Chương 28: Anh Làm Em Buồn Nôn

Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 28: Anh Làm Em Buồn Nôn

Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 28: Anh Làm Em Buồn Nôn
Mọi chuyện sau đó diễn ra trong hỗn loạn tột cùng.
Vệ sĩ lao tới, hất mạnh xe lăn sang một bên, kéo Lệ Sơ ra khỏi vòng tay xiết chặt của tên alpha. Hai người khác từ đâu xuất hiện, chắn ngang bảo vệ hắn. Vì sự việc xảy ra ngay trước cổng nhà nên chỉ có một vệ sĩ túc trực bên Lệ Sơ, còn hai người kia đều thân thủ lợi hại, cả nhóm giằng co dữ dội.
Lệ Sơ bụm lấy gáy, cảm giác một chất lỏng dính nhớp trượt qua kẽ tay — hóa ra cậu đã bị alpha cắn đến nứt da, máu rỉ ra. Cậu hoảng loạn tột độ, lảo đảo đứng dậy, loạng choạng chạy vào nhà, vừa bước vào sân liền khuỵu ngã.
Bảo mẫu giật mình, vội vàng chạy ra đỡ cậu vào phòng.
Cổ họng đau rát, tuyến thể giật nhói liên hồi, pheromone của alpha lạ xộc thẳng vào cơ thể, hung hãn chiếm lĩnh. Một lúc sau, bác sĩ tới tiêm thuốc an thần, cho cậu uống thêm vài viên. Lệ Sơ mê man, mơ màng, hỏi gì cũng không trả lời. Bảo mẫu và vệ sĩ lo lắng đi qua đi lại, tiếng ồn trong nhà vang lên tứ phía khiến cậu vừa nhức đầu vừa buồn nôn.
Không biết đã bao lâu trôi qua, có lẽ nhờ tác dụng của thuốc, cuối cùng xung quanh cũng trở nên yên tĩnh. Cậu co ro trên giường, rèm cửa đã kéo kín, cửa phòng đóng chặt, nhưng bên ngoài vẫn cứ như một con quái vật khổng lồ đang rình rập, chỉ chờ đêm khuya buông xuống là lao vào nuốt chửng.
Giữa cơn mê man, cửa bật mở. Tiếng bước chân quen thuộc vang lên, rồi cậu chìm vào một vòng tay ấm áp, quen thuộc.
“Hạt Dẻ…” Một giọng nói gấp gáp, th* d*c khản đặc gọi tên cậu. “Không sao rồi, anh về đây.”
Lệ Sơ đờ đẫn ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn người mà đáng ra phải đang cách tận hai ngàn cây số. Ân Thuật chắc chắn đã chạy về với tốc độ nhanh nhất. Anh chưa kịp cởi áo khoác, tóc rối bù, mũi đẫm mồ hôi, gương mặt đong đầy lo lắng và nôn nóng.
Ngay khi nhận được cuộc gọi từ vệ sĩ, anh lập tức lao đến sân bay, mua vé chuyến sớm nhất, lòng như lửa đốt. Giá mà lúc đó anh nhắm trúng đầu Quý Văn Đình, thì đâu đến nỗi. Nhưng đã quá muộn. Anh luôn muộn màng. Luôn để Quý Văn Đình lợi dụng sơ hở mà gây tổn thương Lệ Sơ.
Sau lần gây thương tích cho Quý Văn Đình, anh đã cho người theo dõi hắn. Một thời gian sau thấy hắn không có động tĩnh gì, lại chuẩn bị ra nước ngoài định cư và điều trị nên mới giải tán người theo dõi.
Ai ngờ trước khi đi, hắn còn gây ra cảnh tượng như thế này. Hắn tìm đến Lệ Sơ, nói gì thì Ân Thuật chưa rõ, nhưng hắn đã cắn vào tuyến thể của Lệ Sơ.
Ân Thuật nhìn vết băng sau gáy Lệ Sơ, vừa đau xót vừa điên tiết, cố nén cảm xúc, nhẹ nhàng chạm vào mép miếng băng.
“Chỉ là tên điên thôi, em đừng sợ. Vài hôm là khỏi, tuyến thể không bị tổn thương nặng đâu.” Ân Thuật vòng tay ôm chặt Lệ Sơ, lòng trào dâng tự trách vô tận. “Anh xin lỗi, Hạt Dẻ. Tại anh không chăm sóc em cẩn thận. Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa.”
Cơn đau sau cú sốc từ từ tràn lên, Lệ Sơ dần tỉnh lại. Cậu nhìn thấy Ân Thuật, nhưng những lời anh nói như vọng từ rất xa. Bỗng dưng cậu không biết phải làm gì, dồn hết sức xô mạnh một cái. Ân Thuật cao lớn, vững chãi như bức tường, dù chưa kịp đề phòng vẫn đứng sừng sững.
Chỉ trong khoảnh khắc, một nỗi sợ quen thuộc cuộn trào trong lòng Lệ Sơ. Cậu quay người, chui tọt vào góc giường.
Ân Thuật không còn nghĩ được gì khác, quỳ xuống giường, chầm chậm tiến tới, đưa tay định ôm cậu.
“Anh… em… em không biết… tại hắn… hắn bất ngờ chồm tới ——” Lệ Sơ hoảng loạn, tay chân vung loạn, cố tránh vòng tay Ân Thuật. Cậu mất thăng bằng, lăn khỏi giường, loạng choạng áp lưng vào tường rồi trượt xuống ngồi bệt trên sàn.
Cậu không nhận ra mình đang khóc. Nước mắt lăn dài trên mặt, hơi thở gấp gáp, kèm theo cơn ho. Cậu lắp bắp giải thích: “Không phải… không phải lỗi của em… anh đừng… đừng giận mà…”
Ân Thuật vẫn quỳ giữa giường, cánh tay duỗi ra cứng đờ giữa không trung.
Bầu không khí đông lại.
Lệ Sơ vẫn khóc. Áo ngủ xộc xệch, hai cúc trên ngực bung ra, trái tim nhỏ bé đập thình thịch dưới lồng ngực gầy guộc. Cậu không hiểu vì sao mình khóc. Gặp chuyện như vậy, lẽ ra phải kể cho người yêu nghe, để được an ủi chứ? Nhưng dường như, cậu sợ Ân Thuật biết hơn cả việc bị người lạ tấn công.
Như thể, chỉ cần Ân Thuật biết, một điều gì đó khủng khiếp hơn sẽ xảy ra. Cảnh tượng này quá quen thuộc, đến độ ruột gan cậu như bị xé toạc.
Ân Thuật cảm giác như bị một cây chùy đập thẳng vào đầu, nỗi rùng mình lạnh lẽo lan từ tim ra tứ chi.
“Anh không giận đâu,” giọng anh nghe như trôi nổi giữa hư không, yếu ớt, mỏng manh, “Hạt Dẻ… không phải lỗi của em… là tại anh… tại anh không bảo vệ em tốt… anh xin lỗi…”
Ân Thuật quỳ xuống sàn, chậm rãi tiến lại gần. Nước mắt rơi lấm tấm trên thảm — của Lệ Sơ, và của cả anh nữa.
Vì chưa xác định rõ tình trạng Lệ Sơ, lại phải chờ Ân Thuật về nên bác sĩ chưa rời đi, ngủ lại dưới nhà. Khi nghe bảo mẫu gõ cửa gọi gấp, bác sĩ vội xách túi thuốc chạy lên tầng, nhưng khi bước vào phòng, cũng phải giật mình thon thót trước cảnh tượng trước mắt.
Lệ Sơ co ro trong góc tường, thét gào chói tai không ngớt. Toàn thân hỗn loạn, áo quần xé toạc, băng ở gáy rơi xuống, vết thương lại rỉ máu do cậu vùng vẫy quá mạnh. Rõ ràng cậu đang mất kiểm soát, thậm chí rối loạn tinh thần, ôm đầu co rúc vào góc như đang chìm trong cơn ác mộng kinh hoàng.
Ân Thuật quỳ sững người gần đó, tay duỗi ra xa, muốn chạm vào mà không dám. Mỗi lần anh tiến gần, tiếng thét của Lệ Sơ lại càng run rẩy, khiếp sợ hơn.
Áo khoác vứt chỏng chơ dưới đất, trán đẫm mồ hôi, alpha cao lớn quỳ khom, dáng vẻ lếch thếch, cố trấn an omega của mình. Nhưng Lệ Sơ chỉ biết khóc, giọng khản đặc như ma nhập, cổ căng cứng, máu loang lổ. Ân Thuật hoảng loạn, bất lực hoàn toàn.
“Cậu Ân, ra ngoài trước đi!” Bác sĩ ra lệnh dứt khoát, chen vào giữa hai người, cố kiềm chế Lệ Sơ.
Một mũi thuốc an thần được tiêm vào. Vài phút sau, Lệ Sơ dần im lặng.
Thuốc có thành phần gây ngủ, nên Lệ Sơ ngủ rất sâu. Bác sĩ băng lại vết thương ở tuyến thể, kiểm tra toàn thân, xác nhận không có vấn đề gì mới rời đi.
Ân Thuật đứng dựa ngoài hành lang, alpha cao lớn, tuấn tú, giờ đây như bị dập tắt hoàn toàn, chìm trong bất lực và tuyệt vọng.
“Vết cắn tập trung ở lớp da bên ngoài, tuyến thể không bị tổn thương nghiêm trọng,” bác sĩ giải thích khách quan, “nhưng vẫn có pheromone xâm nhập, phải mất hai ba ngày mới tan hết.”
Tên cắn Lệ Sơ cực kỳ tàn bạo, nhưng răng lệch khỏi vị trí tuyến thể — điều đó cho thấy hắn biết rõ tình trạng phục hồi của Lệ Sơ. Nếu cố tình nhắm trúng tuyến thể, bộ phận mỏng manh ấy không thể chịu nổi.
Ân Thuật im lặng gật đầu, cảm ơn bác sĩ rồi tiễn ra về.
Lệ Sơ nằm trên giường, đèn mờ chiếu nhẹ, chăn kéo kín tới cằm, phủ kín hai bên, chỉ để lộ gương mặt nhỏ nhắn, trắng nõn. Khi ngủ, cậu thường thích đắp chăn như vậy, che cả tai, như thể chỉ khi đó mới cảm thấy an toàn. Ân Thuật lặng lẽ ngắm cậu rất lâu, rồi cúi xuống, hôn nhẹ lên môi Lệ Sơ.
“Xin em… tha thứ cho anh,” tiếng thì thầm run rẩy vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, “anh cầu xin em.”
Clip từ camera giám sát đã được gửi cho Ân Thuật từ sớm. Mọi hành động, lời nói của Quý Văn Đình với Lệ Sơ đều rõ ràng từng chi tiết.
Ngay giữa chặng đường trở về, Ân Thuật mới biết Quý Văn Đình đã bị gia đình đưa lên máy bay trước. Họ không muốn đối đầu thêm, sợ sự việc càng phức tạp. Dù Ân Thuật không phải kiểu người thù dai, nhưng một khi ra tay, nhà họ Quý sẽ khốn đốn.
Nhưng giờ truy cứu đúng sai cũng chẳng còn ý nghĩa — tổn thương đã xảy ra. Kể cả không có Quý Văn Đình, thì cũng một phần từ chính anh. Những lời buộc tội của Quý Văn Đình đều có thật. Ân Thuật không thể chối bỏ. Mọi thứ dịu dàng anh đang xây dựng trên nền dối trá, sớm muộn cũng sụp đổ.
Ân Thuật ngước lên bầu trời đêm, ánh mắt chìm trong u ám vô tận.
Lệ Sơ tỉnh lại, mở mắt thấy ngay Ân Thuật ngồi cạnh giường. Mất một lúc cậu mới tỉnh táo. Cậu đưa tay định ôm anh, nhưng Ân Thuật đã kéo cậu vào lòng trước.
Sáng hôm sau bác sĩ lại tới khám, hỏi han, tiêm thêm thuốc an thần. Lệ Sơ ngoan ngoãn nằm trong lòng Ân Thuật, phối hợp, bề ngoài không còn vẻ sợ hãi.
Sau khi bác sĩ đi, Lệ Sơ rủ rỉ kể lại chuyện với Ân Thuật, nói tên alpha lạ rất quái dị, nói những điều mơ hồ, khó hiểu. Có vẻ như cậu đã quên nhiều chi tiết do phản ứng căng thẳng. Mỗi khi cậu ngừng lại suy nghĩ, Ân Thuật lại chuyển chủ đề, đánh lạc hướng, nên cậu không nhận ra điều bất thường.
Cách Lệ Sơ đối xử với Ân Thuật sau khi tỉnh táo hoàn toàn bình thường — như mọi cặp đôi yêu nhau. Cậu hoàn toàn quên mất trạng thái rối loạn trước đó. Nhưng Ân Thuật vẫn chưa dám thở phào.
**
Chiều tối trời âm u, Lệ Sơ trò chuyện với Ân Thuật một lúc. Từ sau sự việc, tinh thần cậu không ổn, dạo này hay đau nửa đầu, cậu nghĩ là cảm cúm, uống thuốc bác sĩ kê nhưng chưa đỡ. Ân Thuật quyết định dồn hết công việc về nhà, ở bên cậu mỗi ngày.
Hai người nằm trên ghế sofa dài cạnh cửa sổ sát đất. Ân Thuật đưa nho cho Lệ Sơ ăn. Nho ngọt lịm, cậu ăn liền mấy quả, rồi rúc vào lòng anh tìm tư thế thoải mái.
Sau đó, cậu níu ngón tay Ân Thuật bóp nghịch: “Em cứ ăn rồi nằm, suốt ngày rảnh rỗi thế này… hơi vô dụng thì phải.”
Giọng Ân Thuật trầm ấm, luôn chiều chuộng cậu vô điều kiện: “Thế này là ổn.”
“Ừ nhỉ,” Lệ Sơ được khích lệ, càng lười hơn, “không cần lo nghĩ gì cả.”
Lòng bàn tay Ân Thuật rộng dày, ngón tay thon dài, xương khớp rõ rệt, những vết chai ở đầu ngón do cầm súng lâu năm. Lệ Sơ cắn nhẹ từng ngón, mệt thì thều thào: “Anh… buồn ngủ quá.”
Rồi cậu nghiêng đầu thiếp đi.
Dạo này cậu ngủ rất nhanh, thức dậy cũng không theo giờ giấc. Có khi đang nói dở, đang ăn dở là gục ngủ. Có khi nửa đêm tỉnh dậy đòi xem phim mới ngủ tiếp được. Thi thoảng kêu mệt, đau đầu, bác sĩ kiểm tra kỹ cũng bảo không sao. Nhưng suốt bấy lâu, Ân Thuật vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Thấy cậu ngủ ngon, Ân Thuật đắp chăn cho cậu, rồi ngồi xuống xử lý đống công việc.
Ngoài trời vang lên tiếng sấm, mưa sắp đổ. Anh làm việc một lúc, quay ra đóng cửa sổ, bật hệ thống lọc khí. Mọi động tác đều nhẹ nhàng, không gây tiếng động. Bỗng anh nhớ Lệ Sơ thích ăn xôi sườn, liền để laptop đang mở, đi thẳng xuống bếp. Kiểm tra gạo nếp đã ngâm xong, cho sườn đã sơ chế vào nồi hấp, chuẩn bị hẳn hai chõ để cậu ăn thỏa thích.
Lệ Sơ vốn ăn ít, chỉ là “no mắt, đói bụng”, thấy gì cũng thèm, nhưng gắp vài miếng là kêu no. Nhưng dù cậu chỉ ăn có thế, Ân Thuật vẫn sẵn sàng nấu nướng cầu kỳ.
Mưa rơi lốp đốp. Phòng khách chỉ bật đèn tường. Ân Thuật tắt bếp, ủ thêm một lúc để khi Lệ Sơ dậy là có thể ăn ngay.
Điện thoại sáng lên vài lần. Cuối cùng anh cũng rảnh tay nghe máy — là đối tác gọi đến. Anh đi ra xa nói chuyện, cuộc gọi kéo dài. Khi cúp máy quay lại, Lệ Sơ đã tỉnh.
Mưa đêm xuân làm không khí se lạnh.
Lệ Sơ mặc sơ mi be, quần đùi xám, khoanh chân ngồi dưới sàn, hơi nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.
Mưa càng lúc càng lớn, rơi xuống cây cối, đá sỏi trong vườn, tiếng rào rào khiến người ta buồn ngủ. Nhưng Lệ Sơ không hề buồn ngủ. Cậu gác cằm lên đầu gối, ánh mắt đăm đăm nhìn bụi trúc cần câu đung đưa ngoài kia.
“Tỉnh rồi à?” Ân Thuật đặt điện thoại lên bàn ăn, vừa đi vào bếp vừa nói, “Sườn xong rồi, em rửa tay đi, ăn được rồi.”
Anh đã nếm thử sườn hấp — mềm vừa, chắc chắn Lệ Sơ sẽ thích. Ân Thuật bưng ra, múc thêm bát cháo đậu đỏ, bày biện đầy đủ, mới phát hiện Lệ Sơ vẫn ngồi yên, không nhúc nhích.
Bàn ăn khá xa cửa sổ. Ân Thuật bước tới hai bước, rồi dừng lại.
Lệ Sơ vẫn ngồi nguyên đó, ánh mắt trống rỗng, từ đầu đến cuối không ngoái lại.
“Hạt Dẻ…”
Giọng Ân Thuật run rẩy, nhưng tiếng mưa đã át đi.
“Bé Hạt Dẻ,” anh gọi lần nữa — dạo này anh hay gọi thế mỗi khi xúc động, mỗi tiếng như nỉ non, chất chứa yêu thương, xót xa, hối hận — anh lặp lại, như sợ sẽ đánh thức thứ gì đó, “…ăn cơm đi em.”
Cuối cùng Lệ Sơ cũng cử động. Cậu từ từ ngồi thẳng, quay mặt sang. Con ngươi đen láy phản chiếu hình bóng Ân Thuật, nhưng đáy mắt lạnh như băng.
“Không ăn đâu.” Cậu đáp.
Giọng nhẹ nhàng, y như mọi khi.
Cậu vịn vào sofa đứng dậy. Chiếc chăn xanh đậm trùm trên người tuột xuống, bị chân giẫm lên. Cậu không nhìn Ân Thuật nữa, quay người đi lên tầng.
Ân Thuật vội bước theo, gọi từ phía sau: “Hạt Dẻ.”
Lệ Sơ dừng lại, lưng vẫn quay về phía anh, nói khẽ: “Đừng đi theo em.”
Cơ thể cậu hơi chòng chành, như không đứng vững. Ân Thuật định tiến tới đỡ, nhưng chưa kịp động, tiếng cậu lại vang lên:
“Đừng có lại đây!”
“Anh làm em buồn nôn.”
Chân Ân Thuật bỗng nhiên cứng đờ.