Chương 43: Nội trợ toàn thời gian

Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 43: Nội trợ toàn thời gian

Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

1.
Một đồng nghiệp ở Sở nghiên cứu hỏi Lệ Sơ với vẻ ngụ ý: "Cậu đã có người rồi à?"
Lệ Sơ cúi đầu kiểm tra dữ liệu, cười nhưng không trả lời.
Người ấy cho rằng Lệ Sơ đã ngầm xác nhận. Cuộc sống riêng tư của cô cực kỳ bí mật, chưa bao giờ đề cập chuyện cá nhân với ai. Là một omega xinh đẹp với tài năng xuất sắc, cô luôn là tâm điểm chú ý và bàn tán. Lần này, sau kỳ nghỉ Tết, cô bỗng xuất hiện bên cạnh một alpha. Mọi người đã ngầm đoán định một thời gian.
Đồng nghiệp háo hức hỏi: "Người ấy thế nào? Làm nghề gì?"
Lệ Sơ trả lời qua loa: "Người Liên bang Mới. À… nội trợ toàn thời gian."
Đồng nghiệp trợn mắt: "!"
Chưa đầy vài ngày, tin đồn Lệ Sơ cặp với một alpha không nghề nghiệp, chỉ sống nhờ cô, lan khắp Sở nghiên cứu. Hơn nữa, chân alpha bị tật nhẹ, cổ có vết sẹo bỏng lớn.
Cuối cùng, một người khá thân thiết không chịu được tò mò, hỏi Lệ Sơ: "Cậu thích anh ấy ở điểm gì?"
Lệ Sơ dừng bút, chống cằm suy nghĩ: "Anh ấy biết dắt chó đi dạo."
2.
Dần dà, mọi người cũng quen với sự xuất hiện của alpha trầm mặc, ít nói luôn kề cạnh Lệ Sơ. Có khi, đồng nghiệp bắt gặp cả hai đi dạo dưới tòa chung cư, hai người trò chuyện tự nhiên. Nhưng alpha vẫn rất ít nói, chủ yếu là Lệ Sơ nói chuyện, giới hạn ở mức xã giao như "Ăn cơm chưa" hay "Đưa chó đi dạo hả".
Tổ phó cùng tổ thí nghiệm với Lệ Sơ, đeo kính, dắt con trai vừa biết đi xuống sân tắm nắng, tình cờ gặp Ân Thuật đang dắt chó đi dạo trở về.
Jimmy không chịu về, muốn ra sân chơi với quả bóng của đứa trẻ khác. Ân Thuật đứng bên trông chó, tổ phó trông con. Hai alpha im lặng, cảm thấy gượng gạo.
Tổ phó chủ động bắt chuyện: "Lệ Sơ đâu? Hôm nay không xuống à?"
Ân Thuật: "Vâng."
Tổ phó cười lớn: "Ngày nào không thấy cậu phải dắt chó đi, cậu ấy rảnh quá."
Ân Thuật: "Ừm."
Tổ phó: "Bao giờ mới cho mọi người ăn cỗ đây?"
Lệ Sơ và Ân Thuật sóng vai đi về hàng ngày. Tuy chưa công khai thân phận, nhưng mọi người đều chứng kiến. Thời gian hai người ở bên nhau lâu đến thế, cũng đến lúc nên tổ chức cưới xin cho đúng phép tắc. Chỉ tội Lệ Sơ quá kín tiếng, mỗi lần bị hỏi, cô chỉ cười xòa cho qua.
Ân Thuật trầm ngâm giây lát, rồi đáp chung chung: "Từ từ rồi tính ạ."
Tổ phó hiểu ra điều gì đó, niềm hứng khởi xôn xao bùng lên. Anh bày ra vẻ sành sỏi, nâng gọng kính, khuyên nhủ thiết tha:
"Omega giỏi giang như Lệ Sơ, khó chinh phục là chuyện thường. Là alpha, phải biết dỗ dành cho vợ vui vầy gia đình, tiền nong sự nghiệp, hai vợ chồng chỉ cần một người gây dựng thành tựu là đủ."
Ân Thuật mím môi, gật đầu rất nghiêm túc.
Hình tượng "nội trợ toàn thời gian" của anh đã ăn sâu vào tâm trí mọi người. Ai gặp cũng xì xào vài tiếng sau lưng. Thời đại này, alpha không công ăn việc làm, không tiền đồ tương lai, cũng chẳng ai nói gì nhiều, chỉ xem thường mà thôi. Nhưng với Lệ Sơ, tình huống ấy thật khó tin. Cô là chuyên gia kỹ thuật quân sự hàng đầu, ưu tú đến mức tỏa sáng toàn bộ hệ Mặt trời, hoàn hảo từ ngoại hình đến tính cách. Dù không tìm được nửa kia tương xứng, ít nhất đối phương cũng phải có chút thế lực chứ.
Còn alpha trước mặt đây, chân bị què đã khỏi, vết sẹo ở cổ chỉ cần che đi là không ảnh hưởng đến vẻ ngoài. Song tính cách vẫn lầm lì, trông không khá giả, ngoài dắt chó đi dạo ra chẳng làm gì thêm. Đứng cạnh Lệ Sơ, quả thật khó tả.
Mọi người chỉ e rằng cô sẽ chóng chán, đá văng anh đi mất.
3.
Nghĩ đến đây, tổ phó cảm thấy có chút thương cảm với alpha.
Anh và Lệ Sơ hợp tác thường xuyên, nên cũng tiếp xúc với Ân Thuật nhiều hơn người khác. Có khi Lệ Sơ tăng ca, bất kể sớm muộn, đều có Ân Thuật đưa đón. Anh rất biết điều, không bao giờ lên tầng, chỉ đứng chờ ngoài.
Lúc mệt mỏi, quên cả ăn uống, Ân Thuật cũng mang cơm đến. Phải công nhận, anh nấu ăn giỏi, đặc biệt là món xôi hấp sườn. Đồng nghiệp tranh nhau suốt.
Dù trầm mặc ít nói, cách anh đối xử với Lệ Sơ không thể chê vào đâu được. Nóng lạnh đói khát, chăm sóc còn hơn cả ông bố chăm con. Hễ hai người đi cùng nhau, ánh mắt anh chỉ nhìn cô mà thôi.
Tổ phó cảm khái, nghĩ thầm: Dù vô công rồi nghề, thiếu thốn chút, có alpha như vậy, cuộc sống vẫn thư thái lắm.
Anh bảo: "Chuyện này không kéo dài lâu được đâu nhé."
Ân Thuật: "?"
Tổ phó nhìn con trai mình đang chạy đuổi theo chó, quay sang nhích lại gần Ân Thuật, nói nhỏ: "Hai cậu cũng đến tuổi rồi, phải có thân phận cam kết cho rõ ràng. Omega như Lệ Sơ, cậu không tranh thủ khẩn trương lên, khó nói đấy."
Jimmy chạy tới cắn quần Ân Thuật. Động tác có nghĩa bé chơi chán rồi đòi về. Ân Thuật kéo quần, đá quả bóng xa hơn tí, đưa tay ra hiệu cho Jimmy. Jimmy lại lao theo.
Ân Thuật đứng thẳng, nhìn tổ phó rất nghiêm chỉnh, thái độ nhún nhường hơn vừa rồi.
"Cái ngành của bọn tôi, alpha ưu tú đầy rẫy. Cậu nhìn đám cao to ở trường quân sự với Sở nghiên cứu, ai kém đâu? Omega thì hiếm ơi là hiếm, lại còn là omega xuất sắc thế kia, sinh hoạt trong môi trường này lâu ngày là thử thách lắm đấy."
Tổ phó thở dài: "Quen omega như Lệ Sơ, chỉ cần chần chừ tí thôi, có khi bị kẻ khác cưa mất ngay. Anh cứ im lặng như vậy, thực lòng phần thắng vô vọng."
Jimmy ngậm quả bóng quay lại, vẫy đuôi đòi khen. Ân Thuật duỗi mũi chân đè quả bóng, tổ phó chưa kịp nhìn rõ, bóng đã bay mất.
"Làm sao giờ ạ?" Ân Thuật nhìn tổ phó, lo lắng.
Thấy anh nghe lời, tổ phó lập tức truyền kinh nghiệm: "Năm ấy tôi cầu hôn vợ, phải hoa tươi bóng bay, nhẫn đôi này. Đảm bảo hình thức trang trọng, vợ xúc động liền đồng ý."
Ân Thuật có vẻ băn khoăn: "Nhỡ hỏng thì sao ạ?"
Tổ phó cười hì hì, vỗ vai anh: "Bể kèo thì cứ mặt dày ăn vạ bám gót. Kì kèo ỉ ôi hàng ngày, chịu khó nấu thêm vài bữa ngon, rồi cũng sẽ đồng ý thôi."
"Phải gạt sĩ diện alpha đi. Lúc cần xuống nước ngọt nhạt, cấm được do dự. Cậu xem tôi này, thành công lắm chứ. Tổ phó tổ dự án trọng điểm của Sở nghiên cứu ở Hemlock, chuyên gia nghiên cứu nổi tiếng toàn cầu, thu nhập hàng năm ngần ấy." Chú giơ tay minh họa, đắc ý. "Mà năm đó theo đuổi vợ tôi, chẳng vẫn khép nép như thường?"
"Anh em, không được nhụt chí. Không công ăn việc làm, không tiền bạc, chẳng sao. Cậu cao ráo đẹp trai, biết nấu ăn, tốt với Lệ Sơ nữa. Riêng điểm ấy, bao nhiêu alpha không so được. Ai không có lúc lên voi xuống chó? Lệ Sơ tiền đồ phơi phới là đủ. Chờ các cậu lập gia đình xong, mình sống đời mình sao cho vững chãi mới là quan trọng nhất."
Chỉ thiếu nước đập thẳng câu "Người nghèo cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc" vào mặt Ân Thuật.
Ân Thuật chăm chú nghe, nghiêm nghị gật đầu.
4.
Cuối năm, dự án thiết bị không người lái do Lệ Sơ dẫn dắt đạt giải thưởng quốc gia. Đồng nghiệp xúc động không thôi. Dự án thuộc hạng mục công ích, sau khi thành công sẽ điều phối về các khu vực hẻo lánh hỗ trợ trẻ em thất học. Ban đầu, quân đội không chú trọng, đầu tư cao ngất ngưởng, thiếu nguồn vốn ổn định, quá trình nghiên cứu mất hơn một năm đứt quãng.
Lệ Sơ không bỏ cuộc. Sau đó, đột nhiên có nhà đầu tư gia nhập, gánh vác mức chi phí khổng lồ, thay đổi thí nghiệm nhiều lần. Đồng nghiệp bình luận riêng là "đốt tiền khủng khiếp", nhưng Lệ Sơ số đỏ, có tiền có công nghệ, cô không thành công mới lạ.
Sau đó, tin đồn từ đâu lan đi: sếp lớn bên đầu tư là một alpha trẻ tuổi, đang theo đuổi Lệ Sơ.
Mọi người bừng tỉnh. Khoản vốn đầu tư quy mô lớn như vậy, khó giải thích từ góc độ thương mại hay công ích thuần túy. Ai làm ăn cũng tinh tường, kiểu đập tiền như vậy, nếu không vì Lệ Sơ, còn lý do nào khác?
Lúc gặp cảnh Ân Thuật lặng lẽ bám sát sau Lệ Sơ, ánh mắt mọi người thoáng vẻ cảm thông.
— Xem ra sắp bị đá mất rồi.
5.
Bất kể tính chất thế nào, dự án cũng là tiền lệ chưa từng có, là thành tích mang về cho Hemlock. Hạng mục công ích còn là cơ hội tuyệt vời để đánh bóng hình tượng. Thế là lễ mừng công được tổ chức ngay hai hôm trước Giáng sinh. Lệ Sơ không thích rầm rộ, nhưng trường và Sở nghiên cứu cương quyết đòi làm, mời cả sếp lớn quân sự đến tham gia, quy mô không kém hội thảo.
Lệ Sơ không bận tâm, tiếp tục tập trung vào việc của mình, đến buổi lễ lộ mặt chút là được. Hemlock Castle xem cô như báu vật tiêu biểu, miễn cô vui, họ chiều theo hết. So với cảnh cô mới vào trường nhiều năm trước bị hạn chế đủ đường, thái độ đã khác biệt trời vực.
6.
Tổ phó xách bữa ăn đêm về, thấy bóng người ở lối rẽ bồn hoa.
Đèn đóm trong góc tối mù, nhập nhòe. Vóc dáng cao ráo thon dài, biết ngay là Ân Thuật. Anh đi lòng vòng, khác hẳn phong thái thong thả mọi ngày. Dù chưa phân biệt được biểu cảm, động tác cơ thể cũng đủ thể hiện vẻ căng thẳng lo âu.
"Tiểu Ân à?" Tổ phó dừng chân gọi.
Ân Thuật quay đầu, bước rời chỗ bóng râm, lộ gương mặt tuấn sắc sảo.
— Đáng tiếc, chỉ có cái mã đẹp thôi thì ích gì. Tổ phó than thở.
"Muộn thế này rồi, đứng đây làm gì thế?" Nghĩ đến sự kiện sắp xảy ra, giọng hỏi han của tổ phó nhẹ nhàng hẳn.
Ân Thuật tiến gần hơn, tay nâng chiếc hộp nhung xanh nhỏ xinh.
Anh và tổ phó dần quen nhau. Đối với Ân Thuật, tổ phó xem như người bạn duy nhất ở chỗ Lệ Sơ có thể trò chuyện. Dù bí mật, anh không chắc chắn về điều sắp làm, thật sự cần chia sẻ vài lời xoa dịu bớt áp lực.
Anh đáp: "Trằn trọc mất ngủ, xuống đi dạo chút."
Thấy hộp trong tay, tổ phó hiểu ra, thảng thốt: "Cậu định…"
Ân Thuật gật đầu: "Vâng."
Tổ phó chưa tiêu hóa nổi: "Định lúc nào thế?"
Ân Thuật nghĩ ngợi, thật thà: "Muốn chờ sau lễ mừng công ạ."
"Chắc cú không?"
Ân Thuật lắc đầu: "Không hề."
Tổ phó thấy bữa đêm trong tay chẳng ngon lành, sầu não cho Ân Thuật. Chú hỏi dò: "Cậu nghe đồn gì chưa?"
Mặt Ân Thuật lớ ngớ: "Gì ạ?"
Tổ phó không nỡ kể chuyện sếp lớn bên đầu tư đang theo đuổi Lệ Sơ, vò đầu bứt tai. Đành khuyên nhủ ám chỉ: "Cậu tranh thủ lúc cậu ấy đang vui, chọn thời điểm vắng vẻ mà cầu hôn. Tốt nhất… đừng ở chỗ đám đông."
Nhỡ Lệ Sơ từ chối, há chẳng lúng túng quá? Alpha đã hèn mọn lắm rồi, lòng tự tôn gặp trở ngại, sao chịu nổi cú sốc?
Ân Thuật: "Vâng, không định làm công khai đâu."
Cầu hôn công khai khác nào ràng buộc đạo đức, như thể đối phương không nhận lời là đi ngược sự chờ mong của đám đông. Lệ Sơ từ chối, anh cũng không sao, có thể thử lại, kể cả đợi mãi. Nhưng anh không muốn cô băn khoăn vướng mắc trước áp lực bên ngoài dù nhỏ. Anh hi vọng cô sẽ đưa ra đáp án chân thật nhất trong lòng, không gánh nặng.
Nghe vậy, tổ phó thở phào. Chú nghĩ ngợi, dặn thêm: "Thế cậu luyện tập kĩ vào, đừng để lên sàn lại rén. Biết đâu Lệ Sơ đồng ý thì sao."
Ân Thuật chân thành: "Cảm ơn anh."