Chương 44: Anh Quyết, Giữ, Không Đá

Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 44: Anh Quyết, Giữ, Không Đá

Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lễ công bố chính thức dự án thiết bị không người lái diễn ra vào thứ Sáu, trời nắng đẹp, quy tụ đầy đủ những nhân vật trọng yếu từ quân đội và các lãnh đạo cấp cao. Ngay cả Đại tá Vân Hành – người của Học viện Quân sự số 1 thuộc Liên bang Mới – cũng nhận lời mời tham dự.
Lệ Sơ bước lên sân khấu, thay mặt nhóm nghiên cứu trình bày bài phát biểu ngắn gọn trong nửa tiếng. Trong 10 phút cuối, cậu nhấn mạnh rằng toàn bộ thành quả của dự án sẽ được ứng dụng để hỗ trợ trẻ em thất học và mồ côi. Cậu cũng không quên nói thêm: nếu có ai trong số các vị đang ngồi đây sẵn lòng đóng góp vốn không hoàn lại, cậu sẽ ghi nhận và cảm ơn riêng trong từng hoạt động sau này.
“Tưởng nghe nói đã nhận được khoản đầu tư lớn rồi mà? Sao còn đi xin thêm?” – Một người phía dưới thì thầm.
Kẻ khác phụ họa: “Tham vọng thật đấy.”
Vân Hành liếc nhanh hai người, giọng châm biếm: “Dùng của cải và năng lực để thúc đẩy xã hội, đền đáp thế giới – đó mới là ưu việt thực sự. Tôi nghĩ, ở đây không thiếu những con người có tầm nhìn và tư tưởng vượt trội.”
Như thể hưởng ứng, hàng loạt cánh tay dưới khán đài lần lượt giơ lên, thể hiện sự ủng hộ. Lệ Sơ mỉm cười bình thản, khẽ cúi người cảm ơn.
Sau buổi lễ là tiệc rượu cảm ơn theo thông lệ, có khoảng nghỉ ngắn. Dù đang giờ giải lao, Lệ Sơ vẫn phải tiếp đón không ít người muốn làm quen vì ngưỡng mộ danh tiếng. Khác với vẻ lạnh lùng thường ngày, cậu giờ đây cười nói thân thiện, ứng xử tự nhiên, dù phần nào cũng vì nể trọng túi tiền của họ.
Nhưng xã giao quả thật hao tâm tổn sức.
Cuối cùng, tranh thủ lúc không ai để ý, Lệ Sơ trốn vào phòng nghỉ uống cà phê. Thảm dày hút sạch tiếng bước chân, khiến Ân Thuật bước vào như thể lén lút, vụng trộm.
Lệ Sơ đang ngồi tựa vào ghế sofa, dụi mắt mệt mỏi. Chưa kịp nói gì, Ân Thuật đã quỳ xuống.
Chắc hẳn một alpha cao lớn, tuấn tú như anh chưa từng làm việc này bao giờ – quỳ một gối hay hai gối khác nhau rất nhiều. Nhưng vì quá căng thẳng, anh quỳ cả hai đầu gối xuống sàn, khiến Lệ Sơ giật mình, vội co rụt hai chân lên ghế.
“Anh… anh làm gì vậy!” – Lệ Sơ lắp bắp.
Ân Thuật nghiêm nghị, người cứng đờ, lòng bàn tay nâng chiếc hộp mở nắp – bên trong là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
“Bé Hạt Dẻ,” – Giọng anh cứng nhắc – “tôi muốn…”
Chưa kịp dứt lời, cánh cửa bật mở. Một giọng nói vang lên từ ngoài:
“Giáo sư Lệ ——”
Ân Thuật lập tức bật dậy như điện giật, vội giấu tay ra sau lưng.
Người kia chỉ thò đầu vào, liếc Ân Thuật một cái đầy thắc mắc rồi nói với Lệ Sơ: “Giáo sư, 10 phút nữa là bắt đầu tiệc rồi, hiệu trưởng bảo anh xuống sớm ạ.”
Lệ Sơ hoảng hốt vẫy tay, ra hiệu đã rõ.
Cánh cửa vừa khép lại, Ân Thuật đang định mở lời thì Lệ Sơ vội ngăn lại: “Anh dừng lại!”
Anh vẫn cầm chiếc nhẫn, đứng không được mà quỳ cũng chẳng xong, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn Lệ Sơ. Cậu lau mồ hôi trán, đầu óc rối bời, ậm ừ mãi mới dám nhìn sang. Không nhìn thì không sao, vừa liếc thấy, cậu mới thấy Ân Thuật còn căng thẳng hơn – gương mặt anh ngập tràn hoang mang, pha lẫn nỗi tủi thân, đau đớn như thể sắp bị từ chối.
“Phải xuống rồi,” – Lệ Sơ trèo khỏi ghế, không dám nhìn anh, ném ra một câu lơ mơ: “Có gì về nhà nói” – rồi vội vã bước đi như chạy trốn.
Cậu không đợi Ân Thuật, lao nhanh ra khỏi phòng nghỉ.
Dù phải phát biểu ngắn trước tiệc, Lệ Sơ hoàn toàn không biết mình đang nói gì. Giọng nói máy móc vọng trong đại sảnh, toàn là mấy từ kiểu “Chào mừng”, “Cảm ơn”. Nhưng vốn dĩ cậu vốn kiệm lời, mọi người quen rồi. Dù cậu chỉ nói chưa đầy hai câu, cả hội trường vẫn vỗ tay rộn rã.
Ân Thuật đứng ngoài rìa, ánh mắt xuyên qua đám đông, chạm vào ánh mắt Lệ Sơ. Cậu hít sâu, vội vã rời khỏi sân khấu.
“Cậu sao vậy?” – Vân Hành cầm ly rượu bước tới. Người khác có thể không nhận ra, nhưng cậu ta thấy ngay vẻ thất thần trong mắt Lệ Sơ.
Lệ Sơ liếc quanh như kẻ trộm, thấy không có Ân Thuật mới thở phào, thì thầm: “Vừa nãy, trong phòng… anh ấy… kiểu là… định cầu hôn tớ.”
Vân Hành: “?”
Lệ Sơ gật đầu lia lịa.
Vân Hành bật cười. Khoảnh khắc ấy, Lệ Sơ dường như trở lại dáng vẻ ngây ngô, trong trẻo thuở niên thiếu.
“Cậu đồng ý chưa?”
“Chưa.”
“…Sao không đồng ý?”
Hai người sống chung lâu ngày, anh biết Ân Thuật sớm muộn gì cũng tái hôn. Ban đầu, khi Ân Thuật trở về, Lệ Sơ cũng dần quay lại với anh. Dù chưa từng công khai, nhưng Vân Hành chứng kiến hết. Anh nghĩ, Lệ Sơ sẽ đi trọn đời bên Ân Thuật.
Chính vì thế, việc Lệ Sơ từ chối mới là điều bất ngờ.
Chưa đợi Lệ Sơ trả lời, Vân Hành đã nói: “Không sao, cứ về nghĩ kỹ rồi tính. Chưa nghĩ ra thì để đó, chia tay tìm người khác cũng là lựa chọn mà. Ở đây bao nhiêu alpha ưu tú, đâu chỉ mỗi Ân Thuật. Cậu muốn quyết sao cũng được.”
Giọng điệu nghe như trai đểu.
“Không phải thế…” – Lệ Sơ ngao ngán, lí nhí: “Anh ấy… chuyện là… tớ chưa chuẩn bị tinh thần. Với lại… cậu biết không, anh ấy còn quỳ luôn cả hai gối nữa.”
Nói xong, Lệ Sơ im lặng mô phỏng tư thế quỳ rạp. Lần này đến lượt Vân Hành há hốc: “Ế?”
“Dĩ nhiên đó không phải vấn đề chính,” – Lệ Sơ vội xua tay, rồi vỗ nhẹ ngực – “tâm trí tớ rối tung, chưa nghĩ tới chuyện tái hôn, nhưng cũng không định… yêu người khác.”
Vân Hành chớp mắt, uống cạn ly rượu, rồi vỗ vai Lệ Sơ: “Hai người sống với nhau, tần suất lên giường có nhiều không?”
Lệ Sơ ho nhẹ: “Phiếm Phiếm, cậu sao thế? Ở với Giang Toại hư đốn vậy à?”
Vân Hành cười gượng: “Hai người quen nhau lâu rồi, trong mắt người ngoài là bạn đời. Nhưng mãi không có danh phận rõ ràng, anh ta nóng lòng là đúng. Cầu hôn chỉ là vấn đề thời gian. Quan trọng là cậu coi anh ta là gì – bạn giường, người yêu, hay chồng? Cứ nghĩ kỹ rồi làm theo quyết định của cậu.”
Buổi tối, cả hai cùng về nhà. Lệ Sơ im lặng suốt đường, cảm giác ngượng ngập, bối rối khó tả. Nhưng Ân Thuật không làm gì thêm khiến cậu sợ hãi. Anh vẫn đi xả nước tắm, vào bếp nấu bữa đêm – như mọi ngày.
Lệ Sơ có thói quen tắm xong sẽ ăn cháo hoặc món ngọt, mặc áo phông quần đùi rộng thùng thình, không còn dáng vẻ giáo sư nghiêm nghị mà y hệt con mèo lười. Bên cạnh là Jimmy – chú chó ngáp dài nhìn cậu ăn chè đậu đỏ, thi thoảng “đàm đạo” vài câu – cậu nói, nó sủa.
Ân Thuật dọn dẹp xong, bước ra, bắt gặp cảnh tượng ấy dưới ánh đèn ấm áp.
Có lẽ suốt đời, anh sẽ chẳng thấy khoảnh khắc nào đẹp hơn.
Anh từ từ bước lại, ngồi xuống đất, ôm lấy bắp chân Lệ Sơ, đầu hơi ngẩng – tư thế thành kính đến lạ.
“Bé Hạt Dẻ,” – Giọng anh dịu dàng, căng thẳng ban ngày tan biến – “để tôi nói hết những điều chưa kịp nói.”
“Tôi muốn ở bên em mãi mãi, đến già, không bao giờ rời. Quãng đời sau này chỉ có em, em cũng chỉ có tôi. Nếu em muốn cưới – thì cưới. Không muốn – thì cứ sống thế này cũng được. Miễn là bên nhau, em chọn cách nào cũng được.”
Ánh đèn phủ lên gương mặt alpha tuấn tú, cả vết sẹo ở cổ cũng trở nên dịu dàng.
Từ buổi chiều đến giờ, anh đã nghĩ rất nhiều. Nếu Lệ Sơ không muốn bị ràng buộc bởi hôn nhân, anh cũng chẳng cần. Miễn là được ở bên nhau, như thế là đủ.
Nói xong, anh lấy chiếc nhẫn ra, từ tốn nâng lên trước mặt Lệ Sơ. Cậu đang ngậm thìa, mắt đờ ra nhìn anh.
“Có hai chiếc.”
Ngón tay anh khẽ cử động. Lệ Sơ thấy ánh sáng lấp lánh ở ngón áp út bên phải anh – chiếc nhẫn đó cùng mẫu, nhưng giản dị hơn chiếc trong hộp.
“Xem như là quà tặng em.”
Dù cậu không đồng ý cưới, chí ít cũng nhận chiếc nhẫn – đó là nguyện vọng cuối cùng của anh.
Không khí lặng im đến lâu – lâu đến mức Ân Thuật tưởng đã thất bại – thì ngón tay Lệ Sơ mới khẽ động. Cậu từ từ đưa tay phải ra.
Trên gương mặt Ân Thuật lóe lên niềm vui sửng sốt. Anh nhanh nhẹn đeo nhẫn vào ngón áp út cho Lệ Sơ – nghiêm túc, trịnh trọng.
Đêm ấy, trong phòng ngủ, Ân Thuật dịu dàng, kiên nhẫn, miên man ve vuốt Lệ Sơ.
Toàn thân Lệ Sơ ướt đẫm mồ hôi, đỏ ửng vì khoái cảm. Câu hỏi của Vân Hành bỗng hiện ra trong đầu, khiến cậu đỏ thêm.
Tần suất? Thể lực Ân Thuật tốt đến đáng sợ – mỗi ngày một lần, không bỏ sót.
Hồi gặp lại ở trang trại, anh rất cẩn trọng, dè dặt, chưa ngủ chung. Sau khi về Sở nghiên cứu, dọn về chung cư, chân anh chưa lành hẳn. Anh lấy cớ chân đau, nửa đêm mò sang tìm Lệ Sơ. Cậu vừa xót, vừa mủi lòng, xoa bóp cho anh – rồi từ từ, hành động ấy bắt đầu biến chất.
Tình dục giữa họ từng tràn ngập bạo lực, lừa dối, hoặc dịu dàng giả tạo – chưa từng thật sự cởi mở, thẳng thắn. Ân Thuật hiểu điều đó. Dù phải kiềm chế bản thân cực khổ, anh luôn đặt nhu cầu của Lệ Sơ lên trên hết.
Tình dục có nhiều kiểu. Có lẽ dịu dàng là kiểu Lệ Sơ – ngây thơ, thuần khiết – khó lòng kháng cự nhất. Ân Thuật hôn cậu từng chút, ngậm cậu từng chút, làm cậu vui sướng, thư giãn, hoàn toàn bỏ qua nhu cầu của bản thân. Chỉ cần Lệ Sơ hơi khó chịu, anh lập tức dừng lại. Giai đoạn ấy, tắm nước lạnh là chuyện thường, nổi mụn vì tích tụ cũng thành quen.
Dần dà, Lệ Sơ chìm vào sự dịu dàng của Ân Thuật, không còn bài xích. Gương mặt, cơ thể cậu dần hiện rõ trạng thái mê hoặc – bản năng không thể chối bỏ.
Họ thật sự trao nhau trọn vẹn, không ngăn cách, sau khi Ân Thuật hoàn toàn hồi phục. Lệ Sơ đã có thể bình thản tiếp nhận, tận hưởng. Ân Thuật cũng bắt đầu buông mình hơn.
Một khi alpha – nhất là alpha cấp cao như Ân Thuật – đã dám buông thả, thì phải gọi là cuồng nhiệt, dữ dội. Tần suất dồn dập, nhưng anh luôn quan sát cảm xúc Lệ Sơ. Dù có lúc mạnh mẽ, vẫn không vượt quá giới hạn. Lệ Sơ chịu được. Hai người càng ngày càng ăn ý, hòa hợp.
Ngày hôm sau, khách khứa từ nơi khác bay về – toàn là nhân vật lớn – nên giám đốc Sở nghiên cứu và Lệ Sơ phải ra tiễn.
Lệ Sơ đến muộn, mắt còn ngái ngủ, khác xa hình ảnh giáo sư uyên bác ngày hôm qua. Cậu đứng bên cạnh, dụi mắt, ngáp dài, nhìn giám đốc hàn huyên.
Bàn tay che miệng đeo chiếc nhẫn sáng lóa. Một vị khách tinh mắt thấy ngay, giật mình, rồi hỏi thẳng: “Giáo sư Lệ cưới rồi à?”
Người này quen biết Lệ Sơ, mối quan hệ tốt, đủ thân để hỏi nửa đùa nửa thật. Huống hồ, chưa từng nghe cậu kết hôn – nên vài sếp lớn vẫn còn tơ tưởng theo đuổi.
Anh ta hỏi hộ mọi người.
Lệ Sơ buông tay, ngó chiếc nhẫn như thể cũng còn lạ lẫm, rồi nghiêm túc đáp: “Có đối tượng rồi, chắc sắp cưới.”
Đây là lần đầu tiên cậu công khai tình cảm giữa sự kiện chính thức. Ngay cả tổ phó đứng sau giám đốc cũng vội liếc sang, háo hức.
Vị khách cười vang, bước tới bắt tay: “Chúc mừng, chúc mừng! Khi nào làm cỗ nhớ mời tôi nhé.”
Lệ Sơ cười: “Không vấn đề.”
“Không biết ai có diễm phúc lọt vào mắt xanh giáo sư Lệ?” – Đối phương tò mò.
“Bên chuyển nhượng gói bản quyền A3, cũng là nhà đầu tư dự án thiết bị không người lái lần này.” – Lệ Sơ nói thản nhiên.
Tổ phó thở dài tiếc nuối – hóa ra sếp lớn đã thắng, giờ không còn đất cho Ân Thuật nữa. Thực ra sáng nay, chú đã thấy chiếc nhẫn trên tay Lệ Sơ, tưởng là anh cầu hôn thành công rồi.
Chưa kịp cảm thán xong, người khách đã thốt lên: “Ân Thuật – của tập đoàn công nghiệp quân sự họ Ân?”
Tập đoàn họ Ân nổi lên từ Liên bang Mới, tham gia vào mọi lĩnh vực quân sự trọng yếu toàn cầu. Trong giới, chuyện Ân Thuật tự quyết chuyển nhượng gói bản quyền A3 cho Học viện Quân sự Hemlock không còn là bí mật. Nhưng không ngờ, anh lại là đối tượng kết hôn của Lệ Sơ.
Nghĩ kỹ hơn – không đúng. Ân Thuật từng kết hôn nhiều năm trước, công khai rõ ràng, rồi lại lặng lẽ ly dị.
Hình như omega ban đầu liên hôn với nhà Ân… mang họ Lệ.
Biểu cảm người kia trở nên cực kỳ phong phú. Mãi sau, anh ta mới cười gượng: “Vài năm trước tôi từng gặp anh Ân, hồi anh ấy còn ở trường quân sự. Nhoáng cái đã bao năm rồi, không biết dạo này anh ấy khỏe không?”
Vốn chỉ là lời xã giao, nào ngờ Lệ Sơ nói: “À, anh ấy đến kìa.”
Nói xong, cậu quay người, vẫy tay.
Sáng nay, Lệ Sơ dậy muộn, mắt mũi lờ đờ, vội chạy đến khách sạn. Ân Thuật chở cậu bằng xe, không yên tâm, nên đứng lùi ra xa, âm thầm quan sát.
Anh không ngờ Lệ Sơ lại công khai gọi anh lại trước bao nhiêu người.
Anh nhanh chóng bước ra khỏi đám đông, tiến đến. Alpha mặc đồ thường, tay cầm bình giữ nhiệt cột nơ hồng – trái ngược hoàn toàn với nhóm nhân vật ăn mặc vest, giày da chỉnh tề.
Nhưng ngay khi xuất hiện, khí chất anh thay đổi. Anh bắt tay, trò chuyện tự nhiên. Một vài khách nhận ra anh, liền xúm lại chào hỏi.
Chỉ riêng nhóm nhân viên Sở nghiên cứu đứng chết trân. Hồi trước, Ân Thuật không trực tiếp giao dịch gói bản quyền A3 mà để thư ký đại diện. Dù thỉnh thoảng thấy anh bên cạnh Lệ Sơ, có đồn đoán, nhưng giám đốc không để ý. Cũng từng tiếc cho Lệ Sơ – omega xuất sắc như vậy mà quen alpha không nghề nghiệp gì lâu thế.
Ai ngờ lai lịch người ta lại thế này.
“Nghe nói hai người sắp kết hôn, thật lòng chúc mừng.” – Vị khách chúc mừng lần nữa, chân thành hơn trước.
Ân Thuật thoáng ngỡ ngàng, nhưng không biểu lộ. Anh khách sáo đáp: “Cảm ơn.”
Anh đứng xa nên không nghe rõ Lệ Sơ nói gì. Giờ nghe câu này, làm sao còn mù mờ được? Chưa kịp định thần vì vui sướng khi Lệ Sơ công khai anh, thì từ “nghe nói” sắp kết hôn lại khiến anh choáng váng. May nhờ bản năng chiến trường, anh mới giữ được bình tĩnh.
Cơ hàm anh căng cứng, anh lịch sự đáp lại từng người. Lệ Sơ đứng bên cạnh, cười thong dong, bình thản nhận lời chúc.
Cuối cùng cũng tiễn hết khách. Ân Thuật hít sâu, thở ra, cúi đầu nhìn Lệ Sơ.
Vẻ phấn khích trong mắt anh không thể giấu nổi. Nhìn anh, Lệ Sơ khẽ cười, rồi âm thầm chỉ về phía nhóm giám đốc.
Ân Thuật đành quay sang xã giao.
Lại mất thêm nửa tiếng để giải thích xong với đồng nghiệp Lệ Sơ. Tổ phó chịu cú sốc, nắm tay Ân Thuật cảm thán không ngừng. Nhóm chat Sở nghiên cứu nổ tung, ai cũng xôn xao, ngay cả giám đốc cũng chen vào vài câu.
Vẫn còn vài vị khách quen Ân Thuật chưa về, rủ tụ tập.
– Mấy năm nay Ân Thuật im ắng, ít xuất hiện. Nay gặp nhau, ai cũng muốn tận dụng cơ hội. Cùng là doanh nhân, lại đang ở đất khách, chuyện trò thêm chút cũng là để xây dựng mối quan hệ với tập đoàn họ Ân.
Bữa trưa đặt tại khách sạn. Các sếp lớn công nghiệp quân sự ngồi cùng, hàn huyên vui vẻ. Giám đốc và tổ phó cũng tham gia, không khí thân mật.
Ân Thuật lo Lệ Sơ mệt, vừa tiếp khách vừa chăm sóc cơm canh cho cậu – sườn xào cứng thì gắp nhẹ, canh nóng thì thổi nguội, nhắc cậu ăn nhiều rau.
Anh làm rất tự nhiên, chẳng bận tâm ánh nhìn người khác. Mọi người đều thấy rõ. Một vị khách lớn tuổi, từng trải, đùa: “Chăm người yêu như chăm con vậy!”
Dĩ nhiên không ai nói chuyện làm ăn trực tiếp. Nhưng qua bữa ăn, dường như mối quan hệ đã gần gũi hơn. Bốn vị khách đều ngỏ ý ủng hộ nghiên cứu tiếp theo của Lệ Sơ.
Giữa bữa, một người nâng ly: “Công ích thì không thể thiếu. Giáo sư Lệ có tầm nhìn như vậy, được góp phần đã là vinh dự.”
Lệ Sơ vui vẻ, nâng ly cảm ơn.
Thấy Lệ Sơ vui, Ân Thuật cũng vui. Anh không biểu lộ rõ, nhưng thái độ ôn hòa, lần lượt nhận lời mời tụ họp, chơi bóng sau khi về nước. Mọi người trong lòng hiểu rõ – hợp tác tương lai sẽ suôn sẻ.
Lệ Sơ âm thầm cảm khái: quả nhiên, muốn mở đường cho tương lai, vẫn phải nhờ đến sức mạnh tư bản.
Cuối cùng, xã giao xong, hai người tay trong tay, đi bộ về nhà.
Ân Thuật im lặng, vẫn chưa hoàn hồn trước tin vui. Nhưng vốn kiệm lời, bắt anh nói xúc động thì cũng khó.
Về đến nhà, anh vẫn làm mọi việc như thường – xả nước tắm, nấu món ngọt, dọn dẹp.
Nhưng đêm nay, khác biệt.
Trên giường, vẻ dịu dàng thường ngày biến mất. Ân Thuật dồn ép, gặng hỏi: “Bao giờ cưới?” – “Em nói rồi có giữ lời không?” – “Đã công khai rồi, đừng mơ đá tôi nữa.”
Tinh thần và thể xác Lệ Sơ chao đảo giữa không trung, lên rồi xuống. Pheromone thông mạnh bạo bao bọc, lộ rõ bản chất alpha chuyên chế. Cậu bức bối, hai tay cào loạn sau lưng Ân Thuật. Anh thì như không biết đau – nếu Lệ Sơ không đưa ra câu trả lời rõ ràng, anh sẽ không bao giờ dừng.
Cuối cùng, Lệ Sơ kiệt sức, mơ màng nằm sấp giữa giường:
“Anh quyết đi… giữ… không đá.”