Chương 13: Chàng trai băng lãnh

Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương

Chương 13: Chàng trai băng lãnh

Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hàng lông mi dài chớp chớp, ánh ướt thoáng qua rồi từ từ khép lại, để lộ đôi mắt đen lay động.
Trên giường, chăn gối xộc xệch, vẫn còn vương đầy những dấu vết của đêm qua đầy hưng phấn. Trên người nàng cũng lấm tấm những vết bớt xanh tím, chứng tỏ trận mưa gió vừa qua.
May mà hắn không sai cung nữ vào dọn dẹp khi nàng đang trần như nhộng, nếu không, biết đâu trong hai nghìn năm sau, lịch sử ghi lại tên nàng vào danh sách phi tần của Tần vương Triệu Tử Dương chăng.
Nàng cố dịch chuyển thân thể, hông đau nhức như gãy xương.
Khốn thật. Tên hoàng đế đó thật đáng ghét. Hắn đã khiến nàng không còn chút sức lực nào.
Hông nhức nhối, như thể những xương cốt đã tan vỡ. May sao mạng nàng còn dai, nếu gặp kẻ khác chắc đã xuống âm phủ gặp Diêm Vương rồi.
Còn hắn, sau khi ăn ngon ngủ kỹ, lại bỏ nàng lại đây. Thật là đáng tiếc.
Nàng gắng gượng ngồi dậy, hông lưng đau nhói, đôi chân thon thả buông xuống tấm thảm trải sàn.
Lết từng bước, nàng lê mình đến phòng tắm.
Đau quá. Hoá ra lần đầu tiên trải nghiệm "chuyện ấy" lại khổ sở như vậy. Cuối cùng cũng biết được, nhưng sao lại nặng nề đến thế.
Từng bước run rẩy, vừa lẩm bẩm nguyền rủa tên hoàng đế bạc tình.
Ít nhất hắn cũng nên bế nàng vào bồn tắm chứ? Chẳng biết trong cái thời đại này, kiến thức y học còn quá lạc hậu, toàn gieo rắc bệnh tật lung tung.
Đang định tức giận mắng mười tám đệ vương kia một trận thì đột nhiên hông nàng bừng tỉnh, còn chưa kịp định thần đã nghe hơi thở nóng bỏng phả vào tai. Một cái liếm nhẹ lên vai khiến Hà Diễm run bắn.
Toàn thân nàng bỗng bị ôm chặt, bế ra phòng tắm.
Đặt nàng lên ngực hắn, dù vẫn còn lớp áo bào ngăn trở, nhưng sức nóng từ hắn khiến nàng không khỏi rung động.
Lồng ngực hắn chắc nịch, hơi thở đều đều khiến nàng cảm thấy an toàn, dù không khí lạnh vẫn vây quanh.
Thật sự mệt muốn chết.
Hà Diễm tựa như chú mèo nhỏ nép trong vòng tay hắn, mặc cho hắn đặt mình vào bồn tắm nước ấm, được tẩm thêm những cánh hoa hồng trắng tinh khiết, toả hương dịu nhẹ.
Cảm nhận sự ấm áp len lỏi khắp người, nàng thả lỏng thân thể, tận hưởng khoảnh khắc dễ chịu này.
Hắn lại chạm vào người nàng, rõ ràng nàng đã kiệt sức nhưng hắn vẫn cố nén dục vọng đang bừng bốc.
Thề có trời đất thần linh chứng giám.
Hắn không biết tự tắm rửa thế nào, chứ đừng nói đến tắm cho người khác.
Thôi vậy.
Hắn lấy nước, dội lên.
Lấy dược thơm, thoa lên người nàng.
Lấy nước, dội tiếp.
Dù nhắm mắt, nàng vẫn cảm nhận toàn bộ quá trình tắm rửa của mình. Nếu nói rằng khoai lang được rửa sạch sẽ như thế nào, thì chính bản thân nàng hôm nay cũng được đối xử như thế.
Một nụ cười khẽ nở trên môi.
Hắn làm gì mà bày ra vẻ mặt đó chứ? Thật khó tin rằng người đàn ông đã hành hạ nàng tối qua và kẻ đang đỏ mặt tắm cho nàng đây lại là một người.
Triệu Tử Dương không rõ mình muốn gì, nhưng vẫn ân cần tắm rửa cho nàng. "Thôi coi như đặc ân cho lần đầu tiên." Hắn nghĩ vậy.
Nghĩ xong, hắn bế nàng lên, nước trên người nàng rơi xuống áo bào.
Lấy khăn lau quanh người nàng, cử động vụng về như gói chiếc bánh chưng.
Gật đầu nhìn thành quả của mình, Triệu Tử Dương tự khen ngợi rồi bế nàng đặt lên giường.
Nàng đang lâng lâng chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì giọng trầm thấp của Ác vương vang lên.
"Nếu quá sức, ngươi có thể rút lui."
Hà Diễm mệt mỏi mở mắt, mày cau lại, đầy nghi ngờ nhìn hắn.
Dường như hiểu được nàng đang nghĩ gì, hắn thở dài, ngón tay vuốt ve khuôn mặt nàng.
"Quốc sự là việc của nam nhân thiên tử, nữ nhân như nàng không cần phải dính dáng."
Thực ra, nghĩ đến nàng thất bại sau hai ngày, hắn đau lòng không nỡ.
Nàng nhất định sẽ bị định tội, nhất định không thoát khỏi cái chết.
Ác...
May mà nàng không ăn uống gì, nếu không hắn đã dùng vẻ mặt lạnh lùng này dọa chết nàng rồi.
Hắn quay mặt sang bên, lộ ra khuôn mặt góc cạnh, tuấn mỹ không thể chê.
Hà Diễm thấy vẻ mặt đó, cảm thấy chút đáng yêu, bèn gắng sức nói:
"Ngươi yên tâm. Ta đã nói được tức là đã có cách."
Ý ta là ta phải về nhà. Vậy nên không có cách cũng phải có cách.
Triệu Tử Dương chăm chú nhìn thân thể yếu đuối của nàng. Thấy sự kiên định, hắn thở dài, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
"Nàng nhớ. Nếu làm lỡ đại sự, ta quyết không nương tay."
Mày nhướng lên, ánh mắt sắc sảo, nghiêm nghị, bỗng toả ra hàn khí áp bách, khiến Hà Diễm khó lòng thích nghi. Rất hợp với phong cách của "cường công". Nếu hắn chỉ đến tìm nàng để giải quyết nhu cầu vì thiếu vắng "mỹ thụ" Doãn Đình Tống, thì dù có quay về hiện đại, nàng cũng không thể chấp nhận chuyện này.
Nàng muốn xác nhận lần đầu tiên mình không lãng phí. Bèn chỉnh đốn nét mặt, nghiêm túc nhìn hắn.
"Ngươi thật sự... không phải là người cùng giới?"
Hắn...
Thật sự muốn giết người.
***_________
Rừng già
Gió rít qua kẽ lá, rung động trên đầu
Bầu không khí âm u
Không tiếng chim chóc, chỉ có tiếng côn trùng kêu
Tiếng ngựa dập dềnh trên mặt đất đá lởm chởm
Thú thật... hai nghìn năm bị giam cầm khiến Hà Diễm cảm thấy rùng mình.
Nàng không biết cưỡi ngựa nên được sắp xếp ngồi xe.
Ngồi trong xe ngựa, nàng mặc y phục nam tử, tóc dài búi cao, cài chiếc trâm phỉ thuý hình phượng hoàng tinh xảo.
Mắt nàng như mắt nai, sống mũi cao thẳng, môi hồng nở nụ, tựa tiên tử thoát tục.
Nhìn một lần muốn nhìn lần nữa, một lần...
Ngón tay nõn bấm cuốn thư cũ kỹ gần như rách nát, chăm chú lật trang.
Trước khi ra khỏi cung, nàng tình cờ thấy cuốn sách này trong thư phòng của Cửu Viên. Nó nằm ở một góc, như bị bỏ quên nhưng lại thu hút ánh mắt nàng bởi hai chữ "xuyên dược". Nàng không suy nghĩ mà lấy về nghiên cứu, biết đâu lại là cách chế tạo dược liệu.
Lật đến trang cuối, vẫn không có.
Cuốn sách chỉ nói về kiến thức dược liệu, độc dược và phương thức chế tạo.
Gấp sách lại, cuốn cũ kỹ ố vàng, nàng tựa đầu vào cửa sổ xe ngựa, thở dài.
Nhớ lão Hà ba lúc nào cũng quát mắng nhưng giọng đầy yêu thương.
Nhớ chiếc máy tính đời mới mua cách đây hai ngày.
Nhớ tiếng ồn ào của xe cộ.
Nhớ nãi nãi quá.
Nãi nãi?
Bỗng nhiên nàng giật mình, mắt mở to nhìn vào cổ tay.
Chiếc vòng gỗ chàm mà nãi nãi tặng ngày sinh nhật...
Biến mất rồi.
Không thể nào.
Sao nàng không để ý chuyện này.
Chưa từng nghĩ rằng nàng bị xuyên không là nhờ chiếc vòng đó.
Có phải vậy không?
Tuổi của chiếc vòng cũng ngang với thời Chiến Quốc.
Nếu đúng, nàng phải tìm bằng được.
Có thể đúng, có thể sai. Nhưng chỉ cần có một tia hy vọng, nàng sẽ không bỏ qua.
Cuống cuồng lục tìm khắp người, định mở túi hành lý thì đột nhiên vật thể lao nhanh như cắt, suýt chạm vào mặt nàng.
Lực đạo mạnh mẽ, nàng chỉ kịp định thần đã bị phóng ám khí.
Lúc này mới nhận ra xe ngựa đã dừng, xa xa là tiếng kim loại va chạm kịch liệt.
Chỉ cần nghe tiếng cũng biết đang có ẩu đả.
Hé mở rèm cửa, trước mắt nàng hiện ra cảnh phim kiếm hiệp.
Sáu người mặc đồ đen và một nam tử mặt hoa, tuấn tú, áo trắng, tóc dài buộc đơn giản bằng dải lụa trắng, bay theo gió trong động tác uyển chuyển.
Trong tay hắn chỉ cầm một cây quạt, đánh với sáu người kia nhẹ nhàng, như đang giỡn chơi với trẻ con.
Hắn di chuyển nhanh như chớp, khó lòng theo kịp mắt thường, quanh người toát khí chất ôn nhu, điềm đạm, tựa tiên nhân xa rời trần tục.
Sáu người kia chính là ám vệ được cử đi bảo vệ nàng. Còn nam nhân tuấn mỹ kia...
Quá đẹp trai.
Thật đúng là tiểu thuyết kiếm hiệp.
(Tg: có tiểu Dương rồi còn hám trai. Ta khinh =_=)
Nàng cố kìm niềm phấn khích, đứng ngây người nhìn.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, sáu người kia lần lượt ngã xuống, nàng bị nam nhân ôm lấy, nhún chân bay vút lên cao. Nàng định kêu cứu nhưng sáu ám vệ đã biến mất không dấu vết.
Gì?????
Sao bỏ nàng lại một mình????
Khốn kiếp aaaaaaaaaaaa......!!!!!!!
***__________
Dù đang trên không trung
Dù trong lòng rất sợ chết
Nhưng chết vì rơi từ trên cao còn vĩ đại hơn chết vì bọ cạp cắn, ném vào hang rắn hay nhốt chung với sư tử.
Nghĩ vậy, Hà Diễm liền không khách sáo mà liều mạng quẫy đạp, tay cũng không rảnh mà đấm hắn, vừa đấm vừa ước trong tay có cây súng, xạ thủ ưu tú quốc gia là nàng sẽ giết hắn không toàn thây.
Huhu... sao số nàng xuyên qua toàn gặp trai đẹp thế này. Đẹp đã đành, còn điên nữa.
Không cam tâm a.
Nam nhân vẫn im lặng, môi mỏng hơi mím, nét mặt lạnh lùng như băng.
Hắn nhún chân đáp xuống đất.
Nàng còn đang quay cuồng đầu óc thì hắn đã quỳ xuống trước mặt, nắm đấm phải đặt lên ngực trái, đầu cúi thấp tỏ vẻ tôn kính.
"Xin thứ lỗi cho Kỳ Lãnh đến muộn. Giáo chủ."
"Ưm...Hả? Cái gì?? Giáo...giáo chủ.???"
Hà Diễm nhướng mày, miệng há rộng hình chữ O, ngón tay chỉ vào mặt mình nhìn nam nhân.
Hắn có nhầm nàng với ai không?
Có không?