Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương
Chương 14: Giáo chủ Ma Giáo
Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới chân núi, cảnh sắc cổ kính như chốn bồng lai tiên cảnh
Gió nhẹ lay động những sợi tóc bay nhè nhàng
Hai nam tử có dung mạo tuyệt trần, tựa như ngọc bạch
Một người thư sinh nhã nhặn, vượt thoát tục lụy, đôi mắt đượm buồn, lông mày rậm, môi mỏng nhuốm sắc hồng, áo trắng như lụa cúi đầu hành lễ.
Một chàng trai phóng khoáng, mắt ngọc hàm rồng, đôi môi đỏ mọng, làn da trắng như sứ đứng lặng nhìn người đang cúi chào mình.
Hà Diễm ngẩng mặt lên trời, trong lòng như có tiếng gào thét đau đớn.
Đừng đùa với ta nữa.
Chỉ hai ngày nữa thôi, nàng sẽ trở về thế giới hiện đại. Sao lại còn lôi kéo nàng dính líu đến giáo chủ này chứ?
Lại còn là cao thủ nữa chứ, biết bao rắc rối sẽ xảy đến.
Hít sâu một hơi, rồi lại hít thêm lần nữa.
Hà Diễm ngồi xuống cẩn thận, nhìn chàng trai tự xưng Kỳ Lãnh, chỉ tay vào mặt mình, cười ngớ ngẩn.
"Hì hì... Kỳ đại hiệp. Ngươi nhìn kỹ lại xem, ta không phải giáo chủ gì cả. Chẳng phải ngươi nhầm lẫn rồi sao?"
Kỳ Lãnh ngẩng mặt lên, ánh mắt vừa chạm vào nàng lập tức cúi đầu thấp hơn, đôi má hồng lên chút ít. Giọng nói ngập ngừng, thành thật.
"Thứ tội giáo chủ."
Hà Diễm ngẩn người ra.
Thứ tội gì? Vì đã nhìn ta chăng?
Ta đâu phải ma quỷ hay yêu quái. Ngươi nhìn thì nhìn, ai bắt tội ngươi chứ?
"Aiz... Ta thật không phải giáo chủ của ngươi. Sao ngươi lại ngoan cố nhận bừa như thế?"
Kỳ Lãnh nghe nàng nói vậy, trong lòng không khỏi nghi ngờ.
Nhưng dung mạo, giọng nói, hương thơm trên người nàng... tất cả đều quen thuộc với hắn. Thậm chí còn quen thuộc hơn cả dung nhan của chính mình.
Nàng từ khi mười ba tuổi đã lập nên phái bang hùng mạnh, gây chấn động thiên hạ, không ai dám xúc phạm dù chỉ là một trong thập đại sát thủ. Lấy tên gọi là "Thập Đại Sát".
Nàng võ công cao cường, nội lực thâm hậu, đứng đầu trong Tam Đại Cao Thủ, vượt xa minh chủ võ lâm đương thời.
Nàng xinh đẹp như hoa, mười phần yêu mị, mê hoặc lòng người.
Nàng tinh thông y thuật, cứu nhân độ thế, thậm chí có thể hồi sinh người chết.
Là đệ nhất thần y, cũng là thiên hạ đệ nhất ác ma.
Giáo chủ Ma Giáo - Hà Tuyệt Hy.
***___ ___
Hành lang dài, những bức tượng gỗ lưu ly tinh xảo tỏa ra hương thơm nhẹ nhàng
Những cột trụ chạm khắc kỳ công với vô số rồng phượng bay lượn
Triệu Tử Dương mặc long bào kim sắc, tỏa ánh sáng lấp lánh, quanh người như được bao bọc bởi ánh dương.
Miệng vương rung nhẹ trước mặt, đôi mắt sắc bén nhìn xa xăm. Đôi môi anh tuấn vẽ nên nét yêu mị.
"Hoàng thượng. Ngươi thật sự có thể làm như vậy sao?"
Giọng nói nhẹ nhàng, ôn hòa. Trường bào như dòng suối khoác lên thân. Doãn Đình Tống đứng phía sau, ánh mắt phượng xinh đẹp nhìn chằm chằm vào nam tử trước mặt, bóng lưng nhẹ in lên mặt đất.
"Sao không thể? Ngươi nghĩ ta đã động lòng chăng?"
Triệu Tử Dương quay đầu nhìn hắn, mắt nhướng lên cao, môi cong nở nụ cười chế giễu.
"Vi thần không có ý đó."
Doãn Đình Tống chắp tay trước ngực, hướng long bào nam tử cúi đầu.
"Chỉ là thần chưa từng thấy hoàng thượng quan tâm đến một nữ nhân như vậy."
Triệu Tử Dương lạnh lùng nhìn hắn, rồi phất tay áo, quay người tiếp tục bước theo lối đi đá hoa cương.
Với nữ nhân, hắn chẳng có chút hứng thú. Huống hồ lại là người không đơn giản như nàng ta. Hắn chỉ muốn xem đến cùng nàng ta định bày trò gì.
Nữ nhân?
Với hắn, rốt cuộc cũng chỉ là vật dụng để phát tiết mà thôi.
Doãn Đình Tống không nói thêm, chỉ tiếp bước theo sau. Suy nghĩ dạo này Triệu Tử Dương quả thật bất thường.
Bắt đầu từ chuyện nữ nhân trong phòng ấy.
Khi nghe tin đó, Doãn Đình Tống phải mất ba canh giờ mới trấn tĩnh lại được.
Thà nói thiên hạ đã bị hoàng thượng giết sạch còn dễ tin hơn việc hoàng thượng qua đêm tại phòng một nữ nhân.
Từ trước đến nay, dâm loạn là tối kỵ, không ai không biết. Triệu Tử Dương rất ít tiếp cận nữ nhân, ít đến mức hầu như không có. Ngay cả Liêu Bách Miên - quý phi được hoàng thượng sủng ái nhất trong ba trăm phi tần hậu cung cũng chưa từng được ân sủng tại phòng mình.
Hơn nữa, số lần nàng đến tẩm cung của hoàng thượng cũng đếm được trên đầu ngón tay.
||||| Truyện đề cử:
Đan Đại Chí Tôn
|||||
Nhưng đó vẫn chưa phải vấn đề. Vấn đề là ngày hôm sau, khi lên triều, hắn không hề tập trung, lời bàn của bá quan cũng không nghe lấy một chữ, chỉ ậm ừ tỏ vẻ nghe theo.
Ngay khi tan triều, hắn lập tức đứng dậy quay về Các viên.
Không thể phủ nhận nữ nhân kia thật sự bản lĩnh. Hay nói cách khác, nàng quá biết cách thu hút sự chú ý.