hơn là quên phắt tôi đi.”
Câu này có phần cợt nhả, Lệ Sơ sậm mặt: “Tôi không quen anh, đừng nói mấy câu thế nữa.”
Thấy đối phương tránh né, không đưa ra lời thẳng thắn, Lệ Sơ quyết định không dây dưa – dù người này biết gì thật, cậu cũng không tin. Cậu nên tin Ân Thuật hơn một kẻ xa lạ.
“Được, thế nói mấy chuyện phù hợp hơn nhé.” Alpha không hề dao động. Hắn muốn khuấy đảo tư duy của Lệ Sơ, bắt cậu tự giác nhớ lại.
“Em biết sao Ân Thuật phải rời đội Đặc nhiệm không?”
Lệ Sơ thoáng ngẩn ra. Ân Thuật ngộ thương người khác trong lúc diễn tập, dẫn đến bị tước mọi chức vụ, bèn giải ngũ. Song những việc này đều do Ân Thuật kể, cậu chưa từng nghe góc nhìn khác.
Nghĩ đến đây, Lệ Sơ sửng sốt. Cậu nhìn xuống chân alpha theo phản xạ.
“Không phải ngộ thương mà là cố ý gây thương tích.” Alpha chậm rãi nói, rồi kéo chăn ra cho Lệ Sơ xem đôi chân đã mất cảm giác hoàn toàn, “Kẻ cầm súng mười mấy năm như nó mà bảo không phân biệt được đạn thật đạn giả á? Nó có ý định giết tôi nhưng không chịu cho tôi chết dứt điểm, bắt tôi về sau phải vật vã giày vò, chỉ để báo thù cho em.”
“Nực cười thật chứ.” Alpha cười, đáy mắt cuồn cuộn căm hận, “Nó lấy đâu tư cách đòi báo thù cho em, lấy đâu ra tư cách thảo phạt tôi? Nếu khăng khăng trả thù hết lượt tất cả kẻ tổn thương em thì nó nên dí súng vào trán mình làm một viên đi mới đúng, nhảy xổ ra trước mặt tôi diễn cái vẻ thù hằn to tát gì!”
“Hạt Dẻ, nó với tôi không khác gì nhau, chẳng qua nó quen em trước tôi thôi. Nhưng muốn bàn về tổn thương gây ra cho em thì Ân Thuật còn khốn nạn gấp cả trăm lần tôi nhé!”
Alpha lộ sạch bản chất, nhìn Lệ Sơ với nụ cười rùng rợn. Hắn đã trầy trật, kẻ khác cũng đừng hòng sung sướng.
Lúc này Lệ Sơ không thể nào tiêu hóa hết lời ấy. Đầu tiên cậu hoang mang, tiếp đó sốc nặng, nhưng đến giờ cậu vẫn che chở Ân Thuật theo bản năng, quát lên: “Anh nói linh tinh gì hả!”
Alpha ấn công tắc, xe lăn từ từ đến gần, tiếng bánh xe cán qua bãi cỏ ầm ầm.
“Nó không dám để em ra ngoài, không dám cho em gặp ai khác, chẳng phải chính vì sợ em nhớ lại hay sao? Cái loại lừa mình dối người!”
Lời này khiến Lệ Sơ choáng váng. Cậu dựa vào cây, hàng loạt âm thanh hỗn độn vang lên trong tai – tiếng kêu khóc, tiếng xin tha, cảm giác tuyệt vọng chiếm trọn trái tim cậu trong nháy mắt. Miệng cậu muốn phản bác, nhưng não lại thầm mách bảo những gì kẻ này nói đều đúng.
Giọng alpha thật khủng khiếp: “Hạt Dẻ, tôi sẽ không nói chân tướng cho em, em phải tự nhớ lại, tự hồi tưởng, từ từ nhấm nháp chân tướng.”
“Mai tôi phải đi rồi, ra nước ngoài chữa chân.” Alpha ngoẹo đầu như ngẫm nghĩ, gương mặt toát vẻ căm thù xen lẫn bi ai, “Tỉ lệ chữa khỏi chỉ có 10% thôi, nhưng dù vậy tôi vẫn phải thử.”
Xe lăn sắp chạm tới góc áo Lệ Sơ. Alpha tham lam ngắm nhìn cậu: “Có lẽ tôi mãi mãi không bao giờ học được cách buông tay, chắc càng không có được thì càng cố chấp. Giờ tôi chỉ là thằng tàn phế, em không phải sợ tôi.”
“Hạt Dẻ,” Bỗng alpha duỗi tay níu lấy Lệ Sơ, thấp giọng nói, “cho tôi ôm một cái.”
Lời lẽ và cảnh tượng quá tải ập thẳng vào đầu, Lệ Sơ ngơ ngác chưa kịp phản ứng. Thậm chí cậu chưa phát hiện xe lăn đã tì sát chân mình, bị alpha kéo giật vào lòng.
Lệ Sơ sợ quá ngây ngẩn, mất mấy giây mới nhớ ra, vùng vẫy, đẩy lồng ngực alpha, hai chân đá đạp xe lăn, hoảng hốt kêu to: “Bỏ tôi ra!”
Sức lực alpha mạnh mẽ đến khiếp hãi. Hắn giữ Lệ Sơ thật chắc trong lòng, dường như vừa căm hận vừa yêu thương tột độ. Hắn giật miếng dán ức chế ở gáy Lệ Sơ, cúi đầu cắn trúng tuyến thể khiếm khuyết ấy.
Pheromone đàn hương cuồn cuộn đổ vào tuyến thể, nhanh chóng lan khắp toàn thân theo hệ thần kinh và mạch máu. Đại não Lệ Sơ trắng trơn giây lát, cơ thể co quắp mất kiểm soát, vừa đau đớn vừa quen thuộc.