Chương 7: Hai Chén Trà Dằn Mặt

Tiểu Ngư Nhi

Chương 7: Hai Chén Trà Dằn Mặt

Tiểu Ngư Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu nhị ấp úng mãi mới trả lời:
“Đại nhân minh sát, không phải chúng tiểu nhân bắt ép, mà là mấy vị khách quý cứ khăng khăng bắt cô nương hát, ngày nào cũng đến... chúng tôi chẳng dám trái ý.”
Chu Linh Phong trầm giọng hỏi:
“Khách quý nào mà các ngươi dám đắc tội?”
“Là... là công tử nhà Trấn Bắc đại tướng quân, người thích nghe tiểu cô nương hát khúc xuân, nói là ‘có hương vị khác lạ’.”
Tôi tức giận quát lớn:
“Đồ khốn kiếp! Đúng là thứ con nhà nòi kiêu căng ngang ngược! Cha già sinh con muộn, cưng chiều đến hư đốn!”
Tôi bảo tiểu nhị mang giấy bút tới, rồi nhanh tay viết mấy câu ca:
“Mang xuống, bảo cô nương ấy hát đúng theo lời này.”
Tiểu nhị liếc nhìn, mặt tái nhợt:
“Ngư đại nhân... cái này...”
“Có chuyện gì thì Chu đại nhân gánh.” Tôi thản nhiên nói.
Tiểu nhị quay sang nhìn Chu Linh Phong, hắn gật đầu:
“Ta gánh.”
Chẳng bao lâu, tiếng hát dưới lầu bỗng đổi khác:
Chư công xin ngừng đũa, nghe tiểu tỳ hát một khúc.
Mới mười bốn xuân xanh, tuổi đào vừa chớm nụ.
Gã lang quân tuấn tú kia, ta ngây thơ lỡ gặp.
Xa trông tưởng nho nhã, đến gần mới biết là vô lại.
Cha là đại tướng quân, công danh chật sổ biên.
Ai ngờ hổ phụ sinh cẩu tử, mê đắm váy hồng lả lơi.
Tiểu nữ chẳng dám nói, xin chư công phân xử giúp.
Trời cao có mắt soi, nhân quả nào dung thứ.
Đạo đức chẳng giữ gìn, công danh còn nghĩa lý chi?
Khúc hát chưa dứt, dưới lầu đã vang dội tiếng bàn ghế đổ ầm ầm, theo sau là giọng say khướt gào thét:
“Con tiện tỳ! Dám chọc tức ta!”
Tôi tựa lan can nhìn xuống, quay sang hỏi Chu Linh Phong:
“Chu đại nhân, ngài ném có chuẩn không?”
Hắn liếc tôi, uống cạn chén rượu, rồi xách chiếc ly trống bước tới, cũng dựa vào lan can bên cạnh.
“Cạch!” —
Một tiếng vang giòn, gã công tử ôm đầu hét lên:
“Ai?! Là ai dám đánh bản công tử?!”
Chu Linh Phong thản nhiên nhận lấy chén trà trong tay tôi.
“Cạch!” —
“Nhanh! Bảo vệ ta! Mau lên!”
Dưới lầu lập tức hỗn loạn. Bỗng có kẻ gan dạ hét to:
“Nhìn kìa! Hắn sợ đến độ tè ra quần rồi!”
Hai chén trà văng xuống, quả thật công tử nhà họ Trần đã ướt sũng cả y phục.
“Các ngươi! Các ngươi là ai mà dám đánh lén bổn công tử?!”
Tôi đưa tay che mũi, quay đầu đi, chẳng buồn nhìn.
Chu Linh Phong phe phẩy quạt, thong thả nói:
“Vị Ngư đại nhân đây chính là đương triều Thái phó, về chức tước, còn cao hơn phụ thân ngươi nửa bậc.”
Hắn nâng tôi một câu, tôi cũng thuận thế đáp lời:
“Cũng nhờ có Chu Thái sư Chu đại nhân dìu dắt.”
Vừa tiết lộ thân phận, tên công tử ngu ngốc kia lập tức xìu giọng:
“Hai vị đại nhân, vì sao lại đánh lén tại hạ?”
“Đánh lén? Không có chuyện đó.” Tôi khẽ cười, thản nhiên đáp:
“Bản quan nghe cô nương ấy hát hay quá, không kìm lòng nổi, bèn ném thưởng lên đài. Sao? Chẳng lẽ trúng phải ngươi?”
Chu Linh Phong rất biết phối hợp, liếc nhìn cô gái đang hát, rồi chỉ xuống hai mảnh sứ vỡ dưới đất:
“Là Ngư đại nhân ban thưởng, sao còn chưa mau nhận?”
Cô gái vội quỳ xuống, run rẩy nhặt mảnh vỡ, lắp bắp:
“Tạ ơn đại nhân ban thưởng.”
Tôi phất tay, bảo tiểu nhị dẫn nàng lên lầu.
Gã công tử chẳng dám động đến tôi hay Chu Linh Phong, liền chặn đường cô gái:
“Khoan đã! Ngươi vừa hát bài đó là để chửi ai?”
Cô gái run sợ, không dám trả lời, chỉ liếc trộm tôi.
Tôi mỉm cười, bình thản nói:
“Bản quan cũng thấy lạ, không rõ là hát cho ai. Chu đại nhân học rộng hiểu sâu còn nghe không ra, bản quan tuy dốt nát nhưng cũng dám nhận mình biết chút văn chương, vậy mà cũng chẳng tài nào đoán được. Hay là Trần công tử nghe ra rồi? Ngươi nói thử xem, bài hát ấy dành cho ai?”
Bị tôi chọc tức, hắn lập tức nổi giận:
“Ngư đại nhân định làm anh hùng trượng nghĩa, bênh vực con tiện nhân này sao?”
Tôi bước tới, một cước đá mạnh vào bụng hắn, lạnh lùng quát:
“Ngậm mồm lại! Ngươi là cái thá gì mà dám ăn nói hỗn hào như vậy?
Về hỏi phụ thân ngươi xem, dám nói với Ngư Diệu Nhân ta bằng giọng điệu ấy không!”
Hắn ôm bụng lăn lộn, há hốc không tin tôi dám ra tay, rồi gào thét như lợn bị chọc tiết.
Chu Linh Phong vẫn bình thản phe phẩy quạt, nhìn hắn lăn lê dưới đất, khẽ cười:
“Ngư đại nhân quả thật có khí phách, ngay cả thể diện của Trấn Bắc đại tướng quân cũng chẳng nể nang.”
Tôi hừ nhẹ, nửa đùa nửa thật, quay sang hắn:
“Chu đại nhân chẳng phải nói sẽ đỡ cho ta sao?”
Trần công tử vừa gào vừa lăn, làm náo loạn cả Kim Thúy Lâu.
Hắn ngồi bệt xuống đất, quần vẫn ướt đẫm, gào lên:
“Các ngươi! Ỷ thế h**p người! Ta phải về kể với phụ thân ta!”
“Ta khác ngươi,” tôi cười khinh miệt, “ta muốn h**p thì h**p, chẳng cần dựa dẫm vào ai. Ngươi cứ về mà nói với phụ thân, bảo Trấn Bắc đại tướng quân năm xưa ra trận, máu nhuộm giáp, đầu chẳng cúi ai, nay lại vì đứa con vô tích sự như ngươi mà phải cúi đầu cầu xin ta — ngươi không thấy nhục sao?”
Tôi châm chọc từng lời, từng câu đâm thẳng vào tim:
“Hai cái chén đã dọa ngươi ướt quần, vô dụng đến thế thì biết làm gì mà thích lén vào tửu lâu nghe thiếu nữ hát dâm khúc. Không thèm quan tâm cô nương kia còn trinh hay không!
Đến thanh lâu, e là vừa c** q**n người ta đã đòi ngươi trả tiền. Thứ ấy của ngươi, không biết khi nào gãy, ai dám đụng đến?”