Chặng đường phía trước

Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chặng đường phía trước

Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lưỡi kiếm sắc lửng lơ trên đầu hạ nhát chém.
Nửa tiếng sau, Ân Thuật vẫn đứng sững sờ giữa phòng khách.
Lệ Sơ xuống tầng, tay xách một chiếc túi hành lí chỉ chứa giấy tờ tùy thân và vài bộ quần áo. Chiếc túi nhẹ tênh, vắt lỏng lẻo trên cổ tay gầy gò trắng xanh của cậu.
Rõ ràng Ân Thuật không thể để cậu ra đi dễ dàng thế. Alpha cao lớn trầm mặc chắn trước cửa, dĩ nhiên không dám làm gì bừa bãi, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt đau đớn tột cùng, cầu xin trong im lặng.
“Anh vẫn muốn nhốt em sao?”
Lệ Sơ ngẩng đầu nhìn thẳng vào alpha đang chặn đường, hỏi bằng giọng bình thản lạnh lùng: “Nhốt trong lồng như thú cưng lần trước, rồi cứ cưỡng ép em thoải mái như Quý Văn Đình ấy à?”
Cậu vẫn như xưa, gương mặt dịu dàng ngoan ngoãn, mắt sáng trong, nét mặt hiền hòa, vốn là sinh vật đáng được nâng niu trân trọng nhất. Gương mặt ấy từng nở nụ cười tươi tắn hồn nhiên, từng tha thiết sắt son đến thế, mà nay chỉ còn lại câu hỏi lạnh lùng chán ghét.
“Chỉ có chết đi em mới thoát khỏi bọn họ hả?”
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, chiếu sáng lòa căn phòng. Lệ Sơ nhìn thấy môi Ân Thuật run run, mắt đỏ hoe.
Ân Thuật cũng nhìn Lệ Sơ.
Dù trí nhớ đã khôi phục, bề ngoài tỉnh táo lạnh tanh nhưng toàn thân cậu vẫn run rẩy yếu ớt. Lệ Sơ gắng gượng đứng trước đối phương, nắm chặt chiếc túi, cảm giác như đang đứng giữa mưa lạnh, chỉ cần buông tay là sẽ vỡ tan.
Buồn nôn, chết đi, những từ ấy không nên thoát khỏi miệng Lệ Sơ. Dáng người lảo đảo sắp ngã cũng không nên xuất hiện ở cậu. Chúng ép cậu suy nhược kiệt quệ. Nhưng xung quanh cậu lại tỏa ra luồng khí quyết liệt, không chịu nhượng bộ, không thỏa hiệp nữa.
Hai tâm trạng mâu thuẫn lẫn lộn khiến Ân Thuật nhận ra, nếu cứ khăng khăng cố chấp, mối quan hệ giữa họ sẽ rơi vào vực thẳm không lối thoát.
Lý trí bảo Ân Thuật buông tay, để em đi, cho em và chính mình một đường sống. Song chỉ trong nháy mắt, nỗi đau mất đi hóa thành sóng thần xô ngã anh, tuyệt vọng đủ tan xương nát thịt.
Anh đã chuẩn bị từ lâu, nhưng khi đối diện vực thẳm thật, anh vẫn ôm hi vọng mong manh, chẳng muốn buông tay.
Hai người chưa giằng co lâu, tiếng động cơ xe bên ngoài vang lên, tiếp đó chuông cửa réo. Trên màn hình giám sát là Vân Hành mặc đồng phục tác chiến màu đen đứng trước cửa, đèn xe sau chiếu sáng màn mưa trắng xóa. Gương mặt cậu ta căng thẳng, gõ vào camera ngoài cửa, giọng trầm giọng gọi: “Ân Thuật, đừng ép tôi phải phá cửa.”
Ân Thuật như chẳng nghe thấy gì, chỉ đăm đăm nhìn Lệ Sơ không chớp mắt.
Thấy Vân Hành, vai Lệ Sơ thả lỏng bớt. Cậu chỉ mất nửa tiếng để thu dọn đồ đạc, tâm trạng, tình cảm, cả cuộc hôn nhân xây trên ảo tưởng hư vô. Dư âm cú sốc hồi phục trí nhớ giằng xé thể xác lẫn tinh thần cậu, nhưng lúc này không thể yếu mềm, không thể ngã gục. Cậu gọi điện cho Vân Hành, nói đúng một câu: “Phiếm Phiếm, đến đón tớ đi.”
Ân Thuật đứng sững ở cửa, biết Lệ Sơ đã quyết tâm ra đi, cũng biết mình không còn mặt mũi níu kéo, song câu cuối cùng của cậu khiến anh không dám hành động bừa bãi.
Tỉnh ngộ là đánh mất.
Đây là nguyên lý anh đã hiểu ra, chẳng trông chờ may rủi gì, anh sai lầm bao nhiêu, gây tổn thương cho Lệ Sơ mãi mãi không thể bù đắp, anh phải chịu đúng tội.
Nhưng vẫn mong được nhìn thêm lần, nấn ná thêm chút, dù chỉ một giây cũng đủ.
“Chờ ngày mai… chờ tạnh mưa,” Từng chữ anh thốt ra đều nặng nhọc vô cùng, “tôi đưa em đi, em muốn đi đâu cũng được.”
Lệ Sơ chậm rãi lắc đầu: “Em muốn ở một mình.”
Tổn thương không thể xóa nhòa, song trong nửa năm mất trí nhớ, sự êm đềm vui vẻ mà bạn bè chăm nom đem lại cho cậu cũng là thật. Cậu không yêu nổi, cũng chẳng muốn hận nữa, bất cứ mảnh vụn cảm xúc nào từ Ân Thuật đều khiến cậu héo mòn cạn kiệt.
“Hạt Dẻ, tôi không có mặt mũi… cũng không tư cách giữ em lại,” Giọng Ân Thuật nghẹn ứ, khổ đau khiến thân thể cao lớn của alpha oằn xuống rõ rệt, “tôi chỉ muốn ở bên em thêm chút, chí ít chờ em bình tĩnh lại, chí ít…”
“Em mệt lắm rồi, hết sức rồi.” Lệ Sơ cắt ngang, đưa ra lời từ chối lạnh lùng như sắt đá, “Vì cứ nhìn thấy anh là lại nhớ đến chuyện kinh khủng ấy.”
Ân Thuật nhắm mắt lại.
Lệ Sơ vòng tránh Ân Thuật, định mở cửa nhưng động tác bỗng ngừng lại giây lát. Hai người quay lưng về phía nhau, mùi tanh tanh của mưa len vào phòng qua khe cửa hé. Từ đầu đến cuối Lệ Sơ không nhìn Ân Thuật thêm lần nào.
“Đời còn dài lắm, chặng đường còn lại thôi mình đừng đi cùng nhau nữa.” Cậu nói.
Cánh cửa từ từ mở ra, Lệ Sơ đứng dưới mái hiên mặc áo khoác dày, tay xách túi hành lí màu đen. Vân Hành thở phào, sải bước đến ôm chặt Lệ Sơ, ánh mắt quét ngang Ân Thuật đang đứng sững sau.
Ân Thuật chỉ im lìm nhìn theo hai người. Màn mưa che khuất khiến Vân Hành không rõ sắc mặt đối phương, nhưng trực giác mách bảo Ân Thuật sẽ không ngăn cản nữa. Cậu ôm Lệ Sơ mau chóng lên xe, khi đóng cửa xe, khóe mắt liếc thấy Ân Thuật loạng choạng tiến thêm bước.
Xe rẽ ra khỏi tiểu khu, hướng lên cao tốc. Hai người trong xe đều im lặng, Vân Hành lái xe bằng một tay, tay kia nắm chặt Lệ Sơ. Bàn tay cậu rét cóng thấu xương, khẽ run rẩy không kiểm soát.
“Qua cả rồi.”
An ủi bao nhiêu cũng không sánh bằng nỗi đau thấm vào xương của người trong cuộc. Lệ Sơ cần thời gian tiêu hóa, bao lâu thì Vân Hành không biết.
“Giang Toại đi công tác, ở nhà chỉ có hai bọn mình. Cậu muốn làm gì tớ cũng sẽ làm cùng cậu, muốn đi đâu tớ đưa cậu đi. Rồi sẽ trôi qua hết, sẽ quên hết thôi.”
Vân Hành nói nhẹ nhàng, Lệ Sơ rút tay che mặt, thoáng nước mắt thấm ướt lòng bàn tay.
Trời mưa suốt đêm, Vân Hành thức sớm, rón rén hé cửa phòng ngủ phụ, thấy Lệ Sơ ngủ ngon lành trên giường mới đi đánh răng rửa mặt chuẩn bị bữa sáng. Cậu bưng sữa đậu nành đã khuấy đều ra bàn, định gọi Lệ Sơ dậy ăn thì bỗng có tiếng gõ cửa nhè nhẹ bên ngoài.
Sau khi kết hôn, Vân Hành và Giang Toại vẫn ở chung cư gần trường, an ninh tiểu khu chặt chẽ, tiếng động đột ngột khiến Vân Hành cảnh giác.
Bật camera nhận diện xong, Vân Hành vẫn mở cửa.
Alpha sa sút suy sụp đã thức trắng đêm, chiếc áo măng tô sũng nước, tóc ướt nhẹp, đứng ở cửa, cầm một chiếc túi.
“Anh đến làm gì?” Vân Hành hạ giọng, đồng thời nhìn qua căn phòng phụ của Lệ Sơ.
Ân Thuật giơ chiếc túi, bên trong là hộp đồ ăn. Bắt gặp ánh mắt nghi ngờ của Vân Hành, anh cứng người, giọng khàn đặc: “Em thích ăn xôi hấp sườn, tôi nấu một ít, làm phiền cậu cầm cho em ấy.”
Vân Hành cau mày không nhận: “Lệ Sơ không muốn nhìn thấy cái này đâu, anh về đi.”
Tay Ân Thuật vẫn nâng giữa không trung, anh nói bằng giọng yếu ớt Vân Hành chưa từng nghe: “Cậu cứ đưa em ấy, nếu em ấy không ăn… thì vứt đi vậy.”
Nói xong anh không chờ phản ứng, treo hộp đồ ăn lên móc cửa rồi bỏ về.
“Chờ đã!” Vân Hành bước ra cửa, mở miệng không vui, “Tôi không rõ sao anh vào được nhưng sau này đừng đến nữa.”
Bước chân Ân Thuật đờ ra, anh im lặng.
Vân Hành chợt nghĩ: “Đừng bảo anh bám theo xe tôi từ hôm qua đấy chứ?”
Tối qua do chở Lệ Sơ nên cậu giữ tốc độ vừa phải, Ân Thuật gói đồ ăn xong lái xe đuổi theo. Anh nắm rõ địa chỉ nhà Vân Hành từ trước, vào tiểu khu không khó với xuất thân đặc nhiệm.
Nhưng vào được tiểu khu không có nghĩa lên được tòa nhà. Trông bộ dạng ướt nhẹp của anh, chắc phải đứng dưới tầng suốt đêm, chờ sáng chủ hộ ra ngoài mới lẻn vào.
Ân Thuật im lặng không đáp, ấn nút xuống, khuất dần trong thang máy dưới ánh nhìn chòng chọc của Vân Hành.
Lúc Lệ Sơ tỉnh dậy thì đã đến trưa, Vân Hành không gọi mà để cậu ngủ. Sau khi cậu dậy, Vân Hành nói đã hẹn viện trưởng Tề bên viện Nghiên cứu khoa học kiểm tra chức năng não bộ và tuyến thể cho cậu. Vân Hành không tin Ân Thuật, muốn nhờ viện trưởng Tề uy tín nhất nước Liên bang Mới khám rồi mới yên tâm.
Trước khi rời nhà, Lệ Sơ liếc qua túi rác Vân Hành đang xách, thấy một hộp cơm quen thuộc lẫn trong đồ lặt vặt, nhưng Vân Hành không nói gì nên cậu cũng không hỏi.
Viện trưởng Tề dành trọn buổi chiều kiểm tra và đánh giá toàn diện cho Lệ Sơ. Thực ra ekip phẫu thuật và trị liệu tuyến thể cho Lệ Sơ trong giai đoạn mất trí nhớ cũng hàng đầu, về lý thuyết sau khi khôi phục trí nhớ nên để ekip gốc tiếp tục điều trị là tối ưu. Nhưng Lệ Sơ không muốn dây dưa với Ân Thuật nữa, viện trưởng Tề đành căn cứ tình trạng hiện tại vạch phương án trị liệu mới.
“Tốt nhất phải có người nhà hoặc người đáng tin cậy trợ giúp thì hiệu quả mới đảm bảo.” Viện trưởng Tề nhìn omega gầy gò trước mặt, vẻ ngoài bé nhỏ như trẻ vị thành niên, bà không dám chắc liệu đối phương có chịu đựng nổi không.
“Một mình cháu là được ạ.” Lệ Sơ mím môi, giọng kiên định.
“Khó lắm,” Viện trưởng Tề không tán thành, thẳng thắn chỉ ra, “nếu ký ức khôi phục bao gồm sự kiện tổn thương như sự cố, bạo lực, sẽ cần cảnh giác trước phản ứng căng thẳng cấp tính hay rối loạn căng thẳng hậu sang chấn, nguy cơ trầm cảm, lo âu hoặc rối loạn nhân cách. Chỉ một mình cháu tự xoay sở, có khi ý thức được vấn đề đã muộn.”
Nói xong bà nhìn Vân Hành, mọi người đều hiểu hàm ý “muộn rồi”. Không hiếm ca không chịu nổi kịch thích trong điều trị dẫn đến hành vi quá khích, nếu có người nhà hỗ trợ sẽ khả quan hơn.
Nhưng Lệ Sơ không muốn về nhà, cũng không định chia sẻ trọn vẹn với người nhà, thậm chí từ khi tỉnh táo lại chẳng hé lộ cho Vân Hành biết. Vân Hành chỉ đoán đại khái chứ không nắm toàn bộ. Lệ Sơ chưa nói, Vân Hành sẽ không gặng hỏi.
Lệ Sơ trông nhu nhược nhưng thực tế cực kỳ bướng bỉnh. Cậu đã quyết, khó lòng thay đổi. Cậu muốn tự mình vượt qua gập ghềnh với Ân Thuật suốt hai năm, muốn dựa vào bản thân hồi phục khỏe mạnh, muốn ở một mình, dù cô đơn, dù mất nhiều thời gian mới quên được, vẫn không chấp nhận sự thương hại từ người khác, ngay cả người nhà.
Lệ Sơ nhìn viện trưởng Tề, lặp lại: “Một mình cháu là được ạ.”
Cuối cùng viện trưởng Tề cho vài loại thuốc ổn định tuyến thể và chống lo âu, dặn uống theo hướng dẫn, không cần tái khám. Rồi đưa cậu tấm danh thiếp chuyên gia tâm lý nổi tiếng, bảo: “Nếu thấy không ổn, hãy tìm cô ấy. Cô ấy sẽ giúp cháu.”