Tiểu Cương Thi Cũng Tưởng Thế Giới Hòa Bình
Chương 18: Một cú đâm, như thể từ giã thế gian
Tiểu Cương Thi Cũng Tưởng Thế Giới Hòa Bình thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Thanh nằm mơ cũng không ngờ, chỉ vì tiện tay tải một tấm hình bùa trên mạng mà lại thật sự mời được oán hồn.
Nhớ lại trào lưu chia sẻ "bùa một đêm phát nhanh" trước đó, anh vội lôi trong túi ra tờ giấy, đưa tới trước mặt Dung Kính, thành thật hỏi: “Ngài xem thử, đây là loại bùa gì vậy?”
Dung Kính nhìn chằm chằm ba giây, rồi lạnh lùng phán: “Cái này chẳng phải bùa gì cả.”
Tống Thanh sững sờ: “Hả?”
Dung Kính liếc anh như nhìn một kẻ ngốc, nhưng vì Tống Thanh vừa cung cấp manh mối về Trần Vinh, cậu vẫn nhịn nhường giải thích: “Thật sự không có gì cả. Cái này chỉ là vẽ bậy, bùa giả.”
Nếu trên đời thật sự có thứ “bùa một đêm phát nhanh” kiểu đó, thì mười hai năm trước Tạ Trường Thời đã giàu to rồi.
Biết đâu chiếc răng giả Dung Kính đang đeo giờ đã lên cấp vài lần.
Tống Thanh dù hơi thất vọng vì tờ bùa không giúp anh phát tài, nhưng nghĩ lại ít nhất nó không phải bùa chiêu hồn hay bùa tà, cũng cảm thấy nhẹ cả người.
Chớp mắt, đã hai ngày trôi qua.
Trong hai ngày ấy, Dung Kính vẫn đều đặn dựng quán ở phố Trường Hoa, lượng người đến nghe chuyện cũng không hề giảm.
Liễu Liễu thỉnh thoảng ghé qua vào giờ mát trời, vừa thăm dò tình hình vừa báo cáo tiến triển của anh Thường.
“Cậu bảo hắn cứ giữ phong cách bình thường, hắn thật sự chẳng có ý định thu liễm gì cả. Tối qua còn livestream rút thưởng 3 triệu tiền mặt, rồi rủ mấy fans đi ‘mở mang tầm mắt’.”
Cô cúi đầu mở điện thoại, đưa cho Dung Kính xem lại đoạn ghi hình livestream. Vừa xem vừa bổ sung: “Nghe nói dân mạng đồn, cái gọi là ‘mở mang tầm mắt’ là đi tụ tập cùng đám con cháu nhà giàu ở Nhạn Thành.”
Dung Kính vừa nhai đá trong ly nước chanh vừa hỏi: “Đám fans kia… không phải toàn là con gái hết đấy chứ?”
Liễu Liễu giật mình: “Cái này thì tôi chưa để ý… Để tôi tra thử.”
Quả nhiên, chỉ cần gõ vài từ khóa vào ô tìm kiếm, chưa đầy một phút đã có kết quả.
Anh Thường dù chỉ là một KOL, nhưng công ty MCN phía sau rất biết cách xây dựng thương hiệu. Họ tận dụng mọi cơ hội để tạo độ hot, chẳng kém cạnh các công ty giải trí chuyên nghiệp.
Video đang nổi bật nhất do một tài khoản tên [Toái Toái Niệm] đăng tải, ghi lại cảnh anh Thường livestream rút thưởng. Trong video, người quay vừa lia máy vừa thì thầm đầy ao ước: “Ước gì mình cũng được đi…”
Liễu Liễu nhanh tay mở danh sách người trúng thưởng.
Tổng cộng sáu người… bốn nữ, hai tài khoản còn lại không hiển thị giới tính.
Dung Kính cầm điện thoại lướt qua. Bốn tài khoản nữ đều hoạt động tích cực, đăng nhiều video đời sống cá nhân, nghề nghiệp rõ ràng, ngoại hình cũng ưa nhìn.
Liễu Liễu liếc màn hình, nhận xét: “Phải nói là... rút thưởng cũng có gu ghê.”
Rồi cô vội sửa lại: “À, nhưng mà hệ thống rút thưởng của Vân Ngữ là do họ tự viết.”
Dung Kính nhíu mày: “Ý cô là…?”
“Có hai loại: một là rút miễn phí, ai cũng tham gia được; loại kia là rút có phí, chỉ dành cho fans đạt cấp độ nhất định. Nhưng quan trọng nhất là… hệ thống cho phép thiết lập trước người trúng giải.”
“Trước đây có một blogger tên Con Nhím, chuyên làm nội dung công nghệ, suốt ngày livestream tặng quà, thu hút hàng chục ngàn người xem. Nhưng sau này dân mạng phát hiện ra phần lớn người trúng đều là tài khoản ảo, địa chỉ IP trùng nhau, cuối cùng bị lật tẩy – toàn bộ đều do chính hắn tạo ra.”
Liễu Liễu vừa kéo vừa lướt, vừa cảm thán: “Thế giới này, người biết kiếm tiền đúng là không thiếu.”
Dùng sản phẩm công nghệ làm mồi nhử, dụ người tham gia rút thưởng có phí, cuối cùng quà vẫn về tay mình, tiền cũng vào túi… quả thật ăn chắc cả đôi đường.
“Nhưng mà xem mấy tài khoản trúng thưởng của anh Thường thì… khả năng đó không cao. IP đều khác nhau, có cả tài khoản ở nước ngoài.”
Dung Kính chưa vội trả lời. Đúng lúc đó, một vị khách bước tới quầy.
Là một phụ nữ trung niên khoảng ngoài ba mươi, mặc vest đen đơn giản mà tinh tế, tóc ngắn ngang vai, đen nhánh, dáng vẻ gọn gàng, dứt khoát.
Cô dường như đã tìm hiểu kỹ, đi thẳng từ đầu phố đến cuối phố, nhìn thấy tấm bảng nhỏ ghi “500 một quẻ” thì thở phào nhẹ nhõm, kéo ghế ngồi xuống.
Chiếc túi xách hiệu đặt ngay ngắn trên đầu gối, cô khẽ gật đầu với Dung Kính: “Chào đại sư.”
“Chào cô.” Dung Kính mỉm cười. “Không biết cô có điều gì muốn hỏi?”
Người phụ nữ lịch sự đáp: “Tôi tên là Thúc Viện, là bạn học đại học với Phương Vũ.”
Phương Vũ?
Dung Kính chợt nhớ, sau khi Tạ Trường Thời mua điện thoại cho cậu, cậu đã thêm WeChat của Phương Vũ. Lúc đó, Phương Vũ còn hứa sẽ giới thiệu việc làm cho cậu.
Cậu chớp mắt: “Anh Phương Vũ giới thiệu cô đến à?”
“Cũng có thể nói vậy.” Thúc Viện cười nhẹ, giải thích rõ hơn: “Hai hôm trước, sau khi có tin về Trương Phụ, ngay sau đó bên chỗ ngài lại có vụ đánh cược với streamer. Phương Vũ chia sẻ video đó trên bạn bè, còn nói chắc chắn lần này ngài sẽ thắng. Tôi tò mò, liền lén hỏi anh ấy, lúc đó mới biết anh ấy thăng chức tăng lương đều nhờ lời nhắc nhở của ngài.”
Khi Thúc Viện nhắc đến “thăng chức tăng lương”, nụ cười trên môi cô dường như phủ một lớp u ám mỏng manh.
Ánh mắt cô liếc qua những người qua lại xung quanh, thấy vẫn còn vài ánh mắt tò mò hướng về quán nhỏ và họ, liền khẽ đề nghị: “Chuyện tôi muốn hỏi hơi riêng tư. Nếu ngài không phiền, hay là chúng ta sang quán cà phê gần đây nói chuyện, được không ạ?”
“Đương nhiên.”
Bên cạnh, Liễu Liễu vội nói: “Tôi trông hàng giúp cậu.”
Quán cà phê cách phố Trường Hoa chưa đầy 500 mét. Thúc Viện rõ ràng là khách quen.
Sau khi hỏi ý kiến Dung Kính và gọi cho cậu một ly trà sữa Hồng Kông, cô mới nâng ly cà phê Mỹ của mình, từ tốn mở lời: “Chuyện tôi muốn hỏi liên quan đến công việc.”
“Hiện tại tôi làm giám đốc ở một công ty con thuộc tập đoàn Đan Phong, cá nhân tôi khá hài lòng với vị trí này. Nhưng gần đây, cấp trên nói tôi có cơ hội thăng chức lên một bậc cao hơn. Chỉ có điều, người cạnh tranh với tôi là một tiền bối trong công ty. Theo tình hình hiện tại, khả năng anh ấy thắng tôi hơi lớn một chút.”
“Ngài nghĩ, tôi có nên tiếp tục cạnh tranh không?”
Nghe xong câu hỏi, Dung Kính hơi bất ngờ.
Dù cậu không đi làm, không am hiểu những mưu mô công sở, nhưng Thúc Viện trẻ như vậy đã làm đến chức giám đốc, đủ thấy cô tài năng xuất chúng, lại là người có chính kiến, quyết đoán.
Dù vậy, khách đã trả tiền, Dung Kính đương nhiên phải trả lời.
“Quẻ Càn thượng Khảm hạ, hào Dương Âm vị, nằm ở hạ quẻ.” Dung Kính cúi mắt, khảy nhẹ những đồng tiền trên bàn, rồi dưới ánh nhìn chăm chú của Thúc Viện, nói ra câu trả lời chính xác nhất: “Quẻ tượng bảo cô hãy né xa ba bước.”
Nếu không, sẽ gặp tai họa lớn hơn.
… Tai họa?
So với chuyện đang làm Thúc Viện trăn trở, hai chữ “tai họa” nghe có vẻ quá nặng.
Nhưng Dung Kính không hỏi thêm.
Còn Thúc Viện thì dùng ngón tay cọ nhẹ thành ly cà phê lạnh, khuôn mặt trang điểm tinh xảo hơi cúi xuống, im lặng một lúc lâu rồi mới mỉm cười với Dung Kính: “Cảm ơn, tôi đã hiểu rồi.”
“Đừng khách sáo, tôi đã nhận tiền rồi.”
“Thêm WeChat đi, sau này biết đâu còn có việc làm phiền Dung đại sư.”
“Được.”
Quét mã, kết bạn xong, Dung Kính không ở lại quán lâu. Uống nốt ngụm trà sữa, cậu đứng dậy rời đi.
Cậu không để tâm chuyện của Thúc Viện, cho đến hai ngày sau, bỗng thấy cô đăng một trạng thái trên bạn bè: Từ chức.
Kèm theo là hình ảnh lá đơn xin nghỉ việc.
Cùng lúc đó, Thúc Viện nhận được tin nhắn hỏi từ đồng nghiệp: “Đang làm tốt vậy, sao lại từ chức? Dù không thắng được tổng giám đốc Lưu, vị trí hiện tại cũng không tệ.”
Thúc Viện biết rất nhiều người đang tò mò. Cô dựa vào bàn làm việc trong căn hộ, thả lỏng người ngả vào chiếc ghế da đen, gõ từng chữ: “Mệt quá, vừa khéo nhà có việc, phải về quê thôi.”
Đồng nghiệp hồi âm: “Vậy à, hơi tiếc. Em còn trẻ mà đã ngồi đến vị trí này, chứng tỏ năng lực rất tốt. Sau này chắc chắn sẽ tiến xa hơn. Người tài ở đâu cũng tỏa sáng, biết đâu rời Đan Phong lại mở ra một tương lai tươi sáng. Chúc em tiền đồ rộng mở như gấm thêu.”
Lời nói dịu dàng, khéo léo. Với bản lĩnh của mình, Thúc Viện cũng đáp lại một cách nhã nhặn, lịch sự.
Tắt điện thoại, cô tiện tay ném sang một bên, rồi ngồi thẳng lại trước màn hình máy tính, ánh mắt dừng lại ở một trang tin quen thuộc.
Trên màn hình hiện một tin ngắn:
“Giao lộ phía bắc đường Bình Dương, Nhạn Thành, vào lúc 3 giờ chiều ngày 24 đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Tai nạn khiến ba người tử vong tại chỗ.”
Kèm theo hình ảnh hiện trường: chiếc xe vỡ nát nằm chệch ra lề đường, cảnh sát đang căng dây phong tỏa, đèn chớp đỏ nhấp nháy. Nhưng không có gì thêm. Không hình nạn nhân, không bằng chứng cụ thể. Ba người chết… chỉ là một dòng thông báo lạnh lùng.
Chỉ là…
Thúc Viện nhìn chằm chằm vào biển số chiếc xe gặp nạn.
Nhạn A • V3986.
Năm ngày trước, cô vừa cùng chủ nhân chiếc xe đó và hai người bạn thân của anh ta có một cuộc trò chuyện kín, về việc một công ty con Đan Phong bị nghi sử dụng nguyên liệu cấm, có nguy cơ gây ung thư cho người tiêu dùng.
Ba ngày sau, trên đường đi nộp đơn tố cáo, ba người ấy… chết.
Xe nát. Người cũng không còn. Không ai sống sót.
Cảnh sát điều tra. Kết luận: xe không có lỗi kỹ thuật. Tai nạn… do người điều khiển gây ra.
Camera ghi lại khoảnh khắc cuối: Người lái xe, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn, đột ngột đánh lái một góc lớn, lao thẳng vào dải phân cách với tốc độ hơn 130 km/h.
Một cú đâm, như thể từ giã thế gian.