Trong ánh nến mờ ảo, Huyền Trường Quân khẽ vén khăn trùm đầu, ngón tay lướt nhẹ trên nốt ruồi duyên nơi khóe mắt Diệu Nhân. Một lời khen tưởng chừng ngọt ngào, nhưng lại ẩn chứa điều gì đó khó nói. Nàng khẽ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như ẩn chứa ngàn lời: "Phu quân, trong mắt chàng, chẳng lẽ chỉ có nốt ruồi này là đẹp thôi sao?" Hắn không đáp, chỉ khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút xa xăm: "Toàn nhi cũng có một nốt ruồi như thế, thật linh động." Nụ cười trên môi Diệu Nhân chợt tắt. Nàng gật đầu, xoay người, thong thả trải giấy, mài mực. "Viết đi," nàng lạnh nhạt ra lệnh. Huyền Trường Quân ngỡ ngàng: "Viết gì?" Diệu Nhân thản nhiên chỉnh lại đóa kim điệp trên búi tóc, tiếng ngọc leng keng như gõ vào không gian tĩnh lặng: "Hưu thư." Hắn bật cười, nụ cười gượng gạo: "Diệu Nhân, phu thê ly hôn phải có 'bảy điều thất thố' mới được hưu. Nàng chưa phạm điều nào, ta sao có thể viết?" "Ồ?" Diệu Nhân chống cằm, ngón tay thon dài khẽ xoay nắp chén trà, giọng điệu lười nhác như đang hỏi chuyện phiếm: "Vậy bảy điều ấy là những gì?" Hắn đáp: "Bất hiếu với phụ mẫu, vô sinh, dâm dật, ghen tuông, ác độc, lắm lời, ăn trộm ăn cắp." Diệu Nhân gật đầu, ánh mắt sắc lạnh như băng. Nàng đứng thẳng người, đột ngột buông một tiếng chửi thề tục tĩu, rồi không chút do dự, tung một cước đá thẳng vào hắn. Huyền Trường Quân ngã vật ra sau, lún sâu vào tấm chăn gấm uyên ương đỏ chói, vẻ mặt ngỡ ngàng đến cực điểm. Chuyện gì đã xảy ra giữa cặp vợ chồng tưởng chừng ân ái này? Bí mật ẩn sau nốt ruồi và "bảy điều thất thố" là gì, khiến Diệu Nhân từ một phu nhân đoan trang hóa thành người đàn bà bạo liệt đến vậy?