Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 41: Thằng ngốc
Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lệ Sơ chưa kịp phản ứng đã bị đặt ngay lên giường.
Đây là chiếc giường đơn bằng gỗ thường dùng trong ký túc xá công nhân, trải một tấm thảm dày, cuối giường gấp gọn chiếc chăn lông cừu.
Người đàn ông ngồi xổm, cởi đôi dép lê Lệ Sơ đang đi, hai bàn tay to bọc lấy đôi chân lạnh cóng của cậu. Lòng bàn tay khô ráo, ấm sực áp chặt vào đôi chân trắng nõn để xoa bóp, cố ủ ấm cho cậu.
Suốt quá trình, Lệ Sơ bất động, không nói lời nào, chỉ ngây người nhìn người đàn ông đang cúi xuống trước mặt. Hình như cậu vẫn chưa hoàn hồn, nước mắt dâng đầy nhưng không rơi, cậu chỉ đứng im, không hề bật khóc.
Vẫn cảm giác lạnh buốt, người đàn ông không ngẩng lên, động tác của anh vô cùng dứt khoát, vén áo, chắp hai chân Lệ Sơ kéo vào lòng mình.
Nguồn nhiệt dồi dào bao bọc lấy bàn chân, mắt cá, bắp chân, lòng bàn chân chạm vào cơ bắp rắn chắc, Lệ Sơ giẫm mấy cái cho bớt tức, chốc lát ngón chân đông cứng đã có cảm giác trở lại.
Người đàn ông bèn ôm chân Lệ Sơ ngồi hẳn xuống đất, cúi đầu im lặng hồi lâu, từ nãy tới giờ vẫn không ngước mắt nhìn cậu.
Một lúc, căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở của hai người và tiếng tí tách từ lò sưởi.
Lệ Sơ dụi mắt, đôi mắt đã đỏ hoe. Chờ một lúc lâu nữa, cuối cùng đôi chân cậu cũng ấm dần, người đàn ông mới nhấc chân cậu khỏi quần áo, lấy chiếc chăn lông cừu quấn thật kín cho cậu.
Xong việc, anh đứng dậy, bước tránh ra xa. Song căn nhà gỗ chỉ rộng vậy, giường và bàn đã chiếm hết không gian, chưa kể chiếc lò tôn đang cháy rừng rực sát cửa sổ. Anh đành đứng tạm cạnh cửa ra vào, mãi tới giờ ánh mắt anh mới nhìn sang gương mặt Lệ Sơ.
Chỉ thoáng nhìn, anh chẳng thể rời mắt được.
Ân Thuật mặc bộ đồng phục vải thô như các công nhân khác ở trang trại, chất liệu cứng dày sần sùi, cọ vào da hơi châm chích. Quầng sáng từ lò sưởi chiếu rọi nửa bên mặt anh, so với ngày xưa anh đã khác rất nhiều – tóc cắt ngắn gọn, lộ phần trán và thái dương rõ nét, ánh lửa hắt lên nét mặt sắc sảo. Anh vốn ít nói, nay càng trầm mặc như khối sắt. Trước kia quanh anh luôn toát khí thế khó lường, vẻ thanh cao của quý công tử hòa với sự nghiêm nghị của lính đặc chủng, nay lại thêm nét thô ráp, khoáng đạt, chẳng màng chuyện nhỏ nhặt. Anh đứng đó khiến người ta cảm tưởng cảnh xưa chợt trở về sau quãng thời gian mênh mông, xa lạ tới độ như cách biệt cả kiếp người.
Lệ Sơ ngẩn ngơ ngắm anh thật lâu, nước mắt lại lăn dài.
“Sao anh không đến gặp em, giả chết vui không hả?”
Lệ Sơ cất lời chất vấn, tâm trạng ngổn ngang dồn nén trong đầu và tim. Hơn một năm nôn nao chờ đợi, đau đáu kiếm tìm, sống không gặp, chết không thấy xác, ai cũng bảo Ân Thuật không còn nữa, bản thân cậu cũng đã sắp tin, sắp bị tuyệt vọng đánh gục. Giờ nhìn thấy anh thật, tất cả biến thành tức tối – tức vì hóa ra anh còn sống mà không chịu tới gặp mình, tức vì hóa ra anh lặng lẽ ẩn náu ngay tại trang trại này.
Lệ Sơ dồn sức đấm mạnh vào chăn, cảm xúc dồn nén bùng nổ, cậu òa khóc ầm ĩ như đứa trẻ.
“Trốn ở đây để làm cái gì cơ!”
Cậu bực bội vò chăn thành đống đá xuống sàn, giật phăng mũ ném vào người Ân Thuật, mắng mỏ hung hăng: “Đóng vai cô Tấm à?”
“Tranh thủ lúc em ngủ lẻn vào đắp chăn, lén lút chẻ củi rồi dắt chó đi dạo, em cần lắm chắc?”
“Anh đúng là xấu xa vô cùng tận, cái loại như anh, cái loại…” Lệ Sơ chùi nước mắt thô bạo, ức tới không nói nổi.
Thấy cậu kích động quá, Ân Thuật vô thức tiến lên một bước, rồi phải khựng lại cứng ngắc.
“Tôi sợ em không muốn gặp tôi.” Ân Thuật chậm chạp mở miệng, ánh mắt nhìn Lệ Sơ đầy xót xa, nhưng trên hết vẫn là tình yêu sâu đậm nhưng kiềm chế.
Nói xong, anh bối rối gập ngón tay, siết chặt chịu đựng, như thể không dám đối diện với Lệ Sơ.
“Đừng khóc… Hạt Dẻ, xin lỗi em.”
Lúc nào anh cũng xin lỗi, nhưng xin lỗi là vô dụng nhất.
Lệ Sơ trợn mắt ngó anh, cái nhìn khiến Ân Thuật càng ăn năn. Anh lúng túng, ngay từ đầu đã biết Lệ Sơ sẽ phát hiện ra, nhưng không ngờ lại sớm đến vậy.
Anh nâng tay, từ tốn cởi chiếc khăn quàng quanh cổ, để lộ mảng da ghê rợn to tướng. Lệ Sơ nín thở theo động tác của anh, vẻ sững sờ dần dâng trào trong mắt.
Đó là vết sẹo bỏng rộng chạy từ cổ xuống vai, lan lên tận xương hàm dưới má phải. Lúc nãy Ân Thuật quàng khăn, Lệ Sơ đang đắm chìm trong tâm trạng đảo lộn nên chẳng phát hiện.
Thực ra có gì bất ngờ đâu, Lệ Sơ nghĩ bụng, sống sót giữa vụ nổ diện rộng ấy, chắc chắn Ân Thuật đã phải hứng chịu những vết thương khó tưởng tượng.
Lớp bực dọc bao trùm nỗi đau xót chỉ mỏng manh, nhanh chóng bị bóc mất, hé lộ tâm tình chân thực nhất phía dưới.
Lệ Sơ hé môi, giọng run rẩy: “Đau không?”
Đôi mắt sâu thẳm của Ân Thuật dồn nhìn Lệ Sơ chăm chú, anh thấp giọng đáp: “Không đau.”
Lệ Sơ cảm giác như có gì mắc kẹt ở cổ họng, không nuốt trôi cũng chẳng nhả ra được. Kêu đau một câu thì làm sao chứ? Đại khái con người Ân Thuật chính là kiểu vậy, giữ mãi sự cố chấp và kiên định, dù đã xa nhà họ Ân vẫn chẳng bóc tách được bộ gene khắc ghi xương tủy từ bé, không thỏa hiệp, không bao giờ chịu nhận thua.
Lệ Sơ thở hắt: “Vì cái này ư?”
Ánh nhìn Ân Thuật thoáng khựng: “Không hẳn.”
Anh còn bị què một bên chân.
Vết bỏng và vết thương ở chân khiến anh không tài nào đối mặt với bản thân, dĩ nhiên càng không thể đối diện Lệ Sơ. Anh không chịu xuất hiện mà chẳng yên tâm, chỉ dám đóng giả công nhân nấp ở trang trại, thỉnh thoảng trông theo Lệ Sơ từ xa.
Nào ngờ Lệ Sơ chẳng hề ngạc nhiên: “Em biết.”
Chỉ cần nhìn lướt qua, cậu nhận ra ngay Ân Thuật trong camera – dù đối phương đã mặc đồng phục, che chắn kín kẽ, trông như công nhân bình thường – anh đi lại rất chậm, chân phải hơi khập khiễng, tránh camera vào nhà kho, bổ củi xong còn tiện thể dẫn Jimmy ra ngoài chơi.
Lệ Sơ vươn tay về phía Ân Thuật: “Lại đây.”
Ân Thuật thoáng do dự, nhưng rồi trông thấy vẻ đau thương trong mắt Lệ Sơ, anh ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng bước tới gần. Anh cử động từ từ, chân phải hơi lệch, Lệ Sơ rướn người sang chộp lấy tay anh. Bàn tay Ân Thuật rất lớn, ngón tay đầy chai, Lệ Sơ nắm ngón tay khẽ kéo về phía trước, Ân Thuật bèn nương theo quỳ một gối xuống.
Ân Thuật quỳ dưới sàn, Lệ Sơ ngồi trên giường, hai người một cao một thấp. Lệ Sơ tập trung quan sát Ân Thuật, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo ở cổ. Vốn dĩ Ân Thuật không còn đau nữa, nhưng ngón tay mềm mại của Lệ Sơ vừa đặt lên là cơn đau từng khoan tim ấy bỗng quay trở lại.
Hình như cái vết sẹo cũng khiến tinh thần gồng gánh lâu nay của anh vỡ tan chỉ trong nháy mắt, đột nhiên anh suy sụp ngã ngồi ra sàn.
Ân Thuật vùi mặt vào lồng ngực Lệ Sơ, hai tay luồn ra sau ghì lấy eo cậu, cả người đều run lên bần bật. Lệ Sơ ôm đầu Ân Thuật, mái tóc ngắn cứng cỏi đâm vào lòng bàn tay, nhoi nhói ngứa ngáy.
Ngoài cửa sổ là tăm tối cùng giá rét vô biên, Ân Thuật ôm siết Lệ Sơ thật chặt không chịu thả tay. Người vốn mạnh mẽ nay trở nên dễ vỡ, vỏ ngoài vững chãi chỉ là lớp ngụy trang khéo léo.
“Em tưởng anh chết rồi.”
“Chẳng phải anh bảo có bò cũng sẽ bò đi tìm em đấy à? Đồ lừa đảo.”
“Chỉ vì bị thương mà không dám xuất hiện? Đúng là nhát cáy.”
Lệ Sơ liệt kê lên án từng chuyện, Ân Thuật áp mặt vào lồng ngực cậu như thể kiệt sức, chỉ lát sau Lệ Sơ đã cảm giác vạt trước áo mình ướt đẫm. Cậu không vạch trần mà gác cằm lưng đầu Ân Thuật, mùi hương gỗ thông thoang thoảng bất giác tỏa ra, hòa quyện với mùi củi đang cháy trong lò thành tổ hợp kỳ diệu, cuối cùng giúp trái tim người ta hoàn toàn dịu lại.
Con người Ân Thuật phải trái rõ ràng, không có chuyện nhập nhèm nước đôi, ghét cách hành xử tùy hứng ngẫu nhiên, không cầm lên được mà cũng chẳng đặt xuống được. Lệ Sơ khó tránh nghĩ bụng, hễ Ân Thuật linh hoạt hơn chút xíu thôi thì họ đã chẳng rơi vào tình cảnh hôm nay.
Nhưng chính vì thế nên Ân Thuật mới là Ân Thuật, chứ không phải một ai khác.
Tính tình ngang ngạnh ương bướng, cơ thể chồng chất vết thương, là một Ân Thuật không hoàn hảo, song cũng là Ân Thuật duy nhất trên đời.
“Sau này có vội mấy cũng không được đi dép lê ra ngoài đâu.” Mãi lâu sau giọng Ân Thuật vang lên, nhưng mắng một đằng anh lại đáp một nẻo, “Em còn đang sốt.”
Những tâm trạng như sóng xô biển gào tan đi, Lệ Sơ muộn màng nhận ra nỗi mỏi mệt, dường như cuối cùng cậu cũng dỡ được gánh nặng ngàn cân, cảm giác lửng lơ mịt mờ lại ập tới. Cậu thử dồn sức nắm chân tóc Ân Thuật mà Ân Thuật chẳng phản ứng, cậu bèn ra tay mạnh hơn, giật mất hai cọng tóc cụt lủn cứng đơ.
Ân Thuật kêu khẽ xuýt xoa, ngẩng đầu lên khỏi lòng Lệ Sơ, nhìn cậu.
Cả hai chạm mắt nhau, Lệ Sơ chớp mắt mấy lượt, thình lình hỏi: “Đau không?”
Ân Thuật chậm rãi thở hắt ra, giọng nhỏ nhẹ tới khó lòng nghe thấy: “Đau.”
Lệ Sơ xẹp miệng, nước mắt lại ầng ậc đong đầy, nhưng lần này chúng không rơi nữa, cậu giơ tay chùi bớt rồi gắng nở nụ cười.
“Anh đúng là đồ ngốc,” Lệ Sơ phê phán, “siêu ngốc luôn ấy.”
Giờ thì Ân Thuật tiếp lời rất nhanh: “Ừ, ngốc hết thuốc chữa.”
Căn nhà gỗ quá lạnh, Lệ Sơ đang ốm xong chưa ăn cơm. Ân Thuật bèn lấy chăn quấn vào cho cậu, bế cậu lên xe, rồi lái chiếc xe bán tải quay về.
Cháo đã nguội ngắt, Lệ Sơ thư thái vùi mình vào sofa dõi theo Ân Thuật đun nóng lại cháo, nướng thêm bánh mì. Tuy đi đứng hơi khập khiễng nhưng dường như chẳng ảnh hưởng đến tốc độ hành động của anh.
Cả hai từ tốn ăn cơm, Ân Thuật kể cho cậu nghe mình đã tránh khỏi vụ tấn công đánh bom dạng bao trùm ấy ra sao.
Anh nằm dưới một gốc đa đổ rạp vì trúng bom, đợt đầu tiên quân đội liên hợp vào tìm kiếm không gặp, sau nhờ Lệ Sơ không chịu từ bỏ, cuối cùng máy bay không người lái Sylas để lại cũng phát hiện ra anh. Khi đội cứu hộ đợt hai lần theo tín hiệu đến nơi thì trùng hợp thay người dẫn đội cũng thuộc nước Liên bang Mới, từng hợp tác với anh.
Lúc được tìm thấy là về cơ bản anh đã sắp rơi vào trạng thái sốc, trước khi hôn mê anh chỉ kịp nói với đối phương đúng một câu: “Đừng cho Lệ Sơ biết.”
Toàn thân anh gần như không có chỗ nào lành lặn, các vết súng bắn, trúng thuốc nổ, bỏng lửa đan xen chồng chéo, thậm chí đội cứu hộ còn nhận định anh sẽ không cầm cự được tới bệnh viện. Dù miễn cưỡng tìm ra thì hi vọng sống tiếp cũng quá mong manh. Nếu đã vậy, việc gì phải nói cho Lệ Sơ nữa? Gieo rắc hi vọng rồi lại đột ngột đập tan mới là tàn nhẫn nhất. Chẳng thà cứ để em ấy tưởng mình đã chết, cắt đứt triệt để, cũng còn hơn cảnh giày vò tái diễn.
Huống hồ vốn dĩ Lệ Sơ cũng đã bắt đầu cuộc sống mới, không cần anh thêm.
Có khi anh chết đi… lại là chuyện hay.
Sau khi đưa tới bệnh viện, anh được nhà họ Ân bí mật đón về. Điều kiện và công nghệ chữa trị ở nước Liên bang Mới phát triển hơn, tuy bố Ân giận Ân Thuật thật, thậm chí hai cha con từng xào xáo tới mức chia rẽ công khai nhưng dẫu sao cũng là ruột thịt, trông thấy con trai nằm thoi thóp trên giường bệnh thì sau cùng bố Ân vẫn chọn nhượng bộ, điều động toàn bộ vốn liếng cứu anh.
Anh nằm liệt giường cả tháng trời mới dần tỉnh lại, song tiên lượng không mấy lạc quan. Sóng xung kích từ vụ nổ khiến xương đùi phải anh vỡ nát, nhiễm trùng liên tục khó phục hồi, vết bỏng cũng gần độ 3, anh phải trải qua hàng loạt ca mổ ghép da, ghép và cố định xương, mất thêm nửa năm nữa mới xuống giường được.
Ân Thuật nhìn mình trong gương, mong muốn quay về bên cạnh Lệ Sơ yếu dần đi theo quá trình phục hồi dằng dặc mà đau đớn. Anh cứ giằng co qua lại giữa chần chừ và khao khát, đồng thời vẫn âm thầm ngó trộm cuộc đời Lệ Sơ, biết tin cậu đang sống rất tốt.
Nay Hạt Dẻ của anh cực kỳ giỏi giang, là giáo sư danh dự thuộc học viện quân sự hàng đầu thế giới, là người tiên phong trong tận mấy mảng kỹ thuật tiên tiến. Omega trẻ tuổi tuyệt vời đến thế, tất cả mọi người chỉ biết ngưỡng mộ chứ chẳng thể với tới.
Dường như cậu đã hoàn toàn không cần đến Ân Thuật.
Ban đầu Lệ Sơ cũng đâu cần Ân Thuật, cậu chẳng cần bất kỳ ai. Nếu việc mình bỏ mạng giữa vụ nổ có thể giúp Lệ Sơ tháo gỡ nút thắt quá khứ trong lòng, biết đâu đó mới thật là kết cục trọn vẹn nhất.
Từng có giai đoạn rất dài anh bài xích việc điều trị phục hồi, bỏ bê bản thân, chân mãi không khá lên, bác sĩ cũng hết cách. Nếu không nhờ buổi hội thảo hàng năm gây tiếng vang xôn xao trong ngành thì có lẽ Ân Thuật sẽ chẳng bao giờ gom đủ dũng khí để bước tới cạnh Lệ Sơ lần nữa.
—
💦 Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát: